Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 591: Hoa Cưới Nở Giữa Bình Yên
Anh mở mắt, lại nhìn vào màn hình laptop, nhưng đôi mắt anh vẫn xa xăm, vô định. Anh biết, đêm nay sẽ lại là một đêm dài, đầy rẫy những ám ảnh không tên. Công việc, đối với anh, giờ đây không còn là niềm đam mê, mà là một hình phạt, một vòng xoáy không ngừng để trốn tránh chính mình.
***
Trong khi Trần Hạo chìm đắm trong vòng xoáy công việc và nỗi cô đơn của căn hộ thành phố, cách xa hàng trăm cây số, tại thị trấn ven sông yên bình, một không khí hoàn toàn khác đang bao trùm ngôi nhà nhỏ của Lê An. Buổi tối, sau bữa cơm gia đình đầm ấm với cha mẹ cô, Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ngồi bên chiếc bàn trà nhỏ ở phòng khách. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn chụp kiểu cổ điển toả ra, tạo nên một không gian ấm cúng, xua tan đi cái lạnh se của những ngày cuối năm. Bên ngoài, gió đêm khẽ xào xạc tán lá bàng trước sân, mang theo hương đất ẩm và mùi hoa sữa còn sót lại đâu đó trong không khí, nhưng trong căn phòng này, chỉ có sự bình yên và hơi ấm lan toả.
Trên mặt bàn gỗ được đánh bóng cẩn thận, chồng tạp chí cưới dày cộp nằm rải rác, hình ảnh những chiếc váy trắng tinh khôi, những bó hoa lộng lẫy và những không gian tiệc cưới lãng mạn hiện ra đầy hấp dẫn. Bên cạnh đó là một cuốn sổ tay bìa da màu nâu, cùng cây bút bi đang mở nắp, sẵn sàng ghi lại mọi ý tưởng. Lê An cầm một cuốn tạp chí, ngón tay lướt nhẹ trên từng trang giấy bóng loáng. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Cô không cần một đám cưới xa hoa, lộng lẫy như những gì báo chí thường phô bày, nhưng việc được cùng người mình yêu thương chuẩn bị cho ngày trọng đại này lại mang đến một cảm giác mãn nguyện khó tả.
Nguyễn Hoàng Huy ngồi đối diện cô, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng và quan tâm. Anh không ngừng hỏi han, lắng nghe từng lời cô nói, từng mong muốn nhỏ nhất của cô. Anh hiểu rằng, đây không chỉ là đám cưới của hai người, mà còn là ước mơ cả đời của một cô gái. Anh muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo, theo cách mà Lê An hằng ao ước. Huy cầm cây bút, sẵn sàng ghi chép. Anh vừa lật giở một cuốn tạp chí khác, vừa cẩn thận hỏi: “Em muốn tổ chức ở đâu, An? Sân vườn hay trong nhà? Anh nghĩ mình nên ưu tiên sự thoải mái của khách mời, đặc biệt là các cụ lớn tuổi ở quê mình.”
Lê An khẽ ngẩng đầu lên, suy nghĩ một lát rồi đáp, giọng cô vẫn nhẹ nhàng như làn gió thoảng: “Em thích một không gian ấm cúng, anh ạ. Có thể là một nơi nào đó gần bờ sông mình vẫn hay đi dạo... anh thấy sao? Mà màu sắc thì nhẹ nhàng thôi, màu trắng hoặc kem là được rồi.” Cô nói, ánh mắt lại hướng về phía trang tạp chí có hình ảnh một tiệc cưới nhỏ xinh bên một dòng suối. Trong tiềm thức, cô vẫn nhớ bờ sông cũ, nơi gắn liền với tuổi thơ, với những kỷ niệm đã xa. Nhưng giờ đây, bờ sông ấy trong tâm trí cô không còn nhuốm màu tiếc nuối, mà là một phông nền dịu dàng cho một khởi đầu mới, một tương lai bình yên.
Hoàng Huy mỉm cười, nụ cười của anh luôn mang đến cho Lê An một cảm giác tin cậy và an toàn. Anh gật đầu tán thành: “Ý em hay đấy. Gần bờ sông thì không khí sẽ rất trong lành và lãng mạn. Anh sẽ tìm hiểu về các địa điểm phù hợp, có thể là một resort nhỏ hoặc một nhà hàng có khuôn viên đẹp. Em cứ thoải mái đưa ra mọi ý tưởng nhé, anh sẽ lo liệu phần còn lại.” Anh đặt cuốn tạp chí xuống, nắm lấy bàn tay Lê An đang đặt trên mặt bàn, ngón tay anh khẽ vuốt ve mu bàn tay cô. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang, mang theo một cảm giác vững chãi và yêu thương.
Lê An cảm nhận được sự chân thành và chu đáo từ anh. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy lòng mình tràn ngập sự biết ơn và hạnh phúc. Không còn những băn khoăn, không còn những khoảng cách vô hình, chỉ có sự thấu hiểu và sẻ chia. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh ánh cười, và thốt lên: “Cảm ơn anh. Em cảm thấy rất may mắn khi có anh bên cạnh.” Lời nói tuy đơn giản nhưng chứa đựng tất cả những gì cô muốn bày tỏ. Với Huy, cô không cần phải che giấu cảm xúc, không cần phải chờ đợi những lời nói không thành. Anh luôn ở đó, hiện hữu và quan tâm. Từng chi tiết nhỏ trong kế hoạch cưới đều được Huy ghi chú cẩn thận vào cuốn sổ, từ danh sách khách mời, thực đơn, đến cả những loại hoa trang trí. Anh còn gợi ý về việc thuê một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, hay một ban nhạc nhẹ nhàng để tạo không khí. Lê An chỉ cần nói lên mong muốn, Huy sẽ biến chúng thành hiện thực, không hề phàn nàn hay do dự.
Hương trà hoa cúc thoang thoảng trong không khí, cùng với tiếng lật sách giấy và tiếng bút sột soạt. Lê An tựa nhẹ đầu vào vai Huy, cảm nhận sự vững chãi của bờ vai anh. Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng về ngày trọng đại ấy, không phải với sự hồi hộp lo lắng, mà với sự bình yên và tin tưởng. Cô biết, đây chính là bến đỗ mà cô hằng tìm kiếm, một bến đỗ không mộng mị, không xa hoa, nhưng tràn đầy tình yêu và sự chân thành. Cô không còn cảm thấy sự trống rỗng hay nỗi buồn man mác như những đêm trước khi quyết định đến với Huy. Giờ đây, chỉ còn lại sự trọn vẹn và niềm hân hoan khi nghĩ về một tương lai có anh. Cô đã từng e ngại rằng sự lựa chọn của mình có thể không phải là tình yêu sét đánh, mà là một sự chấp nhận, một sự an bài. Nhưng qua từng ngày bên Huy, qua từng cử chỉ quan tâm, từng lời nói chân thành, cô nhận ra rằng tình yêu không nhất thiết phải là bão tố cuồng nhiệt, mà có thể là một dòng chảy êm đềm, thanh bình, nuôi dưỡng tâm hồn. Và đó chính là điều cô cần, sau bao nhiêu năm chờ đợi những lời nói không thành, và những khoảng cách vô hình. Cô đã thực sự tìm thấy bình yên.
***
Vài ngày sau, không khí hân hoan của việc chuẩn bị cưới tiếp tục lan tỏa. Lê An cùng Chi Mai và Bà Hiền, mẹ chồng tương lai của cô, đến một trung tâm thương mại lớn ở thành phố lân cận để chọn váy cưới. Bước vào cửa hàng váy cưới cao cấp mang tên “Thiên Đường Áo Cưới”, Lê An như lạc vào một thế giới cổ tích. Hàng trăm chiếc váy trắng tinh khôi, đủ mọi kiểu dáng, chất liệu, từ lụa satin mềm mại đến ren thêu tinh xảo, treo lơ lửng trên những giá treo lấp lánh dưới ánh đèn pha lê. Mùi vải mới, mùi nước hoa dịu nhẹ và một chút hương hoa khô từ những lọ hoa trang trí quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và bay bổng. Tiếng nhạc không lời du dương nhẹ nhàng vang lên, cùng với tiếng cười nói xôn xao từ các cặp đôi đang chọn váy, tạo nên một bản giao hưởng của hạnh phúc.
Chi Mai, cô bạn thân lanh lợi, ngay lập tức kéo Lê An đi xem xét từng mẫu váy. "Trời ơi An ơi, bộ này đẹp quá! Trông bà như công chúa vậy!" Chi Mai thốt lên khi Lê An bước ra từ phòng thử đồ với một chiếc váy cúp ngực, chân váy xòe bồng bềnh như mây. Lê An mỉm cười, cảm giác hơi ngượng ngùng nhưng cũng đầy vui sướng. Cô nhìn mình trong gương, chiếc váy trắng tinh khôi ôm lấy vóc dáng thanh mảnh của cô, tôn lên vẻ đẹp dịu dàng, e ấp. Cô xoay nhẹ một vòng, tà váy lụa trắng khẽ bay lên, khiến cô cảm thấy mình thật sự đang bay bổng.
Bà Hiền, mẹ chồng tương lai của Lê An, ngồi trên chiếc ghế sofa nhung mềm mại, ánh mắt bà tràn đầy sự mãn nguyện và yêu thương khi nhìn ngắm cô con dâu tương lai. Bà là một người phụ nữ phúc hậu, hiền lành, luôn coi Lê An như con gái ruột. Từ ngày biết chuyện tình cảm của Huy và An, bà đã ủng hộ hết lòng, và bây giờ, khi thấy con dâu mình rạng rỡ trong chiếc váy cưới, niềm hạnh phúc của bà càng nhân lên gấp bội. "Đúng là con dâu của mẹ, mặc gì cũng đẹp. Con chọn bộ nào con ưng ý nhất nhé, đừng lo gì cả. Đám cưới cả đời mà, phải thật lộng lẫy vào," Bà Hiền nói, giọng bà ấm áp và trìu mến. Bà thậm chí còn tiến lại gần, vuốt nhẹ tà váy của Lê An, ánh mắt đầy yêu thương.
Lê An cảm thấy ấm lòng vô cùng trước sự quan tâm của Chi Mai và Bà Hiền. Cô xoay mình trước gương, nở một nụ cười rạng rỡ, một nụ cười thật sự xuất phát từ sâu thẳm trái tim. "Em cũng thấy rất thích... Cảm ơn mẹ, cảm ơn Mai." Cô nói, giọng cô đầy xúc động. Cô thử thêm vài chiếc nữa, mỗi chiếc váy đều mang một vẻ đẹp riêng, nhưng tất cả đều khiến cô cảm thấy mình là cô dâu hạnh phúc nhất thế gian. Chi Mai không ngừng chụp ảnh, quay video, không quên gửi cho Nguyễn Hoàng Huy những bức ảnh "nhá hàng" để anh chàng có thêm động lực. Lê An đã từng nghĩ rằng việc chọn váy cưới sẽ rất khó khăn, nhưng với sự nhiệt tình của Chi Mai và sự ủng hộ vô điều kiện của Bà Hiền, mọi thứ trở nên thật dễ dàng và vui vẻ.
Trong khoảnh khắc đó, Lê An cảm thấy một niềm hạnh phúc dâng trào, một cảm giác bình yên mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được. Bình yên không phải là sự thiếu vắng của bão tố, mà là sự hiện diện của tình yêu giữa những cơn bão. Cô đã từng mơ về một ngày này, một ngày được mặc váy cưới, được cùng người mình yêu chọn từng chi tiết nhỏ cho đám cưới của mình. Nhưng những giấc mơ ấy, đã từng bị phủ mờ bởi những nỗi chờ đợi, những khoảng cách vô hình và những lời nói không thành. Giờ đây, khi tất cả những điều đó đã lùi về quá khứ, cô nhận ra rằng hạnh phúc không phải là tìm kiếm một tình yêu hoàn hảo, mà là tìm thấy sự hoàn hảo trong tình yêu hiện có. Cô không còn nghĩ về "nếu như ngày đó", không còn day dứt về "chậm một nhịp". Tất cả những gì cô cảm nhận được lúc này là sự trọn vẹn và niềm tin vào tương lai. Ánh sáng lấp lánh từ chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út của cô như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự lựa chọn của mình, một lựa chọn mà cô biết là đúng đắn và sẽ mang lại cho cô một cuộc đời bình yên và mãn nguyện.
***
Chiều muộn, sau khi đã chọn được chiếc váy cưới ưng ý nhất, Lê An quyết định ghé qua cửa hàng hoa "Floral Dreams" quen thuộc. Cửa hàng nằm nép mình trong một con phố nhỏ yên tĩnh, không quá xa trung tâm thương mại. Vừa bước vào, một làn hương hoa thoang thoảng đã lập tức bao bọc lấy cô, như một cái ôm dịu dàng từ thiên nhiên. Mùi hoa hồng nồng nàn, mùi ly ly thanh khiết, mùi cẩm tú cầu tươi mát, cùng với mùi đất ẩm và cỏ cây tạo nên một không gian thơm ngát, tươi mới và đầy lãng mạn. Tiếng kéo cắt cành hoa lách cách, tiếng nước tưới cây tí tách và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của nhân viên hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, thanh bình.
Lê An chậm rãi đi dọc theo các kệ hoa, ngón tay lướt nhẹ trên từng cánh hoa mềm mại. Cô muốn chọn những bó hoa trang trí cho nhà cửa và một bó hoa cầm tay đặc biệt cho ngày cưới. Cô hình dung về một không gian tràn ngập sắc trắng tinh khôi của hoa hồng, điểm xuyết thêm chút xanh mát của lá eucalyptus, đơn giản nhưng thanh lịch. Khi cô đang say sưa ngắm một lẵng hoa baby trắng muốt, một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai cô: "Anh biết em thích hoa, nên ghé qua xem có gì mới không."
Lê An giật mình quay lại, nụ cười rạng rỡ nở trên môi khi cô nhìn thấy Nguyễn Hoàng Huy đứng đó, tay anh cầm một bó hoa hồng trắng muốt, những cánh hoa còn đọng sương như vừa được cắt từ vườn. Ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa kính, hắt lên mái tóc anh và bó hoa, tạo nên một vầng sáng dịu nhẹ. Anh đến lúc nào thế? Cô hoàn toàn không hay biết. “Anh đến lúc nào thế? Em vừa thử xong, cũng ưng ý một vài bộ rồi. Bó hoa này đẹp quá, cảm ơn anh,” Lê An nói, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui. Cô đón lấy bó hoa từ tay anh, vùi mặt vào những cánh hoa mềm mại, hít hà hương thơm dịu mát của chúng. Cảm giác mềm mại của những cánh hoa chạm vào má, cùng hương thơm ngọt ngào lan tỏa trong không khí, khiến cô cảm thấy mình như đang chìm đắm trong một giấc mơ tuyệt đẹp.
Hoàng Huy mỉm cười, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương khi nhìn cô hạnh phúc. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, hơi ấm từ bàn tay anh xuyên qua lớp áo mỏng, truyền đến cô một cảm giác an toàn và che chở. "Miễn là em vui. Mọi thứ cứ để anh lo, em chỉ cần xinh đẹp và hạnh phúc thôi," anh nói, giọng điệu anh vẫn điềm đạm nhưng chất chứa sự chân thành sâu sắc. Anh cùng cô đi dạo quanh cửa hàng, cùng cô chọn lựa từng loại hoa, lắng nghe cô mô tả về ý tưởng trang trí cho ngày trọng đại. Anh không hề tỏ ra sốt ruột hay mệt mỏi, mà ngược lại, còn rất hào hứng và thích thú với từng chi tiết nhỏ.
Khoảnh khắc đó, khi tựa đầu vào bờ vai vững chãi của Huy, Lê An cảm thấy trái tim mình tràn ngập sự ấm áp, không còn một chút hoài nghi hay tiếc nuối nào về những gì đã qua. Tất cả những hình ảnh về bờ sông cũ, về những buổi chiều tan học chung đường, về những lời nói không thành, và những khoảng cách vô hình dường như đã tan biến, nhường chỗ cho một hiện tại rực rỡ và một tương lai tươi sáng. Cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ mãi mãi mang theo nỗi day dứt về "nếu như ngày đó", về "chậm một nhịp". Nhưng giờ đây, cô biết rằng mình đã hoàn toàn buông bỏ. Sự bình yên và hạnh phúc trọn vẹn mà cô đang cảm nhận bên cạnh Nguyễn Hoàng Huy là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó.
Cô ngước nhìn chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay mình, một biểu tượng của tình yêu và sự gắn kết. Chiếc nhẫn không chỉ là một món trang sức, mà còn là lời hứa, là sự tin tưởng vào một cuộc sống hôn nhân ổn định và hạnh phúc. Đây chính là hạnh phúc của cô, không rực rỡ như pháo hoa, nhưng bền bỉ và dịu dàng như dòng sông. Cô đã tìm thấy bến đỗ an nhiên cho cuộc đời mình, một bến đỗ không mộng mị, không cần những lời thề non hẹn biển quá hoa mỹ, mà chỉ cần sự chân thành, thấu hiểu và yêu thương. Lê An khẽ siết chặt tay Huy, cảm nhận hơi ấm từ anh. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hoa, và mỉm cười. Cô biết, mình đã lựa chọn đúng. Cô đã tìm thấy một đời mình an yên.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.