Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 593: Bình Yên Nơi Bến Đỗ

Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua ô cửa sổ căn hộ cao cấp, rải một lớp bụi vàng mỏng lên sàn gỗ sồi và những bức tường xám, Trần Hạo đã ngồi gục trên ghế sofa, đối diện với một thực tại nghiệt ngã. Anh đã chiến đấu, đã dằn vặt suốt đêm dài, nhưng cuối cùng, anh cũng phải chấp nhận. Chấp nhận rằng mọi chuyện... đã an bài. Không thể thay đổi được nữa. Một tiếng thở dài thật sâu thoát ra từ lồng ngực anh, không còn mang theo sự đau đớn dữ dội, mà chỉ là sự giải thoát của một gánh nặng cuối cùng. Giọt nước mắt đơn độc lăn dài trên má anh không phải là yếu đuối, mà là sự chấp nhận, của sự buông bỏ một cách đau đớn. Ánh nhìn của anh đã thay đổi, không còn sự dằn vặt, mà là một vẻ kiệt sức đến tận cùng, đi kèm với một quyết tâm lạnh lùng, một sự vô cảm đáng sợ. Anh đã thực sự buông bỏ. Buông bỏ trong nỗi đau không thể hàn gắn, biến nó thành một phần của chính mình. Anh biết, từ giờ trở đi, anh sẽ phải sống một cuộc đời khác. Một cuộc đời không có Lê An. Một cuộc đời mà anh sẽ vùi mình vào công việc, vào sự nghiệp, chôn vùi mọi cảm xúc cá nhân sâu thẳm nhất. Nỗi tiếc nuối và khoảng trống cảm xúc này sẽ vẫn là một phần của anh, dù anh có chấp nhận nó đến đâu. Nó sẽ định hình con người anh, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ tương lai, biến anh thành một người đàn ông lạnh lùng và tập trung hơn bao giờ hết. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần cuối, nơi mặt trời đang dần nhô lên, đổ những tia nắng rực rỡ đầu tiên xuống thành phố. Lê An, cô ấy sẽ có một cuộc đời an yên, hạnh phúc bên bến đỗ của mình. Còn anh, Trần Hạo, sẽ tiếp tục con đường của riêng mình, mang theo vết sẹo "chậm một nhịp" đã lỡ cả một đời. Anh biết, đây là cái giá phải trả. Và anh, giờ đây, đã hoàn toàn chấp nhận.

***

Trong khi một góc thành phố đang dần bừng tỉnh với những vết sẹo không thể hàn gắn của một người đàn ông, thì cách đó không xa, tại một thị trấn ven sông yên bình, một ngày mới lại bắt đầu bằng những âm thanh và mùi hương của cuộc sống thường nhật, hứa hẹn một sự khởi đầu tươi sáng và đầy ắp niềm vui. Chợ Dân Sinh, trái tim của thị trấn, đã sớm tấp nập người mua kẻ bán. Những tia nắng ban mai dịu nhẹ, vàng óng như mật, rải đều trên những mái che tạm bợ bằng bạt xanh đỏ, xuyên qua kẽ lá của những hàng cây cổ thụ ven đường, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt.

Âm thanh ở chợ như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của cuộc sống. Tiếng rao hàng lanh lảnh của cô bán cá, tiếng trả giá dứt khoát của bà cụ, tiếng dao thớt lách cách từ sạp thịt, tiếng xe máy lướt qua, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Mùi hương cũng phong phú không kém: mùi nồng của cá tươi vừa được đánh bắt, mùi hăng của rau củ còn đọng sương đêm, mùi thơm lừng của bánh mì mới ra lò, mùi cay nồng của gia vị, và một chút mùi đất ẩm đặc trưng của vùng quê. Bầu không khí náo nhiệt, ồn ào, nhưng lại mang một vẻ thân thuộc, gần gũi đến lạ.

Giữa dòng người tấp nập ấy, Lê An và Nguyễn Hoàng Huy sánh bước bên nhau, tạo thành một khung cảnh yên bình lạ thường. Lê An hôm nay mặc một chiếc váy cotton họa tiết hoa nhí đơn giản, mái tóc dài được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt trong veo. Trên ngón áp út của cô, chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh dưới ánh nắng sớm, như một lời khẳng định nhẹ nhàng cho một tương lai đã định. Cô mỉm cười rạng rỡ, nụ cười ấy như đóa hoa sớm mai vừa hé nở, mang theo sự thanh thản và mãn nguyện. Bên cạnh cô, Huy cao lớn, vững chãi, mặc chiếc áo sơ mi kẻ sọc đơn giản, tay anh nhẹ nhàng đặt sau lưng cô, như một điểm tựa vững chắc giữa dòng người đông đúc. Anh luôn miệng hỏi ý kiến cô, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm và yêu chiều.

"Em muốn nấu món gì tối nay? Anh thấy cá này tươi lắm, chắc mới đánh bắt về," Huy cúi xuống, dịu dàng nói bên tai Lê An, chỉ vào một sạp cá đang bày bán những con cá lấp lánh vảy bạc. Mùi tanh của cá không làm anh khó chịu, mà ngược lại, anh cảm thấy thích thú với sự sống động của chợ.

Lê An đưa mắt nhìn theo hướng tay anh, khẽ nhíu mày suy nghĩ. "Mình làm lẩu hải sản đi anh, vừa ấm cúng lại dễ ăn." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, như làn gió mát lành giữa trưa hè. "Anh thấy rau này được không?" Cô chỉ vào một sạp rau xanh mướt, những bó rau cải xanh non tơ, rau muống tươi rói, còn vương những giọt nước li ti.

Huy nhìn theo, sau đó quay lại nhìn cô, ánh mắt tràn ngập yêu thương. "Em chọn là ngon hết." Anh nói, rồi đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc cô, một cử chỉ quen thuộc, đầy cưng chiều. Lê An bật cười khúc khích, nụ cười ấy xua tan đi mọi ồn ào xung quanh, chỉ còn lại sự bình yên trong lòng cô. Cô cẩn thận cúi xuống chọn từng bó rau, đôi bàn tay mềm mại khéo léo lật giở từng chiếc lá. Huy đứng bên cạnh, kiên nhẫn đợi, thỉnh thoảng lại giúp cô trả giá với cô bán hàng, hoặc xách giúp cô túi rau củ đã mua. Anh không nề hà bất cứ điều gì, thậm chí còn tỏ ra thích thú với những công việc nhỏ nhặt này.

Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy một sự bình yên đến lạ. Tất cả những dằn vặt, những tiếc nuối về quá khứ dường như đã tan biến, như những giọt sương mai khi mặt trời lên. Cô không còn nghĩ về những "nếu như ngày đó", không còn day dứt về "khoảng cách vô hình" hay những "lời nói không thành". Cuộc đời cô, giờ đây, là những khoảnh khắc giản dị như thế này: cùng người mình yêu đi chợ, cùng nhau chọn từng mớ rau, con cá, cùng nhau xây đắp một tương lai. Huy không hề giống Trần Hạo, anh không có sự trầm mặc, không có những suy tư ẩn giấu. Anh đơn giản, chân thành, và luôn thể hiện tình cảm của mình một cách rõ ràng nhất. Anh là một bến đỗ vững chãi, không mộng mị, nhưng lại vô cùng an yên.

"Để anh xách giúp em, An," Huy nói khi thấy cô nhón chân cố gắng với lấy một túi cà chua ở trên cao. Anh khẽ đẩy cô ra sau, vươn tay lấy túi cà chua một cách dễ dàng, sau đó đưa tiền cho cô bán hàng. "Cảm ơn cô," anh nói, giọng rành mạch, rõ ràng.

Lê An nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Cô đã từng nghĩ, tình yêu phải là những cảm xúc mãnh liệt, những lời hứa hẹn to lớn. Nhưng bây giờ, cô hiểu, tình yêu đôi khi chỉ là những hành động nhỏ nhặt, những sự quan tâm chu đáo, những khoảnh khắc sẻ chia bình dị. Và Huy, anh đã cho cô tất cả những điều đó. Anh không nói quá nhiều lời hoa mỹ, nhưng mỗi hành động của anh đều chất chứa sự chân thành.

"Hôm nay mình mua nhiều quá, anh có thấy phiền không?" Lê An hỏi, khẽ nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt long lanh.

Huy mỉm cười, nụ cười hiền lành, ấm áp. "Sao lại phiền? Được đi chợ cùng em, được nhìn em cười, đó là niềm vui của anh. Với lại, đồ ăn ngon thì ăn nhiều một chút cũng có sao đâu. Miễn là em vui là được." Anh vừa nói vừa nhẹ nhàng siết chặt bàn tay cô trong tay mình, hơi ấm từ bàn tay anh lan tỏa, xây đắp nên một sự an tâm tuyệt đối trong lòng Lê An. Cảm giác này, cô biết, chính là hạnh phúc. Nó không ồn ào, không cuồng nhiệt, nhưng bền vững và êm đềm như dòng sông chảy qua thị trấn quê cô.

Họ tiếp tục đi dạo quanh chợ thêm một lúc, mua thêm vài loại trái cây tươi ngon và những bông hoa cúc trắng để cắm vào bình. Mỗi bước chân của họ đều nhẹ nhàng, thảnh thơi, không chút vội vã. Họ trao đổi ánh mắt và nụ cười ấm áp, những cử chỉ nhỏ nhặt nhưng đủ để nói lên sự gắn kết sâu sắc giữa hai người. Lê An cảm thấy mình thật may mắn. Sau bao nhiêu sóng gió, sau bao nhiêu mong chờ và hụt hẫng, cô cuối cùng đã tìm thấy bến đỗ cho riêng mình. Một bến đỗ không mộng mị, nhưng chân thật và bình yên đến lạ. Cô đã buông bỏ hoàn toàn những day dứt về quá khứ, sẵn sàng đón nhận tương lai với tất cả sự trân trọng.

Khi rời khỏi chợ, những tia nắng đã lên cao hơn một chút, nhưng vẫn giữ được sự dịu mát của buổi sáng. Hai túi đồ ăn đầy ắp trên tay Huy, Lê An đi bên cạnh, lòng nhẹ như mây. Cô hít thở thật sâu, cảm nhận mùi hương của cuộc sống, của hạnh phúc đang len lỏi trong từng tế bào. Đây không phải là một tình yêu định mệnh như trong những câu chuyện cổ tích, nhưng nó là một tình yêu chân thật, được xây đắp từ sự quan tâm, thấu hiểu và sẻ chia mỗi ngày. Và đối với Lê An, điều đó còn quý giá hơn tất cả. Cô khẽ ngước nhìn Huy, anh cũng vừa quay sang nhìn cô, ánh mắt hai người gặp nhau, và họ cùng mỉm cười. Một nụ cười của sự mãn nguyện, của niềm tin vào một cuộc sống mới, trọn vẹn và hạnh phúc.

***

Buổi chiều hôm đó, căn bếp nhỏ của Lê An ngập tràn trong ánh nắng vàng dịu, len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên nền gạch hoa cũ kỹ. Mùi thơm của hành phi, tỏi băm và gia vị bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi tươi mát của hải sản, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy sức sống. Lê An và Huy đang cùng nhau chuẩn bị bữa tối.

Huy, với chiều cao và vóc dáng có phần vụng về trong không gian bếp chật hẹp, đang cố gắng thái rau. Chiếc dao trong tay anh có vẻ không được thuần thục cho lắm, những lát rau anh thái ra không đều tăm tắp như Lê An, mà có phần xiêu vẹo, thậm chí có vài cọng còn bị nát. Anh cau mày, tập trung cao độ, lưỡi liếm nhẹ khóe môi vì căng thẳng. Lê An đứng bên cạnh, mỉm cười dịu dàng nhìn anh. Nụ cười của cô không phải là sự chê bai, mà là sự đáng yêu, sự thích thú trước sự cố gắng vụng về của người đàn ông mình yêu.

"Anh thật sự không giỏi mấy việc bếp núc này..." Huy thở dài một hơi, đặt con dao xuống, nhìn những cọng rau cải xanh bị thái một cách "thảm hại" và lắc đầu. Vẻ mặt anh có chút thất vọng về bản thân. "Anh chỉ toàn làm hỏng thôi."

Lê An bước đến bên cạnh anh, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay rắn chắc của Huy. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang, khiến anh cảm thấy thoải mái hơn. "Không sao đâu anh. Ai mới bắt đầu cũng vậy mà." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, như một lời động viên xoa dịu. "Quan trọng là anh chịu làm, chịu học. Anh chỉ cần ở bên em như thế này là đủ rồi." Cô nói, ánh mắt lấp lánh sự chân thành. Đối với cô, sự hiện diện của anh, sự cố gắng của anh, đã là món quà quý giá nhất. Cô không cần một người đàn ông hoàn hảo, cô cần một người đàn ông yêu cô bằng cả trái tim và sẵn sàng cùng cô xây dựng mọi thứ.

Huy quay sang nhìn cô, nụ cười hiền lành lại nở trên môi. "Nhưng anh muốn phụ em mà. Anh muốn sau này em không phải làm mọi thứ một mình." Anh cầm lại con dao, lần này cẩn thận hơn, chậm rãi hơn. "Anh muốn xây một căn nhà nhỏ có vườn cây, để em có thể trồng hoa mình thích. Một căn bếp thật rộng, để em không phải ch���t vật như thế này."

Lê An nghe những lời anh nói, lòng cô dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả. Cô đã từng khao khát một ngôi nhà, một tổ ấm, một bến đỗ an yên. Và giờ đây, khi Huy nói ra những dự định ấy, cô cảm thấy nó không còn là giấc mơ xa vời nữa, mà là một tương lai gần, có thể chạm tới. "Nghe thật tuyệt vời..." Cô thì thầm, ánh mắt mơ màng nhìn ra khoảng không, hình dung ra ngôi nhà nhỏ với vườn hoa rực rỡ. "Em tin mình sẽ làm được, cùng nhau." Cô quay sang nắm lấy bàn tay anh, siết nhẹ. Đó không chỉ là lời nói, mà là một niềm tin sắt đá. Cô tin vào tình yêu của họ, tin vào sự cố gắng của anh, và tin vào khả năng của chính mình.

Huy bật cười, nụ cười rạng rỡ, xóa tan mọi vẻ vụng về trước đó. "Cùng nhau. Chắc chắn rồi." Anh lại tiếp tục với công việc thái rau, lần này thì có vẻ khá hơn một chút, dù vẫn còn chút lúng túng. Lê An chỉ dẫn anh cách cầm dao, cách thái rau sao cho đều và an toàn. Cô kiên nhẫn, dịu dàng, từng chút một. Căn bếp nhỏ trở thành một không gian tràn ngập tiếng cười và những câu chuyện nhỏ nhặt. Họ kể cho nhau nghe về một ngày của mình, về những điều đã xảy ra, về những dự định sắp tới. Không có gì quá lớn lao, chỉ là những điều bình dị, chân thật.

Họ cùng nhau nếm thử món nước lẩu, Huy cau mày khi thấy hơi cay, còn Lê An thì tấm tắc khen ngon. "Anh thấy sao? Có cần thêm gì không?" Cô hỏi, ánh mắt mong chờ.

Huy lắc đầu. "Ngon rồi. Em nấu món gì cũng ngon hết." Anh nói, rồi đưa tay véo nhẹ má cô. Lê An bật cười. Cô cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm. Không còn những áp lực phải chứng tỏ bản thân, không còn những nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, không còn những mong chờ vô vọng. Chỉ còn lại sự bình yên, sự tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông đang đứng cạnh mình.

Cô nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, ánh bạc lấp lánh dưới ánh nắng chiều. Nó không chỉ là một món trang sức, mà là biểu tượng cho một khởi đầu mới, một lời hứa hẹn cho một cuộc đời trọn vẹn. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là sự hội ngộ sau những chia xa, là sự vượt qua mọi sóng gió để đến được với nhau. Nhưng giờ đây, cô hiểu, tình yêu còn là sự lựa chọn, là sự chấp nhận, là sự xây đắp từng ngày. Và cô, Lê An, đã lựa chọn Huy. Cô đã chấp nhận anh, chấp nhận cuộc sống mà anh mang lại, một cuộc sống không mơ mộng nhưng vững vàng, đầy ắp sự quan tâm và yêu thương.

Khi mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm đỏ cả một góc trời, bữa ăn đã được dọn ra. Mùi thơm của lẩu hải sản lan tỏa khắp căn nhà. Hai người ngồi đối diện nhau, ánh nến lung linh trên bàn ăn, tạo nên một không gian lãng mạn và ấm cúng. Họ cùng nhau dùng bữa, cùng nhau trò chuyện, tiếng cười và những câu chuyện cứ thế nối dài. Lê An cảm thấy trái tim mình tràn ngập. Cô đã tìm thấy hạnh phúc, không phải ở đâu xa xôi, mà ngay trong chính những khoảnh khắc bình dị này, bên cạnh người đàn ông luôn yêu thương và trân trọng cô. Cô biết, đây chính là bến đỗ mà cô hằng mong ước, là nơi cô có thể yên tâm gửi gắm cả cuộc đời mình.

***

Chiều tối hôm đó, gió nhẹ mơn man, mang theo chút hơi lạnh của hoàng hôn. Lê An bước vào quán cà phê ‘Góc Yên Bình’, một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, vẫn giữ nguyên vẻ hoài cổ với tường gạch trần và cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, cùng ánh nắng chiều yếu ớt xuyên qua kẽ lá của những chậu cây xanh, tạo nên một không gian thư thái, lãng mạn nhưng cũng đầy trầm mặc. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, hòa quyện với mùi gỗ cũ và chút hương hoa nhài từ vườn nhỏ bên ngoài, khiến lòng người bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ một góc quán, tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, và những tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho buổi chiều tà.

Chi Mai đã ngồi đợi sẵn ở một chiếc bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố nhỏ yên bình. Mái tóc ngắn cá tính của cô càng làm nổi bật vẻ năng động, tươi tắn. Vừa thấy Lê An bước vào, Chi Mai đã vẫy tay hồ hởi.

"An ơi! Ở đây này!" Giọng cô vang lên đầy nhiệt tình.

Lê An mỉm cười, bước đến bên bạn. "Xin lỗi mày, tao đến muộn."

"Không sao, không sao!" Chi Mai cười tươi rói, kéo ghế cho Lê An. "Tao vừa gọi một ly trà đào, mày uống gì?"

"Cho tao một ly cà phê sữa đá đi," Lê An nói với cô nhân viên, sau đó quay sang nhìn Chi Mai, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp. "Dạo này mày khỏe không?"

"Khỏe re! Nhưng nhìn mày bây giờ thì tao thấy mày mới là người khỏe nhất ấy," Chi Mai khúc khích cười, ánh mắt tinh nghịch nhìn Lê An từ đầu đến chân. "Nhìn mày bây giờ cứ như bông hoa nở rộ ấy An ạ. Chịu, tao chưa bao giờ thấy mày hạnh phúc đến vậy." Chi Mai nói, giọng điệu vừa trêu chọc vừa chân thành. Cô đã quen biết Lê An từ nhỏ, đã chứng kiến bao nhiêu buồn vui, bao nhiêu sự chờ đợi và hụt hẫng của bạn mình. Nhưng giờ đây, cô thấy Lê An hoàn toàn khác biệt. Nụ cười của cô rạng rỡ hơn, ánh mắt cô trong trẻo hơn, và đặc biệt là chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh trên ngón tay áp út của Lê An như một lời khẳng định không thể chối cãi.

Lê An khẽ cười, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc. "Tao cũng không ngờ có ngày mình lại bình yên đến thế này, Mai ạ." Cô nhấp một ngụm cà phê sữa đá vừa được mang ra, hương vị đắng nhẹ hòa quyện với vị ngọt béo, lan tỏa trong khoang miệng. "Tất cả những gì đã qua, bây giờ tao không còn vướng bận nữa." Giọng cô nhẹ nhàng, thanh thản, không chút gợn sóng. Không có sự gượng gạo, không có sự kìm nén, chỉ là một sự thật hiển nhiên mà cô đã chấp nhận hoàn toàn. Những ký ức về "nếu như ngày đó", về những "lời nói không thành" hay "khoảng cách vô hình" giờ đây chỉ còn là những mảnh ghép mờ nhạt của một bức tranh cũ kỹ, không còn khả năng làm lay động trái tim cô.

Chi Mai nhìn bạn, trong lòng dâng lên một sự nhẹ nhõm. Cô biết, Lê An đã thực sự vượt qua. "Tốt quá rồi. Tao mừng cho mày thật đấy." Cô nói, sau đó như chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt hơi láu lỉnh. "À, tao mới nghe tin Trần Hạo giờ thành công lắm, làm chủ tịch hay CEO gì đó trên thành phố ấy. Nghe bảo giàu nứt đố đổ vách." Chi Mai nói, giọng điệu có chút hào hứng, xen lẫn tò mò muốn xem phản ứng của Lê An.

Lê An đặt ly cà phê xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm nhẹ vào mặt bàn gỗ. Cô mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Nụ cười ấy bình thản, không chút cảm xúc nào đặc biệt. Không có sự tiếc nuối, không có sự ganh tị, cũng không có sự đau lòng. Chỉ là một sự thờ ơ rất đỗi tự nhiên. "Vậy sao? Cũng tốt cho anh ấy." Cô nói, giọng điệu thản nhiên, như đang nói về một người quen xã giao xa lắc xa lơ, không còn chút liên hệ nào với quá khứ của mình.

Chi Mai hơi bất ngờ trước phản ứng của Lê An. Cô đã nghĩ ít nhất Lê An cũng sẽ có chút giật mình, chút bận tâm, dù chỉ là thoáng qua. Nhưng không, Lê An hoàn toàn bình thản. "Mày... mày không thấy gì à? Không tiếc à?" Chi Mai hỏi, giọng nhỏ hơn một chút, có chút hoài nghi.

Lê An quay lại nhìn bạn, ánh mắt cô vẫn giữ nguyên vẻ thanh thản. "Tiếc gì chứ, Mai? Chuyện đã qua rồi. Mỗi người đều có con đường riêng của mình. Anh ấy có cuộc sống của anh ấy, tao có cuộc sống của tao." Cô nhẹ nhàng nhấp một ngụm cà phê nữa, cảm nhận vị ngọt đắng còn vương vấn. "Hơn nữa, tao nghĩ, những gì tao có bây giờ... là đủ rồi." Cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn trên tay, ánh mắt ánh lên sự mãn nguyện. Chiếc nhẫn ấy, sáng lấp lánh dưới ánh đèn lồng, như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của cô. Nó không chỉ là tình yêu, mà còn là sự an toàn, sự ổn định, là một bến đỗ vững chắc mà cô đã tìm thấy.

Chi Mai nhìn Lê An một lúc lâu, sau đó thở phào nhẹ nhõm. "Ừ, đúng vậy. Mày nói đúng." Cô cầm lấy tay Lê An, siết nhẹ. "Tao chỉ muốn mày hạnh phúc thôi."

"Tao đang hạnh phúc mà," Lê An nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Chi Mai, tràn đầy sự chân thành. "Rất hạnh phúc."

Hai cô gái tiếp tục trò chuyện, tiếng cười giòn tan hòa vào không gian quán cà phê ấm cúng. Lê An kể cho Chi Mai nghe về những dự định chuẩn bị đám cưới, về sự chu đáo của Huy, về ngôi nhà nhỏ mà họ mơ ước. Mỗi lời nói của cô đều toát lên niềm vui, sự háo hức và tin tưởng vào tương lai. Cô đã thực sự buông bỏ mọi gánh nặng của quá khứ, không còn chút day dứt hay tiếc nuối nào. Trái tim cô, giờ đây, đã được lấp đầy bằng một tình yêu chân thật, giản dị và một sự bình yên tuyệt đối.

Khi đêm dần buông xuống, quán cà phê ‘Góc Yên Bình’ càng trở nên ấm cúng hơn. Lê An nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng. Cô cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm. Cô đã tìm thấy bến đỗ của mình, không phải là một bến đỗ trong mơ, mà là một bến đỗ an toàn, vững chãi, nơi cô được yêu thương và trân trọng. Mọi thứ đã an bài, theo một cách mà cô chưa từng hình dung, nhưng lại hoàn hảo đối với cô. Lê An biết, cuộc đời cô, từ giờ trở đi, sẽ là những ngày tháng bình yên, hạnh phúc bên Nguyễn Hoàng Huy, một cuộc đời mà cô hoàn toàn mãn nguyện và sẵn sàng đón nhận. Chiếc nhẫn trên tay cô lấp lánh, như một lời hứa hẹn cho một tương lai rạng rỡ.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free