Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 594: An Yên Nơi Bến Đỗ Cuối Cùng
Ánh hoàng hôn buông xuống thị trấn ven sông, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà rêu phong và dòng nước lững lờ trôi. Trong con phố chính, nơi những cửa hàng nhỏ nép mình yên bình dưới hàng cây cổ thụ, có một cửa hàng áo cưới bé xinh, nép mình giữa tiệm tạp hóa cũ kỹ và hiệu thuốc đông y đã nhiều đời. Ánh đèn vàng dịu từ bên trong hắt ra, tạo nên một vầng sáng ấm cúng, mời gọi. Bên trong, Lê An đứng trước một chiếc gương lớn, phản chiếu hình ảnh cô trong bộ váy cưới trắng tinh, tinh khôi. Chiếc váy ren mềm mại, với những họa tiết hoa văn thêu tay tinh xảo, ôm lấy vóc dáng mảnh mai của cô một cách vừa vặn, tôn lên vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết mà thời gian dường như đã ưu ái giữ lại.
Nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản nở trên môi Lê An. Đó không phải là nụ cười rạng rỡ của một cô gái trẻ lần đầu mơ về hôn nhân, cũng không phải là nụ cười gượng gạo che giấu sự lo lắng. Đó là nụ cười của một người phụ nữ đã đi qua nhiều thăng trầm, nếm trải đủ hương vị của chờ đợi, tiếc nuối và cuối cùng là chấp nhận, để rồi tìm thấy sự bình yên thật sự. Ánh mắt cô trong veo, không một chút gợn sóng hay bối rối, chỉ đọng lại sự mãn nguyện và tin tưởng.
Bên cạnh cô, Nguyễn Hoàng Huy đứng đó, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương và tự hào. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn Lê An, như thể muốn khắc ghi từng đường nét, từng khoảnh khắc này vào sâu trong tâm trí mình. Dáng người anh cao lớn, vững chãi, tạo cho Lê An một cảm giác an toàn tuyệt đối. Anh khẽ đưa tay, nắm nhẹ lấy bàn tay cô, và chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh trên ngón áp út của Lê An như một lời khẳng định không thể chối cãi, một lời hứa hẹn cho tương lai đã được định đoạt. Ánh sáng từ chiếc nhẫn phản chiếu lên khóe mắt cô, lấp lánh như những giọt sương mai.
“Em đẹp lắm, An à,” Huy cuối cùng cũng cất tiếng, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng chất chứa biết bao tình cảm. Anh khẽ vuốt nhẹ mái tóc cô, một cử chỉ ân cần quen thuộc mà Lê An đã học cách trân trọng. “Đẹp hơn cả trong mơ của anh.”
Lê An quay mặt về phía anh, nụ cười trên môi càng thêm sâu. Đôi mắt cô ánh lên một chút hồi ức thoáng qua, như một làn gió nhẹ lướt qua mặt hồ phẳng lặng, không đủ để tạo nên một gợn sóng. “Em cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ mặc chiếc váy này nữa…” Giọng cô thì thầm, không phải là tiếc nuối, mà là một sự nhìn nhận thực tế về những gì đã từng diễn ra. Cô nhớ lại những năm tháng thanh xuân, khi chiếc váy cưới trắng tinh chỉ là một giấc mộng xa vời, bị che lấp bởi những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã tồn tại giữa cô và một người khác. Cô từng nghĩ, có lẽ định mệnh đã không dành cho mình một cuộc hôn nhân trọn vẹn, rằng cô sẽ mãi mắc kẹt trong những "nếu như ngày đó" không thể thay đổi. Nhưng giờ đây, đứng trong chiếc váy này, bên cạnh Huy, tất cả những suy nghĩ ấy dường như tan biến vào hư không, chỉ còn lại sự nhẹ nhõm và an nhiên.
Huy hiểu điều cô muốn nói, anh siết nhẹ bàn tay cô, truyền đi sự ấm áp và bình yên. “Cứ nghĩ làm gì những chuyện đã qua, An? Quan trọng là bây giờ, và sau này, có anh bên cạnh em.” Anh nhìn sâu vào mắt cô, ánh nhìn chân thành, không một chút hồ nghi hay ghen tuông. Anh biết về quá khứ của cô, và anh chấp nhận nó như một phần không thể tách rời của con người cô. Điều anh quan tâm là hiện tại và tương lai, là việc anh có thể mang lại hạnh phúc cho người phụ nữ anh yêu. Lời nói của Huy không phải là một lời hứa suông, mà là một lời cam kết vững chắc, một lời bảo chứng cho một bến đỗ an toàn mà Lê An hằng tìm kiếm.
Lê An khẽ gật đầu, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cô xoay nhẹ người trước gương, cảm nhận chất liệu ren mềm mại mơn man trên da, từng đường kim mũi chỉ tinh xảo như nâng niu từng giấc mơ nhỏ bé của cô. Chiếc váy này, không chỉ là một bộ trang phục, mà còn là biểu tượng cho một khởi đầu mới, một tương lai mà cô đã tự tay lựa chọn và vun đắp. Cô và Huy cùng nhau kiểm tra lại các chi tiết của trang phục cưới, từ đường viền cổ áo đến độ dài của tà váy, từng cử chỉ nhỏ nhặt đều toát lên sự tỉ mỉ và đồng điệu. Họ trao đổi về việc nên chọn kiểu hoa cầm tay nào cho phù hợp, về chiếc khăn voan sẽ tung bay trong gió ra sao. Mọi thứ đều được chuẩn bị một cách chu đáo, không vội vàng, không áp lực, chỉ có sự háo hức và niềm mong đợi về ngày trọng đại sắp tới.
Khi ánh nắng chiều dần tắt hẳn, nhường chỗ cho những vệt tím than cuối cùng nơi chân trời, Lê An và Huy rời khỏi cửa hàng áo cưới, mang theo niềm hạnh phúc trọn vẹn và một hộp lớn đựng chiếc váy trắng tinh. Gió sông thổi nhẹ, mang theo hơi ẩm mát lành và mùi hương của hoa lài đêm, khiến lòng người thêm phần thư thái. Lê An ngước nhìn bầu trời trong xanh, những ngôi sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh như những viên kim cương nhỏ li ti. Cô cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm, không còn bất kỳ gánh nặng nào của quá khứ. Mọi thứ đã được sắp đặt một cách hoàn hảo, không phải theo cách cô từng mơ ước khi còn là một cô gái trẻ mộng mơ, mà theo một cách trưởng thành hơn, vững chãi hơn, một cách mà cô hoàn toàn chấp nhận và trân trọng. Chiếc nhẫn trên ngón tay cô bỗng trở nên nặng trĩu, không phải vì sức nặng vật chất, mà là sức nặng của một lời hứa, của một tình yêu đã tìm thấy đúng bến bờ.
***
Buổi tối, không khí tại căn nhà nhỏ của Lê An trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết, nhưng vẫn giữ được vẻ ấm cúng, yên bình vốn có. Lê An và Huy trở về, bước vào khoảng sân nhỏ ngập tràn ánh đèn lồng lung linh, nơi mẹ Phan Thị Sáu và bà Mai – người hàng xóm thân thiết, tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, thường mặc áo bà ba – đang thoăn thoắt sắp xếp những hộp quà nhỏ xinh. Mùi hương của hoa tươi từ những bình hoa mới cắm hòa quyện với mùi bánh nướng thơm lừng từ căn bếp, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, quen thuộc đến nao lòng. Những chiếc bánh quy gừng nhỏ hình trái tim, được mẹ Sáu tự tay nướng, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, gợi nhớ về những buổi chiều yên ả của thị trấn.
Bà Mai, với vẻ mặt hớn hở, không ngừng kể về những lời chúc phúc từ xóm giềng, từ những người đã chứng kiến Lê An lớn lên, từ một cô bé con chạy nhảy bên bờ sông đến một người phụ nữ sắp lập gia đình. "Ôi chao, con bé An nhà mình có phúc thật đấy! Cả xóm ai cũng mừng cho con bé. Cô Tư đầu ngõ thì bảo phải may cho con bé một bộ chăn gối mới, ông Năm thì hứa sẽ mang rượu nếp sang chúc mừng." Giọng bà Mai sang sảng, tràn đầy niềm vui lây. Bà dừng tay, nhìn Lê An với ánh mắt trìu mến. "Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây? Giờ thì có rồi, lại còn là một chàng trai vừa giỏi giang vừa thương yêu con bé hết mực."
Trong lúc đang say sưa kể chuyện, như chợt nhớ ra điều gì đó, bà Mai khẽ nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tò mò, và vô tình nhắc đến một cái tên mà Lê An đã tưởng chừng như đã cất vào một góc khuất sâu thẳm của ký ức. "À mà An này, cô mới nghe tin thằng Hạo giờ thành đạt lắm, làm ăn lớn trên thành phố ấy. Nghe bảo giàu nứt đố đổ vách, xây nhà cao cửa rộng, có xe hơi bóng loáng." Bà Mai nói, giọng điệu có chút hào hứng, xen lẫn tò mò muốn xem phản ứng của Lê An. Bà không hề biết rằng, chỉ một cái tên ấy thôi, đã từng là cả một trời bão tố trong lòng cô gái trẻ.
Lê An đang cẩn thận đặt một bình hoa ly trắng muốt lên kệ gỗ, nghe vậy, tay cô khẽ khựng lại trong giây lát, nhưng chỉ là một tích tắc không đáng kể. Khuôn mặt cô vẫn giữ nguyên vẻ thanh thản, không một chút dao động. Nụ cười trên môi cô cũng không hề tắt. Cô quay sang nhìn bà Mai, ánh mắt trong trẻo, không hề vương vấn một chút cảm xúc nào đặc biệt. Không có sự tiếc nuối, không có sự ganh tị, cũng không có sự đau lòng. Chỉ là một sự thờ ơ rất đỗi tự nhiên, như thể bà Mai đang nói về một người quen xa lạ mà cô chỉ từng nghe qua tên.
"Vâng, cháu cũng nghe nói vậy ạ," Lê An đáp, giọng cô nhẹ nhàng, thản nhiên, y như khi cô nói về thời tiết hay một chuyện bâng quơ nào đó. Cô khéo léo chuyển hướng câu chuyện một cách tự nhiên đến nỗi bà Mai cũng không kịp nhận ra. "Mẹ ơi, cái bình hoa này để ở đâu thì đẹp ạ? Con thấy đặt ở bàn trà phòng khách có vẻ hơi chật."
Mẹ Phan Thị Sáu mỉm cười nhìn con gái, trong lòng dâng lên một niềm tự hào và nhẹ nhõm khôn tả. Bà đã từng lo lắng cho Lê An biết bao, đã từng chứng kiến con bé vật vã với những nỗi niềm riêng mà không dám chia sẻ. Giờ đây, thấy con bé hoàn toàn rũ bỏ được gánh nặng quá khứ, tìm được bến đỗ bình yên, bà không còn gì để mong cầu hơn nữa. "Con bé An nhà tôi giờ đã biết lo toan cho gia đình rồi. Mừng quá con ạ," bà nói, giọng dịu dàng, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. "Con cứ đặt ở góc kệ sách ấy, chỗ đó có nắng sớm, hoa sẽ tươi lâu hơn."
Huy đứng lặng lẽ bên cạnh, quan sát Lê An với vẻ mãn nguyện. Anh khẽ mờ mịt nhận ra ý đồ của bà Mai khi nhắc đến cái tên kia, và anh cũng nhận thấy sự bình thản của Lê An. Trong lòng anh, một sự yên tâm sâu sắc dâng lên. Anh biết, Lê An đã thực sự buông bỏ. Anh không cần cô phải quên đi quá khứ, anh chỉ cần cô không còn bị nó ràng buộc. Và cô đã làm được điều đó. Anh lặng lẽ giúp đỡ mẹ Sáu và Lê An sắp xếp những hộp quà, đôi khi đưa tay chỉnh lại một chiếc nơ bị lệch, hay nhấc giúp một vật nặng. Mọi cử chỉ của anh đều toát lên sự chu đáo, ân cần và kiên nhẫn. Anh là một người đàn ông của hiện tại, của những hành động thiết thực, chứ không phải của những lời nói hoa mỹ hay những giấc mơ hão huyền.
"Mày... mày không thấy gì à? Không tiếc à?" Chi Mai, người bạn thân vừa về đến, thấy cảnh đó, không khỏi thắc mắc. Cô đã nghe được đoạn đối thoại của bà Mai và Lê An, và cô vẫn còn bàng hoàng trước sự thờ ơ của bạn mình. Cô đã nghĩ ít nhất Lê An cũng sẽ có chút giật mình, chút bận tâm, dù chỉ là thoáng qua, giống như lần họ nói chuyện ở quán cà phê chiều nay. Nhưng không, Lê An hoàn toàn bình thản, như thể tin tức về sự thành đạt của Trần Hạo chẳng liên quan gì đến cô.
Lê An quay lại nhìn bạn, ánh mắt cô vẫn giữ nguyên vẻ thanh thản. Cô khẽ cười, một nụ cười ấm áp, chân thành. "Tiếc gì chứ, Mai? Chuyện đã qua rồi. Mỗi người đều có con đường riêng của mình. Anh ấy có cuộc sống của anh ấy, tao có cuộc sống của tao." Cô nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn trên tay mình, ánh mắt ánh lên sự mãn nguyện. Chiếc nhẫn ấy, sáng lấp lánh dưới ánh đèn lồng, như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của cô. Nó không chỉ là tình yêu, mà còn là sự an toàn, sự ổn định, là một bến đỗ vững chắc mà cô đã tìm thấy. "Hơn nữa, tao nghĩ, những gì tao có bây giờ... là đủ rồi."
Chi Mai nhìn Lê An một lúc lâu, sau đó thở phào nhẹ nhõm, một gánh nặng vô hình dường như được trút bỏ khỏi vai cô. "Ừ, đúng vậy. Mày nói đúng." Cô cầm lấy tay Lê An, siết nhẹ. "Tao chỉ muốn mày hạnh phúc thôi."
"Tao đang hạnh phúc mà," Lê An nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Chi Mai, tràn đầy sự chân thành. "Rất hạnh phúc." Giọng cô không hề gượng gạo, không hề có ý che giấu. Đó là một sự thật hiển nhiên, một chân lý mà cô đã tự mình khám phá ra. Hạnh phúc không phải là đuổi theo những giấc mơ xa vời, hay dằn vặt vì những "nếu như ngày đó", mà là trân trọng những gì mình đang có, và vun đắp cho hiện tại.
Căn phòng khách tràn ngập tiếng cười giòn tan của các cô gái, hòa cùng giọng nói ấm áp của mẹ Sáu và những câu chuyện dí dỏm của bà Mai. Lê An kể cho Chi Mai nghe về những dự định chuẩn bị đám cưới, về sự chu đáo của Huy trong việc chọn từng chiếc ly, từng tấm khăn trải bàn, về ngôi nhà nhỏ mà họ mơ ước sẽ trang trí bằng những bức tranh tự vẽ và những chậu cây xanh mát. Mỗi lời nói của cô đều toát lên niềm vui, sự háo hức và tin tưởng tuyệt đối vào tương lai. Cô đã thực sự buông bỏ mọi gánh nặng của quá khứ, không còn chút day dứt hay tiếc nuối nào. Trái tim cô, giờ đây, đã được lấp đầy bằng một tình yêu chân thật, giản dị và một sự bình yên tuyệt đối.
***
Khi đêm đã khuya, và những vị khách cuối cùng cũng đã ra về, căn nhà nhỏ của Lê An dần chìm vào sự tĩnh lặng. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng treo ở phòng khách vẫn còn sáng, hắt lên những bóng hình thân thuộc. Cửa sổ mở hé, đón luồng gió đêm mát lành từ dòng sông thổi vào, mang theo mùi ẩm của nước và mùi hương thoang thoảng của những bông hoa dại ven bờ. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ khu vườn, cùng với tiếng sóng vỗ nhẹ từ xa, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của thiên nhiên, ru vỗ tâm hồn. Bầu không khí tĩnh lặng, lãng mạn bao trùm không gian, chỉ còn lại Lê An và Huy ngồi cạnh nhau.
Họ ngồi bên cửa sổ, không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn ánh đèn lấp lánh của thị trấn ven sông. Những ánh đèn đủ màu sắc như những vì sao nhỏ xíu trải dài trên mặt đất, phản chiếu xuống dòng nước đen thẫm, tạo thành một dải ngân hà huyền ảo. Lê An khẽ tựa đầu vào vai Huy, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, và sự bình yên lan tỏa từ sâu thẳm tâm hồn anh. Sự bình yên này không phải là sự trống rỗng, mà là sự đầy đủ, sự trọn vẹn mà cô đã khao khát bấy lâu. Cô nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi hương quen thuộc từ áo anh, một mùi hương của sự chân thật và an toàn.
“Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tìm được sự bình yên như thế này, Huy ạ,” Lê An thì thầm, giọng cô nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng. Cô mở mắt, ngước nhìn lên khuôn mặt anh, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. “Cảm ơn anh.” Lời cảm ơn ấy không chỉ dành cho những gì anh đã làm cho cô, mà còn cho những gì anh đã trở thành trong cuộc đời cô – một bến đỗ vững chãi, một ngôi nhà thực sự cho trái tim cô. Cô đã từng lang thang trong những "khoảng cách vô hình", từng chờ đợi những "lời nói không thành", từng day dứt với những "nếu như ngày đó" mãi không thể xảy ra. Nhưng giờ đây, tất cả những điều đó đã lùi vào dĩ vãng, trở thành những mảnh ghép mờ nhạt của một bức tranh cũ kỹ. Cô đã chấp nhận rằng, đôi khi, tình yêu đến "chậm một nhịp" không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một hành trình khác, một hành trình bình yên và hạnh phúc hơn.
Huy khẽ ôm nhẹ cô vào lòng, bàn tay anh vuốt ve mái tóc mềm mại của cô. “Anh chỉ muốn em hạnh phúc, An à. Anh sẽ luôn ở đây, cùng em xây dựng tổ ấm của chúng ta.” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng chất chứa một sức mạnh vô hình, một lời hứa không cần phải thề thốt. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi lời anh nói ra đều là sự thật, đều là sự cam kết. Anh không hứa những điều xa hoa, anh chỉ hứa một cuộc sống bình dị, an yên, nơi Lê An sẽ luôn được yêu thương và che chở. Anh biết, Lê An cần sự ổn định, cần một người đàn ông để cô có thể dựa vào, một người không bao giờ để cô phải chờ đợi hay nghi ngờ. Và anh, Nguyễn Hoàng Huy, đã sẵn sàng trở thành người đàn ông đó.
Lê An mỉm cười mãn nguyện, tựa đầu sâu hơn vào vai anh. “Em biết. Em tin anh.” Đó là một sự tin tưởng tuyệt đối, không một chút nghi ngại. Cô đã đặt trọn vẹn trái tim mình vào tay anh, không còn chút bóng hình nào của quá khứ có thể làm lung lay niềm tin ấy. Họ cùng nhìn ra dòng sông, nơi ánh trăng sáng vằng vặc in bóng xuống mặt nước, tạo thành một con đường bạc lấp lánh. Trong tâm trí cô, hình dung về tương lai hiện lên rõ nét: một ngôi nhà nhỏ ấm cúng, tiếng trẻ thơ ríu rít, những bữa cơm gia đình quây quần, và bàn tay Huy luôn nắm chặt tay cô. Đó là một tương lai giản dị, không hoa mỹ, nhưng lại là tất cả những gì cô cần.
Cô khẽ siết chặt tay Huy, cảm nhận chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út lấp lánh dưới ánh trăng. Chiếc nhẫn ấy không chỉ là vật đính ước, mà còn là biểu tượng cho sự mãn nguyện, cho một cuộc đời đã tìm thấy đúng bến bờ. Lê An biết, cuộc đời cô, từ giờ trở đi, sẽ là những ngày tháng bình yên, hạnh phúc bên Nguyễn Hoàng Huy. Cô đã hoàn toàn buông bỏ mọi thứ, để đón nhận một tương lai rạng rỡ, một cuộc đời mà cô hoàn toàn mãn nguyện và sẵn sàng đón nhận. Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy trái tim mình đã được lấp đầy. Cô không còn là cô gái ngây thơ chờ đợi bên bờ sông cũ, cũng không phải là cô gái day dứt vì những "lời nói không thành". Cô là Lê An của hiện tại, là người phụ nữ đang hạnh phúc, bình yên bên người đàn ông của đời mình.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.