Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 595: Trọn Vẹn Bình Yên: Khởi Đầu Mới Của Lê An

Tiếng côn trùng đêm rả rích từ khu vườn, cùng với tiếng sóng vỗ nhẹ từ xa, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của thiên nhiên, ru vỗ tâm hồn. Bầu không khí tĩnh lặng, lãng mạn bao trùm không gian, chỉ còn lại Lê An và Huy ngồi cạnh nhau, cùng ngắm nhìn ánh đèn lấp lánh của thị trấn ven sông. Những ánh đèn đủ màu sắc như những vì sao nhỏ xíu trải dài trên mặt đất, phản chiếu xuống dòng nước đen thẫm, tạo thành một dải ngân hà huyền ảo. Lê An khẽ tựa đầu vào vai Huy, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, và sự bình yên lan tỏa từ sâu thẳm tâm hồn anh. Sự bình yên này không phải là sự trống rỗng, mà là sự đầy đủ, sự trọn vẹn mà cô đã khao khát bấy lâu. Cô nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi hương quen thuộc từ áo anh, một mùi hương của sự chân thật và an toàn.

“Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tìm được sự bình yên như thế này, Huy ạ,” Lê An thì thầm, giọng cô nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng. Cô mở mắt, ngước nhìn lên khuôn mặt anh, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. “Cảm ơn anh.” Lời cảm ơn ấy không chỉ dành cho những gì anh đã làm cho cô, mà còn cho những gì anh đã trở thành trong cuộc đời cô – một bến đỗ vững chãi, một ngôi nhà thực sự cho trái tim cô. Cô đã từng lang thang trong những "khoảng cách vô hình", từng chờ đợi những "lời nói không thành", từng day dứt với những "nếu như ngày đó" mãi không thể xảy ra. Nhưng giờ đây, tất cả những điều đó đã lùi vào dĩ vãng, trở thành những mảnh ghép mờ nhạt của một bức tranh cũ kỹ. Cô đã chấp nhận rằng, đôi khi, tình yêu đến "chậm một nhịp" không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một hành trình khác, một hành trình bình yên và hạnh phúc hơn.

Huy khẽ ôm nhẹ cô vào lòng, bàn tay anh vuốt ve mái tóc mềm mại của cô. “Anh chỉ muốn em hạnh phúc, An à. Anh sẽ luôn ở đây, cùng em xây dựng tổ ấm của chúng ta.” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng chất chứa một sức mạnh vô hình, một lời hứa không cần phải thề thốt. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi lời anh nói ra đều là sự thật, đều là sự cam kết. Anh không hứa những điều xa hoa, anh chỉ hứa một cuộc sống bình dị, an yên, nơi Lê An sẽ luôn được yêu thương và che chở. Anh biết, Lê An cần sự ổn định, cần một người đàn ông để cô có thể dựa vào, một người không bao giờ để cô phải chờ đợi hay nghi ngờ. Và anh, Nguyễn Hoàng Huy, đã sẵn sàng trở thành người đàn ông đó.

Lê An mỉm cười mãn nguyện, tựa đầu sâu hơn vào vai anh. “Em biết. Em tin anh.” Đó là một sự tin tưởng tuyệt đối, không một chút nghi ngại. Cô đã đặt trọn vẹn trái tim mình vào tay anh, không còn chút bóng hình nào của quá khứ có thể làm lung lay niềm tin ấy. Họ cùng nhìn ra dòng sông, nơi ánh trăng sáng vằng vặc in bóng xuống mặt nước, tạo thành một con đường bạc lấp lánh. Trong tâm trí cô, hình dung về tương lai hiện lên rõ nét: một ngôi nhà nhỏ ấm cúng, tiếng trẻ thơ ríu rít, những bữa cơm gia đình quây quần, và bàn tay Huy luôn nắm chặt tay cô. Đó là một tương lai giản dị, không hoa mỹ, nhưng lại là tất cả những gì cô cần.

Cô khẽ siết chặt tay Huy, cảm nhận chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út lấp lánh dưới ánh trăng. Chiếc nhẫn ấy không chỉ là vật đính ước, mà còn là biểu tượng cho sự mãn nguyện, cho một cuộc đời đã tìm thấy đúng bến bờ. Lê An biết, cuộc đời cô, từ giờ trở đi, sẽ là những ngày tháng bình yên, hạnh phúc bên Nguyễn Hoàng Huy. Cô đã hoàn toàn buông bỏ mọi thứ, để đón nhận một tương lai rạng rỡ, một cuộc đời mà cô hoàn toàn mãn nguyện và sẵn sàng đón nhận. Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy trái tim mình đã được lấp đầy. Cô không còn là cô gái ngây thơ chờ đợi bên bờ sông cũ, cũng không phải là cô gái day dứt vì những "lời nói không thành". Cô là Lê An của hiện tại, là người phụ nữ đang hạnh phúc, bình yên bên người đàn ông của đời mình.

***

Chiều hôm sau, ánh nắng vàng dịu như rót mật qua khung cửa sổ lớn của căn nhà Lê An, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ. Gió nhẹ luồn qua những tán cây xanh mướt ngoài vườn, mang theo mùi hương thanh khiết của đất và lá cây, điểm xuyết thêm chút hương nhài thoang thoảng từ giàn hoa mẹ Sáu trồng. Không gian trong nhà ấm cúng và rộn ràng hơn thường lệ. Trên bàn khách, một chiếc bàn gỗ cũ kỹ nhưng được lau chùi sáng bóng, trải khăn ren trắng tinh, bày la liệt những cuốn sổ, danh sách, và những tấm thiệp mời cưới còn đang dang dở. Lê An và Huy ngồi đối diện nhau, giữa họ là bố mẹ Lê An – ông Lê Văn Năm và bà Phan Thị Sáu, cùng với mẹ của Huy – bà Hiền, với khuôn mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ.

Bà Sáu, với mái tóc đã điểm bạc nhưng vẫn được búi gọn gàng, tay cầm một cây bút chì, cẩn thận rà soát từng cái tên trong danh sách khách mời. Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng lại đầy sự quan tâm và chu đáo của một người mẹ đang lo lắng cho ngày trọng đại của con gái. “Danh sách khách mời đã đủ chưa con? Nhớ mời thêm mấy cô chú bên ngoại nữa nhé. Từ dưới quê lên đây đường xá xa xôi, cũng phải cẩn thận một chút.”

Lê An mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui. Cô lật từng trang của cuốn sổ ghi chép, ngón tay thon dài chỉ vào những dòng chữ ngay ngắn, giải thích rành mạch. “Dạ, con đã rà soát kỹ rồi mẹ. Con còn gọi điện hỏi lại từng người nữa. Con thấy mọi thứ đều ổn cả. Địa điểm, thực đơn, và cả nhóm nhạc nữa, đều đã chốt hết rồi ạ.” Cô quay sang nhìn Huy, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. “Anh Huy cũng đã giúp con rất nhiều. Nếu không có anh ấy, con chắc sẽ luống cuống lắm.”

Nguyễn Hoàng Huy, ngồi cạnh Lê An, khẽ nắm lấy bàn tay cô đặt trên bàn, một cử chỉ nhẹ nhàng mà đầy ấm áp. Anh mỉm cười trấn an mẹ vợ tương lai, giọng nói rành mạch và chân thành. “Mẹ An cứ yên tâm, mọi việc con và An đã lên kế hoạch đâu vào đó rồi ạ. Tụi con cũng đã tham khảo ý kiến của hai bên gia đình, và đều chọn những gì phù hợp nhất. Chỉ cần mọi người vui vẻ là được.” Anh nhẹ nhàng đặt tay lên eo Lê An khi cô đứng dậy lấy thêm ấm trà nóng từ chiếc khay gỗ nhỏ trên bàn. Động tác ấy tự nhiên như hơi thở, cho thấy sự quan tâm chu đáo và quen thuộc của anh dành cho cô.

Bà Hiền, mẹ của Huy, với thân hình đầy đặn và khuôn mặt phúc hậu, nhìn Lê An với ánh mắt trìu mến. Bà đưa tay khẽ vuốt mái tóc mềm của Lê An khi cô rót trà. “Con An nhà mình đảm đang quá, thằng Huy có phước lắm mới cưới được con bé. Mấy hôm nay mẹ thấy con bé chạy đôn chạy đáo lo toan, mà lúc nào cũng tươi rói. Đúng là con gái nhà người ta có khác.” Bà cười hiền, rồi quay sang Huy, giả vờ trách móc. “Mày đó, phải biết mà giữ lấy vợ nhé. Con An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc.”

Lê An cười nhẹ, má cô ửng hồng. “Con cảm ơn cô ạ. Con cũng thấy may mắn khi có được anh Huy. Anh ấy luôn bên cạnh con, động viên con trong mọi chuyện.” Lời nói của cô không chỉ là phép xã giao, mà là sự thật từ tận đáy lòng. Cô cảm nhận được sự ấm áp, chân thành từ gia đình anh, và điều đó càng củng cố thêm niềm tin của cô vào lựa chọn của mình. Ông Lê Văn Năm, bố của Lê An, người đàn ông điềm tĩnh và ít nói hơn, lúc này cũng không giấu được nụ cười tự hào. Ông nhấp một ngụm trà nóng, rồi lên tiếng, giọng pha chút hài hước. “Thôi thì có đứa gánh vác cho rồi, con An nó cũng bớt lo. Chứ ngày xưa có mình nó, cái gì cũng tự làm, bố mẹ cứ lo mãi.”

Cả căn phòng tràn ngập tiếng cười giòn tan và những lời chúc phúc. Lê An nhìn những người thân yêu đang quây quần bên mình, một cảm giác bình yên và mãn nguyện dâng trào trong lòng. Cô đã từng nghĩ rằng hạnh phúc là điều gì đó xa vời, khó nắm bắt, đặc biệt sau những lần vấp ngã và chờ đợi vô vọng. Nhưng giờ đây, hạnh phúc hiện hữu ngay trước mắt, giản dị và chân thực đến không ngờ. Nó không phải là một cơn lốc cảm xúc dữ dội, mà là dòng nước chảy êm đềm, thấm đẫm từng ngóc ngách trong trái tim cô, nuôi dưỡng tâm hồn cô bằng sự ổn định và yêu thương. Cô không còn cảm thấy vướng bận hay day dứt về bất kỳ "nếu như ngày đó" nào. Mọi thứ đã đi qua, và cô đã chọn con đường của riêng mình, một con đường dẫn đến bến đỗ an yên này.

***

Sau buổi gặp gỡ gia đình ấm cúng, khi ánh nắng chiều đã dần phai, nhường chỗ cho sắc vàng cam rực rỡ của hoàng hôn, Lê An và Huy quyết định cùng nhau tản bộ trong công viên thị trấn. Gió nhẹ thổi qua, làm lay động những tán lá bàng đã bắt đầu chuyển màu đỏ úa, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và dịu dàng. Tiếng chim líu lo trên cành, tiếng trẻ con cười đùa ở xa xa, và mùi hương thoang thoảng của hoa sữa đã chớm nở, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc êm đềm của buổi chiều tà.

Họ bước đi chậm rãi, vai kề vai, bàn tay Huy nắm chặt tay Lê An, truyền hơi ấm và sự vững chãi. Con đường đá cuội dưới chân họ, từng là nơi ghi dấu biết bao kỷ niệm của tuổi thơ Lê An, giờ đây lại chứng kiến một chương mới trong cuộc đời cô. Huy khẽ siết tay cô, phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi đầy quan tâm. “Em đã nghĩ đến việc trang trí căn phòng khách của chúng ta chưa, An? Em muốn nó có màu sắc gì, hay phong cách nào? Anh sẽ mua một cái xích đu nhỏ ở ban công cho em đọc sách, nhé?” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng chất chứa sự háo hức và mong muốn xây dựng một tổ ấm đúng nghĩa.

Lê An mỉm cười, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự an toàn tuyệt đối. “Thật sao? Em thích lắm. Em chỉ mong có một căn bếp đủ rộng để hai đứa mình cùng nấu ăn mỗi tối. Em sẽ học thêm nhiều món mới, để anh không phải ăn cơm tiệm nữa.” Cô ngước nhìn anh, ánh mắt lấp lánh những ước mơ giản dị nhưng chân thành. “Còn phòng khách… em cũng chưa nghĩ ra nhiều. Em chỉ cần có anh ở đó, em thấy mọi thứ đều đẹp.” Lời nói của cô không hề sáo rỗng, mà xuất phát từ một trái tim đã tìm thấy sự bình yên thực sự. Sự hiện diện của Huy đã biến mọi không gian trở nên đẹp đẽ, mọi khoảnh khắc trở nên ý nghĩa.

Huy xoa nhẹ mái tóc cô, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương. “Vậy thì anh sẽ dành thời gian tìm hiểu thêm về thiết kế nội thất, để biến căn nhà thành không gian hoàn hảo nhất cho em. Anh muốn mỗi góc nhỏ trong nhà đều tràn ngập tiếng cười và hạnh phúc của chúng ta.” Anh dừng lại bên một chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc cây cổ thụ, kéo Lê An ngồi xuống cạnh mình. Từ đây, họ có thể nhìn thấy dòng sông lấp lánh ánh hoàng hôn, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời.

Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự mãn nguyện. Cô thoáng nhìn về phía dòng sông, nơi từng là chứng nhân cho những mộng mơ xưa, những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuy���n vu vơ, và cả những "khoảng cách vô hình" đã từng ngăn cách cô với quá khứ. Dòng sông vẫn đó, chảy trôi êm đềm như bao năm qua, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một phần của bức tranh bình dị, không còn sức mạnh níu kéo tâm trí cô vào những day dứt hay tiếc nuối. Trần Hạo, cái tên ấy, giờ đây chỉ còn là một ký ức xa xăm, mờ nhạt, như một con thuyền đã neo đậu ở một bến bờ khác, không còn thuộc về dòng sông này nữa.

Cô tự nói với lòng mình, một lời khẳng định chắc chắn hơn bao giờ hết: "Thì ra, bình yên không phải là điều mình tìm kiếm ở một người, mà là điều mình tự tạo ra cho chính mình, bằng cách chấp nhận và trân trọng hiện tại." Cô đã từng chờ đợi, từng hy vọng vào những "lời nói không thành" từ một người, từng dằn vặt với những "nếu như ngày đó" mãi không thể xảy ra. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, sự chờ đợi đó chỉ khiến cô thêm mệt mỏi. Hạnh phúc không đến từ việc níu giữ quá khứ, mà đến từ việc mở lòng đón nhận hiện tại và kiến tạo tương lai. Huy chính là hiện tại và tương lai của cô, một bến đỗ vững chãi, nơi cô có thể thả neo mà không cần lo sợ bất cứ điều gì.

Huy khẽ quay sang, nhìn sâu vào đôi mắt Lê An. “Em đang nghĩ gì vậy, An?”

Lê An mỉm cười, nụ cười thanh thoát và bình yên. “Em đang nghĩ, em thật may mắn khi có anh, Huy. Em đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tìm thấy được hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng giờ đây, em biết mình đã chọn đúng. Em hạnh phúc với sự lựa chọn này.” Cô khẽ tựa đầu vào vai anh một lần nữa, cảm nhận hơi thở đều đặn, nhịp tim mạnh mẽ từ lồng ngực anh. Anh không chỉ là người yêu, là chồng sắp cưới, mà còn là người bạn đời, là ngôi nhà mà cô luôn tìm kiếm. Mọi vương vấn, mọi tiếc nuối về quá khứ đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một niềm tin tuyệt đối vào tương lai.

***

Đêm khuya buông xuống, thị trấn chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ còn tiếng gió rì rào qua những hàng cây và tiếng sóng vỗ nhẹ từ xa. Huy đã về từ lâu, để lại Lê An một mình trong căn phòng ngủ quen thuộc. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ, vẽ nên một dải bạc lấp lánh trên sàn nhà, và hắt sáng lên chiếc bàn trang điểm nhỏ. Mùi hương tinh dầu sả chanh dịu nhẹ lan tỏa khắp phòng, tạo nên một không gian thư thái và êm đềm.

Lê An ngồi bên cửa sổ, chiếc rèm cửa màu kem được vén gọn gàng, để cô có thể ngắm nhìn bầu trời đêm trong vắt, với hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương nhỏ. Trên ngón áp út của bàn tay trái, chiếc nhẫn cưới lấp lánh dưới ánh trăng, không chỉ là một món trang sức, mà là biểu tượng của một lời hứa, một sự khởi đầu mới, và một bến đỗ bình yên. Cô nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt nhẵn bóng của chiếc nhẫn, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại truyền qua ngón tay.

Cô hồi tưởng lại hành trình tìm kiếm hạnh phúc của mình. Những mộng mơ thời niên thiếu bên bờ sông cũ, những buổi tan học chung đường, những "lời nói không thành" cứ thế trôi qua như những đám mây vô định. Cô đã từng là cô gái ngây thơ, tin rằng tình yêu sẽ tự đến, tự hiện hữu mà không cần phải nói ra. Cô đã từng chờ đợi, mỏi mòn trong những "khoảng cách vô hình" do chính sự e dè của Trần Hạo và sự im lặng của cô tạo ra. Những "nếu như ngày đó" đã từng ám ảnh cô biết bao đêm, khiến trái tim cô day dứt, tiếc nuối không nguôi. Cô đã từng nghĩ rằng, có lẽ mình sẽ không bao giờ thoát khỏi cái bóng của quá khứ, không bao giờ tìm thấy một bến bờ vững chãi cho trái tim mình.

Nhưng rồi, cuộc đời đã đưa Nguyễn Hoàng Huy đến. Không phải là một tình yêu sét đánh, không phải là những cảm xúc mãnh liệt như bão tố, mà là một dòng suối mát lành, êm đềm, dần dần tưới mát tâm hồn cô. Anh đến như một làn gió nhẹ, mang theo sự quan tâm, thấu hiểu và một tình yêu chân thành, ổn định. Anh không hứa hẹn những điều xa vời, anh chỉ chứng minh bằng hành động, bằng sự hiện diện vững chãi của mình. Và Lê An đã nhận ra, cái cô cần không phải là một tình yêu cuồng nhiệt dễ vỡ, mà là một bến đỗ an yên, nơi cô có thể là chính mình, được yêu thương và che chở.

"Không còn những đêm thao thức, không còn những chờ đợi vô vọng," cô thì thầm trong đầu, giọng nói nội tâm bình thản như mặt nước hồ thu. "Mọi thứ đã tìm thấy đúng vị trí của nó." Chiếc nhẫn trên ngón tay cô lấp lánh như một lời khẳng định. Cô đã từng nghĩ rằng Trần Hạo là định mệnh của mình, là người duy nhất cô có thể trao trọn trái tim. "Trần Hạo, anh đã từng là một phần không thể thiếu," cô nghĩ, không còn chút cay đắng hay tiếc nuối. "Nhưng giờ đây, đó chỉ là một ký ức đẹp, không còn ảnh hưởng đến hiện tại của em." Ký ức ấy giờ đây chỉ giống như một bức tranh cũ kỹ treo trong một căn phòng đã lâu không mở cửa, nó vẫn đẹp, vẫn có giá trị riêng, nhưng không còn là trọng tâm của cuộc sống cô nữa.

Cô đã hoàn toàn buông bỏ. Không còn bất kỳ bóng hình hay nuối tiếc nào về quá khứ có thể len lỏi vào tâm trí cô. Chỉ còn sự biết ơn sâu sắc và niềm tin tuyệt đối vào tương lai. Cô mỉm cười mãn nguyện, nụ cười thanh thản và kiên định. Cô đã đi qua một hành trình dài, với những ngã rẽ, những vấp ngã, và những bài học đắt giá. Nhưng cuối cùng, cô đã tìm thấy con đường của mình, một con đường dẫn đến hạnh phúc thực sự. "Em đã chọn đúng," cô tự nhủ. "Em hạnh phúc với sự lựa chọn này."

Cô khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự bình yên bao trùm. Hình dung về ngôi nhà nhỏ ấm cúng, tiếng cười nói của Huy, và những đứa trẻ thơ ríu rít hiện lên rõ nét trong tâm trí cô. Đó là một tương lai giản dị, không hoa mỹ, nhưng lại là tất cả những gì cô cần và khao khát. Lê An từ từ đứng dậy, bước về phía giường. Cô tắt chiếc đèn ngủ nhỏ trên bàn, để căn phòng chìm vào bóng tối dịu nhẹ của ánh trăng. Với một trái tim đã được lấp đầy, một tâm hồn hoàn toàn an yên, cô chìm vào giấc ngủ bình yên, sẵn sàng chào đón một chương mới, một cuộc đời trọn vẹn hạnh phúc bên người đàn ông của đời mình.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free