Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 596: Lời Hứa Trên Dòng Sông Bình Yên

Ánh trăng cuối cùng cũng mờ dần, nhường chỗ cho rạng đông hé mình trên bầu trời phía Đông. Sau một đêm dài chìm vào giấc ngủ an yên hiếm có, Lê An thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản mà cô đã lâu lắm mới có thể cảm nhận được. Nụ cười vẫn đọng lại trên môi, như dấu vết của những giấc mơ ngọt ngào về một tương lai giản dị, nơi có ngôi nhà nhỏ, tiếng cười của Huy, và những đứa trẻ thơ ríu rít. Cô rời khỏi giường, bước ra ban công, hít thở làn không khí trong lành của buổi sớm mai. Tiếng chim hót líu lo, tiếng sóng sông vỗ nhẹ vào bờ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu mọi giác quan. Một ngày mới bắt đầu, một ngày hứa hẹn sẽ thật khác biệt, dù Lê An chưa biết điều gì đang chờ đợi mình.

Cùng lúc đó, cách không xa căn nhà nhỏ của Lê An, tại một khúc quanh vắng vẻ, khuất tầm nhìn trên bờ sông quen thuộc, Nguyễn Hoàng Huy đang tỉ mẩn chuẩn bị cho khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm tím cả một khoảng trời, đổ thứ ánh sáng vàng cam lên mặt sông lấp lánh như dát bạc. Gió nhẹ xào xạc qua những hàng cây dương liễu, mang theo hơi nước mát lành từ sông thổi vào, làm dịu đi cái nắng oi ả còn vương vấn ban ngày. Huy đặt một chiếc bàn nhỏ bằng gỗ sẫm màu, được phủ lên một tấm khăn trải bàn màu kem nhẹ nhàng, ngay sát mép nước. Trên bàn, anh cẩn thận sắp xếp hai chiếc đĩa sứ trắng tinh, những chiếc ly thủy tinh trong suốt phản chiếu ánh chiều tà, và một bình hoa nhỏ cắm vài cành hoa hồng nhung đỏ thắm, còn đọng sương đêm. Mùi hương dịu nhẹ của hoa hồng hòa lẫn với mùi phù sa đặc trưng của dòng sông, tạo nên một bầu không khí lãng mạn mà không kém phần gần gũi.

Anh thắp những ngọn nến thơm nhỏ, ánh lửa bập bùng nhảy múa trong gió, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên mặt bàn và hắt lên khuôn mặt đầy vẻ tập trung của Huy. Anh chuẩn bị một vài món ăn nhẹ mà Lê An đặc biệt yêu thích: những chiếc nem chua rán giòn rụm, gỏi cuốn tôm thịt thanh mát, và một chai vang trắng được ướp lạnh cẩn thận. Mọi thứ đều được chuẩn bị một cách chu đáo, tỉ mỉ, từ cách bài trí cho đến hương vị của từng món ăn, thể hiện sự quan tâm sâu sắc mà anh dành cho cô. Anh vuốt nhẹ mái tóc rối bời, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Trong bàn tay, chiếc hộp nhẫn bằng nhung màu xanh đậm được anh nắm chặt, hơi nặng trĩu.

"An, anh biết em đã trải qua nhiều điều," anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm chỉ mình anh nghe thấy. "Anh biết em đã từng mỏi mòn chờ đợi, đã từng day dứt vì những 'lời nói không thành', vì những 'khoảng cách vô hình' mà em không sao vượt qua được. Anh không thể thay đổi quá khứ của em, cũng không thể xóa đi những tiếc nuối đã từng làm em đau lòng. Nhưng anh hứa, từ giờ, anh sẽ là bến đỗ an yên của em. Anh sẽ không bao giờ để em phải chờ đợi hay lạc lõng một mình nữa." Anh nhớ lại những lần Lê An kể về tuổi thơ, về những buổi chiều tan học cùng bạn bè, về những ước mơ thầm kín bên bờ sông cũ. Cô đã từng là một cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương, luôn khao khát một tình yêu chân thành và bền vững. Anh đã thấy sự trưởng thành trong cô, sự kiên cường khi cô đối mặt với những mất mát, và sự bình thản khi cô buông bỏ những điều không thuộc về mình.

Anh nhìn ra dòng sông đang chảy trôi lặng lẽ, phản chiếu ánh sáng cuối cùng của ngày. Hình ảnh Lê An hiện rõ trong tâm trí anh: nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong veo, và đôi khi là một thoáng buồn man mác vẫn còn vương lại từ những ký ức xa xưa. Anh muốn là người xua tan đi tất cả những nỗi buồn ấy, muốn là người mang lại nụ cười rạng rỡ nhất trên môi cô mỗi ngày. Anh không phải là một người lãng mạn theo kiểu hoa mỹ, nhưng anh tin vào tình yêu chân thành, vào sự quan tâm từng chút một, vào việc xây dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai. Anh muốn cho cô thấy rằng, tình yêu không nhất thiết phải là những cơn bão táp dữ dội, mà có thể là một dòng suối mát lành, êm đềm, chảy mãi không ngừng.

Anh kiểm tra lại mọi thứ một lần nữa, chỉnh lại vị trí của chiếc ly, đảm bảo rằng ngọn nến không bị gió tạt. "Liệu cô ấy có thích không?" anh tự hỏi, lòng vẫn đầy hồi hộp. Dù đã có một quãng thời gian dài bên nhau, dù đã hiểu rõ Lê An đến từng chân tơ kẽ tóc, nhưng đứng trước khoảnh khắc trọng đại này, anh vẫn không khỏi lo lắng. Anh không muốn bất cứ điều gì sai sót, anh muốn đây sẽ là một kỷ niệm đẹp đẽ, khắc sâu vào tâm trí cô, là khởi đầu cho một chặng đường mới của hai người. Anh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra từ từ, cố gắng làm dịu lại những cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Ánh mắt anh hướng về con đường nhỏ dẫn xuống bờ sông, nơi anh biết Lê An sẽ xuất hiện. Anh chờ đợi, với trái tim tràn đầy tình yêu và một quyết tâm sắt đá.

***

Tối muộn, trăng đã lên cao, treo lơ lửng giữa nền trời đêm trong vắt, đổ thứ ánh sáng bạc huyền ảo xuống dòng sông và những rặng cây. Lê An bước từng bước nhẹ nhàng trên con đường mòn quen thuộc dẫn ra bờ sông. Một tin nhắn ngắn gọn từ Huy: "Em xuống bờ sông nhé, anh chờ." đã khiến cô vừa tò mò vừa có chút dự cảm. Khi khung cảnh lãng mạn dần hiện ra trước mắt, cô không khỏi sững sờ. Ánh nến lung linh, bình hoa hồng đỏ thắm, và chiếc bàn ăn nhỏ xinh xắn được chuẩn bị chu đáo, tất cả như một bức tranh tuyệt đẹp được vẽ nên dưới ánh trăng. Mùi hương của nến, của hoa hồng và của dòng sông hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đầy mê hoặc.

Lê An đưa tay che miệng, đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên, rồi một nụ cười rạng rỡ như ánh trăng đêm nở trên môi cô. Cô bước lại gần, cảm nhận sự ấm áp và chân thành từ những gì Huy đã chuẩn bị. "Huy... anh làm gì thế này?" giọng cô nhẹ nhàng, pha chút bối rối nhưng cũng đầy hạnh phúc.

Huy mỉm cười, tiến lại gần, nắm lấy tay cô. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, khẽ siết nhẹ, như một lời trấn an. "Anh muốn dành cho em một bất ngờ," anh nói, giọng trầm ấm, ánh mắt tràn đầy yêu thương. "Ngồi xuống đây với anh."

Họ ngồi đối diện nhau, thưởng thức bữa ăn tối nhẹ nhàng dưới ánh trăng và ánh nến. Tiếng sóng vỗ rì rào như một bản nhạc nền du dương, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá như những lời thì thầm. Lê An cảm nhận được sự bình yên lạ kỳ bao trùm lấy cô. Không còn những lo toan, không còn những bận tâm về quá khứ. Trong khoảnh khắc này, chỉ có cô và Huy, và tình yêu đang lớn dần trong tim họ. Cô nhìn anh, thấy trong ánh mắt anh sự kiên định, sự chân thành mà cô đã tìm kiếm bấy lâu.

Sau khi dùng bữa xong, Huy đặt tay mình lên tay Lê An, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô. Ánh mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, chất chứa bao nhiêu tình cảm không nói nên lời. "An à," anh bắt đầu, giọng nói hơi run run nhưng vẫn đầy quyết tâm. "Em có biết, từ ngày có em, cuộc sống của anh trở nên trọn vẹn hơn rất nhiều không? Anh đã từng là một người đàn ông sống vì công việc, vì những mục tiêu vật chất. Nhưng em đã mang đến cho anh một ý nghĩa khác, một mục đích khác lớn lao hơn."

Lê An khẽ gật đầu, đôi mắt cô đã ngấn lệ, cảm nhận từng lời anh nói thấm sâu vào trái tim. Cô không lên tiếng, chỉ lắng nghe, để anh trút bỏ hết những tâm tư.

"Anh biết," Huy tiếp lời, "em đã trải qua nhiều chuyện, đã từng có những 'nếu như ngày đó' ám ảnh em. Anh không hứa sẽ mang đến cho em những điều xa hoa, những cuộc sống như trong mơ, nhưng anh hứa sẽ luôn ở bên em, che chở cho em, và yêu thương em bằng tất cả những gì anh có. Anh hứa sẽ không bao giờ để em phải cảm thấy cô đơn, không bao giờ để em phải đối mặt với những 'khoảng cách vô hình' nào nữa."

Nước mắt Lê An lăn dài trên má. Cô xúc động đến nghẹn lời. "Huy..." Cô chỉ có thể thốt ra một tiếng gọi tên anh, nhưng trong đó chứa đựng tất cả sự biết ơn, sự tin tưởng và tình yêu mà cô dành cho anh.

Huy nhẹ nhàng đứng dậy, và rồi, dưới ánh trăng huyền ảo, anh quỳ xuống trước mặt cô. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Trái tim Lê An đập rộn ràng, cô biết điều gì sắp xảy ra, nhưng vẫn không khỏi bàng hoàng. Huy chậm rãi lấy ra chiếc hộp nhẫn nhung màu xanh đậm từ túi áo, mở nắp. Bên trong, một chiếc nhẫn vàng trắng đính một viên đá nhỏ lấp lánh, đơn giản nhưng tinh tế, tỏa sáng dưới ánh trăng.

"Lê An," Huy nhìn thẳng vào mắt cô, giọng anh giờ đây vững vàng và kiên định hơn bao giờ hết. "Hãy làm vợ anh nhé. Hãy cùng anh xây dựng một mái ấm, một gia đình, một tương lai mà chúng ta hằng mơ ước. Anh muốn cùng em thức dậy mỗi sáng, cùng em già đi trên dòng sông này, cùng em viết nên câu chuyện của riêng chúng ta."

Cô không thể nói nên lời, chỉ biết gật đầu lia lịa, nước mắt tuôn rơi như mưa. Nụ cười hạnh phúc rạng rỡ đến mức làm lu mờ cả ánh trăng. Huy đứng dậy, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của bàn tay trái cô. Chiếc nhẫn vừa vặn, lấp lánh, không chỉ là một món trang sức mà còn là biểu tượng của một lời hứa, một sự khởi đầu mới, một bến đỗ bình yên mà cô đã tìm thấy. Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô, cảm nhận nhịp đập trái tim anh hòa cùng nhịp đập của cô. Mùi hương của anh, mùi của đất, của gió, của nắng, bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy an toàn và được che chở hơn bao giờ hết.

***

Chiếc nhẫn cầu hôn lấp lánh trên ngón áp út của Lê An, phản chiếu ánh trăng bạc, như một ngôi sao nhỏ trên bàn tay cô. Cô ôm chặt Huy, cảm nhận từng nhịp đập trái tim anh, hơi thở ấm áp phả vào mái tóc mình. Trong vòng tay anh, mọi lo âu, mọi tiếc nuối từ quá khứ dường như tan biến, chỉ còn lại sự bình yên và hạnh phúc trọn vẹn. "Em đồng ý," cô thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, lẫn trong tiếng sóng vỗ. "Em đồng ý, Huy ạ."

Anh hôn nhẹ lên mái tóc cô, rồi từ từ buông ra, nhưng vẫn nắm chặt tay cô. "Vậy là từ giờ, em sẽ là vợ anh," anh nói, giọng đầy phấn khởi nhưng cũng không kém phần dịu dàng. "Chúng ta sẽ cùng nhau đi trên con đường này, An."

Họ cùng nhau đi dạo dọc bờ sông, những bước chân chậm rãi, hòa cùng nhịp chảy của dòng nước. Tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng như lời ru, tiếng gió xào xạc như lời chúc phúc. Ánh trăng vẫn dịu mát, chiếu rọi lên hai bóng hình đang nắm tay nhau, in hằn trên mặt sông lấp lánh. Họ nói về ngôi nhà tương lai, không phải là một biệt thự xa hoa lộng lẫy, mà là một căn nhà nhỏ ấm cúng, có vườn rau xanh tươi, có tiếng cười con trẻ. Họ bàn về những đứa trẻ, về cách nuôi dạy chúng, về những chuyến đi chơi cuối tuần, về một cuộc sống giản dị nhưng tràn đầy tình yêu thương.

"Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có được một sự bình yên như thế này, Huy ạ," Lê An nói, ánh mắt cô nhìn xa xăm về phía dòng sông, nơi bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ, bao nhiêu mơ mộng và cả những ti���c nuối đã từng trôi qua. "Cảm ơn anh. Cảm ơn vì anh đã đến, đã kiên nhẫn với em, và đã cho em thấy rằng hạnh phúc thật sự không cần phải tìm kiếm ở đâu xa xôi."

Huy siết nhẹ bàn tay cô. "Em xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất, An. Chúng ta sẽ cùng nhau viết nên câu chuyện của riêng mình. Một câu chuyện không có 'nếu như ngày đó', không có những 'lời nói không thành', chỉ có chúng ta và tương lai phía trước." Anh hiểu, hơn ai hết, Lê An đã từng phải vật lộn với những bóng ma của quá khứ, với những day dứt về một mối tình "chậm một nhịp". Anh đã chứng kiến cô dần dần buông bỏ, dần dần tìm thấy chính mình, và anh hạnh phúc khi được là một phần của hành trình ấy.

Lê An nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón tay mình. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi, một nụ cười không còn chút vương vấn hay tiếc nuối nào về bất cứ điều gì đã qua. Quá khứ đã thực sự khép lại, như một cuốn sách cũ đã được cất kỹ trên giá. Cô đã từng nghĩ Trần Hạo là định mệnh của mình, nhưng giờ đây, cô hiểu rằng định mệnh không phải là thứ cố định, mà là sự lựa chọn, là con đường mà mỗi người tự vẽ ra. Và con đường cô đã chọn, con đường có Huy, là con đường dẫn đến hạnh phúc thực sự.

"Anh có biết không," Lê An khẽ nói, "đã từng có lúc em nghĩ, có lẽ cả đời này em sẽ không tìm thấy được bến đỗ an yên của riêng mình. Em đã từng mệt mỏi với những 'khoảng cách vô hình', với những chờ đợi vô vọng. Nhưng rồi anh đến, như một dòng suối mát lành, gột rửa đi tất cả." Cô nhìn anh, ánh mắt tràn ngập tình yêu và niềm tin. "Em yêu anh, Huy."

Câu nói ấy, giản dị nhưng chân thành, là tất cả những gì Huy mong đợi. Anh dừng lại, kéo cô đối mặt với mình, nâng cằm cô lên và nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô. "Anh cũng yêu em, Lê An. Yêu em rất nhiều."

Họ lại tiếp tục bước đi, nắm tay nhau thật chặt. Hình bóng họ in trên mặt sông, dưới ánh trăng, như một minh chứng cho tình yêu đã vượt qua mọi sóng gió, mọi tiếc nuối của thời gian. Đó là một tình yêu không cuồng nhiệt, không dữ dội, mà là một tình yêu êm đềm, vững chãi, như dòng sông chảy mãi, mang theo niềm tin và hy vọng về một tương lai hạnh phúc. Lê An biết rằng, đây chính là sự lựa chọn đúng đắn nhất của cuộc đời cô. Đám cưới sắp tới sẽ là lời khẳng định cuối cùng cho sự khởi đầu mới này, và cô đã sẵn sàng để viết nên chương hạnh phúc nhất của đời mình, bên người đàn ông đã cho cô tất cả những gì cô khao khát: một bến đỗ an yên.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free