Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 597: Tiếng Sét Giữa Phồn Hoa: Tin Dữ Từ Thị Trấn
Chiếc nhẫn cầu hôn lấp lánh trên ngón áp út của Lê An, phản chiếu ánh trăng bạc, như một ngôi sao nhỏ trên bàn tay cô. Cô ôm chặt Huy, cảm nhận từng nhịp đập trái tim anh, hơi thở ấm áp phả vào mái tóc mình. Trong vòng tay anh, mọi lo âu, mọi tiếc nuối từ quá khứ dường như tan biến, chỉ còn lại sự bình yên và hạnh phúc trọn vẹn. "Em đồng ý," cô thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, lẫn trong tiếng sóng vỗ. "Em đồng ý, Huy ạ."
Anh hôn nhẹ lên mái tóc cô, rồi từ từ buông ra, nhưng vẫn nắm chặt tay cô. "Vậy là từ giờ, em sẽ là vợ anh," anh nói, giọng đầy phấn khởi nhưng cũng không kém phần dịu dàng. "Chúng ta sẽ cùng nhau đi trên con đường này, An."
Họ cùng nhau đi dạo dọc bờ sông, những bước chân chậm rãi, hòa cùng nhịp chảy của dòng nước. Tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng như lời ru, tiếng gió xào xạc như lời chúc phúc. Ánh trăng vẫn dịu mát, chiếu rọi lên hai bóng hình đang nắm tay nhau, in hằn trên mặt sông lấp lánh. Họ nói về ngôi nhà tương lai, không phải là một biệt thự xa hoa lộng lẫy, mà là một căn nhà nhỏ ấm cúng, có vườn rau xanh tươi, có tiếng cười con trẻ. Họ bàn về những đứa trẻ, về cách nuôi dạy chúng, về những chuyến đi chơi cuối tuần, về một cuộc sống giản dị nhưng tràn đầy tình yêu thương.
"Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có được một sự bình yên như thế này, Huy ạ," Lê An nói, ánh mắt cô nhìn xa xăm về phía dòng sông, nơi bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ, bao nhiêu mơ mộng và cả những tiếc nuối đã từng trôi qua. "Cảm ơn anh. Cảm ơn vì anh đã đến, đã kiên nhẫn với em, và đã cho em thấy rằng hạnh phúc thật sự không cần phải tìm kiếm ở đâu xa xôi."
Huy siết nhẹ bàn tay cô. "Em xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất, An. Chúng ta sẽ cùng nhau viết nên câu chuyện của riêng mình. Một câu chuyện không có 'nếu như ngày đó', không có những 'lời nói không thành', chỉ có chúng ta và tương lai phía trước." Anh hiểu, hơn ai hết, Lê An đã từng phải vật lộn với những bóng ma của quá khứ, với những day dứt về một mối tình "chậm một nhịp". Anh đã chứng kiến cô dần dần buông bỏ, dần dần tìm thấy chính mình, và anh hạnh phúc khi được là một phần của hành trình ấy.
Lê An nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón tay mình. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi, một nụ cười không còn chút vương vấn hay tiếc nuối nào về bất cứ điều gì đã qua. Quá khứ đã thực sự khép lại, như một cuốn sách cũ đã được cất kỹ trên giá. Cô đã từng nghĩ Trần Hạo là định mệnh của mình, nhưng giờ đây, cô hiểu rằng định mệnh không phải là thứ cố định, mà là sự lựa chọn, là con đường mà mỗi người tự vẽ ra. Và con đường cô đã chọn, con đường có Huy, là con đường dẫn đến hạnh phúc thực sự.
"Anh có biết không," Lê An khẽ nói, "đã từng có lúc em nghĩ, có lẽ cả đời này em sẽ không tìm thấy được bến đỗ an yên của riêng mình. Em đã từng mệt mỏi với những 'khoảng cách vô hình', với những chờ đợi vô vọng. Nhưng rồi anh đến, như một dòng suối mát lành, gột rửa đi tất cả." Cô nhìn anh, ánh mắt tràn ngập tình yêu và niềm tin. "Em yêu anh, Huy."
Câu nói ấy, giản dị nhưng chân thành, là tất cả những gì Huy mong đợi. Anh dừng lại, kéo cô đối mặt với mình, nâng cằm cô lên và nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô. "Anh cũng yêu em, Lê An. Yêu em rất nhiều."
Họ lại tiếp tục bước đi, nắm tay nhau thật chặt. Hình bóng họ in trên mặt sông, dưới ánh trăng, như một minh chứng cho tình yêu đã vượt qua mọi sóng gió, mọi tiếc nuối của thời gian. Đó là một tình yêu không cuồng nhiệt, không dữ dội, mà là một tình yêu êm đềm, vững chãi, như dòng sông chảy mãi, mang theo niềm tin và hy vọng về một tương lai hạnh phúc. Lê An biết rằng, đây chính là sự lựa chọn đúng đắn nhất của cuộc đời cô. Đám cưới sắp tới sẽ là lời khẳng định cuối cùng cho sự khởi đầu mới này, và cô đã sẵn sàng để viết nên chương hạnh phúc nhất của đời mình, bên người đàn ông đã cho cô tất cả những gì cô khao khát: một bến đỗ an yên.
***
Trong căn phòng làm việc với tầm nhìn bao quát cả một góc thành phố, Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Tiếng gõ phím lách cách đều đặn, hòa vào bản giao hưởng thầm lặng của một buổi chiều muộn cuối thu. Ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa kính lớn, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng dài, lấp lánh trên bề mặt của chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh. Nó không chỉ là một vật trang sức, mà còn là biểu tượng của thời gian, của những mục tiêu anh đã chinh phục, của sự nghiệp rực rỡ mà anh đã gây dựng. Hồ sơ, tài liệu chất chồng trên bàn, nhưng tất cả đều được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp, phản ánh sự tỉ mỉ và nguyên tắc trong con người anh.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng đượm vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi giấy mới từ những tập tài liệu vừa in. Anh khẽ nhấp một ngụm cà phê đen sánh, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, xua đi chút mệt mỏi còn vương lại sau một ngày dài làm việc. Ánh mắt anh vẫn tập trung cao độ vào biểu đồ tăng trưởng trên màn hình, phân tích từng con số, từng đường nét. "Dự án A2 cần đẩy nhanh tiến độ hơn nữa. Tôi muốn thấy báo cáo chi tiết vào sáng mai," anh nói qua điện thoại, giọng trầm và dứt khoát. Bên kia đầu dây là tiếng "Vâng, sếp" đầy kính trọng. Anh ngắt máy, nhíu mày suy nghĩ, rồi lại gõ thêm vài dòng chỉ đạo vào email. Công việc là cuộc sống của Trần Hạo, là nơi anh tìm thấy giá trị của bản thân, là cách anh lấp đầy khoảng trống mà đôi khi anh không dám gọi tên. Anh cảm thấy hài lòng với thành quả mình tạo ra, với quyền lực và sự ảnh hưởng anh đang có. Thành công vật chất là chiếc áo giáp hoàn hảo, che chắn cho anh khỏi những vết thương lòng cũ kỹ, những hoài niệm không tên mà thỉnh thoảng vẫn bất chợt ùa về, như một làn gió lạnh giữa tiết trời ấm áp. Nhưng đôi khi, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng nhất, anh vẫn cảm thấy một sự trống rỗng vô hình, một cái gì đó thiếu vắng mà không một con số lợi nhuận nào có thể bù đắp.
Anh đứng dậy, vươn vai, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố đã lên đèn. Những tòa nhà chọc trời lấp lánh, những con đường tấp nập xe cộ, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, nhưng cũng đầy xa lạ. Anh là một phần của bức tranh ấy, nhưng đồng thời cũng đứng ngoài quan sát nó, như một người lữ hành lạc bước giữa chốn phồn hoa. Một cảm giác cô độc nhẹ nhàng xâm chiếm. Anh lắc đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ không tên, tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, phải tập trung vào những điều thực tế, vào công việc đang chờ đợi. Anh là Trần Hạo, là người đàn ông của hiện tại, của những thành công, chứ không phải của những nuối tiếc đã chìm vào dĩ vãng.
***
Hoàng hôn buông dần, nhuộm đỏ cả chân trời thành phố, những ánh đèn đầu tiên bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt đường ẩm ướt. Không khí cuối thu se lạnh mơn man da thịt khi Trần Hạo bước vào một quán cà phê quen thuộc, nơi anh thường gặp gỡ bạn bè và đồng nghiệp sau giờ làm. Tiếng nhạc jazz du dương hòa cùng tiếng nói chuyện rì rầm, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng có chút trầm lắng. Anh tìm thấy Hà Minh và Hải Yến đã ngồi đợi ở một góc, bên cạnh khung cửa kính lớn nhìn ra phố.
"Hạo, cậu đến rồi!" Hà Minh vẫy tay gọi, nụ cười rạng rỡ thường thấy. Anh ta vẫn bảnh bao như mọi khi, mái tóc vuốt gel gọn gàng, bộ vest lịch lãm. "Đợi cậu mãi. Hôm nay tớ phải kể cho cậu nghe chuyện này."
Trần Hạo gật đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện. "Chuyện gì mà cậu hăng hái thế?" Giọng anh vẫn trầm, đều đều, như dòng chảy êm đềm của một con sông. Anh liếc nhìn Hải Yến, cô mỉm cười nhẹ. Hải Yến luôn xinh đẹp và chỉn chu, hôm nay cô mặc một chiếc váy len màu kem, tôn lên vẻ thanh lịch. Ánh mắt cô có chút lo lắng, nhưng Trần Hạo không để tâm nhiều.
"Chuyện là, tớ vừa đi du lịch Đà Nẵng về, cảnh đẹp mê ly luôn Hạo ạ," Hà Minh huyên thuyên, tay khoa chân múa máy. "Cậu phải đi thử một lần. Mà này, tiện đây tớ mới nhớ ra. Tớ vừa mới nghe một tin từ quê nhà, có vẻ là tin nóng đấy."
Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng quen thuộc. Ly cà phê trong tay anh đã nguội đi một chút, hơi lạnh lẽo khi chạm vào đầu ngón tay. Anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, lắng nghe câu chuyện của đồng nghiệp, tâm trí vẫn còn vương vấn những con số và dự án.
"À mà này, cậu có nghe tin gì từ thị trấn không?" Hà Minh đột ngột chuyển hướng, ánh mắt có chút tò mò. "Con bé Lê An ngày xưa ấy, nghe nói sắp lấy chồng rồi đấy! Nghe đâu là một anh chàng rất ổn định, làm ở thị trấn mình luôn." Hà Minh nói một cách vô tư, không hề để ý đến sự thay đổi tinh tế trên gương mặt Trần Hạo.
Ngay lập tức, thế giới xung quanh Trần Hạo dường như khựng lại. Tiếng nhạc jazz, tiếng nói chuyện, tiếng xe cộ ngoài đường, tất cả bỗng chốc trở nên mơ hồ, xa xăm. Ly cà phê trong tay anh suýt rơi khỏi tay, nhưng anh kịp thời siết chặt lại. Cảm giác lạnh lẽo của ly cà phê lúc này dường như thấm vào tận xương tủy. Ánh mắt anh trở nên vô hồn, mất đi sự tập trung vốn có. Một làn sóng lạnh chạy dọc sống lưng, rồi một luồng khí nóng bốc lên tận óc, khiến anh choáng váng. Anh cố gắng che giấu sự bàng hoàng, nhưng gương mặt anh tái mét đi một cách rõ rệt.
Hải Yến, người luôn quan sát Trần Hạo một cách tinh tế, nhận ra ngay sự bất thường. Cô khẽ nhíu mày, nhìn anh đầy lo lắng. "Anh Hạo, anh không sao chứ?" cô hỏi, giọng nhỏ nhẹ, đầy quan tâm.
Trần Hạo hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. Anh gật đầu một cách khó khăn. "Không sao... Chỉ là... hơi bất ngờ thôi." Giọng anh khàn đặc, nghe như tiếng gió xào xạc qua kẽ lá khô. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Lê An... sắp lấy chồng? Cái tên ấy, cái tin tức ấy, cứ xoáy vào tâm trí anh như một mũi khoan vô hình, phá vỡ mọi lớp vỏ bọc bình yên giả tạo mà anh đã dày công xây dựng.
Hà Minh lúc này mới nhận ra không khí trở nên nặng nề. Anh ta nhìn Trần Hạo, rồi nhìn Hải Yến, vẻ mặt có chút ngạc nhiên. "Ơ... có chuyện gì à? Tớ nói sai gì sao?"
Trần Hạo không trả lời, anh chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm trí. Lê An... cô bé với mái tóc dài ngang vai, nụ cười dịu dàng bên bờ sông cũ... giờ đây sắp trở thành vợ của một người đàn ông khác. Nỗi tiếc nuối tột cùng, như một dòng nước ngầm lạnh buốt, bắt đầu len lỏi khắp cơ thể anh. Anh chợt nhớ lại hình ảnh cô gái anh đã từng yêu, đã từng mong muốn được ở bên, nhưng lại vì sự e dè, vì những "lời nói không thành" mà để "khoảng cách vô hình" dần nới rộng. "Nếu như ngày đó...", câu nói quen thuộc ấy lại vang vọng trong đầu anh, đầy dằn vặt.
Hải Yến đặt tay lên cánh tay Trần Hạo, nhẹ nhàng xoa nhẹ. "Anh Hạo, anh có cần nghỉ một lát không?" Cô nhìn anh với ánh mắt đầy thấu hiểu, dường như cô đã cảm nhận được một phần nào đó nỗi đau anh đang cố che giấu. Cô biết Trần Hạo luôn là một người bí ẩn, ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng hôm nay, sự bàng hoàng đã phá vỡ bức tường phòng thủ của anh.
Trần Hạo rụt tay lại, lắc đầu. "Không sao. Tớ... tớ có việc phải về trước." Anh đứng dậy một cách đột ngột, bỏ lại ly cà phê còn dang dở trên bàn. Bước chân anh nặng nề, khác hẳn với dáng vẻ tự tin, dứt khoát thường ngày. Anh rời đi, bỏ lại sau lưng hai người đồng nghiệp đầy ngạc nhiên và lo lắng. Hà Minh nhìn theo bóng anh, khẽ nói: "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn." Nhưng Hải Yến thì không nói gì, ánh mắt cô vẫn dán chặt vào cánh cửa nơi Trần Hạo vừa biến mất, cảm nhận được một nỗi buồn sâu thẳm đang bao trùm lấy anh.
***
Đêm khuya, mưa lất phất ngoài cửa sổ căn hộ chung cư cao cấp. Gió thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya thành phố. Trần Hạo trở về căn hộ của mình, vứt chiếc áo khoác sang một bên, không thèm treo lên mắc. Căn hộ rộng lớn, tiện nghi với nội thất sang trọng, mùi gỗ mới và rượu vang thoang thoảng, giờ đây bỗng trở nên trống rỗng và ngột ngạt đến lạ lùng. Nó quá lớn, quá yên tĩnh, quá thiếu vắng một hơi ấm, một sự hiện diện nào đó. Anh đi thẳng vào phòng làm việc, nơi ánh đèn vàng dịu của chiếc đèn bàn vẫn đang chờ đợi. Anh mở máy tính, tay run rẩy tìm kiếm thông tin trên mạng xã hội.
Từng bức ảnh, từng dòng trạng thái của Lê An và Nguyễn Hoàng Huy hiện ra trước mắt anh, như những nhát dao lạnh lẽo cứa vào tim. Ảnh Lê An tươi cười rạng rỡ bên một người đàn ông lạ, ảnh họ nắm tay nhau tản bộ bên bờ sông, ảnh chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út của cô. Hình ảnh Lê An rạng rỡ trên màn hình điện thoại, hạnh phúc và bình yên đến thế, cứa vào mắt anh một nỗi đau nhói. Anh không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng này.
"Không thể nào... không thể là sự thật..." Trần Hạo lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Anh lướt qua những lời chúc phúc, những bình luận ngưỡng mộ, mỗi từ ngữ đều như một viên đá tảng đè nặng lên lồng ngực anh. Sự nặng nề trong lồng ngực Trần Hạo khiến anh khó thở. Anh đã từng nghĩ, dù không thể ở bên nhau, cô sẽ mãi là của riêng anh, là một phần của những kỷ niệm không thể thay thế. Nhưng giờ đây, cô đã hoàn toàn thuộc về một người đàn ông khác. Cô đã tìm thấy "bến đỗ an yên" mà anh đã không thể mang lại.
Trần Hạo gục xuống ghế, tay ôm lấy đầu, cố gắng nén lại tiếng nấc đang chực trào. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp vẫn lấp lánh trên cổ tay anh, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ màn hình máy tính. Nó là minh chứng cho tất cả những gì anh đã đạt được, nhưng cũng là vật chứng cho tất cả những gì anh đã đánh mất. Vị đắng của sự tiếc nuối lan tràn trong miệng anh, không phải là vị đắng của cà phê, mà là vị đắng của một cuộc đời "chậm một nhịp", của một tình yêu "lời nói không thành".
"An... em thật sự đã buông bỏ anh rồi sao?" Anh thì thầm, giọng nói như tan vào hư không. Nước mắt không kìm được lăn dài trên má, nóng hổi, mặn chát. Anh nhận ra, tất cả đã quá muộn. Không còn "nếu như ngày đó", không còn cơ hội để quay lại. Lê An đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc trọn vẹn, không vướng bận, không chút vương vấn. Và anh, Trần Hạo, đã vĩnh viễn đánh mất cô. Chiếc nhẫn cưới trên tay Lê An trong những bức ảnh, dù chỉ là một hình ảnh ảo trên màn hình, cũng đủ để ám ảnh anh, biểu tượng cho sự kết thúc của một kỷ nguyên và khởi đầu của một cuộc đời mới không có anh.
Nỗi đau đớn và sự hối tiếc gặm nhấm tâm can anh. Anh đã có tất cả, danh vọng, tiền tài, địa vị, nhưng lại đánh mất đi điều quý giá nhất – tình yêu và hạnh phúc. Tiếng mưa rơi nhẹ ngoài cửa sổ như tiếng khóc của chính anh, hòa vào nỗi tuyệt vọng vô bờ. Anh đã từng nghĩ, anh sẽ ổn thôi, anh sẽ quen với cuộc sống không có Lê An. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với thực tế phũ phàng này, anh nhận ra mình chưa bao giờ ổn. Cảm giác mất mát vĩnh viễn này như một cú đánh chí mạng, buộc anh phải đối diện với cảm xúc thật của mình, dù là quá muộn màng. Một quyết định lớn, một hành động nào đó, đang dần hình thành trong tâm trí anh, như một tia sáng yếu ớt trong đêm tối. Anh không biết đó là gì, nhưng anh biết, anh không thể tiếp tục sống như thế này nữa.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.