Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 598: Hồi Ức Chạm Vào Nỗi Đau Hối Tiếc
Tiếng mưa đêm đã tạnh hẳn, nhưng không khí trong căn hộ của Trần Hạo vẫn nặng trĩu một sự ẩm ướt khó tả, như thể nỗi buồn của anh đã ngấm vào từng thớ gỗ, từng tấm rèm nhung. Ánh sáng từ màn hình máy tính vẫn hắt lên những con số, những biểu đồ phức tạp mà anh đã cố gắng tập trung vào suốt mấy tiếng đồng hồ qua, nhưng tâm trí anh giờ đây chỉ là một khoảng không vô tận, mờ mịt. Mùi cà phê nguội tanh thoang thoảng trong không gian sang trọng, hòa lẫn với mùi gỗ thoang thoảng và không khí điều hòa lạnh lẽo, tạo nên một sự đối lập đến gai người với ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong lồng ngực anh.
Anh ngồi bất động, đôi mắt dán chặt vào khoảng không ngoài cửa sổ kính lớn, nơi thành phố vẫn chìm trong ánh đèn đêm lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Từng ánh đèn, từng tòa nhà cao tầng vươn mình kiêu hãnh, tất cả đều là minh chứng cho những gì anh đã dày công xây dựng, cho cái gọi là "thành công" mà anh đã từng khao khát đến cháy bỏng. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc này, chúng chỉ là những hình ảnh vô nghĩa, một phông nền lạnh lẽo cho nỗi trống rỗng đang gặm nhấm anh từ bên trong. Mớ công việc dang dở trên bàn, những dự án bạc tỷ, những cuộc họp cấp cao chờ đợi, tất cả đều trở nên vô vị, như một lời chế giễu cho sự nghiệp rực rỡ nhưng vô hồn của anh.
“An… em thật sự đã…”
Anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Anh không thể hoàn thành câu nói ấy, không thể đối diện với chính mình bằng sự thật phũ phàng vừa được xác nhận qua những dòng tin tức, những bức ảnh trên mạng xã hội. Anh đã cố gắng với lấy ly cà phê nguội ngắt để làm dịu đi vị đắng trong cổ họng, nhưng bàn tay anh run rẩy đến nỗi ly sứ trượt khỏi đầu ngón tay, vương vãi một vệt cà phê đen đặc lên mặt bàn đá cẩm thạch trắng muốt. Anh thờ ơ nhìn nó, như thể những gì đang xảy ra không hề liên quan đến mình.
“Không thể nào… không thể là sự thật.”
Anh lại thì thầm, lần này là một lời phủ nhận yếu ớt, vô vọng. Trần Hạo gục mặt vào hai bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da mình, đầu óc quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi không lời đáp. Anh cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ, nhưng tất cả đều dẫn về một điểm duy nhất: cô ấy, Lê An, người con gái đã từng là cả thế giới của anh, giờ đây sắp trở thành vợ của một người đàn ông khác. Nỗi đau ấy không phải là một cú đấm bất ngờ, mà là hàng ngàn mũi kim châm chậm rãi, từ từ đâm xuyên qua từng thớ thịt, từng mạch máu, cho đến khi trái tim anh chỉ còn là một khối băng giá.
Chiếc điện thoại thông minh, vật bất ly thân của một người đàn ông thành đạt như anh, nằm yên vị trên mặt bàn. Anh nhìn chằm chằm vào nó, một ý nghĩ chợt lóe lên: liệu có nên gọi cho một người bạn cũ ở thị trấn, hay thậm chí là một người họ hàng xa của Lê An, để xác nhận lại một lần nữa? Để nghe một giọng nói quen thuộc phủ nhận tất cả, nói rằng đây chỉ là một tin đồn thất thiệt, một trò đùa ác ý? Nhưng rồi, ngón tay anh lại buông thõng. Một phần sâu thẳm trong anh biết rằng, dù có xác nhận bao nhiêu lần đi chăng nữa, sự thật vẫn là sự thật. Những hình ảnh Lê An rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy, nụ cười bình yên của cô, chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út, tất cả đã đóng đinh vào trái tim anh một nỗi đau không thể chối cãi.
Anh đã làm gì vậy? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, không ngừng nghỉ, như một tiếng chuông báo tử. Nó xoáy sâu vào từng ngóc ngách của lương tâm, bóc trần những yếu đuối, những chần chừ, những lựa chọn sai lầm của anh trong quá khứ. Anh đã có tất cả, nhưng lại đánh mất điều quý giá nhất. Căn hộ rộng lớn này, những thành công vang dội này, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi không còn cô ấy ở bên. Trần Hạo nhắm nghiền mắt, cố gắng xua đi hình ảnh của Lê An trong vòng tay người đàn ông khác, nhưng vô ích. Thay vào đó, một thước phim cũ kỹ bắt đầu chiếu lại trong tâm trí anh, đưa anh trở về một thời điểm xa xưa, khi mọi thứ vẫn còn có thể thay đổi.
***
Trong hồi ức của Trần Hạo, ánh nắng chiều vàng ươm như rót mật xuống dòng sông quê hiền hòa, biến mặt nước thành một dải lụa lung linh dát vàng. Tiếng nước sông chảy nhẹ, lách tách vỗ vào bờ, hòa cùng tiếng gió xào xạc luồn qua những tán cây bàng, cây phượng. Xa xa, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ con đang tắm sông, tạo nên một bản hòa tấu bình yên của tuổi thơ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa rào buổi sáng, mùi cỏ cây xanh tươi mơn mởn, và mùi sông nước đặc trưng của thị trấn quen thuộc xộc vào khứu giác anh, đánh thức những cảm xúc ngủ vùi. Bầu không khí trong lành, lãng mạn, mang theo cả sự vô tư của những tháng ngày niên thiếu.
Lê An, cô bé Lê An của ngày ấy, hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Mái tóc dài đen nhánh xõa ngang lưng, óng ả dưới nắng, đôi mắt trong veo như mặt hồ thu, nhìn xa xăm về phía dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ đang lững lờ trôi. Cô mặc chiếc áo trắng đồng phục đã bạc màu đôi chút, chiếc quần dài đơn giản. Nụ cười của cô lúc ấy hồn nhiên và rạng rỡ, một nụ cười chưa vương chút ưu tư hay muộn phiền của cuộc đời.
Họ ngồi cạnh nhau trên triền cỏ xanh mướt, những câu chuyện vu vơ, những ước mơ giản dị được dệt nên từ những buổi chiều tà. Lê An thường hỏi anh về những điều xa xôi, về thành phố lớn mà anh vẫn hay nhắc đến.
“Hạo này, sau này anh sẽ đi đâu? Anh có quên em không?” Giọng cô bé trong trẻo, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một chút lo âu, một sự chờ đợi mong manh. Cô quay sang nhìn anh, đôi mắt long lanh như muốn đọc thấu tâm can anh.
Trần Hạo của thuở ấy, dù đã sớm có những hoài bão lớn lao, nhưng đứng trước ánh mắt ấy, trái tim anh bỗng đập mạnh một cách lạ thường. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, muốn nói ra tất cả những lời chất chứa trong lòng – những lời về tình cảm non nớt nhưng sâu sắc, những lời hứa về một tương lai có cô. Anh muốn nói rằng anh sẽ không bao giờ quên cô, rằng dù đi đâu, anh cũng sẽ trở về bên cô. Nhưng rồi… một rào cản vô hình lại chặn đứng tất cả. Sự e dè của tuổi mới lớn, nỗi sợ hãi khi phải đối diện với cảm xúc thật, hay có lẽ là chính cái tính cách trầm lặng, ít nói của anh, đã khiến anh do dự.
Anh chỉ khẽ siết chặt nắm tay mình, ánh mắt lảng tránh, nhìn về phía dòng sông. Anh không dám đối diện với ánh mắt chờ đợi, hy vọng của cô. “Anh… anh sẽ không quên em đâu.” Cuối cùng, anh chỉ thốt ra được một câu ngắn ngủi, chung chung, một lời hứa quá đỗi mỏng manh, không đủ sức níu giữ. Anh không nói thêm được điều gì khác, không một lời cam kết, không một cử chỉ trấn an.
Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, chỉ đủ để anh cảm nhận được hơi thở ấm áp phả vào vai anh. Cô tựa đầu vào vai anh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một cái tựa đầu đầy tin tưởng và cũng đầy mong manh, như muốn tìm kiếm một chút an ủi, một sự bảo đảm từ anh. Rồi cô lại ngồi thẳng dậy, ánh mắt vẫn vương chút buồn, nhưng cô đã che giấu rất nhanh. Sự cam chịu ấy, Trần Hạo của hiện tại giờ mới nhận ra, đã bắt đầu từ những khoảnh khắc như thế. Anh đã không thể thốt lên những điều cô muốn nghe, đã không thể trao cho cô một sự chắc chắn nào. Và rồi, khoảng cách vô hình giữa họ, dù chỉ là một sợi chỉ mỏng manh, đã bắt đầu được dệt nên từ chính sự im lặng của anh.
***
Hồi ức lại chuyển dịch, mang Trần Hạo đến một buổi sáng khác, một buổi sáng đầy nắng nhưng cũng đầy chia ly. Tiếng xe cộ thưa thớt trên con đường đất dẫn vào cổng trường cấp ba, tiếng chuông trường báo hiệu giờ học sắp bắt đầu vang vọng đâu đó, hòa cùng tiếng nói chuyện ríu rít của học sinh, tạo nên một không khí náo nhiệt nhưng cũng ẩn chứa sự vội vã, gấp gáp. Mùi phấn bảng, mùi sách vở mới, và thoang thoảng mùi hoa sữa từ cây gần cổng trường như một lời tiễn biệt. Bầu không khí lúc ấy chói chang ánh nắng ban mai, nhưng trong lòng anh lại u ám một nỗi buồn không tên.
Ngày hôm đó, anh rời thị trấn để lên thành phố nhập học cấp ba, một ngôi trường chuyên danh tiếng. Ước mơ về một tương lai rộng mở, về những thành công rực rỡ nơi đô thị đã chiếm trọn tâm trí anh. Lê An đứng đó, một mình giữa đám đông nhộn nhịp, dáng người nhỏ bé và có chút lạc lõng. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, chiếc cặp sách cũ kỹ ôm chặt trước ngực. Ánh mắt cô dõi theo anh, đầy lưu luyến và cả sự hụt hẫng. Anh nhớ rõ, cô đã cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng khóe mắt cô vẫn ướt đẫm những giọt lệ chực trào.
“Anh đi mạnh giỏi nhé.” Giọng Lê An lí nhí, nghẹn ngào, như một lời chúc phúc cuối cùng trước khi anh bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Cô không nói thêm điều gì, chỉ đứng đó, bất động, nhìn anh.
Trần Hạo của ngày ấy, trái tim anh như bị một tảng đá đè nặng. Anh biết cô đang buồn, anh biết cô đang mong chờ một điều gì đó từ anh. Nhưng anh lại không dám. Không dám quay đầu nhìn lại cô một lần nữa, không dám trao cho cô một cái ôm trấn an, một lời hứa hẹn cụ thể hơn. Tất cả những gì anh có thể thốt ra, trong sự vội vã và cả sự hèn nhát của mình, chỉ là những lời khách sáo, vô tâm một cách đau đớn. “Ừ, anh đi đây. Em ở nhà giữ gìn sức khỏe.” Lời nói ấy, giờ đây vang vọng trong tâm trí anh, như một bản án chung thân dành cho chính mình. Nó quá nhạt nhẽo, quá hờ hững, không một chút hơi ấm, không một chút tình cảm nào có thể níu giữ.
Anh vội vã bước lên chiếc xe khách cũ kỹ, hòa mình vào dòng người hối hả. Anh không dám ngoảnh đầu lại, sợ hãi phải đối mặt với ánh mắt chất chứa biết bao cảm xúc của cô. Anh sợ rằng nếu anh quay lại, anh sẽ không thể rời đi được nữa. Anh đã để lại cô một mình, với lời hứa hẹn chung chung và một khoảng cách vô hình đang dần lớn lên, không chỉ về mặt địa lý mà còn trong trái tim. Sự nghiệp, tương lai nơi thành phố đã che mờ tất cả những gì là quý giá nhất, đã khiến anh lãng quên đi cô gái nhỏ bé vẫn luôn chờ đợi anh bên bờ sông cũ. Anh đã chọn rời đi, chọn thành công, và để lại Lê An với nỗi nhớ mong không lời. Anh đã tự tay mình gieo mầm cho sự “chậm một nhịp” của cuộc đời mình, cho những “lời nói không thành” mà mãi về sau anh mới nhận ra giá trị của nó.
***
Hồi ức tan biến, kéo Trần Hạo trở về với thực tại nghiệt ngã của căn hộ cao cấp. Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy không gian, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của anh. Mùi ẩm mốc nhẹ từ cơn mưa đêm vẫn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi không khí điều hòa lạnh lẽo, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, ngột ngạt với nỗi dằn vặt đang bóp nghẹt lồng ngực anh. Ánh sáng ban ngày yếu ớt len lỏi qua khe rèm cửa sổ, chiếu lên gương mặt tiều tụy của anh, lộ rõ quầng thâm dưới mắt và vẻ mệt mỏi cùng cực. Mặt trời đã lên, nhưng chưa đủ sức xua đi màn đêm u ám trong tâm hồn anh.
Anh đứng dậy, bước từng bước nặng nề vào phòng tắm. Dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, anh đứng trước gương, nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình. Một người đàn ông thành đạt, với bộ vest phẳng phiu và chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp vẫn lấp lánh trên cổ tay, nhưng ánh mắt lại mỏi mệt, trống rỗng. Anh nhận ra, tất cả những thành công này, tất cả những danh vọng và tiền tài mà anh đã dày công gây dựng, đều không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông mà Lê An đã để lại trong trái tim anh.
“Chính mình đã tự tay đẩy em ra xa…”
Anh thì thầm, giọng nói méo mó, không còn nhận ra. Trần Hạo của hiện tại, người đàn ông kiêu hãnh và thành đạt, đang phải đối mặt với một sự thật cay đắng: anh đã mất đi cơ hội duy nhất của cuộc đời mình. Sự chần chừ, sự hèn nhát trong quá khứ, nỗi sợ hãi khi phải bày tỏ cảm xúc, tất cả đã hóa thành một vết sẹo lớn, ăn sâu vào tận xương tủy, không thể chữa lành. Anh đã có vô vàn cơ hội, những khoảnh khắc mà chỉ cần một lời nói, một cái nắm tay, một cái ôm, mọi chuyện đã có thể khác. Nhưng anh lại để chúng trôi tuột vì nỗi sợ hãi mang tên ‘tình yêu’, vì sự mù quáng trước những tham vọng phù phiếm.
“Không ai có lỗi ngoài mình.”
Anh gằn giọng, tự trách mình một cách tàn nhẫn. Không phải số phận, không phải hoàn cảnh, mà chính anh, bằng sự im lặng của mình, đã tạo nên “khoảng cách vô hình” ấy. Anh đã để tình yêu của mình đến “chậm một nhịp”, và giờ đây, anh phải gánh chịu hậu quả của sự “lỡ cả một đời”.
Trần Hạo nắm chặt tay vào thành bồn rửa mặt, đốt ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi rõ. Anh gục đầu xuống, tiếng thở dài nặng nề hòa lẫn với tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vòi, từng giọt, từng giọt, như đếm ngược từng khoảnh khắc của nỗi tuyệt vọng. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, mang theo tất cả sự dằn vặt và hối tiếc của một đời, hòa vào dòng nước lạnh lẽo trên bồn rửa mặt. Anh đã mất cô thật rồi, mãi mãi. Chiếc nhẫn cưới trên tay Lê An, dù chỉ là một hình ảnh thoáng qua trên màn hình điện thoại, đã trở thành biểu tượng cho sự kết thúc của một kỷ nguyên và khởi đầu của một cuộc đời mới không có anh. Nỗi đau đớn và sự hối tiếc gặm nhấm tâm can anh không ngừng. Anh không biết điều gì đang chờ đợi anh phía trước, nhưng anh biết, anh không thể tiếp tục sống như thế này nữa. Một quyết định lớn, một hành động nào đó, đang dần hình thành trong tâm trí anh, như một tia sáng yếu ớt trong đêm tối, dù anh biết, tất cả đã là quá muộn. Anh sẽ phải đối mặt với cô, với quá khứ, một lần cuối cùng.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.