Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 599: Ngưỡng Cửa Của Sự Buông Bỏ

Chiếc đồng hồ trên cổ tay Trần Hạo, với mặt kính sapphire chống xước lấp lánh dưới ánh đèn cao áp yếu ớt của bến xe khách liên tỉnh, chỉ kim ngắn đã chạm số mười một, kim dài vượt qua vạch số hai. Đã hơn mười một giờ đêm. Tiếng còi xe khách từ xa vọng lại, nghe như một tiếng thở dài mệt mỏi của con thú khổng lồ sau chuyến hành trình dài. Mùi dầu diesel nồng nặc, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của những bến xe cũ kỹ, cùng chút hơi hám của thức ăn đường phố còn vương vấn đâu đó, bủa vây lấy anh. Trần Hạo bước xuống từ chuyến xe cuối cùng, cảm giác như trút được gánh nặng của hàng trăm cây số đường dài, nhưng đồng thời lại gánh thêm một nỗi nặng trĩu khác đè lên lồng ngực.

Khuôn mặt anh hằn rõ vẻ mệt mỏi sau chặng đường dài không ngủ, đôi mắt thâm quầng nhưng lại ánh lên một sự kiên quyết đến lạ lùng. Anh không mang theo hành lý cồng kềnh, chỉ một chiếc túi vải nhỏ đeo chéo qua vai, bên trong chứa vỏn vẹn vài món đồ cá nhân, như thể anh chỉ là một người lữ hành không điểm đến, lạc bước giữa dòng đời. Ánh đèn vàng vọt, lập lòe của bến xe khách hắt lên vũng nước đọng trên nền bê tông, phản chiếu một vệt sáng cong cong, yếu ớt. Gió heo may thổi qua, se lạnh, luồn vào từng kẽ áo, khiến anh rùng mình. Bầu trời đêm không trăng, chỉ có vài ngôi sao lẻ loi lấp lánh như những giọt nước mắt vương trên tấm màn nhung đen. Thị trấn này, nơi anh đã rời đi bao nhiêu năm về trước, giờ đây đón anh trở lại bằng một không khí vừa quen thuộc đến nao lòng, lại vừa xa lạ đến rợn người. Nó không còn là chốn bình yên của tuổi thơ, mà trở thành một nơi chất chứa sự nặng trĩu, ngột ngạt của những điều đã mất.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận cái mùi đặc trưng của thị trấn ven sông mà anh đã từng nghĩ rằng sẽ không bao giờ quay lại trong hoàn cảnh này. Mùi bùn đất, mùi ngai ngái của cỏ dại ven sông, mùi khói rơm đốt đồng từ những cánh đồng xa xa, tất cả như một cuộn phim cũ quay chậm trong tâm trí anh. Mỗi sợi mùi hương, mỗi âm thanh nhỏ bé từ tiếng côn trùng rả rích trong đêm, đều là những mảnh ghép của ký ức, nhắc nhở anh về một thời đã qua, một thời anh đã từng có tất cả, nhưng lại không biết trân trọng.

Tiếng loa thông báo chuyến cuối cùng đã tắt hẳn, bến xe dần chìm vào sự vắng lặng. Chỉ còn vài ba người khách muộn, vội vã tìm đường về nhà. Anh nhìn quanh, ánh mắt quét qua những hàng ghế trống trơn, những quầy vé đã đóng cửa im lìm. Mọi thứ dường như đang ngủ yên, ngoại trừ trái tim anh, vẫn đang đập những nhịp đập hỗn loạn, đầy dằn vặt. Anh đã hứa với lòng mình sẽ không bao giờ quay lại thị trấn này, không bao giờ đối diện với những gì đã từng là của anh, nhưng lại bị anh đánh mất. Thế mà giờ đây, anh lại đứng đây, giữa màn đêm tĩnh mịch, để đối mặt với sự thật phũ phàng nhất của cuộc đời mình.

Một chiếc taxi cũ kỹ, sơn màu xanh lá cây đã bạc phếch, từ từ lăn bánh đến. Người tài xế, một người đàn ông trung niên với bộ ria mép lún phún, hỏi vọng ra: “Đi đâu không cậu?”

Trần Hạo bước đến, mở cửa xe sau. “Đến nhà Lê An, ở cuối con hẻm gần bờ sông cũ.” Giọng anh trầm khàn, hơi run rẩy, như thể từng lời nói đều phải vượt qua một bức tường vô hình trong cổ họng. Anh đã không gọi tên Lê An bao lâu rồi? Đã bao lâu rồi anh không nhắc đến cái tên ấy một cách tự nhiên như hơi thở? Giờ đây, mỗi khi cái tên ấy bật ra, nó mang theo một lưỡi dao vô hình cứa vào tim anh.

Người tài xế gật gù, dường như đã quen với cái tên đó, hoặc chỉ đơn thuần là sự thờ ơ của người lái xe đêm. “À, nhà cô An sắp cưới phải không? Cả thị trấn đang rộn ràng.”

Nghe câu nói ấy, lồng ngực Trần Hạo như bị bóp nghẹt. Anh nhắm mắt lại, cố gắng nén lại nỗi đau đang trào dâng. Cả thị trấn đang rộn ràng, chỉ mình anh là lạc lõng, là kẻ ngoài cuộc, là người đã tự tay mình tước đi cái quyền được là một phần của sự rộn ràng ấy. Anh ngồi xuống ghế, tựa lưng vào lớp đệm cũ kỹ, mùi thuốc lá ám ảnh khiến anh cau mày. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, từ từ rời khỏi bến xe ồn ào.

Trần Hạo nhìn ra ngoài cửa kính. Những con đường quen thuộc chạy dài trong màn đêm, lướt qua những hàng cây xà cừ cổ thụ đã in dấu bao nhiêu kỷ niệm của anh và Lê An. Mỗi góc cua, mỗi căn nhà nhỏ, mỗi con hẻm tối, tất cả đều như một thước phim quay chậm, tái hiện lại những hình ảnh của quá khứ. Anh nhớ về những buổi tan học chung đường, Lê An với mái tóc dài xõa ngang vai, nụ cười trong trẻo như nắng mai. Anh nhớ về những đêm trăng thanh, hai đứa ngồi bên bờ sông cũ, trò chuyện vu vơ, kể cho nhau nghe những ước mơ còn non dại. Anh nhớ về những lần anh cố tình đi chậm lại, chỉ để được nghe tiếng cô líu lo, để được thấy bóng hình cô phản chiếu trong ánh đèn đường vàng vọt.

“Nếu năm đó… anh đã nói sớm hơn một chút…” Câu nói ấy, hay đúng hơn là sự tiếc nuối ấy, cứ vang vọng không ngừng trong tâm trí anh. Nó như một điệp khúc bi ai, gặm nhấm tâm can anh không ngừng nghỉ. Anh đã để tình yêu của mình đến “chậm một nhịp”, đã để những “lời nói không thành” mãi mãi bị chôn vùi trong sự im lặng. Và giờ đây, cái giá phải trả là cả một đời. Anh tự hỏi, Lê An có còn nhớ những điều đó không? Hay cô đã quên tất cả, đã tìm thấy bến đỗ an yên của riêng mình, không còn vương vấn gì về quá khứ?

Chiếc taxi từ từ rẽ vào một con đường nhỏ hơn, rồi đi sâu vào những con hẻm chằng chịt. Mùi bùn đất và mùi nước sông bốc lên rõ rệt hơn, lẫn vào đó là mùi hoa sữa dịu nhẹ từ một cây cổ thụ nào đó đang vào mùa. Thị trấn càng về khuya càng tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua những tán lá, tiếng côn trùng rỉ rả. Trần Hạo cảm nhận được cái lạnh buốt của gió đêm lùa vào qua khe cửa kính hé mở, cái lạnh không chỉ đến từ thời tiết, mà còn từ sâu thẳm trái tim anh. Anh đã đến rồi, An. Anh đã đến để chứng kiến ngày em hạnh phúc, ngày em bước sang một trang mới của cuộc đời, mà không có anh.

Chiếc taxi cũ kỹ rền rĩ, từ từ chậm lại, rồi dừng hẳn cách nhà Lê An một đoạn. Người tài xế khẽ ho một tiếng, phá vỡ sự im lặng nặng nề. “Đến rồi cậu. Nhà đó đó.”

Trần Hạo gật đầu, móc ví trả tiền. Anh không vội vã, động tác chậm rãi như thể muốn kéo dài thêm từng giây phút cuối cùng của sự chờ đợi. Anh xuống xe, cảm nhận mặt đất dưới chân mình, cái cảm giác quen thuộc của con đường làng đã hằn sâu trong tiềm thức. Ánh mắt anh không rời khỏi căn nhà nhỏ của Lê An, nép mình dưới tán cây bàng cổ thụ. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ô cửa sổ, như một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa biển đêm tĩnh mịch, nhưng lại là ngọn hải đăng mà anh không bao giờ có thể cập bến.

Từng bước chân anh nặng trĩu trên con đường làng quen thuộc. Tiếng sỏi đá lạo xạo dưới giày anh vang lên đều đặn, như tiếng đếm ngược từng khắc thời gian. Gió thổi mạnh hơn, cuốn theo vài chiếc lá khô xào xạc bay lượn, rồi đáp xuống ngay dưới chân anh. Không khí thị trấn về khuya càng lạnh, có chút sương đêm bắt đầu lãng đãng bao phủ, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền hoặc. Bầu trời vẫn tối đen, không một ánh trăng nào soi rọi, chỉ có những ngôi sao lẻ loi nhấp nháy, như những con mắt biết buồn đang dõi theo bước chân anh.

Anh dừng lại, đứng bất động trước cổng sắt cũ kỹ của nhà Lê An. Cánh cổng đã rỉ sét đôi chút, lớp sơn xanh đã phai màu, nhưng vẫn là cánh cổng mà anh đã từng đẩy ra vô số lần, đã từng đứng đợi cô bao nhiêu buổi chiều tà. Trong ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ ô cửa sổ, anh có thể mơ hồ thấy được bóng dáng quen thuộc của chiếc rèm cửa, của những chậu hoa nhỏ đặt trên bệ. Anh hình dung ra Lê An đang ở bên trong, có lẽ đang ngồi bên mẹ, bàn chuyện cuối cùng cho ngày trọng đại. Hoặc có thể cô đang ngắm nhìn chiếc váy cưới trắng tinh, đang mơ về một tương lai hạnh phúc, một tương lai mà trong đó, không có anh.

Lòng anh thắt lại, một cơn đau nhói bất ngờ xé toạc lồng ngực. Anh hít thở sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập loạn xạ. Mùi đất ẩm và mùi hoa đêm thoang thoảng trong không khí, những mùi hương quen thuộc đã từng mang lại cho anh cảm giác bình yên, giờ đây lại trở thành những mũi dao găm vào trái tim anh. Anh cảm nhận cái lạnh buốt của đêm, cái lạnh không chỉ thấm vào da thịt mà còn đóng băng cả dòng máu trong huyết quản.

“Chỉ một đêm nữa thôi… em sẽ là vợ người khác.” Anh thì thầm, giọng nói méo mó, lạc đi trong gió. “Sao anh lại đến đây, An?” Câu hỏi ấy không chỉ dành cho Lê An, mà còn dành cho chính bản thân anh, một câu hỏi không có lời đáp. Anh đến đây để làm gì? Để chứng kiến sự thật phũ phàng nhất? Để tự đày đọa mình thêm một lần nữa? Hay để tìm kiếm một chút hy vọng cuối cùng, dù anh biết, hy vọng ấy đã chết từ rất lâu rồi, cùng với những lời nói không thành của anh.

Anh đứng đó, như một pho tượng đá giữa màn đêm, ánh mắt không rời khỏi căn nhà. Cảm giác như có một bức tường vô hình, kiên cố hơn bất kỳ bức tường gạch nào, ngăn cách anh với thế giới bình yên bên trong. Anh đã từng có thể dễ dàng bước qua cánh cổng ấy, bước vào cuộc đời cô. Nhưng giờ đây, cánh cổng sắt ấy, dù cũ kỹ và rỉ sét, lại trở thành một ranh giới không thể vượt qua. Nó biểu tượng cho “khoảng cách vô hình” mà chính anh đã tạo ra, bằng sự im lặng, bằng sự chần chừ, bằng nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với cảm xúc thật của mình.

Anh nhớ lại những lần anh lén nhìn Lê An, những lần anh muốn nắm lấy tay cô, muốn ôm cô vào lòng, nhưng rồi lại chùn bước. Anh nhớ về cái đêm anh đỗ cấp ba, cái đêm anh phải rời xa thị trấn, rời xa cô. Lời hứa “không quên em” của anh, giờ đây nghe sao mà trống rỗng, vô nghĩa. Nó đã không đủ để níu giữ hy vọng, không đủ để giữ cô lại. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, tất cả đều là dấu hiệu của sự xa cách, của sự phai nhạt, của một tình yêu đã chết dần chết mòn trong im lặng.

Bây giờ, cô đã tìm thấy bến đỗ an yên của mình. Một bến đỗ mà anh đã từng có thể là người xây đắp, nhưng lại vì sự hèn nhát của bản thân mà bỏ lỡ. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ cửa sổ như trêu ngươi, như muốn nói với anh rằng, hạnh phúc không phải là thứ có thể chờ đợi mãi mãi. Hạnh phúc là một chuyến tàu, nếu anh “chậm một nhịp”, nó sẽ rời đi, mang theo tất cả những gì anh yêu quý.

Anh siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến đau điếng. Nỗi đau thể xác giúp anh phần nào quên đi nỗi đau tinh thần đang giày vò. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của gió đêm, cái ẩm ướt của sương đêm đang thấm dần vào da thịt. Mọi giác quan của anh đều tập trung vào căn nhà nhỏ bé trước mặt, vào ánh đèn vàng yếu ớt kia, vào cái không khí bình yên mà anh biết mình không bao giờ có th��� chạm tới. Sự dằn vặt và hối tiếc cứ thế dâng trào, như một con sóng dữ dội xô vào bờ cát tâm hồn anh, cuốn đi tất cả những gì còn sót lại của hy vọng.

Anh đứng đó, thời gian dường như ngưng đọng. Mùi hương của đất ẩm và của những loài hoa dại nở về đêm càng lúc càng nồng, quyện vào cái lạnh buốt của sương đêm. Từ xa, tiếng chó sủa vọng lại, kéo dài rồi tắt lịm, để lại sự im lặng nặng nề bao trùm khắp con hẻm.

Bàn tay Trần Hạo từ từ đưa lên, những ngón tay run rẩy chạm vào thanh sắt lạnh lẽo của cánh cổng. Cái lạnh của kim loại dường như xuyên thấu qua da thịt, thấm sâu vào tận xương tủy, như một lời nhắc nhở về sự lạnh lẽo của hiện thực. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An rạng rỡ trong chiếc váy cưới trắng tinh mà anh đã vô tình nhìn thấy trên mạng xã hội, hình ảnh mà dù chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, cũng đủ để khắc sâu vào tâm trí anh như một vết dao cứa. Thay vào đó, anh lại thấy những hình ảnh khác, những thước phim cũ kỹ của quá khứ.

Anh thấy Lê An đứng dưới ánh trăng bên bờ sông cũ, mái tóc bồng bềnh trong gió, nụ cười tinh khôi đến nao lòng. Anh thấy cô nép vào lòng anh trong một đêm mưa rào, sợ hãi tiếng sấm, và anh đã muốn giữ cô lại mãi mãi. Anh thấy những lời nói ngập ngừng, những câu hỏi không thành lời, những cảm xúc bị kìm nén, bị chôn vùi sâu thẳm trong lòng. Và rồi, anh nghe lại chính lời thổ lộ của mình, cái lời “Ngày đó… anh đã rất thích em” – một lời nói đầy muộn màng, một lời nói đã không còn ý nghĩa gì khi mọi thứ đã an bài. Nó như một vết sẹo không thể chữa lành, một lời nguyền ám ảnh anh suốt cuộc đời.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má Trần Hạo, mang theo tất cả sự dằn vặt và hối tiếc của một đời, hòa vào cái lạnh của gió đêm. Rồi một giọt nữa, một giọt nữa, chúng cứ thế thi nhau tuôn rơi, làm ướt đẫm khuôn mặt tiều tụy của anh. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh vẫn lấp lánh, nhưng ánh sáng phản chiếu từ nó không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn anh. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vòi nước ở góc sân nhà Lê An, từng giọt, từng giọt, như đếm ngược từng khoảnh khắc của nỗi tuyệt vọng, của sự buông bỏ.

Anh nhận ra, việc gõ cửa lúc này sẽ chỉ phá vỡ sự bình yên mà Lê An đã vất vả tìm kiếm. Nó sẽ chỉ là một hành động ích kỷ, một nỗ lực vô vọng để níu kéo những gì đã mất, để làm tổn thương cô thêm một lần nữa. Anh đã đánh mất cô, và bây giờ, anh phải chấp nhận điều đó. Anh không có quyền làm xáo trộn cuộc sống của cô, không có quyền chen chân vào hạnh phúc mà cô đã tìm thấy. Anh đã tự tay mình gieo mầm cho sự “chậm một nhịp” của cuộc đời mình, cho những “lời nói không thành” mà giờ đây anh mới nhận ra giá trị của nó.

Một hơi thở dài, đầy đắng chát, thoát ra khỏi lồng ngực anh, hòa vào màn đêm lạnh lẽo. Anh đã đến đây với hy vọng mong manh nào đó, nhưng giờ đây, hy vọng ấy đã hoàn toàn tan biến. Anh đã đối mặt với sự thật, và sự thật ấy còn nghiệt ngã hơn bất cứ điều gì anh từng tưởng tượng.

“An… anh xin lỗi.” Anh thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió đêm, không đủ lớn để bất kỳ ai có thể nghe thấy, ngoại trừ chính bản thân anh. “Anh đã sai. Anh không thể.” Anh đưa tay lên, rồi hạ xuống, không chạm vào cánh cổng. “Em hãy hạnh phúc.”

Từng lời nói như một nhát dao tự cứa vào tim anh, nhưng cũng là một lời giải thoát, một sự chấp nhận. Anh quay lưng lại với cánh cổng, với căn nhà, với tất cả những kỷ niệm và hy vọng cuối cùng. Bước chân anh nặng nề, từ từ rời đi, hòa vào màn đêm tĩnh mịch của thị trấn. Mỗi bước chân là một sự buông bỏ, một sự chấp nhận số phận. Bóng anh đổ dài trên con đường làng vắng vẻ, rồi dần tan biến vào trong bóng tối.

Nỗi đau và sự chấp nhận buông bỏ này sẽ là vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn Trần Hạo, định hình con người và cuộc sống của anh trong tương lai, dù anh có thành công đến đâu. Sự kiện này là điểm kết thúc cho hy vọng của Trần Hạo về Lê An, mở ra một chương mới đầy cô đơn và tiếc nuối cho anh. Hình ảnh Trần Hạo lặng lẽ rời đi sẽ đối lập mạnh mẽ với không khí vui tươi, hạnh phúc trong ngày cưới của Lê An vào ngày mai, nhấn mạnh sự chia ly vĩnh viễn, một sự chia ly mà anh, bằng chính sự chần chừ của mình, đã tạo nên.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free