Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 600: Bến Đỗ An Nhiên, Vết Sẹo Vĩnh Cửu
Sương sớm còn vương trên những cành cây, giăng mắc như một tấm màn mỏng manh che phủ thị trấn ven sông. Nhưng bên trong căn nhà nhỏ của Lê An, một thứ ánh sáng khác đã bừng lên, xua đi mọi nét u hoài của đêm. Đó là ánh sáng của niềm vui, của sự khởi đầu mới, len lỏi qua ô cửa sổ, phủ lên tấm gương lớn đang phản chiếu một hình ảnh diễm lệ.
Lê An ngồi trước gương, tấm áo dài cưới trắng tinh khôi đã được khoác lên người, đường nét mềm mại ôm lấy vóc dáng thon thả của cô. Gương mặt cô được trang điểm nhẹ nhàng, trong veo, nhưng đủ để tôn lên vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết. Đôi mắt cô, từng mang theo bao nỗi chờ đợi và khắc khoải, giờ đây chỉ còn phản chiếu sự bình yên đến lạ lùng. Một sự mãn nguyện lặng lẽ, không ồn ào, không rạng rỡ như ánh nắng mặt trời chói chang, mà trầm lắng như dòng sông chảy qua thị trấn quê hương, êm đềm và sâu lắng. Cô khẽ chạm nhẹ vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, cảm nhận hơi ấm từ nó, một hơi ấm không chỉ của kim loại mà còn của sự vững chãi, của một bến đỗ an yên mà cô đã tìm thấy. Đó là một cảm giác rất thật, rất gần, khác hẳn với những ảo ảnh của quá khứ.
Chi Mai, cô bạn thân tóc ngắn cá tính, đang đứng phía sau, tay khéo léo chỉnh lại chiếc lúp voan trắng tinh khôi cho Lê An. Mùi hương dịu nhẹ của phấn hoa và hương bưởi thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn trang điểm hòa quyện cùng mùi nước hoa nhẹ nhàng của Lê An, tạo nên một bầu không khí thanh thoát, trong lành.
“Đẹp quá cô dâu ơi!” Chi Mai reo lên, giọng đầy phấn khích, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ xúc động, “Chú Huy mà nhìn thấy chắc đứng hình mất!” Cô bạn vỗ nhẹ lên vai Lê An, nụ cười rạng rỡ, nhưng khóe mắt lại ươn ướt. “Thật sự, tao chưa bao giờ thấy mày đẹp như hôm nay, An ạ.”
Lê An mỉm cười, nụ cười có phần mơ màng nhưng cũng đầy kiên định. Cô nhìn hình ảnh mình trong gương, không phải để tự chiêm ngưỡng vẻ đẹp của bản thân, mà để một lần nữa khẳng định lựa chọn của mình. Có lẽ, trong khoảnh khắc này, một bóng hình cũ, một ký ức xa xăm thoáng qua trong tâm trí cô, nhưng nó chỉ như một làn gió thoảng, không đủ sức làm lay động trái tim đã tìm thấy sự an định. Cô đã đi qua những tháng năm tuổi trẻ với bao mơ mộng, bao chờ đợi, và rồi nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi không phải là một cơn bão táp dữ dội, mà là một dòng chảy êm đềm, nhẹ nhàng đưa ta đến bến bờ.
Bên ngoài, tiếng cười nói rộn ràng của những người họ hàng, láng giềng đã vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng. Tiếng mẹ Tư, Nguyễn Thị Tư, tất bật dặn dò những người giúp việc, giọng nói quen thuộc đầy trìu mến. “Cẩn thận đấy các cô, đồ đạc phải giữ gìn. Con An nhà tôi hôm nay là ngày trọng đại.” Rồi tiếng cha Ba, Trần Văn Ba, cười sảng khoái, pha lẫn chút giọng địa phương đặc trưng của miền Bắc, vang vọng từ sân nhà: “Đừng có ai làm con bé An nhà tôi khóc đấy nhé! Hôm nay nó phải thật xinh đẹp!”
Lê An khẽ thở dài một hơi nhẹ nhõm, không phải tiếc nuối mà là sự chấp nhận. Sự chấp nhận rằng mọi thứ đã an bài, rằng đây chính là con đường mà cô đã chọn, và nó đang dẫn cô đến một tương lai bình yên, vững chãi. Cô nhớ lại những lời mẹ Tư từng thủ thỉ trong đêm, khi Lê An còn phân vân giữa những ngã rẽ cuộc đời: “Con An nhà mình cuối cùng cũng tìm được bến đỗ rồi. Mẹ mừng cho con lắm.” Câu nói ấy, thấm đẫm tình yêu thương và sự thấu hiểu của một người mẹ, giờ đây như một lời khẳng định cho sự đúng đắn trong quyết định của cô.
“Sẽ có hạnh phúc thôi, Chi Mai ạ,” Lê An thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm không lay chuyển. “Mỗi người đều có một bến đỗ của riêng mình, quan trọng là mình có đủ dũng khí để bước tới hay không.” Cô nhìn Chi Mai, ánh mắt lấp lánh như có ngàn vì sao, nhưng không phải là những vì sao của một giấc mộng hão huyền, mà là những vì sao của một hiện thực tươi sáng. Cô biết, Chi Mai hiểu cô, hiểu những gì cô đã trải qua, những gì cô đã phải buông bỏ để có được ngày hôm nay.
Chi Mai gật đầu, môi mím chặt. Cô biết rằng Lê An không chỉ nói về hạnh phúc sắp tới, mà còn đang thầm nói về những lựa chọn đã qua, những “nếu như ngày đó” đã trở thành “không thể nữa rồi”. Đó là một sự chấp nhận trưởng thành, một sự bình thản sau bao giông bão lòng. “Tao biết mà,” Chi Mai đáp, giọng trầm hơn, “Mày xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất, An ạ.”
Lê An đứng dậy, tấm áo dài trắng rủ xuống thướt tha. Cô bước đến bên cửa sổ, hé mở nhẹ nhàng. Một làn gió mát lành lùa vào, mang theo mùi hoa sữa đầu mùa còn sót lại và mùi hương của bữa sáng đang tỏa ra từ bếp. Ánh nắng vàng rực rỡ đã tràn ngập sân nhà, chiếu rọi lên từng khuôn mặt hân hoan của bà con. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tiếng trẻ con cười đùa, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc của cuộc sống, một bản nhạc của niềm hạnh phúc bình dị.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động của buổi sáng này, sự sống động của một khởi đầu mới. Không còn bóng dáng của những nỗi niềm xưa cũ, không còn “khoảng cách vô hình” ngăn trở. Chỉ còn lại hiện tại, một hiện tại ấm áp và tràn đầy hy vọng. Lê An mỉm cười. Đây là ngày của cô, ngày cô chính thức bước sang một trang mới, một trang sách không còn những giằng xé, không còn những “lời nói không thành” hay “chậm một nhịp”. Cô đã chọn, và cô mãn nguyện với lựa chọn đó.
***
Trong khi đó, ở một góc khác của thị trấn, nơi ánh nắng còn chưa kịp xua tan hết màn sương đêm, một chuyến xe khách cũ kỹ, phủ đầy bụi đường đang nổ máy rộn ràng. Bến xe khách liên tỉnh, một nơi luôn hối hả và ồn ào, giờ này lại mang một vẻ trầm mặc lạ thường. Tiếng còi xe hú dài, tiếng loa thông báo rè rè, tiếng người gọi khách thưa thớt, tất cả như bị nuốt chửng bởi không khí se lạnh, âm u của buổi sớm. Mùi xăng dầu nồng nặc hòa với mùi khói xe, mùi ẩm mốc cũ kỹ của bến bãi và chút mùi thức ăn đường phố còn vương vấn từ đêm qua, tạo nên một hỗn hợp khó tả, đặc trưng của những chốn chia ly và hội ngộ.
Trần Hạo ngồi ở ghế cuối cùng của chuyến xe sớm nhất rời thị trấn, cạnh cửa sổ, nhưng anh cố gắng không nhìn ra ngoài. Anh không muốn nhìn, không dám nhìn về phía trung tâm thị trấn, nơi anh biết đang diễn ra một sự kiện trọng đại. Ánh đèn đường mờ ảo lúc rạng sáng phản chiếu trên mặt kính xe, rồi trượt dài trên khuôn mặt tiều tụy của anh, lộ rõ quầng thâm dưới mắt và vẻ mệt mỏi hằn sâu. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, một biểu tượng của sự thành công vật chất mà anh đã đổi lấy bằng biết bao nỗ lực và mồ hôi, giờ đây lấp lánh một cách vô nghĩa trên cổ tay anh. Nó là minh chứng cho một cuộc sống đầy đủ, nhưng cũng là lời nhắc nhở không ngừng về sự trống rỗng trong tâm hồn, về một thứ không thể mua được bằng tiền bạc.
Anh nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, mà anh đã vô tình nhìn thấy trên mạng xã hội chỉ một thoáng qua, vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, sự rạng rỡ ấy, tất cả đều khắc sâu vào anh như một vết dao cứa, một vết sẹo không thể phai mờ. Anh cảm thấy một cơn đau thắt nghẹn nơi lồng ngực, cái cảm giác đã hành hạ anh suốt đêm qua, đêm anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực.
“Đi đâu mà vội thế cậu? Sớm tinh mơ đã ra bến?” Tiếng anh Tám, người tài xế xe khách có vẻ mặt sạm nắng, cất lên từ phía trên, giọng nói có chút tò mò. Anh Tám là người quen mặt với nhiều người dân thị trấn, và cũng đã vài lần chở Trần Hạo từ thành phố về.
Trần Hạo chỉ khẽ lắc đầu, không nói gì. Anh đưa tay lên, đeo chiếc tai nghe vào, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Những bản nhạc không lời, du dương nhưng buồn bã, vang lên trong tai anh, như hòa cùng tâm trạng của người nghe. Anh không muốn nghe bất cứ điều gì khác, không muốn đối diện với bất kỳ âm thanh nào của cuộc sống đang diễn ra bên ngoài, đặc biệt là những âm thanh của niềm vui, của sự khởi đầu mới mà anh biết đang chờ đợi Lê An.
Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ trên cổ tay, kim đồng hồ vẫn đều đặn quay, từng giây trôi qua như một sự trêu ngươi. Thời gian, thứ mà anh đã từng nghĩ mình có rất nhiều, thứ mà anh đã hoài phí trong sự chần chừ và e dè, giờ đây lại trở thành kẻ thù lớn nhất. Nếu như ngày đó, nếu như anh đã nói sớm hơn một chút, nếu như anh đã đủ dũng cảm để bày tỏ, liệu mọi chuyện có khác đi không? Câu hỏi ấy, một câu hỏi không có lời đáp, cứ ám ảnh anh mãi không thôi. Nó là lời nguyền của sự “chậm một nhịp”, của “lời nói không thành”, một gánh nặng mà anh sẽ phải mang theo suốt cuộc đời.
Chiếc xe khách từ từ lăn bánh, rời khỏi bến. Trần Hạo vẫn không nhìn ra ngoài, nhưng qua khung cửa kính, anh cảm nhận được thị trấn đang dần lùi lại phía sau. Những mái nhà ngói đỏ, những hàng cây xanh mướt, con sông uốn lượn hiền hòa, tất cả đều dần biến mất sau những hàng cây cao vút. Anh biết, anh đang rời xa không chỉ một thị trấn, mà là rời xa một phần ký ức, một phần trái tim anh đã vĩnh viễn để lại nơi đây.
Một giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má Trần Hạo, hòa vào cái lạnh của gió sớm lùa qua khe cửa. Nó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự chấp nhận, một sự chấp nhận đầy đau đớn. Anh đã buông bỏ, đã quyết định không gõ cánh cửa kia, để Lê An có được hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng sự buông bỏ ấy không hề dễ dàng, nó để lại trong anh một khoảng trống rỗng mênh mông, một vết sẹo vĩnh viễn không thể chữa lành. Anh đã thành công trong sự nghiệp, đã đạt được mọi thứ mà nhiều người mơ ước, nhưng anh lại đánh mất đi điều quý giá nhất: tình yêu của người con gái mà anh đã từng rất thích.
Anh nhắm mắt lại lần nữa, cố gắng gạt bỏ hình ảnh Lê An, cố gắng quên đi cảm giác tiếc nuối tột cùng. Nhưng vô ích. Hình ảnh ấy, cảm giác ấy, sẽ trở thành một phần của anh, một động lực ngầm thúc đẩy anh trong những thành công tiếp theo, nhưng cũng là một gánh nặng tinh thần không thể rũ bỏ. Chuyến xe tiếp tục lướt đi, đưa anh ra khỏi thị trấn, ra khỏi quá khứ, hướng về một tương lai thành công nhưng đầy cô đơn. Anh biết, cuộc sống của Lê An sẽ là một cuộc sống bình dị, an yên, không sóng gió, đối lập hoàn toàn với cuộc đời đầy tham vọng nhưng cô đơn của anh. Và đó chính là sự chia ly vĩnh viễn, một khoảng cách vô hình mà không một chuyến xe nào có thể rút ngắn được.
***
Trong khi Trần Hạo đang trên đường rời xa thị trấn, thì ở công viên trung tâm, một khung cảnh hoàn toàn đối lập đang diễn ra. Nắng đã lên cao, rải những tia vàng ấm áp lên từng tán cây, từng thảm cỏ xanh mướt. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hương thơm của những vòm hoa tươi rực rỡ được trang trí công phu, lung linh trong nắng. Âm thanh của tiếng nhạc đám cưới du dương, những lời chúc phúc rộn ràng của bà con và tiếng cười đùa của trẻ nhỏ đã lấp đầy không gian, tạo nên một bầu không khí hân hoan, tràn ngập niềm vui.
Dưới vòm hoa trắng tinh khôi kết từ hàng ngàn bông hồng và cẩm tú cầu, Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đứng cạnh nhau. Lê An, trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, lấp lánh như một nàng công chúa bước ra từ cổ tích, đôi mắt trong veo lấp lánh niềm hạnh phúc. Khuôn mặt cô rạng rỡ, một vẻ đẹp bình dị nhưng lay động lòng người, không chút vương vấn ưu tư. Đứng bên cô, Nguyễn Hoàng Huy lịch lãm trong bộ vest đen, nụ cười hạnh phúc rạng ngời, ánh mắt tràn đầy yêu thương và tự hào. Anh nắm chặt tay cô, truyền cho cô sự ấm áp, vững chãi.
Ông Trưởng Ban Tổ Chức đám cưới, vóc người to lớn, giọng nói vang dội, đang điều phối buổi lễ một cách chuyên nghiệp. “Kính thưa quý vị đại biểu, thưa toàn thể bà con cô bác, bạn bè gần xa,” ông cất giọng, “Đến giờ đẹp rồi, chúng ta hãy cùng chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng nhất của đôi uyên ương Nguyễn Hoàng Huy và Lê An!”
Tiếng vỗ tay và reo hò vang lên. Lê An và Hoàng Huy trao nhau ánh mắt yêu thương, ánh mắt mà không cần lời nói cũng đủ để truyền tải ngàn vạn cảm xúc. Trong khoảnh khắc ấy, Lê An cảm nhận một sự an toàn, vững chãi chưa từng có. Đây không phải là tình yêu bùng cháy như ngọn lửa, mà là một dòng suối mát lành, xoa dịu mọi vết thương, lấp đầy mọi khoảng trống. Đó là bến đỗ mà cô đã tìm kiếm, một bến đỗ bình yên, không sóng gió, không dằn vặt.
Nguyễn Hoàng Huy nắm chặt tay Lê An, giọng anh trầm ấm, chân thành: “Anh hứa sẽ luôn yêu thương, che chở và là bến đỗ bình yên cho em trọn đời. Dù có bất cứ khó khăn nào, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.” Lời hứa của anh không hoa mỹ, nhưng chứa đựng tất cả sự chân thành và trách nhiệm của một người đàn ông.
Lê An nhìn sâu vào mắt Huy, nụ cười cô càng thêm rạng rỡ. “Em tin tưởng và sẽ cùng anh xây dựng tổ ấm này, Huy ạ. Em sẽ luôn ở bên anh.” Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, không chút ngập ngừng hay do dự. Cô đã từng chờ đợi một lời hứa, một lời khẳng định, nhưng rồi thời gian đã dạy cô rằng, lời hứa tốt nhất không phải là lời nói ra, mà là hành động. Và Huy, bằng tất cả những gì anh đã làm, đã chứng minh lời hứa của mình.
Bà Hiền, mẹ chồng của Lê An, với thân hình đầy đặn và khuôn mặt phúc hậu, mỉm cười hiền từ. Bà nắm tay Lê An, giọng nói nhẹ nhàng: “Con An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc. Gia đình mình sẽ luôn yêu thương con.” Ông Phúc, bố chồng, ít nói nhưng ánh mắt lại chứa chan tình cảm, chỉ gật đầu và mỉm cười thay cho lời chúc phúc. Ông Ba, người có tiếng nói trong cộng đồng, đứng cạnh đó, trang trọng nhưng cũng rất gần gũi: “Bà con mình sống là phải có nghĩa có tình. Chúc hai cháu trăm năm hạnh phúc.” Bà Mai, hàng xóm thân thiết, tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, xúc động nắm tay Chi Mai: “Con bé An nhà mình lớn rồi, tìm được bến đỗ an lành rồi.”
Trong ánh mắt của những người thân yêu, của bạn bè, của bà con xóm làng, Lê An cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa khắp trái tim. Đây không chỉ là một đám cưới, mà còn là sự gắn kết của hai gia đình, của cả một cộng đồng.
Nguyễn Hoàng Huy nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn cưới lấp lánh vào ngón áp út của Lê An. Chiếc nhẫn bạc trắng, đơn giản nhưng tinh xảo, như một lời khẳng định cho sự gắn kết vĩnh cửu, cho bến đỗ mới của cô. Hơi ấm của chiếc nhẫn, của bàn tay Huy, truyền sang tay Lê An, như một dòng điện chạy khắp cơ thể, mang theo cảm giác an toàn và hạnh phúc. Cô đưa tay đeo chiếc nhẫn tương tự vào ngón tay Huy, đôi mắt ngời sáng.
Dưới sự reo hò hân hoan của mọi người, họ trao nhau nụ hôn đầu tiên của một cặp vợ chồng. Nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng sâu sắc, như một lời khẳng định cho tình yêu và sự tin tưởng. Tiếng pháo giấy bắn lên, những cánh hoa hồng tung bay trong gió, tạo nên một khung cảnh lãng mạn, như một bức tranh hoàn hảo của hạnh phúc.
Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận khoảnh khắc thiêng liêng này. Cô không còn những “nếu như ngày đó”, không còn những “khoảng cách vô hình”. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình, một hạnh phúc bình dị nhưng trọn vẹn. Cuộc đời cô, từ giờ phút này, sẽ là một cuộc sống bình yên, an yên, không sóng gió, đối lập hoàn toàn với cuộc đời đầy tham vọng nhưng cô đơn của Trần Hạo. Cô đã chọn không quay đầu lại, không hối tiếc, và giờ đây, cô đang tận hưởng thành quả của sự kiên định đó. Đây không phải là cái kết của một câu chuyện tình, mà là sự mở đầu của một hành trình mới, một hành trình của bình yên và hạnh phúc.
Trong khi đó, chiếc xe khách chở Trần Hạo đã lăn bánh xa thị trấn, để lại sau lưng những âm thanh rộn ràng của đám cưới, những nụ cười hạnh phúc của mọi người. Anh, một mình giữa bộn bề suy nghĩ, mang theo nỗi tiếc nuối khôn nguôi như một phần định mệnh không thể thay đổi, một vết sẹo vĩnh cửu trong tâm hồn. Con đường phía trước của anh, dù có trải đầy thành công, vẫn sẽ là một con đường dài đầy cô độc. Anh đã chậm một nhịp, và cái giá phải trả là cả một đời.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.