Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 601: Trở Về, Hương Vị Của Một Thời

Chiếc xe khách cũ kỹ chầm chậm lăn bánh, tiếng động cơ rền rĩ như lời thì thầm của thời gian đang trôi. Trần Hạo tựa đầu vào cửa kính, ánh mắt vô định dõi theo khung cảnh đang lướt qua. Nắng chiều đổ vàng như mật lên những cánh đồng lúa đang vào vụ, xanh mướt trải dài tít tắp, nối liền chân trời với đường chân mây. Từng hàng cây ven đường, từng mái nhà lợp ngói đỏ tươi ẩn hiện sau rặng tre xanh, tất cả đều quen thuộc đến nao lòng, nhưng lại mang một vẻ gì đó xa lạ đến khó tả. Mấy năm rồi nhỉ? Kể từ cái đêm anh lặng lẽ quay lưng khỏi cánh cửa nhà Lê An, rời đi trên chuyến xe sớm nhất, anh đã không trở lại mảnh đất này. Thành phố rộng lớn, ồn ào và đầy tham vọng đã ôm lấy anh, mài giũa anh thành một con người khác, một Trần Hạo thành đạt, có địa vị, nhưng sâu thẳm bên trong, vẫn là cái khoảng trống không gì lấp đầy được.

Cảm giác chuyển mình từ phố thị ồn ào với những tòa nhà chọc trời, những con đường bê tông cứng nhắc, những ánh đèn neon nhấp nháy sang khung cảnh bình yên của quê nhà diễn ra một cách chậm rãi, như một thước phim quay chậm của ký ức. Mùi xăng dầu, mùi khói bụi của thành phố dần tan đi, nhường chỗ cho mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều còn vương vấn đâu đó, mùi rơm rạ khô hanh của những cánh đồng vừa gặt, và thoang thoảng mùi hoa lài dại mọc bên đường. Hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh căng đầy thứ không khí trong lành, mát rượi, khác hẳn với không khí ngột ngạt nơi thành phố. Nó đánh thức trong anh những hồi ức ngủ quên, những mảnh ghép tuổi thơ tưởng chừng đã bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian và tham vọng. Anh nhớ những buổi trưa hè trốn ngủ, cùng Lê An ra đồng bắt bướm; nhớ những đêm trăng sáng vằng vặc, hai đứa ngồi kề bên bờ sông cũ, đếm sao trời và thề thốt những lời hứa trẻ con.

Tiếng loa thông báo từ bến xe huyện vang lên lanh lảnh, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. "Kính mời quý khách chuẩn bị hành lý, xe sắp vào bến." Anh giật mình, khẽ cử động, cảm giác tê mỏi từ chuyến đi dài chưa kịp tan hết. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt kính sapphire lấp lánh dưới ánh nắng tà, dường như trở nên lạc lõng trên cổ tay anh. Nó là biểu tượng cho sự thành công của anh ở thành phố, một ranh giới vô hình giữa hai thế giới mà anh đang đứng giữa. Nó nhắc nhở anh về những gì anh đã đạt được, nhưng cũng đồng thời gợi nhắc về những gì anh đã đánh mất. Một nỗi trống rỗng len lỏi, bủa vây trái tim anh. Anh trở về đây vì điều gì? Vì muốn tìm lại chính mình của ngày xưa, hay vì một hy vọng mong manh, một điều gì đó còn sót lại từ mối tình đầu với Lê An? Anh không dám trả lời, chỉ biết rằng một lực hút vô hình đã kéo anh trở lại.

Chiếc xe dừng hẳn. Tiếng còi xe khác hú vang, tiếng người gọi khách ồn ào, tiếng bánh xe lạch cạch của những gánh hàng rong, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của bến xe huyện nghèo. Anh bước xuống, đôi chân vẫn còn chút lảo đảo. Hít thêm một hơi thật sâu, anh cố gắng cảm nhận cái "hương vị" của quê nhà, cái mùi đặc trưng mà chỉ nơi đây mới có. Đó là mùi của bùn đất, của nước sông, của những ngôi nhà đã cũ, và cả mùi của những ký ức không thể xóa nhòa. Anh đứng lặng một chút, ngắm nhìn thị trấn nhỏ đã thay đổi ít nhiều. Những con đường trải nhựa phẳng phiu hơn, vài ngôi nhà cao tầng mọc lên xen kẽ những mái nhà rêu phong cổ kính, nhưng cái hồn của thị trấn ven sông thì vẫn còn đó. Dòng sông vẫn uốn lượn hiền hòa, chở nặng phù sa và cả những câu chuyện của bao thế hệ.

Một người tài xế xe ôm quen mặt từ những ngày anh còn đi học, nhận ra anh, vội vàng chạy đến: "Cậu Hạo đó hả? Lâu quá không thấy cậu về! Giờ thành ông lớn rồi nhỉ?" Giọng nói rổn rảng, đầy vẻ thân mật nhưng cũng không giấu được sự ngưỡng mộ.

Trần Hạo khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhạt: "Cháu mới về thôi chú. Chú vẫn khỏe chứ ạ?" Lời nói của anh ngắn gọn, trầm ấm, giữ một khoảng cách lịch sự. Anh không muốn nói nhiều, không muốn đào sâu vào những câu chuyện xã giao mà anh biết chắc sẽ dẫn đến những so sánh, những lời khen ngợi mà anh cảm thấy trống rỗng khi nghe. Anh chỉ muốn được ở đây, hít thở không khí này, và tự mình cảm nhận mọi thứ.

Trong ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Trần Hạo kéo vali hành lý, bước đi trên con đường quen thuộc dẫn về nhà. Mỗi bước chân của anh như đang dẫm lên những mảnh ký ức vỡ vụn. Đây là con đường anh và Lê An đã từng đi chung mỗi buổi tan học, con đường in dấu biết bao tiếng cười, biết bao lời trò chuyện vu vơ. Anh vô thức liếc nhìn về phía con hẻm nhỏ dẫn vào nhà Lê An, nơi ánh đèn vàng ấm áp lẽ ra phải hắt ra, nhưng giờ chỉ còn là một khoảng không tĩnh lặng. Một nỗi bâng khuâng khó tả dâng lên trong lòng, một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ, vừa bình yên vừa đầy day dứt. Anh đã trở về, nhưng mọi thứ có còn như xưa? Hay anh đã thực sự chậm một nhịp, và cái giá phải trả là cả một đời?

***

Anh về đến nhà khi trời đã nhá nhem tối. Từ xa, anh đã thấy ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ô cửa sổ quen thuộc. Lồng ngực anh khẽ rung lên, một cảm giác ấm áp lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo từ buổi chiều tà. Ngôi nhà cũ vẫn y nguyên như ngày anh rời đi, mái ngói rêu phong, hàng cau xanh cao vút trước sân. Cánh cổng gỗ cũ kỹ khẽ kẽo kẹt khi anh đẩy vào, tiếng động nhỏ nhưng đủ để đánh thức sự chú ý từ bên trong.

Chưa kịp cất tiếng gọi, mẹ anh, bà Nguyễn Thị Tư, đã chạy vội ra. Mái tóc bà đã bạc thêm nhiều sợi, nhưng ánh mắt bà vẫn long lanh sự yêu thương và mừng rỡ khôn xiết khi nhìn thấy con trai. Bà vội vàng ôm chầm lấy anh, vòng tay gầy gò xiết chặt như muốn bù đắp cho những tháng ngày xa cách. Mùi hương quen thuộc của mẹ, mùi của nước vôi trầu, của nồi cơm mới nấu, và của tình yêu thương vô bờ bến, ùa vào lòng anh, khiến trái tim anh mềm nhũn.

“Thằng Hạo của mẹ! Về rồi đó hả con?” Giọng bà Tư run run, xen lẫn niềm vui sướng và cả chút trách cứ nhẹ nhàng. “Trời ơi, nhìn con gầy quá, mẹ lo quá trời! Sao không báo trước cho mẹ một tiếng để mẹ ra đón?” Bà vuốt ve mái tóc anh, đôi mắt rưng rưng chực khóc. Anh cảm thấy như mình lại trở về là cậu bé ngày nào, được mẹ che chở, yêu thương.

Anh khẽ ôm lại mẹ, cảm nhận hơi ấm từ bà truyền sang. “Con khỏe mà mẹ. Con muốn tạo bất ngờ cho cha mẹ.” Anh cười nhẹ, cố gắng giấu đi nỗi mệt mỏi và những suy tư chất chứa trong lòng. Anh biết mẹ luôn lo lắng cho anh, dù anh có thành đạt đến đâu, trong mắt bà, anh vẫn chỉ là đứa con nhỏ cần được chăm sóc.

Từ trong nhà, cha anh, ông Trần Văn Ba, bước ra. Ông vẫn vậy, vóc người gầy gò nhưng rắn rỏi, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tự hào không thể che giấu. Ông chỉ gật đầu một cái, rồi vỗ vai anh một cái thật chặt, cái vỗ vai mang đầy sức nặng của tình phụ tử, của sự công nhận và cả những lời không nói.

“Về rồi đó hả?” Giọng ông trầm ấm, mang đậm chất giọng địa phương, quen thuộc đến nỗi khiến anh muốn khóc. “Lớn rồi, biết đường về là tốt.” Ông nhìn anh một lượt, ánh mắt sắc sảo đánh giá sự thay đổi của con trai. “Công việc trên đó thế nào? Có vất vả lắm không?” Dù là câu hỏi thăm, nhưng trong giọng ông vẫn phảng phất sự nghiêm khắc, một điều mà anh đã quá quen thuộc từ thuở nhỏ.

Trần Hạo nhìn cha, ánh mắt anh hơi cụp xuống. “Công việc vẫn tốt, cha ạ. Con khỏe. Cha mẹ cũng khỏe chứ ạ?” Anh trả lời ngắn gọn, tránh đi sâu vào những chi tiết về công việc hay cảm xúc cá nhân. Anh biết cha anh không phải là người thích nghe những lời hoa mỹ hay những câu chuyện dài dòng.

Bà Tư vội kéo anh vào nhà. “Khỏe, khỏe! Có con về là mẹ khỏe liền. Thôi, vào nhà đi con, mẹ nấu cơm rồi, con đói bụng chưa?” Bà vừa nói vừa kéo anh vào bếp, nơi mùi khói bếp thân thuộc, mùi cá kho, mùi canh cua đồng thơm lừng đang quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị quê nhà. Nó gợi lên trong anh một cảm giác bình yên, một sự an ủi mà anh đã tìm kiếm bấy lâu.

Bữa cơm tối diễn ra trong không khí ấm cúng, đạm bạc nhưng tràn đầy tình thương. Cha anh vẫn kiệm lời, thỉnh thoảng mới hỏi anh một vài câu về tình hình thành phố, về những dự định của anh. Bà Tư thì không ngừng gắp thức ăn vào bát anh, dặn dò anh phải ăn nhiều vào cho lại sức, cho hết gầy. Anh lắng nghe những câu chuyện vụn vặt của cha mẹ về hàng xóm, về mùa màng, về những đổi thay nhỏ trong thị trấn. Anh cố gắng hòa mình vào không khí ấy, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh vẫn có cảm giác mình là một vị khách trong chính ngôi nhà của mình. Anh đã đi quá xa, đã thay đổi quá nhiều, đến nỗi đôi khi anh cảm thấy lạc lõng ngay cả trong chính vòng tay yêu thương của cha mẹ.

Anh nhìn mẹ anh đang móm mém nhai trầu, nhìn cha anh trầm ngâm hút điếu thuốc lào sau bữa cơm. Thời gian đã in hằn dấu vết lên gương mặt họ, những nếp nhăn sâu hơn, mái tóc bạc hơn. Anh chợt nhận ra, dù anh có thành công đến mấy, có giàu có đến đâu, anh cũng không thể níu giữ được thời gian, không thể bù đắp lại những năm tháng đã qua. Nỗi cô đơn lại trỗi dậy, len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu, nhắc nhở anh về cái giá phải trả cho sự "chậm một nhịp" của mình. Anh đã trở thành một người đàn ông thành đạt, nhưng lại mang trong mình một vết sẹo vĩnh cửu, một khoảng trống không thể lấp đầy. Anh chỉ khẽ thở dài, tự nhủ rằng mình sẽ cố gắng ở lại lâu hơn một chút, để bù đắp cho cha mẹ, và cũng là để tìm kiếm một điều gì đó mà chính anh cũng không rõ là gì.

***

Đêm xuống, thị trấn chìm vào một vẻ tĩnh lặng hiếm có, khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt của thành phố. Tiếng gió xào xạc qua hàng tre sau nhà, tiếng chim đêm gọi bạn, và thỉnh thoảng là tiếng cười nói nhỏ nhẹ từ nhà hàng xóm vọng lại, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự bình yên. Trần Hạo nằm trên chiếc giường cũ kỹ của mình, trằn trọc không ngủ được. Mặc dù đã trải qua một ngày dài mệt mỏi, nhưng tâm trí anh vẫn quay cuồng, những ký ức cứ thế ùa về, đan xen với những suy nghĩ hiện tại. Nỗi trống rỗng bên trong, dù đã được phủ lấp bởi sự ấm áp của gia đình, vẫn dai dẳng bủa vây. Anh bồn chồn, cảm thấy như có một điều gì đó đang thôi thúc anh, một lời mời gọi vô hình từ quá khứ.

Anh khẽ trở mình, rồi quyết định bước xuống giường. Anh khoác vội chiếc áo khoác mỏng, bước ra khỏi nhà, hít thở cái không khí se lạnh của đêm muộn. Mùi hoa sữa thoang thoảng trong gió, như một lời thì thầm của tuổi thanh xuân, đưa anh về với những đêm trăng rằm cùng Lê An dạo bước trên con đường làng. Ánh trăng vằng vặc chiếu rọi, phủ một lớp bạc huyền ảo lên mọi vật, khiến cảnh vật trở nên thơ mộng và đầy hoài niệm.

Anh bước đi không mục đích, đôi chân tự động dẫn anh đến những con đường quen thuộc, những góc phố từng in dấu chân anh và Lê An. Con đường đất nhỏ dẫn ra bờ sông, nơi hai đứa từng ngồi hàng giờ liền, ngắm nhìn dòng nước sông lấp lánh dưới ánh trăng, lắng nghe tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ. Anh dừng lại, đứng lặng lẽ bên bờ sông, cảm nhận sự mát lạnh của gió đêm phả vào mặt. Dòng sông vẫn chảy, nhưng mọi thứ đã khác. Những ký ức ngọt ngào giờ đây lại trở thành những vết cứa sâu vào lòng anh, nhắc nhở anh về những gì đã mất.

Anh rẽ vào một con hẻm nhỏ, và chợt nhận ra mình đang đứng trước quán cà phê của chú Nam. Quán vẫn vậy, chiếc đèn lồng giấy cũ kỹ treo lủng lẳng trước cửa, ánh sáng vàng ấm áp hắt ra, tạo nên một không gian lãng mạn và đầy hoài cổ. Tiếng nhạc acoustic trầm bổng vọng ra, một giai điệu quen thuộc, như một lời kể chuyện về những ngày xưa cũ. Anh khẽ đẩy cửa bước vào.

"Hạo! Lâu quá không gặp! Về từ bao giờ thế?" Một giọng nói quen thuộc vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Anh ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười rạng rỡ của Thanh Tùng, người bạn thân chí cốt từ thuở nhỏ. Thanh Tùng vẫn vậy, vóc người cao, hơi gầy, nhưng nụ cười thì vẫn hồn nhiên, vui vẻ như ngày nào.

Trần Hạo khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và chân thật. "Vừa về thôi. Cậu vẫn khỏe chứ? Quán chú Nam vẫn đông như ngày nào." Anh bước đến, bắt tay Thanh Tùng, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay bạn.

"Khỏe chứ! Vừa nghe tin mày về là tao biết ngay sẽ gặp mày ở đây mà. Quán này như ngôi nhà thứ hai của mình hồi xưa mà." Thanh Tùng hào hứng kéo anh vào chiếc bàn gần cửa sổ, nơi hai người thường ngồi ngày trước. "Nghe nói mày thành ông lớn trên thành phố rồi đó! Giờ về đây chắc là thăm quê, nghỉ ngơi thôi chứ?"

Trần Hạo khẽ gật đầu, gọi một ly cà phê đen đá. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi ẩm mốc của quán cũ, tạo nên một cảm giác thân thuộc đến lạ. Anh nhìn Thanh Tùng, nhìn những thay đổi nhỏ trên gương mặt bạn, những nếp nhăn li ti ở khóe mắt, và cả sự trưởng thành trong ánh mắt.

"Cũng đúng là thăm quê thôi. Công việc cũng bận rộn, tranh thủ về ít ngày." Trần Hạo trả lời, giọng trầm ấm. Anh không muốn nói quá nhiều về công việc, không muốn khoe khoang những thành tựu mà anh biết rằng, dù có rực rỡ đến đâu, cũng không thể khỏa lấp được nỗi trống rỗng trong lòng.

Thanh Tùng nhìn anh dò xét một lát, rồi nhấp một ngụm cà phê. "Mà này Hạo," Thanh Tùng đột nhiên hạ giọng, ánh mắt có chút tò mò. "Mấy chuyện trong làng dạo này cũng có nhiều cái mới. Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!"

Trần Hạo khẽ giật mình. Cái tên "An" như một dòng điện chạy khắp cơ thể anh. Tim anh đập mạnh hơn một nhịp. Anh cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt anh đã không giấu được sự dao động. "Thật sao?" Anh hỏi, giọng nhỏ hơn bình thường.

"Thật chứ sao không? Mấy đứa bạn cũ thỉnh thoảng vẫn tụ tập, nhắc đến mày. Ai cũng bảo mày giờ thành đạt quá, Lê An nó cũng bảo mày giỏi giang." Thanh Tùng cười, không nhận ra được sự căng thẳng trong lời nói của Trần Hạo. "Mà này, cậu có biết tin gì về Lê An không? Nó... nó đã thay đổi nhiều lắm."

Ánh mắt Trần Hạo vô thức lướt qua khung cửa sổ, nhìn về phía con đường quen thuộc dẫn đến nhà Lê An. Một cảm giác "xa lạ" trong chính quê hương mình, một nỗi "trống rỗng" trong lòng dù đã thành công, tất cả quyện lại thành một nỗi bất an khó tả. Anh đã trở về với hy vọng mong manh, nhưng những lời của Thanh Tùng lại gieo vào lòng anh một hạt mầm lo lắng. "Thay đổi nhiều lắm" – là thay đổi như thế nào? Phải chăng, anh đã thực sự chậm một nhịp, và cái giá phải trả là cả một đời không thể quay lại, không thể sửa chữa? Anh siết chặt ly cà phê trong tay, hơi lạnh từ đá thấm vào da thịt, nhưng không thể xua đi cái cảm giác se lạnh đang dâng lên trong lòng. Đêm nay, có lẽ anh sẽ lại trằn trọc không ngủ.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free