Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 602: Dấu Xưa Trên Lối Cũ
Đêm trằn trọc của Trần Hạo kéo dài như vô tận, mỗi tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường cũ kỹ trong phòng đều như một nhát cứa vào tâm can anh. Những lời Thanh Tùng nói cứ lởn vởn trong đầu: “Nó... nó đã thay đổi nhiều lắm.” “Thay đổi nhiều lắm” – cụm từ ấy nặng trĩu, gieo vào lòng anh một hạt mầm lo lắng, lớn dần theo từng giờ phút tĩnh mịch. Ánh trăng đã lặn tự bao giờ, nhường chỗ cho sắc xám bạc của bình minh hé rạng. Trần Hạo trở mình, cảm giác mệt mỏi không vơi đi dù anh đã nhắm mắt suốt mấy tiếng đồng hồ.
Anh mở mắt, nhìn trần nhà quen thuộc. Vẫn là những vết nứt nhỏ hình mạng nhện, vẫn là chiếc quạt trần cũ kỹ nằm im lìm, dường như thời gian đã bỏ quên căn phòng này. Ánh nắng ban mai đầu tiên, vàng nhạt và e ấp, lọt qua khe cửa sổ bằng gỗ đã bạc màu, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn nhà lát gạch hoa cổ xưa. Bụi li ti nhảy múa trong không khí, như những hạt quá khứ đang bay lượn quanh anh. Mùi đất ẩm sau đêm sương giăng xen lẫn mùi lá khô mục từ vườn nhà hàng xóm phảng phất vào phòng, mang theo một nỗi nhớ quê hương sâu sắc. Tiếng gà gáy râm ran từ xa, kéo theo tiếng chim chuyền cành líu lo, một bản giao hưởng bình yên mà đã lâu lắm rồi anh không được lắng nghe. Tiếng khói bếp từ nhà ai đó bắt đầu bốc lên, mang theo mùi gạo rang thoang thoảng, gợi nhớ những buổi sáng tuổi thơ, khi mẹ anh vẫn còn ngồi bên bếp củi, thổi lửa nấu cơm. Tất cả những âm thanh, mùi hương ấy, đều rất đỗi thân quen, rất đỗi dịu dàng, nhưng sao lại khiến lòng anh se thắt đến lạ.
Trần Hạo ngồi dậy, đưa mắt nhìn quanh. Chiếc bàn học cũ kỹ với những vết mực lem luốc, giá sách chất đầy những cuốn truyện tranh và giáo trình đã ngả màu, tấm ảnh chụp anh và Lê An hồi nhỏ đặt nghiêng trong khung hình bằng tre… Mọi thứ vẫn ở đó, không xê dịch, như một bảo tàng của thời gian. Anh đưa tay chạm nhẹ vào tấm ảnh, ngón cái vuốt ve khuôn mặt tươi cười của Lê An. Cô bé trong ảnh có đôi mắt trong veo, nụ cười hồn nhiên, mái tóc đen nhánh buộc hai bím gọn gàng. Hồi ấy, cả thế giới của anh và cô chỉ gói gọn trong thị trấn nhỏ này, bên bờ sông hiền hòa, với những lời hứa vu vơ về tương lai. Anh đã từng hứa sẽ không bao giờ quên cô, sẽ trở về. Anh đã trở về, nhưng mọi thứ đã thực sự khác. Khác ở đâu? Khác như thế nào? Nỗi lo lắng như một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy trái tim anh.
Anh đứng dậy, bước ra ban công nhỏ. Không khí sáng sớm trong lành, mát lạnh, vuốt ve làn da anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ rối bời. Dưới kia, con đường làng vẫn còn ướt đẫm sương đêm, vài người dân đã bắt đầu đi lại, tiếng xe đạp lộc cộc, tiếng chào hỏi thân tình. Từ căn bếp vọng lên mùi hương quen thuộc của phở gà, món ăn sáng truyền thống của mẹ. Trần Hạo cảm thấy một sự đối lập rõ rệt giữa sự tĩnh lặng, bình yên nơi đây và nhịp sống hối hả, ồn ào nơi thành thị mà anh đã quen thuộc. Thành công, danh vọng, tiền bạc… tất cả những thứ đó anh đều có. Nhưng khi trở về chốn cũ này, đối diện với những kỷ niệm, anh nhận ra một khoảng trống mênh mông trong lòng. Một nỗi trống rỗng mà không thứ vật chất nào có thể lấp đầy, một cảm giác “xa lạ” với chính mình, với những gì anh đã từng là.
Anh xuống bếp, mẹ anh, bà Nguyễn Thị Tư, đang lúi húi bên nồi phở bốc hơi nghi ngút. Bà quay lại, nhìn anh với ánh mắt hiền từ, nụ cười ấm áp.
“Con dậy rồi à? Ra ăn sáng đi con, mẹ nấu món con thích nhất đó.” Giọng bà nhẹ nhàng, tràn đầy yêu thương, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn anh.
Cha anh, ông Trần Văn Ba, đã ngồi sẵn ở bàn, tay cầm tờ báo cũ, đôi mắt ẩn sau cặp kính lão. Ông chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt tinh tường lướt qua anh, dường như muốn đọc thấu những tâm tư đang cuộn trào trong lòng con trai. Ông vẫn vậy, kiệm lời, nhưng sự quan tâm luôn thể hiện qua từng cử chỉ nhỏ.
Trần Hạo ngồi xuống, cố gắng giữ vẻ bình thản. “Dạ, con chào cha, chào mẹ. Mẹ vất vả quá.” Anh nói, giọng trầm ấm, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Anh không muốn cha mẹ lo lắng, không muốn họ nhận ra nỗi bất an đang gặm nhấm anh.
Bà Tư đặt bát phở nóng hổi trước mặt anh, mùi phở thơm lừng kích thích vị giác. “Vất vả gì đâu con, mẹ nấu cho con ăn là mẹ vui rồi. Con ăn đi, còn nóng hổi đây này.” Bà nhìn anh ân cần, đôi bàn tay gầy gò vuốt nhẹ tóc anh. “Đêm qua ngủ có ngon không con? Mẹ thấy con có vẻ suy tư.”
Trần Hạo khẽ giật mình, không ngờ mẹ lại tinh ý đến vậy. Anh lắc đầu nhẹ, mỉm cười gượng gạo. “Dạ con ngủ ngon lắm mẹ. Chắc tại lâu rồi không về quê nên hơi lạ chỗ thôi ạ.” Anh vùi mặt vào bát phở, húp một ngụm nước dùng nóng hổi, cố gắng che giấu cảm xúc. Hương vị quen thuộc của phở gà, từ thịt gà luộc ngọt thanh, bánh phở mềm mại, đến hành lá xanh mướt và chút tiêu cay nhẹ, đưa anh về với những ký ức tuổi thơ. Anh nhớ những lần Lê An sang ăn sáng cùng anh, hai đứa giành nhau miếng đùi gà, cười khúc khích. Những ký ức ngọt ngào giờ đây lại hóa thành những vết cứa, nhắc nhở anh về một quá khứ đã xa, và những gì đã mất.
Ông Ba khẽ đặt tờ báo xuống, nhấp một ngụm trà. “Về thì nghỉ ngơi đi con. Chuyện thành phố có bận mấy thì cũng gác lại. Về đây là nhà, là quê hương mình.” Giọng ông trầm và chậm rãi, mang theo sự từng trải và lời khuyên răn thầm lặng. Ánh mắt ông vẫn dõi theo anh, như muốn nói rằng ông hiểu, dù anh không cần phải nói ra. Trần Hạo biết cha mẹ anh luôn yêu thương và lo lắng cho anh, nhưng anh không thể nào chia sẻ gánh nặng trong lòng. Nỗi trống rỗng ấy, nỗi ám ảnh về Lê An ấy, là của riêng anh, là hậu quả của chính những sai lầm của anh. Anh chỉ biết gật đầu, cố gắng nuốt trôi miếng phở, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ.
Sau bữa sáng, Trần Hạo không thể ngồi yên trong nhà. Anh cảm thấy như có một lực hút vô hình đang lôi kéo anh, dẫn lối anh đến một nơi mà tâm trí anh đã mơ tưởng suốt đêm qua. Anh nói với cha mẹ là muốn đi dạo, hít thở không khí trong lành của quê hương, và rồi anh bước ra ngoài, men theo con đường đất quen thuộc. Con đường này, hàng ngàn lần anh đã đi qua, từng in dấu chân anh và Lê An từ thuở bé. Những bụi cây dại mọc ven đường vẫn xanh tốt, những hàng cau cao vút vẫn rì rào trong gió, như những người chứng kiến thầm lặng của biết bao câu chuyện. Anh bước đi không vội vã, đôi chân tự động dẫn anh qua những ngôi nhà quen thuộc, những ngõ hẻm nhỏ mà anh và cô từng chơi trốn tìm, từng khắc tên nhau lên thân cây bàng cổ thụ.
Cuối cùng, anh dừng lại. Trước mặt anh là bờ sông cũ, nơi từng chứng kiến biết bao kỷ niệm của anh và Lê An. Nắng vàng dịu của buổi sáng muộn trải một lớp mật ong lên mặt sông, khiến dòng nước lấp lánh như dát vàng. Gió mát nhẹ từ sông thổi vào, mang theo mùi bùn non đặc trưng và mùi cây cỏ ven sông, đánh thức những ký ức đã ngủ quên từ lâu. Dòng sông vẫn chảy hiền hòa, êm đềm, không hề vội vã, như một người bạn cũ vẫn kiên nhẫn đợi chờ. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn và êm ái, như một lời thì thầm của quá khứ. Anh nhớ những buổi chiều tan học, hai đứa thường ngồi đây, chân vắt vẻo trên bờ cỏ, ngắm nhìn hoàng hôn đỏ rực nhuộm tím cả một khoảng trời. Anh nhớ những lần Lê An kể anh nghe về ước mơ được đi khắp thế giới, còn anh thì chỉ muốn ở lại thị trấn này, xây một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, và có Lê An ở bên.
Anh khẽ cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhỏ, tròn nhẵn, trắng ngần. Anh nắm chặt nó trong lòng bàn tay, cảm nhận sự mát lạnh của đá thấm vào da thịt. Viên sỏi này, có lẽ đã nằm đây hàng trăm năm, chứng kiến bao thế hệ, bao câu chuyện tình yêu. Anh nhớ những lần anh và Lê An cùng nhau ném sỏi xuống sông, thi xem ai ném xa hơn, ai làm bắn nước cao hơn. Anh nhớ nụ cười rạng rỡ của cô khi anh cố tình thua để cô vui. Những lời hứa vu vơ dưới ánh hoàng hôn, những ước mơ ngây thơ của tuổi trẻ, giờ đây hiện về rõ mồn một. "Không quên em" – lời hứa của anh khi anh lên thành phố, liệu cô còn nhớ? Hay chính anh đã là người quên đi, hoặc tệ hơn, đã trì hoãn nó cho đến khi quá muộn?
"Dòng sông vẫn chảy, nhưng người thì đã khác..." Câu nói của Thanh Tùng đêm qua lại vang vọng trong đầu anh, như một lời nguyền rủa. Anh nhìn về phía xa xăm, nơi dòng sông uốn lượn, khuất dần sau những rặng tre xanh. Sự thay đổi là lẽ dĩ nhiên của cuộc đời, anh hiểu điều đó. Nhưng tại sao sự thay đổi ấy lại phải mang theo cái giá đắt đến thế? Tại sao anh lại phải nhận ra điều đó khi mọi thứ đã không thể vãn hồi? Cái cảm giác "chậm một nhịp" ấy, giờ đây không chỉ là một nỗi tiếc nuối, mà còn là một gánh nặng đè nén lên từng hơi thở của anh. Anh đã thành công, anh đã có tất cả những gì người ta mơ ước. Nhưng đổi lại, anh mất đi Lê An, mất đi cơ hội được cùng cô xây dựng tổ ấm bình dị bên bờ sông này. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô, giờ đây, dường như đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua.
Anh đứng đó rất lâu, để gió sông thổi bay đi những suy nghĩ miên man, nhưng không thể thổi bay đi được nỗi day dứt trong lòng. Anh muốn tìm Lê An. Anh phải tìm gặp An. Nỗi lo lắng và khao khát được biết sự thật về cô, dù là sự thật đau lòng nhất, đã vượt qua mọi sự e dè, mọi nỗi sợ hãi. Anh cần phải đối mặt. Dù cho "nếu như ngày đó" anh đã nói ra, mọi chuyện có lẽ đã khác, nhưng bây giờ, anh không thể trốn tránh thêm nữa. Anh siết chặt viên sỏi trong tay, như một lời thề ngầm với chính mình. Anh sẽ tìm cô, sẽ hỏi cô, sẽ lắng nghe. Dù kết quả có thế nào đi chăng nữa.
Mặt trời đã lên cao, nắng đã gay gắt hơn một chút. Trần Hạo rời bờ sông, bước đi với một quyết tâm mới. Anh lại tìm đến quán cà phê của chú Nam, nơi đêm qua anh đã có cuộc trò chuyện lấp lửng với Thanh Tùng. Anh cần thêm thông tin, cần gỡ bỏ những nút thắt trong lòng. Quán cà phê vẫn tấp nập khách ra vào, tiếng nói chuyện râm ran, tiếng ly tách va chạm lanh canh. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh mì nướng từ tiệm bánh bên cạnh, tạo nên một không khí ấm cúng, quen thuộc. Anh nhìn thấy Chú Nam đang đứng sau quầy, vẫn với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn gàng và ánh mắt tinh anh quen thuộc. Chú Nam ngẩng đầu lên, ánh mắt chú dừng lại nơi Trần Hạo, rồi nở một nụ cười hiền hậu.
“Ôi, thằng Hạo đó hả? Chú cứ tưởng tối qua chú nhìn nhầm. Lâu lắm rồi mới thấy con về. Lớn quá rồi nhỉ!” Chú Nam chào hỏi, giọng nói vẫn điềm đạm và thân thiện như ngày nào.
Trần Hạo khẽ cười, tiến đến quầy. “Dạ con chào Chú. Con mới về ạ. Quán vẫn vậy, vẫn đông khách quá ạ.” Anh nhìn quanh, tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc. Thanh Tùng có ở đây không? Hay anh ấy đã đi rồi?
Chú Nam gật đầu, lau tay vào chiếc tạp dề. “Cũng nhờ khách thương thôi con. Vẫn vị cũ chứ cháu?”
Trần Hạo gật đầu. “Vâng, Chú cho con một ly cà phê đen đá ạ.”
Anh tìm một bàn trống gần cửa sổ, nơi ánh nắng chiều dịu nhẹ rọi vào. Anh ngồi xuống, nhìn ra con đường làng, nơi dòng người vẫn chậm rãi qua lại. Anh đang định lấy điện thoại ra nhắn tin cho Thanh Tùng thì một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.
“Hạo! Cậu về từ bao giờ thế? Tớ đang định gọi cậu đi nhậu đây!” Thanh Tùng xuất hiện, vẫn với nụ cười rạng rỡ và vóc người cao, hơi gầy. Anh ấy mặc một chiếc áo phông đơn giản, quần jeans bạc màu, trông vẫn trẻ trung và đầy năng lượng.
Trần Hạo quay lại, nụ cười nhẹ nhõm xuất hiện trên môi. “Tớ về hôm qua. Cậu vẫn khỏe chứ?” Anh đứng dậy, bắt tay Thanh Tùng. Tay Thanh Tùng ấm áp và chắc chắn, mang theo sự chân thành của một người bạn.
“Khỏe chứ! Nào, ngồi đây. Đang định đi chơi mà gặp cậu đây là đúng lúc quá.” Thanh Tùng kéo ghế ngồi đối diện Trần Hạo, gọi một ly trà đá. “Mới sáng mà cậu đã ra quán rồi à? Hay hôm qua tớ nói gì làm cậu mất ngủ?” Thanh Tùng cười nửa miệng, ánh mắt có chút tinh quái.
Trần Hạo khẽ giật mình. Thanh Tùng vẫn vậy, tuy có vẻ vô tư nhưng lại rất tinh ý. “Cũng không hẳn. Chỉ là lâu rồi không về, nên muốn ra ngoài hít thở không khí quê hương thôi.” Anh nói, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể. “Với lại, tớ cũng muốn hỏi cậu thêm vài chuyện.”
Thanh Tùng nhấp một ngụm trà. “Chuyện gì mà căng thẳng vậy? Cứ từ từ rồi nói. Về quê là phải thư giãn chứ.” Anh ấy nhìn Trần Hạo dò xét, rồi thở dài một tiếng. “Chắc là chuyện con bé An hả?”
Trần Hạo im lặng, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt của Thanh Tùng, chứa đựng sự mong chờ và cả nỗi sợ hãi. Anh gật đầu nhẹ, giọng nói trầm hơn bình thường. “Ừm… Cậu có thể nói rõ hơn về những gì cậu đã nói hôm qua không? Về Lê An ấy.”
Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu vàng cam lên bầu trời thị trấn. Nắng chiều vàng nhạt dần, len lỏi qua những tán cây, đổ bóng dài trên con đường đất. Tiếng xe cộ thưa dần, nhường chỗ cho tiếng chim về tổ ríu rít và tiếng côn trùng bắt đầu bản hòa ca đêm. Ly cà phê đen đá của Trần Hạo đã nguội lạnh từ lâu, những viên đá đã tan chảy hết, để lại vị đắng đậm đà nơi đầu lưỡi. Anh vẫn ngồi đó, đối diện với Thanh Tùng, chờ đợi. Nỗi bất an trong lòng anh như một dòng sông ngầm, cuộn chảy dữ dội.
Thanh Tùng thở dài, nhìn ra cửa sổ, ánh mắt có chút xa xăm. Anh ấy dường như đang cân nhắc xem nên nói gì, nói như thế nào. “Thì… cũng như tớ nói đó. Con bé An ấy, giờ cũng khác xưa nhiều rồi.” Anh ấy lặp lại, nhưng lần này, giọng nói của anh ấy trầm hơn, mang theo một chút gì đó khó nói.
Trần Hạo siết chặt ly cà phê trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh. “Khác… khác thế nào?” Anh hỏi, giọng nói nhỏ đến mức gần như thì thầm. Anh biết, mỗi từ Thanh Tùng nói ra lúc này đều có thể là một nhát dao cứa vào trái tim anh.
Thanh Tùng quay lại nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy sự phức tạp. “Thì… cũng lớn rồi, trưởng thành hơn. Không còn là cô bé An hay cười toe toét, hay chạy theo cậu mỗi buổi tan học nữa. Cuộc sống mà, ai rồi cũng phải thay đổi.” Anh ấy nói, nhưng vẫn rất chung chung, không đi vào chi tiết.
Trần Hạo cảm thấy một sự thất vọng len lỏi. Anh cần hơn thế, anh cần sự thật. “Ý cậu là… cô ấy đã kết hôn rồi sao?” Câu hỏi bật ra khỏi miệng anh một cách đột ngột, như một lời thú tội hơn là một câu hỏi. Anh đã nhìn thấy chiếc nhẫn trong giấc mơ, đã cảm nhận được sự thật phũ phàng ấy từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng né tránh.
Thanh Tùng thoáng giật mình, ánh mắt lảng tránh. Anh ấy nhấp một ngụm trà đá, rồi đặt ly xuống bàn. “Thì… cũng là chuyện thường tình thôi mà Hạo. Con gái lớn rồi thì phải có gia đình riêng chứ. Con bé An nó cũng đâu thể chờ cậu mãi được.”
Những lời của Thanh Tùng như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim Trần Hạo. “Đâu thể chờ cậu mãi được.” Câu nói ấy cứ vang vọng, xoáy sâu vào tâm trí anh. Anh cảm thấy lồng ngực mình nghẹn ứ, khó thở. Anh đã biết, anh đã dự cảm, nhưng nghe trực tiếp từ miệng người bạn thân, nó vẫn đau đớn đến vậy. Cái "nếu như ngày đó" lại hiện về, dày vò anh. Nếu như ngày đó anh không quá e dè, nếu như ngày đó anh dám bày tỏ, nếu như ngày đó anh không rời đi mà không một lời hứa hẹn rõ ràng… mọi chuyện có lẽ đã khác. Nhưng bây giờ, đã quá muộn. Anh đã "chậm một nhịp", và cái giá phải trả là cả một đời.
“Thế… cô ấy sống có tốt không?” Trần Hạo cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng có lẽ Thanh Tùng đã nhận ra sự run rẩy trong đó.
Thanh Tùng lại nhìn ra cửa sổ, ánh mắt có chút buồn. “Thì… cũng bình thường thôi. Cuộc sống mà, có ai nói trước được điều gì đâu. Mà thôi, cậu mới về, để từ từ rồi biết. Mình đi đâu đó ăn tối đi, tớ khao! Lâu rồi anh em không có dịp ngồi với nhau.” Thanh Tùng đứng dậy, cố tình thay đổi chủ đề, như muốn kết thúc cuộc trò chuyện đầy căng thẳng này.
Trần Hạo biết Thanh Tùng đang cố gắng che giấu điều gì đó, hoặc đơn giản là không muốn làm anh thêm đau lòng. Nhưng sự lấp lửng ấy lại càng khiến anh bất an. Cuộc sống bình thường, không sóng gió, không hạnh phúc trọn vẹn… đó là những gì anh có thể hình dung qua lời nói của Thanh Tùng. Hình ảnh Lê An, nụ cười hồn nhiên của cô bé ngày xưa, giờ đây lại hiện lên với một nét buồn man mác. Cảm giác "khoảng cách vô hình" không chỉ là giữa anh và cô, mà còn là giữa anh và sự thật, giữa anh và chính quá khứ của mình. Anh đứng dậy, ánh mắt vô thức lướt qua khung cửa sổ, nhìn về phía con đường quen thuộc dẫn đến nhà Lê An. Nơi đó, giờ đây, không còn là ngôi nhà của "cô bé An" mà anh từng biết. Một sự thật đang bị che giấu, một nỗi đau đang chờ đợi. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực, một nỗi đau âm ỉ không thể gọi tên. Hoàng hôn đã gần tắt, để lại một vệt đỏ cam cuối cùng trên nền trời xanh thẫm, như một vết sẹo không thể xóa nhòa của một ngày đã mất. Đêm nay, có lẽ anh sẽ lại trằn trọc không ngủ, với những mảnh ghép rời rạc về Lê An và một nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần trong lòng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.