Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 603: Chuyến Xe Về Miền Ký Ức

Hoàng hôn đã gần tắt, để lại một vệt đỏ cam cuối cùng trên nền trời xanh thẫm, như một vết sẹo không thể xóa nhòa của một ngày đã mất. Đêm đó, Trần Hạo đã trằn trọc không ngủ. Những mảnh ghép rời rạc về Lê An, từ lời nói lấp lửng của Thanh Tùng, cứ quay cuồng trong tâm trí anh, hòa lẫn với nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần. Cảm giác trống rỗng đến cùng cực, một nỗi đau âm ỉ không thể gọi tên, đã bám riết lấy anh suốt đêm dài. Khi bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u ám, anh vẫn không tìm thấy chút bình yên nào.

Sau bữa sáng gượng gạo cùng cha mẹ, nơi những câu hỏi thăm ân cần của họ chỉ càng làm nổi bật lên khoảng cách vô hình giữa tâm trạng anh và sự bình yên của gia đình, Trần Hạo cảm thấy một sự bứt rứt không thể chịu đựng được. Anh cần phải đi, phải tự mình nhìn thấy, tự mình cảm nhận những đổi thay của thị trấn, và quan trọng hơn, tìm kiếm một lời giải đáp cho nỗi bất an đang cồn cào trong lòng. Anh gọi một chiếc taxi. Bác tài xế, một người đàn ông vóc người trung bình với khuôn mặt từng trải và ánh mắt hiền lành, nở nụ cười chào đón.

“Bác cứ đi chậm thôi, tôi muốn ngắm cảnh một chút,” Trần Hạo trầm giọng nói, âm điệu của anh mang theo một sự mệt mỏi mà chính anh cũng không ý thức được. Anh dựa lưng vào ghế da đã cũ, ngón tay miết nhẹ lên mặt chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, một vật chứng cho sự thành công mà giờ đây đối với anh, lại trở nên vô nghĩa đến lạ lùng.

Bác tài xế gật đầu, nụ cười vẫn thường trực trên môi. “Cậu về thăm quê à? Lâu rồi mới thấy người trẻ chịu khó ngắm nghía thế này. Thị trấn mình giờ cũng khác xưa nhiều rồi.” Giọng bác vui vẻ, nhưng trong đó có một chút gì đó của sự hoài niệm, của một người đã chứng kiến bao nhiêu đổi thay. Chiếc xe lăn bánh chậm rãi, rời khỏi con đường nhỏ dẫn vào nhà Trần Hạo, hòa vào dòng xe cộ thưa thớt của buổi sáng muộn.

Đường phố trung tâm thị trấn hiện ra, không còn là con đường đất rải đá lổn nhổn ngày xưa, mà đã được trải nhựa phẳng lì. Những tòa nhà cao tầng hơn, dù không thể sánh với chọc trời nơi thành phố anh sống, cũng đã mọc lên san sát. Cửa hàng, biển hiệu quảng cáo rực rỡ sắc màu, lấp lánh dưới ánh nắng dịu nhẹ của một buổi sáng trong xanh, tạo nên một bức tranh nhộn nhịp, ồn ào rất khác với ký ức của anh. Tiếng xe cộ, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong đã thay thế tiếng ve kêu râm ran hay tiếng cười đùa trẻ con ngày xưa. Mùi khói bụi, mùi xăng xe trộn lẫn với mùi thức ăn đường phố thơm lừng và cả mùi nước hoa thoang thoảng từ những người đi đường, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác hoàn toàn mới lạ.

Trần Hạo nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng xua đi những mùi hương xa lạ, tìm kiếm chút dư vị của quá khứ. Anh mở mắt ra, ánh mắt lướt qua những hàng cây phượng vĩ vẫn đứng đó, rủ bóng mát trên vỉa hè rộng. Anh nhớ như in những buổi trưa hè oi ả, anh và Lê An đã từng trú mưa dưới tán phượng ấy, những giọt mưa rơi tí tách trên lá, và tiếng cười giòn tan của cô bé bên cạnh. Giờ đây, hàng phượng vẫn xanh tốt, nhưng những cửa hàng tạp hóa cũ kỹ đã thay bằng tiệm tiện lợi hiện đại, sáng choang đèn điện. Quán chè bà Bảy, nơi anh và Lê An thường ghé sau mỗi buổi học, đã biến mất, thay vào đó là một cửa hàng thời trang sang trọng. Anh cảm thấy một sự hụt hẫng đến lạ, như thể một phần ký ức của mình đã bị xóa sổ không dấu vết.

“Thị trấn mình giờ phát triển nhanh lắm, cậu ạ,” bác tài xế tiếp lời, như đọc được suy nghĩ của anh. “Mấy năm nay, đường sá mở rộng, nhà cửa xây mới nhiều. Giới trẻ giờ cũng chịu khó làm ăn, mở cửa hàng buôn bán tấp nập.” Bác tài xế chỉ tay về phía một dãy nhà mới xây. Trần Hạo vô thức liếc nhìn theo hướng tay bác. Ánh mắt anh dừng lại ở một cửa hàng có mặt tiền trang trí lộng lẫy, với những bộ váy cưới trắng tinh khôi được trưng bày sau lớp kính trong suốt. "Cửa hàng váy cưới" – dòng chữ nhỏ uốn lượn trên bảng hiệu, nhưng lại hiện lên thật rõ ràng trong mắt anh. Một cảm giác bất an lạnh lẽo len lỏi, sắc bén hơn cả lưỡi dao, xuyên thẳng vào lồng ngực anh. Anh cố gắng xua đi suy nghĩ đó, nhưng hình ảnh chiếc váy cưới trắng muốt cứ ám ảnh. Những lời của Thanh Tùng, “con bé An ấy, giờ cũng khác xưa nhiều rồi,” lại vang vọng. Anh tự hỏi, cái "khác" đó có bao gồm cả việc mặc chiếc váy trắng tinh khôi kia, và sánh bước bên một người đàn ông khác?

Chiếc xe tiếp tục di chuyển, lướt qua những con phố đã đổi thay. Mỗi góc cua, mỗi hàng quán, mỗi gương mặt lướt qua cửa kính xe đều gợi lên trong Trần Hạo một dòng cảm xúc phức tạp. Hoài niệm về những tháng ngày vô tư, những ký ức ngọt ngào với Lê An cứ ùa về, nhưng lại bị kìm hãm bởi dự cảm về những điều đã thay đổi, những sự thật mà anh chưa dám đối mặt. Anh nhớ về những lần anh và Lê An đi bộ về nhà, trò chuyện vu vơ dưới ánh nắng chiều vàng óng. Anh nhớ những lúc cô bé ngây thơ hỏi anh về những ước mơ xa xôi, và anh, một chàng trai trẻ đầy e dè, chỉ biết mỉm cười gật đầu, chẳng dám nói lên lời yêu thương vẫn luôn chôn giấu trong lòng. "Nếu như ngày đó..." câu hỏi cũ rích ấy lại xuất hiện, dày vò anh không ngừng. Nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm để nắm lấy tay cô, để nói lên tất cả, liệu giờ đây anh có phải ngồi trong chiếc xe này, với một trái tim nặng trĩu và nỗi sợ hãi về một "khoảng cách vô hình" đã trở thành hiện thực?

Anh hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu. Sự thành công mà anh đã đạt được ở thành phố lớn, những danh vọng mà người khác ngưỡng mộ, giờ đây chẳng có ý nghĩa gì khi đứng trước nỗi trống rỗng này. Nó giống như một lời nguyền, một cái giá phải trả cho sự chậm trễ của bản thân. Anh đã "chậm một nhịp", và cái giá đó, anh biết, là cả một đời.

“Bác cho tôi xuống ở cổng trường cấp ba cũ nhé,” Trần Hạo đột ngột yêu cầu. Anh cần nhìn thấy một nơi mà anh nghĩ rằng sẽ còn giữ lại nhiều nhất dấu vết của quá khứ.

***

Chiếc taxi dừng lại trước cổng trường cấp ba cũ. Nắng vàng ươm chảy tràn trên sân trường, làm nổi bật màu xanh tươi của những hàng phượng vĩ. Bác tài xế quay sang Trần Hạo, khuôn mặt hằn rõ vẻ từng trải. “Trường mình giờ khang trang hơn xưa nhiều rồi cậu nhỉ? Mấy đứa nhỏ học giỏi lắm, toàn đậu đại học lớn thôi.” Giọng bác trầm ấm, chứa đựng niềm tự hào của người dân nơi đây.

Trần Hạo không đáp lời, chỉ khẽ thở dài. “Vâng… nhiều thứ đã thay đổi thật,” anh nói, rồi mở cửa xe bước xuống. Anh đứng tựa vào hàng rào sắt cũ kỹ, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên đầu ngón tay. Ánh mắt anh lướt qua cổng trường đã được sơn mới, những bức tường vôi trắng tinh tươm, nhưng vẫn giữ được nét kiến trúc quen thuộc của ngôi trường mà anh và Lê An đã từng gắn bó. Tiếng cười đùa của những học sinh hiện tại vang vọng từ phía sân bóng rổ, mang một âm hưởng khác, hồn nhiên và vô tư, nhưng không còn là âm điệu của những năm tháng cũ.

Anh nhìn về phía sân bóng rổ, nơi anh và lũ bạn từng tranh tài dưới cái nắng gay gắt, mồ hôi nhễ nhại, và Lê An, cô bé với mái tóc dài xõa ngang vai, thường ngồi trên hàng ghế đá, âm thầm cổ vũ. Anh nhớ những lần anh ghi điểm, ánh mắt cô bé sáng lên một cách đặc biệt, một nụ cười rạng rỡ như nắng hạ. Rồi ánh mắt anh chuyển sang dãy lớp học, nơi anh và Lê An từng ngồi cách nhau vài hàng ghế. Ký ức về những buổi tan học chung đường, những lần Lê An lén nhìn anh từ cuối lớp, rồi vội vàng quay đi khi anh bắt gặp ánh mắt ấy, ùa về, rõ ràng như mới hôm qua. Những "lời nói không thành" đã chôn chặt trong lòng anh, giờ đây lại hiện về, bóp nghẹt lồng ngực. Anh nhớ những lần anh muốn nói, muốn thổ lộ, nhưng sự e dè, sự ngại ngùng của một cậu trai mới lớn đã khiến anh chần chừ. Và rồi, cái "chậm một nhịp" ấy đã đẩy anh và cô ra xa nhau.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận lại mùi hương của quá khứ. Mùi phấn bảng, mùi giấy mới, mùi mực, và cả mùi nắng cháy trên những tán lá phượng. Nhưng tất cả chỉ còn là một cảm giác mơ hồ, bị pha tạp bởi mùi bụi đường và mùi sơn mới. Khi mở mắt ra, anh thấy một nhóm học sinh nữ đang đi ngang qua, trên tay là những ly trà sữa đầy màu sắc, cười nói vui vẻ. Họ trẻ trung, năng động, và dường như không hề biết đến những ký ức sâu đậm đã từng diễn ra ở nơi này.

“Hạo ơi, cậu còn nhớ cái cây phượng ở góc sân không?” Trần Hạo giật mình, quay lại nhìn Thanh Tùng. Anh không biết Thanh Tùng đã đến từ lúc nào. Thanh Tùng chỉ mỉm cười, ánh mắt cũng đầy hoài niệm, chỉ về một gốc phượng già cỗi, thân cây sần sùi với những vết khắc tên. “Ngày xưa, cậu với An khắc tên lên đó, còn hứa là sau này lớn lên sẽ quay lại xem.”

Trần Hạo nhìn theo hướng tay Thanh Tùng. Anh nhớ rõ. Anh đã dùng một viên đá nhọn, cẩn thận khắc tên anh và tên Lê An, rồi vẽ một trái tim nhỏ bao quanh. Lúc đó, anh đã nghĩ rằng đó là một lời hứa vĩnh cửu. Giờ đây, thân cây phượng đã lớn hơn rất nhiều, những vết khắc tên cũng đã mờ đi, gần như không thể nhận ra. Thời gian đã làm mờ đi tất cả, không chỉ là những vết khắc trên thân cây, mà còn là những lời hứa, những ước hẹn của tuổi thơ.

Thanh Tùng vỗ vai anh, giọng nói có chút buồn. “Ai rồi cũng phải thay đổi, Hạo ạ. Cây cối còn thay đổi, huống chi là con người.”

Trần Hạo gật đầu, cổ họng anh khô khốc. Anh biết Thanh Tùng đang ám chỉ điều gì. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu của anh và Lê An là bất biến, như dòng sông chảy mãi, như cây phượng đứng vững. Nhưng anh đã lầm. Anh đã không hiểu rằng, dòng sông vẫn chảy, nhưng bờ bãi có thể thay đổi; cây phượng vẫn đứng đó, nhưng những vết khắc trên thân đã mờ phai.

Anh đứng đó thật lâu, nhìn ngắm từng góc nhỏ của ngôi trường cũ, cố gắng níu giữ lại những mảnh ký ức vụn vỡ. Sự thay đổi của cảnh vật, sự xa lạ của những con người mới, tất cả như một lời nhắc nhở rằng anh đã bỏ lỡ quá nhiều. Cái "nếu như ngày đó" lại vang vọng trong đầu anh, day dứt khôn nguôi. Anh đã từng là một phần của nơi đây, đã từng có một Lê An luôn bên cạnh. Giờ đây, tất cả chỉ còn là một khoảng cách vô hình, một dòng chảy thời gian không thể quay ngược.

“Đi thôi, Hạo,” Thanh Tùng nói, giọng nói kéo anh về thực tại. “Để tớ đưa cậu đi ăn trưa. Lâu rồi hai đứa mình mới có dịp ôn lại kỷ niệm cũ.” Trần Hạo gật đầu, bước theo Thanh Tùng, ánh mắt vẫn không rời khỏi ngôi trường. Anh biết, dù ngôi trường có thay đổi bao nhiêu, những ký ức về Lê An vẫn sẽ mãi in sâu trong tâm trí anh, như một vết sẹo không thể xóa nhòa.

***

Khi hoàng hôn dần buông, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên nền trời, Trần Hạo yêu cầu bác tài xế đưa anh đến bờ sông. Nơi đây, mọi thứ dường như ít thay đổi nhất. Dòng sông vẫn chảy êm đềm, uốn lượn quanh thị trấn, phản chiếu ánh sáng cuối ngày. Những hàng tre vẫn rủ bóng xanh rì, lay động khe khẽ trong làn gió chiều se lạnh. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua kẽ lá tre, tạo nên một bản nhạc du dương, quen thuộc đến nao lòng. Mùi đất ẩm, mùi nước sông mát lạnh và mùi cây cỏ ven sông thoang thoảng trong không khí, như một liều thuốc an thần dịu nhẹ, nhưng không đủ để xoa dịu nỗi bất an đang cồn cào trong lòng Trần Hạo.

“Cậu cứ thoải mái đi dạo nhé, tôi đợi ở đây,” bác tài xế nói vọng lại từ xa, nhận thấy sự trầm tư của Trần Hạo.

Anh bước xuống xe, đi dọc bờ sông, nơi anh và Lê An từng ngồi hàng giờ để trò chuyện, tâm sự. Anh nhớ những đêm trăng sáng, hai đứa trẻ ngồi bên nhau, ngắm nhìn ánh trăng vỡ vụn trên mặt nước, kể cho nhau nghe những ước mơ non dại. Anh nhớ những lời hứa hẹn vu vơ về một tương lai tươi sáng, về việc sẽ mãi mãi bên nhau. Giờ đây, ánh hoàng hôn phản chiếu trên mặt nước, vẽ nên một bức tranh vừa đẹp đẽ vừa u buồn, như chính tâm trạng anh.

Trần Hạo cúi xuống, nhặt một viên sỏi trắng mịn, miết nhẹ vào lòng bàn tay. Anh ném viên sỏi xuống dòng nước, tạo nên những gợn sóng lăn tăn, rồi dần tan biến vào hư vô. Giống như những kỷ niệm của anh và Lê An, vẫn còn đó, nhưng đã bị thời gian làm cho nhạt nhòa, tan biến vào dòng chảy cuộc đời.

Anh đứng đó thật lâu, nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn bắt đầu lấp lánh, thắp sáng cả một góc trời. Trong đó, có cả khu phố nhà Lê An. Một cảm giác bất an mãnh liệt bỗng dâng trào, lạnh buốt hơn cả gió sông đang luồn qua kẽ áo anh. Anh biết, những lời nói lấp lửng của Thanh Tùng, hình ảnh cửa hàng váy cưới khi nãy, và cả những đổi thay của thị trấn, tất cả đều đang dẫn anh đến một sự thật mà anh không muốn đối mặt.

"Nếu ngày đó mình dũng cảm hơn một chút..." Lời nói không thành ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nguyền rủa. Nếu như anh không quá e dè, không quá chần chừ. Nếu như anh đã dám bày tỏ tình cảm của mình một cách rõ ràng, thay vì chỉ là những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Nếu như anh đã không rời đi thành phố mà không có một lời hứa hẹn, một sự đảm bảo nào cho Lê An. Nếu như anh không "chậm một nhịp" như vậy. Liệu mọi thứ có khác không?

Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung ra Lê An của hiện tại. Cô ấy có còn nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai không? Ánh mắt cô ấy có còn lấp lánh sự tinh nghịch không? Hay cuộc sống đã phủ lên cô ấy một lớp màn của sự bình thản, đến mức chai sạn như lời Thanh Tùng nói, "cuộc sống mà, có ai nói trước được điều gì đâu"? Hình ảnh Lê An, nụ cười hồn nhiên của cô bé ngày xưa, giờ đây lại hiện lên với một nét buồn man mác. Cảm giác "khoảng cách vô hình" không chỉ là giữa anh và cô, mà còn là giữa anh và sự thật, giữa anh và chính quá khứ của mình.

Càng nghĩ, nỗi bất an trong anh càng lớn dần, như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực, một nỗi đau âm ỉ không thể gọi tên. Anh đã trở về, đã thành công như lời anh từng hứa với bản thân. Nhưng cái giá của sự thành công ấy dường như quá đắt, khi anh phải đối mặt với một Lê An đã thuộc về một người khác, một cuộc đời khác.

Trần Hạo ngước nhìn bầu trời đêm đang dần bao trùm thị trấn. Những ngôi nhà cũ kỹ, những con hẻm quen thuộc giờ đây được bao phủ bởi ánh đèn đường vàng vọt, xen kẽ với những công trình mới, những cửa hàng hiện đại sáng trưng. Tất cả đều là biểu tượng cho sự "đổi thay" không chỉ của cảnh vật mà còn của cuộc đời con người. Anh biết, mình không thể trốn tránh mãi được. Một sự thật đang bị che giấu, một nỗi đau đang chờ đợi. Anh cảm thấy một dự cảm chẳng lành len lỏi, lạnh buốt hơn cả gió sông. Đêm nay, có lẽ anh sẽ lại trải qua một đêm dài trằn trọc, với những mảnh ghép rời rạc về Lê An và một nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần trong lòng. Anh phải đối mặt với nó, dù điều đó có nghiệt ngã đến đâu. Anh đã chậm một nhịp, và giờ là lúc anh phải trả giá cho sự chậm trễ ấy.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free