Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 604: Ngưỡng Cửa Trở Về

Anh đã chậm một nhịp, và giờ là lúc anh phải trả giá cho sự chậm trễ ấy.

Lời tự vấn ấy cứ luẩn quẩn trong đầu Trần Hạo, quấn lấy tâm trí anh như những sợi tơ nhện giăng mắc, khiến cả đoạn đường quay về từ bờ sông trở nên dài dằng dặc. Chiếc taxi lăn bánh trên con đường nhựa đã cũ, tiếng lốp xe ma sát với mặt đường tạo nên một âm thanh đều đều, buồn tẻ, như tiếng đồng hồ đếm ngược từng khoảnh khắc anh phải đối mặt với một sự thật không thể chối từ. Hoàng hôn đã hoàn toàn chìm xuống, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt bao trùm lấy thị trấn. Những ngôi nhà hai bên đường giờ đây chỉ còn là những khối hình mờ ảo trong ánh đèn đường vàng vọt, lập lòe như những đốm lửa leo lét giữa khoảng không vô định.

Trần Hạo ngồi ở ghế sau, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hình ảnh lướt qua nhanh chóng, không đọng lại chút dấu vết nào trong tâm trí anh. Mùi đất ẩm, mùi nước sông và mùi cây cỏ ven sông từ lúc nãy đã bị thay thế bằng mùi khói bụi, mùi xăng xe và mùi thức ăn đường phố thoang thoảng từ những quán ăn đêm bắt đầu lên đèn. Đó là mùi của sự sống, của nhịp điệu hối hả nơi phố thị nhỏ, nhưng đối với Trần Hạo, nó lại mang một sắc thái u hoài, xa lạ. Cả thị trấn như một bức tranh thủy mặc đang dần được tô điểm thêm những nét chấm phá của hiện đại, nhưng những nét chấm phá ấy lại khiến bức tranh thêm phần phức tạp, khó nắm bắt. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng người nói chuyện lao xao từ những vỉa hè đông đúc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào, hối hả. Nó hoàn toàn đối lập với sự tĩnh lặng đáng sợ trong lòng anh.

Khi chiếc xe đi chậm lại, bắt đầu tiến vào khu vực ngoại ô của thị trấn, nơi những cửa hàng rực rỡ và tòa nhà cao tầng dần nhường chỗ cho những con đường vắng vẻ hơn, những hàng cây xanh rì và những ngôi nhà thấp thoáng ẩn mình sau những lùm cây. Trần Hạo cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Anh không muốn về thẳng nhà. Không phải lúc này. Anh cần thêm thời gian để hít thở, để chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp đến.

"Bác dừng ở đây được rồi," Trần Hạo cất giọng trầm, dứt khoát, phá vỡ bầu không khí im lặng trong xe. Giọng anh khàn đặc, có chút mệt mỏi, nhưng ẩn chứa một ý chí kiên định.

Bác Tài Xế Taxi, một người đàn ông vóc người trung bình, với vẻ mặt từng trải và mái tóc muối tiêu, khẽ liếc nhìn anh qua gương chiếu hậu. "Cậu không về thẳng nhà à? Tối rồi đấy." Giọng bác có chút khó tính, pha lẫn sự ngạc nhiên và một chút lo lắng nghề nghiệp. "Tôi thấy cậu cứ ngồi thừ ra nãy giờ. Hay là có chuyện gì không ổn?" Bác tài xế quay hẳn đầu lại, ánh mắt dò xét.

Trần Hạo khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua môi. "Không sao đâu, bác. Tôi chỉ muốn đi bộ một chút." Anh không muốn giải thích, không muốn bày tỏ sự phức tạp trong lòng mình với một người xa lạ. Mọi lời nói lúc này đều trở nên vô nghĩa.

Bác tài xế nhìn anh một lúc nữa, rồi cũng không hỏi thêm. Có lẽ bác đã quá quen với những vị khách có tâm sự. "Thôi được. Nhưng mà đường này hơi vắng vẻ đấy. Cậu cẩn thận." Chiếc xe từ từ tấp vào lề đường, gần một khoảng đất trống rộng lớn, nơi có vài gốc cây cổ thụ đứng sừng sững, thân cây xù xì, gân guốc.

Trần Hạo mở cửa xe, một làn gió đêm se lạnh ùa vào, mang theo mùi đất ẩm, mùi rơm rạ mục và cả mùi hoa dại thoang thoảng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lùa vào phổi, cố gắng làm dịu đi sự cồn cào trong lồng ngực. Cái cảm giác này, cái mùi hương này, nó quá đỗi quen thuộc, nhưng lại xa vời vợi. Nó nhắc nhở anh rằng anh đã thực sự trở về, về cái nơi anh đã từng thuộc về, nhưng giờ đây lại mang một cảm giác xa lạ đến vô cùng.

Anh trả tiền xe, không quên gửi lời cảm ơn. Bác tài xế nhận tiền, rồi nhìn anh thêm một lần nữa, ánh mắt có chút thông cảm, trước khi lái xe đi, để lại Trần Hạo một mình giữa màn đêm. Tiếng động cơ xe dần nhỏ lại, rồi tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió xào xạc qua kẽ lá và tiếng côn trùng rả rích từ đâu đó vọng lại.

Trần Hạo kéo chiếc vali nặng trịch ra khỏi cốp xe, đặt nó bên vệ đường, dưới gốc một cây bàng cổ thụ. Chiếc vali, với logo của một thương hiệu cao cấp, dường như trở nên lạc lõng giữa khung cảnh giản dị, nhuốm màu thời gian này. Anh không vội vã đi, chỉ đứng im lặng, ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn vàng yếu ớt từ những ngôi nhà xa xa nhấp nháy, tựa như những đốm lửa của ký ức đang bập bùng cháy lại. Chúng không rực rỡ như ánh đèn thành phố, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, kéo anh về với một thời đã qua.

Anh đứng đó, đôi chân như bị đóng đinh xuống đất, không thể nhấc lên. Trái tim anh đập thình thịch, một sự hồi hộp xen lẫn lo lắng, một dự cảm không lành. Anh đã từng mơ về ngày trở lại này, về ngày anh thành công và có thể đường hoàng đứng trước Lê An. Nhưng bây giờ, khi điều đó thành sự thật, anh lại cảm thấy sợ hãi. Sợ hãi những gì anh sắp phải đối mặt, sợ hãi sự thật về "khoảng cách vô hình" đã lớn đến mức nào. Ánh mắt anh lướt qua những mái nhà cũ kỹ, những con hẻm quen thuộc mà giờ đây được bao phủ bởi bóng đêm, chỉ còn lờ mờ nhận ra hình dáng. Mỗi mái ngói rêu phong, mỗi con ngõ nhỏ dường như đều cất giấu một câu chuyện, một mảnh ký ức về anh và Lê An.

Mùi khói bếp thoang thoảng trong gió đêm, mang theo chút hương vị của những bữa cơm gia đình đầm ấm, gợi cho anh nhớ về những buổi chiều Lê An thường chạy sang nhà anh, mang theo đĩa bánh kẹo mẹ cô làm. Anh nhớ nụ cười tươi rói của cô khi anh khen ngon, nhớ ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch khi cô trêu chọc anh. Giờ đây, những hình ảnh ấy hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm, vừa đẹp đẽ, vừa đau lòng.

"Nếu như ngày đó... anh đã nói sớm hơn một chút..." Lời nói không thành ấy lại vang vọng, không phải trong đầu anh, mà như một tiếng vọng từ chính cái không gian mờ ảo này. Nó là lời nguyền rủa, là sự dằn vặt dai dẳng nhất trong cuộc đời anh. Cái "chậm một nhịp" của anh đã đánh đổi bằng cả một cuộc đời.

Trần Hạo đưa tay lên vuốt mái tóc, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra, hòa vào không khí lạnh lẽo của đêm. Anh đẩy chiếc vali vào sát gốc cây bàng, rồi bước chầm chậm đến một gò đất cao gần đó. Nơi đây, anh có thể bao quát một phần thị trấn đang dần chìm vào giấc ngủ. Đứng trên gò đất, anh cảm nhận rõ hơn cái lạnh se sắt của đêm, cái mùi ẩm ướt của đất sau một ngày nắng hạ, và cả tiếng côn trùng rả rích, tiếng chó sủa vọng từ xa xa. Mọi thứ đều rất thật, rất thân thuộc, nhưng lại khiến anh cảm thấy lạc lõng vô cùng.

Anh ngắm nhìn những mái nhà cũ kỹ, xếp san sát nhau như những mảnh ghép của một bức tranh xưa cũ. Những con hẻm quanh co, nhỏ hẹp, giờ đây được bao phủ bởi bóng tối, chỉ có những ánh đèn đường vàng vọt soi chiếu một cách yếu ớt, tạo nên những vệt sáng dài, ma mị. Từ vị trí này, anh có thể thấy con sông uốn lượn, lấp lánh ánh trăng, như một dải lụa bạc vắt ngang qua thị trấn. Nó vẫn vậy, vẫn hiền hòa, vẫn chảy trôi, mặc cho bao nhiêu đổi thay của cuộc đời.

Đôi mắt anh dừng lại lâu hơn ở khu vực quen thuộc, nơi có căn nhà nhỏ của Lê An. Dù không thể nhìn rõ, nhưng bằng một cách nào đó, anh vẫn cảm nhận được sự hiện diện của nó, như một nam châm vô hình kéo lấy ánh nhìn của anh. Một cảm giác bâng khuâng, dằn vặt len lỏi trong lòng anh. Anh nhớ về những buổi chiều tan học, hai đứa cùng đi trên con đường này, những lời hứa hẹn vu vơ về một tương lai tươi sáng, về việc sẽ mãi mãi bên nhau. Những lời hứa ấy, giờ đây, không còn là hy vọng, mà đã trở thành gánh nặng trong lòng anh.

Thành công anh có được ở thành phố lớn dường như chẳng thể xoa dịu được nỗi trống rỗng này. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, lấp lánh dưới ánh trăng, biểu tượng cho địa vị và sự nghiệp vững chắc của anh, bỗng trở nên vô nghĩa. Anh siết chặt chiếc đồng hồ, cảm nhận cái lạnh của kim loại áp vào da thịt. Nó nhắc nhở anh rằng vật chất có thể mua được nhiều thứ, nhưng không thể mua lại được thời gian, không thể mua lại được những cảm xúc đã mất, không thể vá lại được những vết nứt trong trái tim. Nó là minh chứng cho sự thành đạt, nhưng cũng là lời nhắc nhở phũ phàng về cái giá anh phải trả.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh cũ, những ký ức đẹp đẽ nhưng đầy đau khổ. Nhưng chúng cứ luẩn quẩn, cứ hiện về rõ nét hơn bao giờ hết. Hình ảnh Lê An với nụ cười rạng rỡ, với ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch, giờ đây lại hiện lên với một nét buồn man mác. Anh tự hỏi, liệu cô ấy có còn nụ cười ấy không? Hay cuộc sống đã phủ lên cô ấy một lớp màn của sự bình thản, đến mức chai sạn như lời Thanh Tùng nói? "Cuộc sống mà, có ai nói trước được điều gì đâu?" Câu nói đó cứ lởn vởn trong đầu anh, như một lưỡi dao cứa vào trái tim.

Cảm giác "khoảng cách vô hình" không chỉ là giữa anh và cô, mà còn là giữa anh và sự thật, giữa anh và chính quá khứ của mình. Nó lớn dần, lớn dần, như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực, một nỗi đau âm ỉ không thể gọi tên. Anh đã trở về, đã thành công như lời anh từng hứa với bản thân. Nhưng cái giá của sự thành công ấy dường như quá đắt, khi anh phải đối mặt với một Lê An có thể đã thuộc về một người khác, một cuộc đời khác.

Trần Hạo mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hơn một chút, dù trong lòng vẫn còn đầy bão tố. Anh biết, anh không thể trốn tránh mãi được. Một sự thật đang bị che giấu, một nỗi đau đang chờ đợi. Anh cảm thấy một dự cảm chẳng lành len lỏi, lạnh buốt hơn cả gió sông. Đêm nay, có lẽ anh sẽ lại trải qua một đêm dài trằn trọc, với những mảnh ghép rời rạc về Lê An và một nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần trong lòng. Anh đã chậm một nhịp, và giờ là lúc anh phải trả giá cho sự chậm trễ ấy. Anh quay lại phía vali, một quyết định khó khăn, nhưng cũng là duy nhất. Anh sẽ đối mặt, dù điều đó có nghiệt ngã đến đâu.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free