Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 605: Dấu Vết Thời Gian Trên Lối Cũ Về
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng đón lấy luồng không khí lạnh lẽo của đêm, nhưng trong đó, anh vẫn cảm nhận được mùi hương quen thuộc, mùi của đất ẩm sau một ngày nắng hạ, mùi khói đốt đồng lảng bảng từ xa, và đâu đó là mùi hoa dại tinh khiết vương trên những bụi cây ven đường. Anh quay lại phía chiếc vali, nơi nó tựa mình vào gốc cây bàng cổ thụ, thân cây sần sùi, gân guốc. Quyết định đã được đưa ra, không còn đường lui. Anh siết chặt quai vali, cảm nhận sức nặng của nó trên tay, như sức nặng của những năm tháng đã qua, của những nỗi niềm chất chứa trong lòng.
Từng bước chân của anh gõ nhịp trên con đường lát đá quen thuộc, âm thanh lạch cạch của chiếc vali kéo vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm. Anh chậm rãi bước đi, không vội vã, như thể muốn kéo dài từng khoảnh khắc được hít thở bầu không khí này, được chạm vào từng viên đá cũ kỹ dưới chân. Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, nhường chỗ cho màn đêm nhá nhem, nhưng những ánh sáng yếu ớt từ các ngôi nhà bắt đầu le lói, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên con phố. Hàng cây cổ thụ hai bên đường, chứng nhân của biết bao thế hệ, vẫn đứng đó, sừng sững và trầm mặc. Tán lá dày đặc của chúng đan vào nhau, tạo thành một vòm cây xanh thẫm, che khuất một phần bầu trời đêm. Dưới những vòm cây ấy, gió thổi qua khe khẽ, mang theo hơi sương ẩm ướt mơn man trên da thịt anh.
Mười năm... có phải là quá dài để mọi thứ đều đổi thay? Câu hỏi ấy không ngừng lẩn quẩn trong tâm trí Trần Hạo, mỗi bước chân anh đi lại là một lời tự vấn. Cái mùi này... vẫn y nguyên như ngày đó, mùi của quê hương, của tuổi thơ, của những ký ức không thể xóa nhòa. Nhưng sao lòng mình lại khác? Anh tự hỏi. Trái tim anh giờ đây không còn sự vô tư, trong trẻo của một cậu bé ngày nào. Nó mang nặng những vết hằn của thời gian, của sự hối tiếc, của một "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo nên.
Đôi mắt Trần Hạo lướt qua những khung cảnh ven đường, cố gắng tìm kiếm những mảnh ghép quen thuộc trong mớ ký ức hỗn độn. Kia là ngôi nhà ông Tư bán bánh mì, giờ đã thành một tiệm tạp hóa nhỏ với ánh đèn neon xanh đỏ nhấp nháy. Ngã rẽ dẫn vào con hẻm nhỏ nơi anh và Lê An thường trốn tìm, giờ đã được lát bê tông phẳng phiu, không còn những vũng nước đọng sau mỗi cơn mưa. Anh dừng lại vài giây trước một ngôi nhà cũ kỹ, tường vôi đã bong tróc, nhưng giàn hoa thiên lý vẫn vươn mình, tỏa hương thơm ngát trong đêm. Đó là nhà của dì Năm, người thường cho anh và Lê An những chiếc kẹo dừa ngọt lịm. Mọi thứ đều có vẻ gì đó vừa quen vừa lạ, như một bức tranh cũ đã được tô điểm thêm những nét vẽ mới, làm mất đi sự nguyên bản.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu nữa, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Tiếng chó sủa vọng từ xa xa, tiếng xe máy thưa thớt chạy qua, tiếng gió lùa qua những tán lá xào xạc... Tất cả đều là âm thanh của tuổi thơ, nhưng giờ đây lại mang một màu sắc trầm buồn. Anh nhớ những buổi chiều tan học, anh và Lê An đạp xe trên con đường này, những tiếng cười giòn tan, những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối. Anh nhớ những lời hứa hẹn ngây thơ, rằng dù đi đâu, làm gì, họ cũng sẽ mãi mãi bên nhau. Những lời hứa ấy, giờ đây, không còn là niềm tin, mà là một lưỡi dao cứa vào lòng anh, nhắc nhở anh về cái giá của sự im lặng, của những "lời nói không thành". Anh đã để "chậm một nhịp", để rồi giờ đây phải đối mặt với một thực tại có thể đã không còn như anh mong đợi.
Anh tiếp tục bước đi, bàn tay vẫn siết chặt quai vali. Trong lòng anh, một sự dằn vặt khôn nguôi. Liệu anh có nên trở về không? Liệu việc đối mặt với những gì đã mất có làm anh nhẹ nhõm hơn, hay chỉ càng nhấn chìm anh vào vực sâu của tiếc nuối? Nhưng anh biết, anh không thể quay đầu. Anh đã hứa với bản thân, đã hứa với chính Lê An trong tiềm thức, rằng anh sẽ trở về. Và giờ anh đã ở đây, trên con đường cũ này, giữa thị trấn ven sông yên bình nhưng ẩn chứa bao nhiêu biến động trong lòng anh. Ánh đèn đường vàng vọt bắt đầu thắp sáng đều hơn, soi rõ hơn những bước chân lẻ loi của anh, như một người lữ khách lạc lối trên chính con đường về nhà mình.
Trần Hạo rẽ vào con đường nhỏ dẫn đến khu chợ. Đêm đã buông hẳn, ánh đèn vàng bắt đầu thắp sáng ở một vài sạp hàng còn sót lại, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền tối. Không khí se lạnh hơn khi anh bước vào khu vực vắng vẻ này, mang theo mùi ẩm của đất, mùi của những hàng quán đã dọn dẹp và cả mùi thức ăn còn vương vấn trong không gian. Đây từng là nơi nhộn nhịp nhất thị trấn, là trung tâm của mọi hoạt động, của những câu chuyện phiếm, những tiếng cười nói rộn ràng. Giờ đây, chỉ còn lại sự tĩnh mịch, đôi ba tiếng rao hàng yếu ớt từ một gánh hàng rong nào đó đang cố gắng nốt những mẻ cuối cùng, và tiếng chổi quét sàn xèn xẹt của một vài người chủ sạp đang dọn dẹp.
Anh đi qua những sạp hàng đã dọn dẹp sạch sẽ, những chiếc lán trống trơ trọi như những bộ xương khô trong đêm. Mười năm trước, nơi này lúc nào cũng tấp nập. Anh nhớ như in những buổi chiều tan học, anh và Lê An thường lén lút lẻn vào khu chợ này, dành dụm tiền quà sáng để mua những món ăn vặt yêu thích. Lê An thích nhất là chè khoai môn ở góc chợ này, nơi có bà cụ bán hàng với nụ cười hiền hậu. Trần Hạo thường trêu chọc cô bé ăn vụng, rồi lại lén lút mua thêm cho cô ấy một bát nữa khi cô không để ý. Nụ cười của Lê An khi đó, rạng rỡ như ánh nắng ban mai, giờ cứ hiện về rõ nét trong tâm trí anh, khiến lòng anh thắt lại.
"Quán cô Bảy bán xôi ở đâu rồi nhỉ?" Trần Hạo lẩm bẩm trong miệng, giọng anh khàn đặc trong không gian vắng lặng. Anh đảo mắt tìm kiếm, nhưng chỉ thấy những bức tường cũ kỹ, những cánh cửa sắt đã khóa chặt. Có lẽ cô Bảy cũng đã nghỉ bán, hoặc đã chuyển đi nơi khác. Mọi thứ đều thay đổi, không một dấu vết của những ký ức ngọt ngào ngày nào. "Hay cũng đã đóng cửa?" Anh tự hỏi, một cảm giác tiếc nuối len lỏi, về những điều đã mất, về những khoảnh khắc không thể quay lại. Anh đứng lặng hồi lâu trước một góc chợ cũ, nơi anh nhớ Lê An từng giận dỗi vì anh trêu cô bé mập ú, má phúng phính. Giờ đây, chỉ còn lại khoảng không trống rỗng, và tiếng gió lùa qua những tấm bạt rách rưới. Anh lướt mắt tìm kiếm một bóng hình quen thuộc, một nụ cười, một ánh mắt, nhưng chỉ thấy sự vắng lặng và những ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ các ngóc ngách, soi rõ hơn sự cô đơn của anh.
Khi Trần Hạo rảo bước qua trung tâm thị trấn, một hình ảnh bất chợt lọt vào mắt anh. Trên tường của một tòa nhà mới xây, có vẻ là một trung tâm hội nghị hoặc nhà hàng tiệc cưới, là một tấm poster quảng cáo lớn với hình ảnh một cặp đôi rạng rỡ trong trang phục cưới lộng lẫy. Dù anh không chú ý kỹ, chỉ là một cái lướt nhìn thoáng qua, nhưng hình ảnh đó vẫn để lại một ấn tượng mơ hồ, một sự nhói đau nhẹ trong lồng ngực mà anh không thể lý giải. Anh lại tiếp tục bước đi, cố gắng gạt bỏ hình ảnh đó khỏi tâm trí, nhưng nó cứ luẩn quẩn, như một điềm báo không lành.
Bất chợt, anh nghe loáng thoáng một đoạn đối thoại từ hai người phụ nữ trung niên đang đi ngược chiều, dắt theo những chiếc xe đạp cũ kỹ. Giọng họ nhỏ, nhưng trong không gian yên tĩnh của đêm, anh vẫn nghe rõ. "Con bé An nhà bà Sáu sắp cưới rồi đấy, nghe đâu tiệc tùng lớn lắm..." Một người nói. Người kia đáp lời: "Ừ, nghe nói chú rể là người thành phố, gia cảnh cũng khá giả. Chuyện lớn sắp tới rồi, cả làng xóm ai cũng mừng." Câu nói đó như một luồng điện xẹt qua tâm trí Trần Hạo, khiến anh khựng lại. "Con bé An..." "Chuyện lớn sắp tới..." Tim anh đập mạnh, dồn dập, một cảm giác bất an trỗi dậy, lạnh buốt hơn cả gió đêm. Anh cố gắng lắng nghe thêm, nhưng hai người phụ nữ đã đi khuất, để lại anh một mình giữa con đường vắng vẻ, với những mảnh đối thoại rời rạc và một dự cảm chẳng lành đang lớn dần. Anh siết chặt quai vali, bước chân trở nên nặng nề hơn.
Trần Hạo rảo bước, những hình ảnh và âm thanh vừa rồi cứ xoáy sâu vào tâm trí, tạo thành một cơn bão trong lòng. Anh cố gắng xua tan chúng, nhưng vô ích. Chúng cứ bám riết, như những lời nguyền rủa, như những lời nhắc nhở về sự "chậm một nhịp" của anh. Anh lại đi qua những con hẻm quanh co, nhỏ hẹp, nơi ánh đèn đường vàng vọt soi chiếu yếu ớt, tạo nên những vệt sáng dài, ma mị. Cuối cùng, sau bao nhiêu năm xa cách, anh cũng đứng trước cổng nhà mình.
Cánh cổng sắt cũ kỹ, màu sơn đã bạc phai theo năm tháng, nhưng vẫn đứng đó, sừng sững như một người lính gác trung thành. Trên mái hiên, giàn hoa giấy vẫn vươn mình, những cánh hoa đỏ thắm đã rụng gần hết, chỉ còn lác đác vài bông đang cố gắng níu giữ chút sắc màu cuối cùng của mùa. Mọi thứ vẫn y nguyên như trong ký ức, nhưng lại mang một vẻ trầm mặc, tĩnh lặng hơn, như thể thời gian đã phủ lên ngôi nhà một lớp bụi vô hình. Không còn tiếng cười đùa của lũ trẻ hàng xóm, không còn tiếng chó sủa mừng rỡ mỗi khi anh về. Chỉ có tiếng gió heo may thổi qua kẽ lá, và tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn.
Từ bên trong, một ánh đèn vàng ấm áp hắt ra qua khung cửa sổ, vẽ nên một vệt sáng dịu dàng trên nền sân. Một cảm giác ấm áp xen lẫn bồn chồn dâng lên trong lòng Trần Hạo. Anh đã về đến nhà, nơi cội nguồn, nơi anh thuộc về. Nhưng liệu anh có thực sự tìm thấy điều mình mong muốn? Liệu sự bình yên này có che giấu một sự thật nghiệt ngã nào đó đang chờ đợi anh? "Mình đã về rồi," anh thầm nghĩ, giọng nói lạc đi trong cổ họng. "Nhưng liệu mọi thứ có còn như xưa không?" Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu anh, day dứt khôn nguôi.
Trần Hạo đưa tay lên nắm chặt chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, cảm nhận cái lạnh của kim loại áp vào da thịt. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh trăng mờ, biểu tượng cho địa vị và sự nghiệp vững chắc mà anh đã dày công xây dựng ở thành phố lớn. Nó là minh chứng cho sự thành đạt, cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh. Nhưng giờ đây, nó lại trở thành một vật vô nghĩa, một sự che giấu cho nỗi lo lắng đang dâng trào, một gánh nặng vô hình đè nặng lên trái tim anh. Nó không thể mua lại thời gian, không thể vá lại những vết nứt trong trái tim, và càng không thể xoa dịu nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm hồn anh.
Anh ngước nhìn ánh đèn trong nhà, đôi mắt anh nheo lại, cố gắng nhìn xuyên qua tấm rèm cửa sổ đã cũ kỹ. "Lê An... em ấy có còn ở đây không?" Câu hỏi trọng tâm nhất, đau đáu nhất trong lòng anh. Anh đã về đến nhà, nhưng trái tim anh lại hướng về một ngôi nhà khác, một con người khác. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực, một nỗi đau âm ỉ không thể gọi tên. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, đã "chậm một nhịp" quá lâu. Giờ đây, anh phải đối mặt với cái giá của sự chậm trễ ấy. Anh hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm. Bàn tay anh run rẩy, chầm chậm đưa ra, chạm vào chốt cổng sắt lạnh lẽo. Một tiếng kẽo kẹt nhẹ vang lên khi cánh cổng hé mở, như một cánh cửa đến một thế giới khác, một thế giới mà anh không biết liệu mình có còn thuộc về hay không.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.