Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 606: Dạo Bước Khắc Khoải Trên Phố Xưa
Trần Hạo đưa tay nắm chặt chiếc chốt cổng sắt, cảm nhận cái lạnh thấu xương của kim loại truyền vào từng ngón tay. Tiếng kẽo kẹt nhẹ của bản lề cũ kỹ vang lên trong không gian tĩnh mịch của đêm, như một lời thì thầm của quá khứ. Anh đẩy nhẹ cánh cổng, bước qua ngưỡng cửa đã nhuốm màu thời gian, nơi những kỷ niệm thời thơ ấu đang chực chờ ùa về. Ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong hắt ra, bao phủ lấy dáng người cô độc của anh, vẽ nên một vệt sáng dịu dàng trên nền sân đất đã quen thuộc.
Anh bước vào sân, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc của đất ẩm, của hoa giấy dại và của ngôi nhà đã gắn bó với anh suốt những năm tháng tuổi thơ. Mọi thứ vẫn y nguyên, từ hàng cau già đứng thẳng tắp trước hiên, đến chậu vạn thọ mẹ anh vẫn trồng mỗi dịp Tết. Nhưng sao, lòng anh lại trĩu nặng một nỗi bâng khuâng khó tả? Anh không vội vàng gõ cửa, mà đứng đó, giữa sân nhà mình, ngước nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn đang bủa vây. Những lời nói lảng vảng về "con bé An" và "chuyện lớn sắp tới" vẫn cứ xoáy sâu trong tâm trí, gieo rắc một nỗi bất an không ngừng nghỉ. Trần Hạo cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa khác, một cánh cửa ngăn cách giữa quá khứ tươi đẹp và một hiện thực mà anh không dám đối mặt. Anh biết, anh phải đối mặt với nó, nhưng không phải bây giờ. Anh cần thời gian, cần một chút không khí, cần nhìn ngắm lại từng ngóc ngách của thị trấn này, để tìm kiếm một câu trả lời, dù là mong manh nhất.
Anh không vào nhà ngay. Thay vào đó, anh lặng lẽ đặt chiếc vali bên hiên, nhẹ nhàng khép lại cánh cổng sắt, rồi quay lưng bước đi, hòa mình vào màn đêm đã bao trùm cả thị trấn. Anh muốn đi bộ, muốn cảm nhận từng bước chân trên con đường quen thuộc, muốn để những ký ức dẫn lối anh đi. Gió đêm mơn man trên mái tóc, cuốn theo mùi hương của cỏ dại và hơi ẩm từ dòng sông. Anh bước chậm rãi, ánh mắt lướt qua những mái nhà đã cũ, những con hẻm nhỏ hẹp mà tuổi thơ anh đã từng chạy qua không biết bao nhiêu lần.
Con phố chính của thị trấn đã vắng người hơn, nhưng vẫn còn đó những ánh đèn yếu ớt từ các cửa hàng chưa đóng cửa. Trần Hạo nhận ra sự thay đổi rõ rệt ngay từ những bước chân đầu tiên. Một cửa hàng tạp hóa cũ kỹ, nơi anh và Lê An thường ghé mua những gói kẹo bột, giờ đã biến thành một quán trà sữa với biển hiệu neon nhấp nháy. Ánh đèn màu tím và xanh dương hắt ra, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với không gian trầm mặc xung quanh. Anh dừng lại một chút, nhìn vào bên trong, thấy những cô gái trẻ đang cười nói rôm rả, tay cầm những ly trà sữa đầy màu sắc. "Nhiều thứ đã khác," anh thầm nghĩ, một cảm giác lạ lẫm len lỏi. "Nhưng cảm giác này… vẫn vậy." Cái cảm giác nửa thân thuộc, nửa xa lạ, cái cảm giác của một người trở về sau quá nhiều năm xa cách, lạc lõng giữa dòng chảy của thời gian.
Vài ngôi nhà ven đường đã được sơn sửa lại, khoác lên mình những màu sắc tươi mới hơn, nhưng phần lớn vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính, rêu phong. Những gánh hàng rong bán xôi, bán chè dạo buổi tối vẫn còn đó, tiếng rao trầm bổng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo mùi hương của thức ăn quen thuộc. Trần Hạo bước qua một gánh hàng chè, mùi đậu xanh, nước cốt dừa thơm lừng xộc vào mũi, đánh thức một góc ký ức về những buổi chiều tan học, anh và Lê An thường rủ nhau ăn chè bà ba ở góc chợ. Một nụ cười nhạt nhòa thoáng hiện trên môi anh. "Cô ấy giờ sẽ thế nào nhỉ? Vẫn còn ở đây chứ?" Câu hỏi ấy cứ lởn vởn trong đầu, không ngừng gặm nhấm sự bình yên giả tạo mà anh đang cố gắng tạo ra cho chính mình.
Anh đi ngang qua nhà bà Ba, một người hàng xóm cũ. Cánh cửa gỗ đã khép hờ, từ bên trong vọng ra tiếng nhạc cải lương rè rè. Trần Hạo khẽ khàng đi qua, không muốn làm phiền. Nhưng ngay lúc đó, cánh cửa chợt mở toang, một người phụ nữ tóc bạc vấn cao, mặc chiếc áo bà ba màu nâu sòng, bước ra đổ chậu nước. Đó chính là bà Mai, người hàng xóm thân thiết ngày xưa, người mà mỗi lần gặp anh đều hỏi: "Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?" Dù câu nói đó không được thốt ra trong khoảnh khắc này, nhưng ánh mắt của bà Mai vẫn mang theo sự thân thiện và một chút tinh quái.
"Ôi, thằng Hạo đấy à?" Bà Mai reo lên, giọng nói còn nguyên sự ngạc nhiên. Nụ cười hiền hậu, nhưng ánh mắt bà lại lướt nhanh từ đầu đến chân Trần Hạo, dừng lại ở chiếc đồng hồ sáng loáng trên cổ tay anh. "Lớn tướng rồi! Về bao giờ thế cháu? Sao không ghé vào nhà bác chơi?"
Trần Hạo giật mình, khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười xã giao. Anh chưa sẵn sàng cho bất kỳ cuộc trò chuyện sâu sắc nào, đặc biệt là những câu hỏi có thể dẫn đến việc nhắc đến Lê An. "Cháu mới về ạ, bác Mai. Cháu định đi dạo một chút." Giọng anh trầm, hơi ngập ngừng, đúng như phong thái ít nói của anh. Anh chỉ kịp gật đầu cười nhẹ, tránh né ánh mắt dò xét của bà, rồi tiếp tục bước đi, không dám dừng lại. Anh nghe thấy tiếng bà Mai lẩm bẩm phía sau: "Thằng bé này, hồi xưa nói nhiều lắm mà giờ cứ trầm trầm..."
Anh đi bộ chậm rãi, ánh mắt vẫn lướt qua các cửa hiệu, những gương mặt xa lạ và quen thuộc, nhưng không còn nán lại quá lâu ở bất kỳ điểm nào. Cảm giác bất an từ những lời đối thoại nghe lén trong chương trước vẫn cứ đeo bám, như một bóng ma vô hình. Anh siết nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay, cảm nhận cái lạnh của kim loại áp vào da thịt, một thói quen khi anh suy tư hoặc lo lắng. Nó là vật trang sức đắt tiền, là biểu tượng cho sự thành công mà anh đã có được ở thành phố, nhưng giờ đây, nó chỉ như một thứ gì đó nặng nề, nhắc nhở anh về những khoảng trống trong lòng, về những điều mà vật chất không thể lấp đầy.
Bất chợt, anh thoáng nhìn thấy một khung rạp nhỏ đang được dựng lên ở cuối con phố, gần khu vực chợ. Những thanh sắt được kết nối với nhau, và một vài tấm bạt màu đỏ đang được gỡ ra khỏi bó. Có lẽ là một đám cưới, anh nghĩ. Thị trấn nhỏ này, đám cưới diễn ra thường xuyên như cơm bữa. Anh không để tâm kỹ, chỉ coi đó là một đám cưới bình thường của một gia đình nào đó trong làng. Nhưng sao, một cảm giác rờn rợn, một điềm báo chẳng lành lại lướt qua tâm trí anh, nhanh như một cơn gió nhẹ thoảng qua? Anh cố gắng xua đi, nhưng nó vẫn cứ lởn vởn, như một nốt nhạc lạc điệu trong bản hòa ca của những ký ức.
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu tím nhạt lên bầu trời. Anh dừng chân trước một quán cà phê nhỏ ven đường, nơi mà dường như thời gian đã ngưng đọng. Biển hiệu gỗ cũ kỹ với dòng chữ "Cafe Chú Nam" được viết bằng nét chữ thanh thoát vẫn còn đó, không thay đổi. Nhưng không gian bên trong quán thì khác. Những chiếc bàn ghế gỗ đơn giản ngày xưa đã được thay bằng bộ sofa bọc da hiện đại hơn, ánh đèn vàng ấm áp thay thế ánh sáng trắng. Dù vậy, cái không khí trầm mặc, yên bình đặc trưng của quán vẫn được giữ lại. Đây là nơi anh và Lê An từng dành hàng giờ bên nhau, trò chuyện về đủ thứ chuyện trên đời, từ những ước mơ học hành đến những câu chuyện vu vơ của lũ bạn.
Trần Hạo bước vào, chọn một góc khuất, sát cửa sổ, nơi anh có thể quan sát con phố bên ngoài mà không bị chú ý quá nhiều. Anh gọi một ly cà phê đen đá, vị quen thuộc của ngày xưa. Chú Nam, tóc đã điểm bạc lưa thưa, ria mép tỉa gọn gàng, vẫn miệt mài pha chế ở quầy. Ánh mắt chú vẫn tinh anh, trầm lắng như ngày nào. Chú Nam ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua anh, rồi dừng lại một chút, như thể đang cố gắng nhận ra một gương mặt quen thuộc từ quá khứ. Một nụ cười nhẹ nở trên môi chú.
"Lâu lắm không thấy Hạo về," Chú Nam nói, giọng trầm ấm, nhưng không quá vồn vã, đúng với phong thái ít nói của chú. "Về chơi hay về luôn đấy cháu?"
Trần Hạo khẽ giật mình, buông thõng vai. Anh đã quen với những câu hỏi như thế này ở thành phố, nhưng ở đây, trong không gian thân thuộc này, nó lại mang một ý nghĩa khác. "Vâng, cháu về thăm nhà một vài hôm ạ," anh đáp, giọng hơi ngập ngừng. Anh cảm thấy một sự khó xử, không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn chia sẻ quá nhiều về lý do thực sự của sự trở về này. Anh muốn tìm Lê An, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu, và cũng không dám hỏi thẳng. Cái tên ấy, dường như đã trở thành một điều cấm kỵ trong suy nghĩ của chính anh.
Ly cà phê đen đá được đặt xuống bàn, làn hơi lạnh bốc lên, mang theo mùi hương nồng nàn đặc trưng. Trần Hạo nhấp một ngụm, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi hậu vị ngọt ngào đọng lại. "Vẫn là vị cà phê này," anh thầm nghĩ, "nhưng sao không còn cảm giác của ngày xưa?" Cảm giác ấy, có lẽ đã bị hòa tan vào dòng thời gian, vào những nỗi niềm chất chứa trong lòng anh. Anh nhìn ngắm những bức ảnh cũ treo trên tường, những góc bàn quen thuộc, cố gắng tìm lại chút dư vị của quá khứ. Mỗi khung hình, mỗi vết xước trên mặt bàn đều gợi lên một kỷ niệm về Lê An, về những khoảnh khắc vô tư, hồn nhiên mà cả hai đã từng chia sẻ.
Trong quán, có vài nhóm khách đang trò chuyện rôm rả. Anh cố gắng lắng nghe một cách vô thức, hy vọng có thể nhặt nhạnh được mảnh thông tin nào đó. Một nhóm cô gái trẻ ở bàn bên cạnh đang bàn tán về 'chuyện cưới hỏi' ở đầu con phố. "Nghe nói nhà ông Sáu có tin vui đấy," một cô gái nói, giọng điệu đầy vẻ tò mò. "Cưới con bé út đấy à?" Cô gái khác hỏi. "Không, con bé An cơ. Nghe đâu chú rể thành phố, giàu lắm!" Tiếng cười khúc khích vang lên. "Chắc An sướng rồi, lấy được chồng thành phố."
Câu nói đó như một tiếng sét đánh ngang tai Trần Hạo. Tim anh đập thình thịch, dồn dập. "Con bé An..." "Chú rể thành phố..." Những mảnh đối thoại rời rạc từ đêm qua và bây giờ lại chắp nối vào nhau, tạo thành một bức tranh đáng sợ trong tâm trí anh. Anh siết chặt ly cà phê trong tay, cảm nhận cái lạnh thấu xương của lớp đá tan chảy. Anh muốn đứng dậy, muốn hỏi cho ra nhẽ, muốn đập tan cái dự cảm kinh hoàng đang lớn dần trong lòng. Nhưng rồi, anh lại chùn bước. "Mình có nên hỏi về An không? Hay cô ấy đã..." Cổ họng anh nghẹn ứ, lời nói như mắc kẹt. Anh sợ hãi câu trả lời, sợ hãi đối mặt với một sự thật mà anh đã từng cố gắng chối bỏ bao lâu nay. Cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An ngày đó, giờ đây dường như đang được lấp đầy bởi một người khác, một "người thành phố" khác.
Trần Hạo ngồi nhâm nhi ly cà phê, ánh mắt lướt qua những bức ảnh cũ treo trên tường, những góc bàn quen thuộc. Anh cố gắng lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh một cách vô thức, nhưng đầu óc anh lại chỉ toàn những câu hỏi không lời đáp. Anh cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề, một người ngoài cuộc trong chính câu chuyện của mình. Cái cảm giác "chậm một nhịp" lại dâng lên, như một vết dao cứa sâu vào trái tim anh. Có lẽ, anh đã luôn là người đến sau, luôn là người chậm hơn một bước.
Sau khi rời quán cà phê, nỗi bất an càng lúc càng lớn, thôi thúc Trần Hạo tìm đến một nơi khác, nơi mà anh tin rằng mọi thứ sẽ vẫn vẹn nguyên như trong ký ức. Anh tìm đến bờ sông, nơi tình yêu của anh và Lê An từng chớm nở, nơi chứng kiến những lời thề nguyền thầm kín và cả những giọt nước mắt lặng lẽ. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng bầu trời vẫn còn vương những vệt tím than và cam đỏ cuối cùng, phản chiếu xuống mặt nước sông lấp lánh như dát bạc. Gió mát từ sông thổi vào, mang theo mùi phù sa quen thuộc và hơi ẩm lành lạnh.
Ông lão đánh cờ vẫn ngồi đó, bên gốc đa cổ thụ rợp bóng, trầm tư bên ván cờ dang dở. Râu tóc bạc phơ, vẻ mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại tinh anh, ông dường như không quan tâm đến thế sự xung quanh, chỉ chăm chú vào những quân cờ đen trắng trên bàn. Xa hơn một chút, người đàn ông đánh cá vẫn kiên nhẫn ngồi trên chiếc ghế nhỏ, thả câu giữa dòng nước. Làn da rám nắng, chiếc nón lá đã bạc màu che khuất gần hết khuôn mặt, anh ta dường như đã hóa thân vào bức tranh tĩnh lặng của dòng sông. Mọi thứ dường như vẫn vẹn nguyên, không hề thay đổi, như một lời an ủi thầm lặng dành cho Trần Hạo.
Anh bước đến gần lan can bờ sông, tay vịn vào thanh sắt đã hoen gỉ, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại thấm vào lòng bàn tay. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt trôi những cảm xúc đang dồn nén trong lòng. Dòng sông vẫn chảy, vẫn hiền hòa trôi đi, mang theo những con thuyền nhỏ và những ước mơ của bao thế hệ. "Dòng sông vẫn chảy, nhưng con người thì không đứng yên một chỗ," anh thầm nhủ, giọng nói lạc đi trong tiếng gió. Anh nhớ về những buổi chiều anh và Lê An ngồi cạnh nhau, kể cho nhau nghe những ước mơ, những dự định còn non nớt. Nhớ về lần đầu tiên anh nắm tay cô ấy, nhớ về nụ cười rạng rỡ của cô ấy dưới ánh trăng.
Một cảm giác trống rỗng và hối tiếc dâng trào, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Nếu ngày đó mình đủ dũng khí... thì bây giờ đã khác rồi sao?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một lưỡi dao cứa vào vết thương lòng đã lành sẹo, nhưng giờ lại rỉ máu. Anh đã "sai một bước", đã "chậm một nhịp", và giờ đây, cái giá phải trả có lẽ là "lỡ cả một đời".
Bất chợt, ông lão đánh cờ khẽ thở dài một tiếng, kéo Trần Hạo về thực tại. Giọng ông lão trầm đục, như tiếng gió thoảng qua kẽ lá: "Một nước đi sai, cả ván cờ đều hỏng..." Lời nói của ông lão như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng Trần Hạo. Phải chăng, đó là một lời tiên tri, hay chỉ là một câu nói vu vơ về ván cờ của ông? Nhưng đối với Trần Hạo, nó giống như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về những quyết định sai lầm trong quá khứ của anh, và cái hậu quả mà anh đang phải đối mặt.
Trần Hạo ngước nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn lấp lánh của thị trấn bắt đầu hiện rõ hơn trong màn đêm. Anh cố gắng tìm kiếm, và rồi ánh mắt anh dừng lại ở một ngôi nhà quen thuộc, nơi một ánh đèn vàng ấm áp vẫn đang hắt ra từ cửa sổ. Đó là nhà Lê An. Trái tim anh khẽ nhói lên, một sự bất an len lỏi, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo anh về phía đó, nhưng một lực khác lại níu giữ anh lại. Anh biết, anh phải đối mặt với sự thật, với những gì đang chờ đợi anh ở đó. Nhưng anh vẫn chần chừ, vẫn sợ hãi. Anh đã về đến nhà, đã dạo bước qua những con phố quen thuộc, đã tìm thấy những mảnh ký ức còn vẹn nguyên. Nhưng liệu, anh có tìm thấy được Lê An của ngày xưa? Hay anh sẽ chỉ tìm thấy một "khoảng cách vô hình" khác, lớn hơn, không thể vượt qua? Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của gió đêm mơn man trên mặt. Ánh mắt anh vẫn dõi theo ánh đèn vàng từ nhà Lê An, như một con thuyền lạc giữa biển khơi, cố gắng tìm kiếm một ngọn hải đăng trong màn đêm mịt mùng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.