Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 607: Căn Nhà Im Lặng, Tiếng Vọng Ký Ức
Gió đêm mơn man trên mặt, mang theo hơi lạnh từ dòng sông và mùi phù sa quen thuộc. Trần Hạo đứng đó, thân ảnh cao lớn đơn độc dưới ánh trăng mờ, ánh mắt vẫn dõi theo ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ngôi nhà quen thuộc phía xa. Trái tim anh vẫn thổn thức, một cảm giác bất an cứ lớn dần, như một điềm báo chẳng lành. Anh biết mình không thể cứ đứng mãi ở đây, không thể cứ trốn tránh. Nhưng cái chần chừ, cái sợ hãi khi phải đối mặt với sự thật lại quá lớn, như một bức tường vô hình ngăn cách anh với những gì anh mong muốn và cũng sợ hãi nhất. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng dằn nén những cảm xúc hỗn độn, xoay người, bước những bước chân nặng nề trở về nhà, bỏ lại sau lưng dòng sông cuộn chảy và ánh đèn vàng leo lét. Đêm đó, giấc ngủ của anh chập chờn, đầy những mảnh ký ức vụn vỡ và dự cảm mơ hồ.
***
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ đã cũ, vẽ nên những vệt sáng xiên xiên trên sàn gỗ nhuốm màu thời gian. Trần Hạo khẽ cựa mình, cảm nhận sự mềm mại của chiếc đệm bông cũ kỹ dưới lưng, cái mát lạnh của tấm ga trải giường đã bạc màu theo năm tháng. Anh mở mắt, một cách chậm rãi, và tầm nhìn đầu tiên anh thu vào là trần nhà cao, nơi những vết nứt nhỏ như mạng nhện đã hiện hữu từ rất lâu, ngay cả khi anh còn là một cậu bé. Bụi thời gian, như những hạt kim tuyến li ti, nhảy múa trong luồng sáng, tạo nên một vũ điệu trầm mặc giữa không gian tĩnh lặng.
Anh nằm đó, bất động trong vài phút, để cho những cảm giác quen thuộc và xa lạ cùng lúc len lỏi vào tâm trí. Đây là căn phòng của anh, nơi anh đã lớn lên, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm tuổi thơ, nơi những giấc mơ đầu tiên được ấp ủ. Mùi gỗ mục, mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn nhà cũ ở vùng quê, quyện lẫn với mùi hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên dưới nhà, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương vừa thân thuộc vừa gợi lên nỗi bâng khuâng khó tả. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng gió lùa qua khe cửa tạo nên những âm thanh rì rào, khác hẳn với tiếng còi xe inh ỏi hay tiếng ồn ào đô thị mà anh đã quen thuộc suốt bao năm qua. Sự tĩnh lặng này, nó không phải là sự yên bình tuyệt đối, mà là một sự tĩnh lặng chất chứa, như thể mỗi hạt bụi, mỗi vết nứt trên tường đều đang kể một câu chuyện.
Trần Hạo ngồi dậy, rướn người vươn vai, khớp xương kêu lên lạo xạo. Anh nhìn xuống cánh tay mình, nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh sáng. Nó là biểu tượng của thành công, của cuộc sống hiện tại mà anh đã dày công xây dựng. Nhưng trong căn phòng này, giữa những món đồ đã bạc màu và cũ kỹ, chiếc đồng hồ ấy lại trở nên lạc lõng, như một vật thể từ thế giới khác vô tình rơi vào đây. Anh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh, cảm giác quen thuộc đến rùng mình. Anh đưa mắt lướt qua căn phòng. Chiếc bàn học cũ kỹ với những vết xước hằn sâu từ những lần anh vô ý dùng compa, thước kẻ; chiếc giá sách nhỏ chất đầy những cuốn truyện tranh cũ và giáo trình đã úa vàng; tấm rèm cửa sổ bằng vải voan mỏng đã phai màu, từng là nơi anh và Lê An thích thú nhìn ngắm những đám mây trôi.
Mẹ anh đã dọn dẹp căn phòng này trước khi anh về, mọi thứ đều gọn gàng và sạch sẽ. Nhưng anh vẫn cảm nhận được cái "ngủ quên" của quá khứ. Nó không phải là sự bừa bộn, mà là một lớp bụi vô hình của ký ức phủ lên mọi vật. Anh chạm tay vào vết xước trên tường gần đầu giường, nơi anh đã từng dùng bút chì vẽ một con thuyền nhỏ, và Lê An đã vẽ thêm một dòng sông bên dưới. Ký ức về những buổi chiều hè oi ả, hai đứa trẻ trốn trong phòng, cùng nhau vẽ vời, cùng nhau đọc truyện cổ tích, bỗng ùa về. Nụ cười hồn nhiên của An, ánh mắt trong veo của cô bé khi nhìn anh, giọng nói trong trẻo khi kể những câu chuyện cổ tích về hoàng tử và công chúa. Tất cả hiện lên rõ nét, như thể mới chỉ xảy ra ngày hôm qua.
"Nếu ngày đó..." câu nói quen thuộc lại vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nguyền rủa. Nếu ngày đó anh đủ dũng khí để nói ra những gì anh cảm nhận, nếu anh không e dè, không sợ hãi, thì liệu mọi chuyện có khác? Cái cảm giác "chậm một nhịp" lại dâng lên, như một con sóng dữ dội xô vào bờ cát đã mục ruỗng. Anh đã chậm trong việc bày tỏ, chậm trong việc níu giữ, và giờ đây, anh đang phải đối mặt với hậu quả của sự chậm trễ ấy. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man. Căn phòng này, từng là tổ ấm, là nơi an toàn, giờ đây lại trở thành một bảo tàng của những hối tiếc và những điều chưa nói. Mỗi vật dụng, mỗi góc khuất đều thì thầm những câu chuyện của quá khứ, những câu chuyện mà anh vừa muốn nghe, vừa sợ phải đối mặt.
***
Trần Hạo ngồi xuống sàn nhà, nơi những tia nắng ban mai đã dịch chuyển, tạo thành một vệt sáng ấm áp. Anh lướt tay qua những cuốn sách cũ trên giá, cảm nhận sự thô ráp của bìa giấy đã bạc màu và mùi giấy cũ đặc trưng. Anh dừng lại ở một cuốn sổ nhật ký bìa da đã sờn rách, lật mở những trang giấy ố vàng. Nét chữ non nớt của một cậu thiếu niên hiện ra, ghi lại những suy nghĩ ngô nghê, những ước mơ giản dị, và cả những dòng cảm xúc vụng về dành cho "cô bé có nụ cười như nắng ban mai". Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười pha lẫn chút xót xa. Anh nhớ lại những buổi chiều An đến nhà anh chơi, cùng anh ngồi trên sàn nhà này, đọc ké những trang truyện, trêu chọc anh về những nét vẽ nguệch ngoạc trong tập vở.
Rồi anh nhìn xuống dưới đáy tủ sách, nơi anh nhớ mình đã từng giấu một chiếc hộp gỗ nhỏ. Anh cúi người, rướn tay vào sâu bên trong, chạm vào một vật thể lạnh lẽo, nhẵn nhụi. Kéo ra, đó là một chiếc hộp gỗ đã cũ, được chạm khắc tinh xảo hình hoa sen, món quà mà An đã tặng anh vào sinh nhật năm mười lăm tuổi. Anh vuốt ve những đường nét hoa văn đã mòn đi theo thời gian, cảm nhận sự thân thuộc của nó. Trái tim anh đập mạnh hơn, như thể chiếc hộp này là một chiếc chìa khóa mở ra một cánh cửa đến một thế giới đã bị lãng quên.
Anh từ từ mở chiếc hộp. Bên trong, một chiếc kẹp tóc màu xanh ngọc nằm gọn gàng trên lớp vải nhung đã cũ. Chiếc kẹp tóc này, anh nhớ rõ, là chiếc kẹp mà An đã làm mất trong một lần đi chơi bên bờ sông cùng anh. Anh đã lặn lội tìm kiếm dưới nước, và khi tìm thấy, cô ấy đã cười rạng rỡ, ôm chầm lấy anh. "Chiếc kẹp tóc này... là của An," anh thì thầm, giọng khẽ khàng như sợ làm vỡ tan không gian ký ức mỏng manh. Anh nhấc chiếc kẹp tóc lên, cảm nhận sự mát lạnh và nhẵn nhụi của nó trong lòng bàn tay. Anh có thể hình dung ra mái tóc dài óng ả của An, được chiếc kẹp này tô điểm, và nụ cười tươi tắn của cô.
Dưới chiếc kẹp tóc là một bức ảnh chụp chung mờ nhạt. Bức ảnh được chụp bằng máy ảnh phim cũ, nên màu sắc đã phai đi rất nhiều. Trong ảnh, anh và An đứng cạnh nhau bên bờ sông, An cười thật tươi, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả ánh nắng. Anh thì có vẻ ngượng ngùng hơn, nhưng khóe môi vẫn cong lên một nụ cười nhẹ. Bức ảnh này được chụp khi hai đứa cùng đi dạo bên bờ sông cũ, nơi từng chứng kiến những lời thề nguyền thầm kín và cả những giọt nước mắt lặng lẽ. Anh nhớ rõ buổi chiều hôm đó, An đã hồn nhiên nói: "Sau này lớn lên, anh Hạo phải cưới em nha!" Anh đã đỏ mặt, ấp úng không thành lời, chỉ biết gật đầu thật nhanh. Giờ đây, nhìn lại bức ảnh, một nỗi xót xa dâng trào. "Bức ảnh này... ngày đó An cười thật tươi," anh lẩm bẩm, cảm thấy một vết cứa sâu vào trái tim. Nụ cười ấy, giờ đây liệu có còn hồn nhiên đến thế?
Phía dưới cùng của chiếc hộp, anh tìm thấy một tập lá thư. Chúng được buộc lại bằng một sợi dây ruy băng màu hồng đã phai. Anh giật mình nhận ra, đó là những lá thư anh đã viết cho An, nhưng chưa bao giờ dám gửi đi. Những lời thổ lộ vụng về, những tâm sự chân thành, những nỗi nhớ nhung chất chứa khi anh lên thành phố học. Anh đã viết, đã cất giữ, nhưng lại không đủ dũng khí để gửi đi. Từng lá thư, từng câu chữ, là minh chứng cho sự e dè, sự thiếu quyết đoán của anh. Chúng là "lời nói không thành" đã tạo nên "khoảng cách vô hình" giữa anh và cô.
Anh lật một lá thư ra đọc. Nét chữ của anh ngày đó còn non nớt, nhưng cảm xúc thì chân thật và mãnh liệt. Anh viết về nỗi nhớ thị trấn, nhớ ngôi nhà, nhớ dòng sông, và nhớ An đến cồn cào. Anh đã vẽ nên viễn cảnh về một tương lai tươi sáng, nơi anh và cô sẽ cùng nhau xây dựng tổ ấm. Nhưng tất cả chỉ nằm trên những trang giấy này, không bao giờ được gửi đi, không bao giờ được An đọc. Một cảm giác tiếc nuối và hối hận dâng trào, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã "sai một bước", đã "chậm một nhịp", và giờ đây, cái giá phải trả có lẽ là "lỡ cả một đời".
Trần Hạo ngồi đó, giữa căn phòng chất đầy ký ức, với chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay, những món đồ kỷ vật trong lòng bàn tay, và một trái tim nặng trĩu. Anh đã thành công, anh đã có tất cả những gì anh từng mơ ước ở thành phố lớn. Nhưng sự trống rỗng trong nội tâm anh, sự thiếu vắng một bóng hình, một nụ cười, lại khiến tất cả trở nên vô nghĩa. Anh chìm đắm vào những hồi ức, tưởng tượng lại cảnh Lê An từng ngồi bên cạnh mình trong căn phòng này, tiếng cười của cô vang vọng trong tâm trí, giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm, mờ ảo như bức ảnh đã phai màu.
***
Sau khi chìm đắm trong dòng hồi ức miên man, Trần Hạo gấp gọn những lá thư, đặt chiếc kẹp tóc và bức ảnh vào lại hộp gỗ, rồi cất nó về vị trí cũ dưới đáy tủ sách. Anh đứng dậy, vươn vai một lần nữa, cố gắng rũ bỏ những cảm xúc nặng nề. Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua cửa sổ, hắt xuống sàn nhà ấm áp hơn. Anh nghe thấy tiếng lách cách từ dưới bếp, tiếng xoong nồi va vào nhau, và mùi thức ăn thơm lừng bắt đầu lan tỏa khắp căn nhà. Đó là mùi của bữa sáng mẹ nấu, mùi của tình yêu thương và sự chăm sóc.
Anh bước xuống cầu thang gỗ cũ kỹ, mỗi bước chân đều tạo ra một tiếng cọt kẹt quen thuộc. Dưới nhà, mẹ anh, Nguyễn Thị Tư, đang lúi húi trong bếp. Mái tóc mẹ đã điểm bạc nhiều hơn, dáng người mẹ cũng gầy đi đôi chút, nhưng nụ cười khi mẹ quay lại nhìn thấy anh vẫn ấm áp như ngày nào. "Hạo đấy à con? Dậy rồi sao không gọi mẹ?" Giọng mẹ nhẹ nhàng, đầy trìu mến. "Để mẹ pha cho chén trà nóng."
Trần Hạo bước vào bếp, mùi thức ăn thơm lừng sộc vào mũi, đánh thức những tế bào vị giác đã ngủ quên từ lâu. Mẹ anh đang chiên đậu phụ, tiếng dầu sôi lèo xèo tạo nên một bản nhạc quen thuộc của tuổi thơ. Anh đứng tựa vào khung cửa bếp, ngắm nhìn bóng lưng mẹ. Mẹ anh, một người phụ nữ hiền hậu, cả đời tần tảo lo cho gia đình.
"Con về là mẹ mừng rồi, Hạo à," Nguyễn Thị Tư quay lại, mỉm cười hiền từ. "Nhìn con lớn thế này, thành đạt thế này, mẹ vui lắm. Mà sao con lại gầy đi nhiều thế? Có ăn uống đầy đủ không?" Bà vừa nói vừa đưa tay lên sờ má anh, ánh mắt đầy lo lắng. "Thành phố chắc nhiều việc lắm hả con? Về nhà thì nghỉ ngơi cho tốt, đừng lo nghĩ nhiều quá."
Trần Hạo khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. "Con vẫn khỏe mà mẹ. Mẹ đừng lo."
Bố anh, Trần Văn Ba, đang ngồi ở bàn uống trà ngoài hiên, tay cầm tờ báo cũ, đôi mắt đeo kính lão chăm chú đọc từng dòng. Tiếng lật báo sột soạt hòa cùng tiếng chim hót ngoài vườn. Anh Ba không nói nhiều, nhưng khi thấy Trần Hạo bước ra, ông chỉ khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười hiếm hoi. "Dậy rồi à con? Trà đây," ông nói, giọng trầm đục, mang nặng chất giọng địa phương, đẩy chén trà nóng về phía anh.
Trần Hạo ngồi xuống ghế đối diện bố, cầm chén trà mẹ vừa pha, hít hà mùi hương thoang thoảng của trà xanh. Anh nhìn bố. Khuôn mặt bố đã hằn lên nhiều nếp nhăn, mái tóc cũng đã bạc trắng. Ông vẫn giữ phong thái trầm tư, ít nói như ngày nào. "Về nhà thì nghỉ ngơi cho tốt, đừng có suy nghĩ lung tung," Trần Văn Ba khẽ nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi tờ báo, nhưng Trần Hạo biết ông đang nói với mình. Đó là câu khuyên răn ngắn gọn, mang đậm tính giáo dục, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng từ người cha.
Không khí gia đình ấm cúng, bình yên bao trùm lấy Trần Hạo. Nhưng rồi, giữa câu chuyện về công việc, về cuộc sống ở thành phố, Nguyễn Thị Tư bỗng nhiên lấp lửng: "À mà, con An bữa nay cũng lớn rồi... Nó... nó cũng thay đổi nhiều lắm con ạ."
Trần Hạo giật mình, tim anh thắt lại. Anh ngước mắt nhìn mẹ, chờ đợi. Mẹ anh nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của anh, và dường như bà cũng nhận ra mình đã lỡ lời. Bà khẽ ho một tiếng, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề. "Thôi thôi, để lát nữa mẹ nói chuyện. Giờ con ăn sáng đi đã, nguội mất ngon." Mẹ anh lại quay vào bếp, tiếp tục công việc của mình, nhưng ánh mắt bà thoáng qua một nét buồn bã khó tả.
Lời nói lấp lửng của mẹ, cùng với ánh mắt ấy, như một nhát dao cứa vào vết thương lòng của Trần Hạo. Nó xác nhận cái cảm giác bất an mà anh đã mang theo từ tối hôm qua. Lê An đã thay đổi. Thay đổi như thế nào? Và "chuyện của An" mà mẹ muốn nói là chuyện gì? Hàng trăm câu hỏi dồn dập trong tâm trí anh, tạo thành một cơn bão táp dữ dội. Anh cảm thấy một "khoảng cách vô hình" đang dần hiện rõ, không chỉ giữa anh và Lê An, mà còn giữa anh và sự thật mà anh đang cố gắng né tránh. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh dường như càng trở nên lạnh lẽo, vô nghĩa hơn bao giờ hết. Anh cầm chén trà lên, nhưng không uống. Mùi thơm của trà, mùi thơm của thức ăn, tất cả dường như tan biến, nhường chỗ cho một nỗi lo lắng vô định, một sự trống rỗng đến tận cùng. Anh nhìn ra ngoài vườn, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa trên những tán lá xanh. Anh biết, anh phải đối mặt với nó, với tất cả những gì đang chờ đợi anh ở đây, trong chính ngôi nhà của mình, nơi những ký ức ngọt ngào nhất cũng có thể trở thành những vết cứa sâu nhất.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.