Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 608: Lời Kể Vụn Vặt, Tin Dữ Ngang Tai

Ánh nắng tháng Tám đã lên cao, xuyên qua cửa sổ, hắt xuống sàn nhà ấm áp hơn. Anh nghe thấy tiếng lách cách từ dưới bếp, tiếng xoong nồi va vào nhau, và mùi thức ăn thơm lừng bắt đầu lan tỏa khắp căn nhà. Đó là mùi của bữa sáng mẹ nấu, mùi của tình yêu thương và sự chăm sóc. Trần Hạo vẫn ngồi yên tại bàn trà ngoài hiên, ly trà nguội ngắt trong tay, hương thơm ban đầu đã bay mất, chỉ còn lại vị đắng chát nơi đầu lưỡi. Anh nhìn ra ngoài vườn, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa trên những tán lá xanh, nhưng tâm trí anh lại chìm sâu trong một khoảng không vô định.

Lời nói lấp lửng của mẹ, cùng với ánh mắt ấy, như một nhát dao cứa vào vết thương lòng của Trần Hạo. Nó xác nhận cái cảm giác bất an mà anh đã mang theo từ tối hôm qua. Lê An đã thay đổi. Thay đổi như thế nào? Và "chuyện của An" mà mẹ muốn nói là chuyện gì? Hàng trăm câu hỏi dồn dập trong tâm trí anh, tạo thành một cơn bão táp dữ dội, cuốn phăng đi sự bình yên mong manh vừa mới tìm thấy trong vòng tay gia đình. Anh cảm thấy một "khoảng cách vô hình" đang dần hiện rõ, không chỉ giữa anh và Lê An, mà còn giữa anh và sự thật mà anh đang cố gắng né tránh. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh dường như càng trở nên lạnh lẽo, vô nghĩa hơn bao giờ hết. Anh biết, anh phải đối mặt với nó, với tất cả những gì đang chờ đợi anh ở đây, trong chính ngôi nhà của mình, nơi những ký ức ngọt ngào nhất cũng có thể trở thành những vết cứa sâu nhất.

Trần Hạo đứng dậy, cảm giác nặng nề đè nén lên từng thớ thịt. Anh không muốn ăn, không muốn nói, chỉ muốn trốn tránh. Nhưng trốn tránh đến bao giờ? Tiếng mẹ gọi từ trong bếp vọng ra, dịu dàng nhưng đầy lo lắng: "Hạo, con xuống ăn sáng đi con. Nhìn con xanh xao quá, có chuyện gì sao?" Giọng mẹ anh, Nguyễn Thị Tư, vẫn ấm áp như ngày nào, nhưng giờ đây nó lại mang theo một nỗi xót xa khó tả, như thể bà đã nhìn thấu được những gì đang dằn vặt anh.

Trần Hạo hít một hơi sâu, cố gắng nén lại cảm xúc đang chực trào. Anh bước vào bếp, mùi dầu chiên đậu phụ vẫn thoang thoảng, trộn lẫn với mùi hành phi thơm lừng. Mẹ anh vẫn đang lúi húi bên bếp, lưng áo đã thấm chút mồ hôi. Anh cảm thấy có lỗi khi để mẹ phải lo lắng. "Con không sao đâu mẹ ạ. Chỉ là hơi mệt chút thôi." Anh cố gắng nở một nụ cười thật tự nhiên, nhưng khóe môi anh lại cứng đờ, nụ cười méo mó không thành. Mẹ anh quay lại, ánh mắt đầy lo âu lướt qua gương mặt anh. Bà không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt một đĩa bánh cuốn nóng hổi trước mặt anh, kèm theo chén nước mắm chua ngọt và một đĩa chả lụa. "Ăn đi con, để nguội mất ngon."

Trần Hạo ngồi xuống ghế, nhìn những lát chả lụa trắng ngần, những sợi bánh cuốn mềm mại. Cổ họng anh nghẹn ứ, không thể nuốt trôi. Anh chỉ khẽ gật đầu, cầm đũa lên gắp một miếng nhỏ, cố gắng nhai nuốt. Mỗi miếng ăn đều như có đá đè, khó khăn vô cùng. Bố anh, Trần Văn Ba, vẫn ngồi ngoài hiên, tiếng lật báo sột soạt vẫn đều đặn, như một nhịp điệu tĩnh lặng của cuộc sống. Ông không nói gì, nhưng Trần Hạo biết, ánh mắt ông vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn anh, chất chứa sự quan tâm thầm lặng của một người cha.

Sau bữa ăn, hay đúng hơn là sau khi cố gắng ăn, Trần Hạo viện cớ muốn đi dạo để hít thở không khí trong lành. Anh cần phải ra ngoài, cần phải tìm kiếm câu trả lời cho những thắc mắc đang giằng xé tâm can. Bước chân anh nặng nề rời khỏi nhà, như thể mỗi bước đi đều kéo theo một gánh nặng vô hình. Anh đi bộ dọc theo con đường chính của thị trấn, nơi những hàng cây xanh mát rủ bóng, nơi những ngôi nhà mái ngói rêu phong xen lẫn với những cửa hàng mới xây dựng. Thị trấn vẫn vậy, vẫn mang một vẻ bình yên vốn có, nhưng trong mắt anh, mọi thứ dường như đã nhuốm màu ảm đạm. Anh nhận ra những thay đổi nhỏ nhặt trên từng con phố, một cửa hàng tạp hóa cũ đã biến thành tiệm bánh, một tiệm may nhỏ giờ là quán cà phê hiện đại. Mọi thứ đều đang vận động, đang phát triển, chỉ có mình anh là vẫn dậm chân tại chỗ, vẫn sống trong những hồi ức đã cũ. "Nếu ngày đó... anh đã nói sớm hơn một chút..." Câu nói đó lại vang vọng trong đầu anh, day dứt không nguôi.

Trần Hạo rẽ vào khu chợ dân sinh sầm uất, nơi anh từng cùng Lê An đi mua sắm mỗi dịp lễ Tết. Ngay lập tức, một làn sóng âm thanh và mùi hương ập vào giác quan. Tiếng rao hàng lảnh lót của các bà, các chị, tiếng trả giá xôn xao của khách mua, tiếng dao thớt băm chặt lạch cạch, tiếng xe máy nổ lạch bạch len lỏi giữa dòng người. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn nhưng quen thuộc của cuộc sống nơi đây. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nồng, mùi đất ẩm ướt hòa quyện vào nhau, tạo thành một hương vị đặc trưng của chợ quê. Nắng đã lên cao, trời khá oi ả, những mái che tạm bợ bằng bạt xanh, bạt đỏ không đủ che hết những tia nắng gay gắt, hắt xuống từng sạp hàng, làm mồ hôi lấm tấm trên trán những người bán hàng và khách mua.

Anh đi giữa dòng người chen chúc, cố gắng hòa mình vào không khí, tìm kiếm một chút quen thuộc để xoa dịu tâm hồn đang rối bời. Anh nhìn những gương mặt xa lạ, những nụ cười hồn nhiên, những ánh mắt vội vã. Mọi thứ dường như đều đã thay đổi, hoặc anh đã thay đổi. Anh cảm thấy mình lạc lõng giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống mà anh đã bỏ lỡ. "Khoảng cách vô hình" không chỉ là giữa anh và Lê An, mà còn là giữa anh và thị trấn này, nơi anh từng thuộc về. Anh dừng chân trước một sạp hàng rau xanh mướt, những bó rau muống tươi non, những cọng mồng tơi mập mạp, những quả cà chua đỏ mọng. Anh hít hà mùi đất, mùi rau tươi, cố gắng tìm lại chút bình yên trong tâm hồn.

Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc cất lên, vang vọng giữa tiếng ồn ào của chợ. "Ôi, thằng Hạo đấy à con? Lớn tướng rồi, về lúc nào mà không thấy ghé thăm cô!" Trần Hạo giật mình quay lại. Trước mặt anh là Bà Mai, người hàng xóm thân thiết ngày nào. Mái tóc bà đã bạc trắng, vấn cao gọn gàng, trên môi nở một nụ cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh sự vui mừng. Bà vẫn mặc chiếc áo bà ba màu nâu sẫm quen thuộc, tay cầm chiếc giỏ mây đựng đầy rau củ. Bà Mai là người vốn vui vẻ, nhiệt tình, thích kể chuyện, và đôi khi hay lo lắng cho Lê An. Bà là "người truyền đạt thông tin" chính hiệu của xóm.

Trần Hạo cố gắng nặn ra một nụ cười, mặc dù trong lòng anh đang dâng lên cảm giác bất an khi nghĩ đến lời mẹ anh đã nói. "Con chào cô Mai. Con mới về mấy hôm. Cô vẫn khỏe chứ ạ?" Giọng anh hơi khàn, một phần vì tiếng ồn của chợ, một phần vì sự nghẹn ngào trong cổ họng.

"Khỏe chứ! Khỏe re à con!" Bà Mai cười tủm tỉm, tiến lại gần, vỗ nhẹ vào vai anh. "Trời đất ơi, thằng Hạo nhà mình giờ thành giám đốc lớn rồi đây này! Nhìn con bảnh bao quá chừng. Công nhận thành phố nó khác thật, làm con người ta đổi hẳn. Mấy hôm nay cô cứ nghe mấy đứa nhỏ trong xóm kể thấy con về, mà cứ nghĩ tụi nó chọc ghẹo. Giờ mới được mục sở thị!"

Trần Hạo chỉ biết cười trừ. Anh không muốn nói nhiều về công việc hay sự thành đạt của mình lúc này. Những lời khen của Bà Mai, lẽ ra phải khiến anh tự hào, nhưng giờ đây lại chỉ càng làm tăng thêm cảm giác trống rỗng. Anh cảm thấy như mình đang mang một chiếc mặt nạ, che giấu đi con người thật đang đau khổ bên trong. "Con về thăm bố mẹ thôi cô ạ."

"Ừ, đúng rồi! Về thăm bố mẹ là đúng rồi con. Bố mẹ con mong con lắm đấy. Mà này, con đã ghé nhà cô chơi chưa? Sao về mà không ghé qua cô Mai chút nào? Để cô còn pha trà, kể chuyện cho mà nghe." Bà Mai vẫn hồ hởi, ánh mắt lấp lánh như muốn tuôn ra cả một dòng sông chuyện cũ chuyện mới. "Mà thôi, ở đây nói chuyện bất tiện quá. Về nhà cô đi, cô pha cho ly nước sâm mát lịm, rồi cô kể cho mà nghe, mấy chuyện trong xóm mình bây giờ nó khác ngày xưa lắm rồi."

Không đợi Trần Hạo trả lời, Bà Mai đã kéo tay anh, rẽ qua những sạp hàng chen chúc, hướng về phía con đường nhỏ dẫn vào xóm. Trần Hạo cảm thấy mình như một con rối, bị Bà Mai lôi đi giữa dòng người. Anh không muốn đi, không muốn nghe, nhưng anh cũng không thể từ chối tấm lòng nhiệt thành của bà. Hơn nữa, có lẽ, sâu thẳm trong tiềm thức, anh cũng muốn nghe, muốn biết, dù cho những gì anh sắp nghe có thể sẽ là một nhát dao khác cứa sâu vào trái tim anh. Anh bước đi theo Bà Mai, ánh nắng giữa trưa đã trở nên gay gắt hơn, rọi thẳng xuống con đường đất nhỏ, làm không khí càng thêm oi bức. Từng bước chân anh như nặng thêm, mỗi một tiếng rao hàng, mỗi một tiếng cười nói của chợ đều như hòa vào nhau, tạo thành một bản nhạc chói tai, hỗn loạn trong tâm trí anh. "Lê An đã thay đổi... Chuyện của An..." Những lời nói lấp lửng của mẹ anh lại hiện về, đè nặng lên lồng ngực. Anh biết, cái khoảnh khắc đối mặt với sự thật đang đến gần hơn bao giờ hết.

Bà Mai dẫn Trần Hạo về nhà mình, một căn nhà nhỏ mái ngói đỏ tươi nằm sâu trong con hẻm rợp bóng cây. Phía trước nhà có một giàn hoa lài đang nở rộ, tỏa hương thơm ngát, quyện lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cũ. Bà Mai nhanh nhẹn kéo ghế ra, rót cho Trần Hạo một ly nước sâm mát lạnh, trên mặt nước còn lấm tấm những hạt đá nhỏ tan chảy. "Uống đi con, giải nhiệt. Nắng nôi thế này mà đi chợ thì chỉ có rã người ra thôi."

Trần Hạo cầm ly nước mát lạnh, cảm giác tê buốt lan tỏa từ lòng bàn tay lên đến tận cánh tay. Anh uống một ngụm, vị ngọt thanh của sâm, vị mát lạnh của đá như xoa dịu phần nào cơn khát trong cổ họng, nhưng không thể xoa dịu cơn khát thông tin đang cháy bỏng trong lòng. Anh ngồi đối diện Bà Mai, nhìn người phụ nữ với nụ cười hiền hậu, mái tóc vấn cao gọn gàng, và ánh mắt đầy vẻ hào hứng.

Bà Mai bắt đầu kể lể đủ thứ chuyện trên trời dưới biển về thị trấn. Từ chuyện giá cả nông sản năm nay lên xuống thất thường, đến chuyện con cái bà đứa nào đứa nấy đều đã có công ăn việc làm ổn định. Bà kể về những hàng xóm mới chuyển đến, về những thay đổi nhỏ nhặt của con đường, của khu chợ. Giọng bà đều đều, tự nhiên, mang đậm chất giọng địa phương, như một dòng sông nhỏ chảy trôi những câu chuyện vụn vặt của cuộc sống. Trần Hạo lắng nghe một cách mơ hồ, tâm trí anh vẫn đang chờ đợi, đang tìm kiếm một cái tên, một thông tin mà anh vừa sợ hãi lại vừa khao khát được nghe.

"Mà này," Bà Mai bỗng nhiên hạ giọng, như thể sắp kể một bí mật động trời, nhưng ánh mắt bà lại ánh lên vẻ tự hào khó tả. "Con bé An nhà mình giờ khéo lắm đấy! Nó làm ở ủy ban xã, công việc ổn định, lương cao. Lại còn năng động, tháo vát nữa chứ. Hồi xưa cứ tưởng nó hiền lành, nhút nhát, ai dè giờ nó giỏi giang thế. Cô gặp nó mấy lần ở chợ, thấy nó cười nói vui vẻ, cô cũng mừng cho nó."

Trần Hạo nghe đến tên Lê An, tim anh thắt lại một nhịp. Toàn bộ giác quan của anh như bừng tỉnh, tập trung hoàn toàn vào lời nói của Bà Mai. Anh cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, nhưng bàn tay anh cầm ly nước đã siết chặt, những ngón tay trắng bệch. "Vâng, An nó giỏi giang mà cô." Anh khẽ nói, giọng vẫn khàn đặc, nhưng giờ đây là vì sự căng thẳng tột độ.

"Ừ giỏi lắm!" Bà Mai gật đầu lia lịa. "Mà không chỉ giỏi giang thôi đâu con. Con bé nó còn sắp... sắp đi lấy chồng nữa chứ!"

Đầu óc Trần Hạo như có tiếng sét đánh ngang tai. Cả thế giới xung quanh anh bỗng chốc quay cuồng. Tiếng chim hót ngoài vườn, tiếng xe cộ ngoài đường, tiếng gió thổi qua giàn hoa lài, tất cả đều trở nên xa xăm, mờ ảo. Anh cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, như thể anh vừa bị đẩy xuống một vực sâu không đáy. "Cô... cô nói gì cơ?" Anh cố gắng hỏi lại, giọng nói run rẩy đến mức khó nhận ra. "Lê An... sắp cưới ư?"

Bà Mai không để ý đến sự thay đổi đột ngột trong giọng điệu của Trần Hạo. Bà vẫn tiếp tục kể, vẻ mặt rạng rỡ. "Chứ sao nữa con! Chuyện vui của cả xóm mình mà. Thằng Huy nhà ông trưởng thôn ấy, Nguyễn Hoàng Huy. Con nhớ thằng Huy không? Thằng bé hồi nhỏ hay đi đá bóng cùng mấy đứa con trong xóm mình ấy. Giờ nó cũng lớn tướng rồi, công việc làm ăn cũng khá giả. Hai đứa nó yêu nhau mấy năm nay rồi. Thằng bé thì thôi rồi, hiền lành, lại chiều con bé An hết mực. Đám cưới chắc phải hoành tráng lắm đây!"

Mỗi lời Bà Mai nói ra đều như một nhát dao sắc lẹm, cứa sâu vào trái tim Trần Hạo. Nguyễn Hoàng Huy. Cái tên đó, quen thuộc một cách đau đớn. Anh nhớ mang máng một cậu bé cao ráo, ít nói, thường lảng vảng quanh sân bóng mà Trần Hạo và Lê An hay chơi. Anh chưa bao giờ để tâm đến cậu ta, chưa bao giờ nghĩ rằng cậu ta có thể trở thành người đàn ông của Lê An. Và giờ đây, sự thật phũ phàng đang bày ra trước mắt anh, không thể chối cãi.

"Bữa trước con bé An có ghé qua đây chơi, khoe cái nhẫn cưới đẹp lắm, lấp lánh cả một góc nhà. Cô nhìn mà cũng thấy mừng cho nó. Con bé có số sướng, gặp được người tốt. Nghe đâu là cuối tháng này làm ăn hỏi rồi, rồi tháng sau là cưới luôn. Mọi người trong xóm đang rục rịch chuẩn bị đi mừng đấy con ạ." Bà Mai vẫn say sưa kể, như thể không hề hay biết rằng mỗi một chi tiết bà nói ra đều đang xé nát tâm can của người đối diện. Chiếc nhẫn cưới. Lấp lánh. Bến đỗ an yên. Những từ ngữ đó xoáy sâu vào tâm trí Trần Hạo, gợi lên hình ảnh một tương lai mà anh lẽ ra có thể có, nhưng đã bỏ lỡ. "Khoảng cách vô hình" đã trở thành một bức tường kiên cố, không thể vượt qua. "Lời nói không thành" của anh đã biến thành bi kịch.

Mặt Trần Hạo trắng bệch, không còn một giọt máu. Ly nước sâm trong tay anh run rẩy, những giọt nước mát lạnh đổ tràn ra ngoài, thấm ướt vạt áo. Mọi âm thanh xung quanh như vỡ vụn, rồi tan biến, chỉ còn lại tiếng ù ù trong tai anh. Anh cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt, khó thở. Anh đứng bật dậy đột ngột, ghế đổ rầm ra phía sau. Bà Mai giật mình, ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt ngạc nhiên.

"Con... con xin phép cô... con có việc đột xuất..." Trần Hạo cố gắng nói, nhưng giọng anh lạc đi, khàn đặc đến mức không thể nghe rõ. Anh cúi đầu thật nhanh, không dám nhìn vào mắt Bà Mai, sợ rằng bà sẽ nhìn thấy sự sụp đổ hoàn toàn trong đôi mắt anh. Anh lảo đảo bước đi, chân tay như mất hết sức lực. Mỗi bước chân đều xiêu vẹo, như thể anh đang đi trên một sợi dây mong manh giữa vực thẳm. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết mình phải thoát ra khỏi đây, thoát khỏi những lời nói như lưỡi dao đang cắt cứa tâm hồn anh. Tiếng gọi với theo của Bà Mai mờ dần phía sau, không thể chạm tới anh. Thế giới xung quanh anh chao đảo, ánh nắng chói chang giữa trưa trở nên mờ ảo, và chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng tột cùng, một nỗi đau đớn đến tận xương tủy. Anh đã mất Lê An, vĩnh viễn mất Lê An. Và tất cả chỉ vì anh đã "chậm một nhịp", vì "nếu như ngày đó", anh đã dám nói ra "lời nói không thành" đó.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free