Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 609: Dòng Sông Cũ, Nỗi Đau Mới

Trần Hạo vấp ngã. Một cành cây khô văng ngang đường, hay chính là đôi chân rệu rã của anh đã không thể chịu đựng thêm sức nặng của tin dữ vừa giáng xuống. Anh không biết nữa. Cả thế giới xung quanh anh lúc này đều nhòe đi, chỉ còn lại một màu trắng xóa của sự bàng hoàng, và một màu đỏ rực của nỗi đau đang bóp nghẹt lồng ngực. Tiếng ghế đổ rầm ở nhà Bà Mai vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng dường như nó thuộc về một vũ trụ khác, một kiếp sống khác, không phải của anh lúc này.

Anh đứng dậy, lảo đảo bước tiếp. Nắng trưa gay gắt đổ lửa xuống con đường đất quen thuộc của thị trấn, nhưng Trần Hạo không cảm nhận được hơi nóng, chỉ thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, xuyên thẳng vào tim. Tiếng còi xe máy vút qua, tiếng rao hàng của cô bán chè, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả đều trở thành một âm thanh hỗn độn, xa xăm, như thể anh đang lặn sâu dưới đáy biển, mọi thứ đều bị bóp méo và lọc qua một màng nước dày đặc. Mùi khói bụi của thị trấn, mùi nước hoa thoảng qua từ một người phụ nữ đi ngang, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ quán bún riêu đầu ngõ – không gì có thể chạm tới giác quan của anh. Anh chỉ biết chạy, chạy một cách vô định, thoát khỏi những ánh mắt tò mò của người đi đường, thoát khỏi thực tại đang đè nén anh đến nghẹt thở.

"Không thể nào... không thể là thật..." Một giọng nói khàn đặc vang lên trong tâm trí anh, không biết có phải của chính anh không. Lồng ngực anh đau nhói, từng hơi thở trở nên khó khăn. Anh siết chặt bàn tay, những ngón tay trắng bệch, móng tay hằn sâu vào da thịt. Cơn choáng váng vẫn còn, như thể anh đang đứng trên một con thuyền tròng trành giữa đại dương. Anh thấy những gương mặt quen thuộc vụt qua, những nụ cười, những ánh mắt, nhưng tất cả đều không có ý nghĩa gì. Chúng chỉ là những chấm mờ, không màu, không hình dáng trong cái thế giới đang sụp đổ của anh.

Lê An... sắp cưới. Nguyễn Hoàng Huy. Cái tên ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một mũi khoan sắc nhọn. Thằng bé hồi nhỏ hay đi đá bóng cùng mấy đứa con trong xóm... Anh cố gắng lục lọi trong ký ức, cố gắng ghép nối hình ảnh của một cậu bé nhút nhát, ít nói với cái tên vừa được Bà Mai nhắc đến. Nhưng vô ích. Tất cả những gì anh thấy chỉ là hình bóng của Lê An, cười nói bên bờ sông, mái tóc dài buông xõa theo gió, đôi mắt trong veo nhìn anh. Và rồi, hình ảnh ấy bị xé toạc bởi một bàn tay khác, một nụ cười khác, một chiếc nhẫn cưới lấp lánh như Bà Mai đã tả. Chiếc nhẫn ấy, nó không chỉ lấp lánh một góc nhà, nó đang lấp lánh, phản chiếu thẳng vào đáy mắt anh, chói chang và tàn nhẫn.

Một dòng nước mặn chát tràn vào khóe môi. Anh không biết đó là mồ hôi hay nước mắt. Anh đã cố gắng kìm nén, cố gắng không để bất kỳ ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Nhưng cơ thể anh không nghe lời. Đôi chân anh cứ thế bước đi, lảo đảo, xiêu vẹo, không mục đích. Anh cảm thấy mình như một con rối bị cắt đứt dây, đổ sụp giữa dòng đời ồn ào. Đầu óc anh trống rỗng, nhưng trái tim anh lại như có hàng vạn mũi kim đâm vào, đau đớn đến tê dại.

"Nếu như ngày đó..." Cụm từ ấy vang lên, không phải lần đầu, nhưng lần này nó mang theo một sức nặng khủng khiếp. Nếu như ngày đó, anh đã dám nói ra những "lời nói không thành" ấy. Nếu như ngày đó, anh đã không để cái "khoảng cách vô hình" ấy lớn dần. Nếu như ngày đó... Nhưng không có "nếu như". Chỉ có hiện tại phũ phàng, và một tương lai không có Lê An. Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã cướp đi tất cả.

Anh bất giác rẽ vào một con đường nhỏ, vắng vẻ hơn, dẫn lối ra phía bờ sông. Dường như cơ thể anh đã tự động tìm về nơi chốn quen thuộc nhất, nơi đã chứng kiến tình yêu đầu đời của anh, nơi đã dệt nên những ước mơ ngây thơ nhất. Mùi khói bụi dần tan đi, thay vào đó là một mùi hương dịu mát của đất ẩm và cây cỏ ven sông. Tiếng xe cộ cũng lùi xa, nhường chỗ cho một âm thanh quen thuộc khác: tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ. Trần Hạo không biết mình đã chạy bao xa, chỉ biết rằng khi anh dừng lại, hai lá phổi anh đang cháy bỏng, và đôi chân anh thì như muốn khuỵu xuống.

Anh ngồi sụp xuống nền cát ẩm ướt ven sông, gục đầu vào hai đầu gối, cố gắng hít thở từng ngụm khí lạnh lẽo vào buồng phổi đang co thắt. Hơi thở anh dồn dập, đứt quãng, nhưng không còn là tiếng gào thét của sự sợ hãi, mà là tiếng nấc nghẹn ngào bị kìm nén. Nắng vàng vẫn trải dài trên mặt sông, phản chiếu lấp lánh như hàng triệu mảnh kim cương vỡ vụn. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của nước sông, xoa dịu phần nào vầng trán đẫm mồ hôi của anh.

Dòng sông vẫn chảy êm đềm, uốn lượn như một dải lụa mềm mại, ôm ấp lấy thị trấn nhỏ bé. Không một tiếng động lớn, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào như một bản ballad buồn, và tiếng chim hót xa xăm từ những lùm cây ven bờ. Bầu không khí nơi đây vẫn vậy, mênh mông, thoáng đãng, yên bình đến nao lòng. Nhưng trong lòng Trần Hạo, một cơn bão dữ dội đang gào thét. Sự yên bình của dòng sông càng làm nổi bật sự hỗn loạn trong tâm trí anh, sự tĩnh lặng của không gian càng nhấn chìm anh vào vực sâu của nỗi đau.

Anh ngước nhìn dòng sông, đôi mắt đỏ hoe, mờ mịt. Từng khung cảnh quen thuộc hiện ra, như một thước phim quay chậm được chiếu lại trong tâm trí anh. Kia là bãi cỏ nơi anh và An từng ngồi đọc sách. Kia là gốc đa cổ thụ, nơi họ khắc tên mình, hay đúng hơn là anh đã khắc tên họ, còn An chỉ mỉm cười ngại ngùng. Kia là chiếc cầu gỗ nhỏ, nơi họ thường đứng tựa vào lan can, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống, và anh đã thầm ước ao có thể nắm lấy bàn tay cô, nhưng cuối cùng lại chùn bước. Tất cả những ký ức ngọt ngào ấy, giờ đây đều hóa thành những nhát dao sắc lẹm, cứa sâu vào trái tim anh.

Anh nhớ như in ngày An bị ngã xe đạp, anh đã vội vã chạy đến, băng bó cho cô bằng chiếc khăn tay của mình. An đã cười, nụ cười trong veo như nắng sớm, cảm ơn anh. Lúc đó, anh đã muốn nói "Đừng lo, có anh ở đây rồi", nhưng lời nói lại nghẹn lại ở cổ họng. Anh nhớ những buổi chiều tan học, An hay ghé qua nhà anh, cùng anh làm bài tập dưới ánh đèn dầu. Mùi mực, mùi giấy, mùi tóc cô thoang thoảng bên cạnh – tất cả vẫn còn rõ mồn một. "Em còn nhớ không, An?" Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc đến mức chính anh cũng không nghe rõ. "Ngày đó... chúng ta đã từng... gần nhau đến thế."

Anh đưa mắt nhìn ra giữa dòng sông. Một chiếc thuyền nan nhỏ, cũ kỹ, đang chậm rãi lướt trên mặt nước. Trên thuyền là Bác Sáu, làn da nhăn nheo, ánh mắt xa xăm, tay chèo thuyền một cách điềm tĩnh, không vội vã. Bác Sáu, người vẫn thường nói "Sông vẫn chảy, người vẫn qua." Câu nói ấy giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, tàn nhẫn hơn. Dòng sông vẫn chảy, vẫn như ngày nào, nhưng con người thì đã thay đổi, đã lỡ làng, đã không còn là của nhau nữa.

Xa hơn một chút, gần bờ bên kia, một Người Đàn Ông Đánh Cá đang kiên nhẫn ngồi buông cần, chiếc nón lá cũ kỹ che khuất gần hết khuôn mặt rám nắng. Anh ta ngồi bất động, đôi mắt tập trung hoàn toàn vào phao câu, như thể không có bất cứ điều gì trên đời có thể làm anh ta phân tâm. Trần Hạo tự hỏi, liệu người đàn ông ấy có bao giờ hối tiếc về một điều gì đó đã bỏ lỡ, một cơ hội đã tuột khỏi tay như con cá vụt mất? Hay cuộc sống bình dị, tập trung vào những điều nhỏ bé như thế này đã giúp anh ta tránh được những nỗi đau lớn lao?

Trên một bãi đất trống gần đó, dưới bóng mát của hàng cây cổ thụ, Ông Lão Đánh Cờ với mái râu tóc bạc phơ đang trầm ngâm bên bàn cờ tướng. Ông lão ngồi đó, không nói một lời, chỉ có tiếng quân cờ va vào nhau khe khẽ và đôi khi là một tiếng thở dài thườn thượt. Vẻ mặt ông lão trầm tư, như đang suy tính một ván cờ thế khó, hay đang chiêm nghiệm về những nước đi của cuộc đời, những lựa chọn đúng sai đã qua. Trần Hạo cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ với ông lão. Cuộc đời anh, chẳng phải cũng đang là một ván cờ tàn, với những nước đi sai lầm đã dẫn đến cục diện không thể cứu vãn sao?

Anh khẽ rùng mình. Chiếc kẹp tóc màu xanh ngọc, vật kỷ niệm duy nhất mà anh vẫn giữ từ Lê An, bỗng hiện lên trong tâm trí anh. Nó đã nằm lặng lẽ trong chiếc hộp gỗ ở nhà anh, đã chờ đợi một ngày được trở về với chủ nhân của nó. Nhưng giờ đây, nó sẽ mãi mãi nằm lại đó, như một minh chứng cho "lời nói không thành" của anh, cho cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã không dám vượt qua. Bến đỗ an yên của Lê An, chiếc nhẫn cưới lấp lánh kia, không có chỗ cho chiếc kẹp tóc màu xanh ngọc của tuổi thơ, cũng không có chỗ cho anh.

Thời gian trôi qua thật chậm, hay chỉ là cảm giác của Trần Hạo khi anh chìm đắm trong nỗi đau của riêng mình. Nắng vàng đã nhạt dần, nhường chỗ cho những vệt màu cam, hồng, tím của buổi chiều tà. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống trên dòng sông, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, đổ bóng dài lên mặt nước lấp lánh. Làn gió thổi qua cũng trở nên se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm của nước sông và mùi đất ẩm đặc trưng của vùng quê. Tiếng sóng vỗ vào bờ vẫn đều đều, nhưng giờ đây nó như một lời ru buồn, vỗ về nỗi tuyệt vọng trong lòng anh. Tiếng côn trùng cũng bắt đầu râm ran từ những bụi cây ven bờ, báo hiệu một đêm nữa lại đến.

Trần Hạo vẫn ngồi đó, bất động. Nỗi đau ban đầu, cái cảm giác bị xé toạc, giờ đây đã dịu đi một chút, nhường chỗ cho một sự trống rỗng đến cùng cực. Nhưng từ trong cái khoảng trống vô hạn ấy, một cảm xúc khác bắt đầu trỗi dậy, mạnh mẽ và cồn cào hơn bao giờ hết: sự khao khát. Anh muốn gặp Lê An. Anh cần phải nhìn thấy cô. Anh cần phải nghe cô nói, dù chỉ là một lời từ chối thẳng thừng, cũng đủ để anh chấp nhận. Anh cần một lời giải thích, một lý do, dù là nhỏ nhất, để anh có thể hiểu được tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

Anh chậm rãi đứng dậy, cơ thể nặng trĩu như đeo chì. Đôi chân anh vẫn còn run rẩy, nhưng anh cố gắng đứng vững. Anh bước ra gần mép nước, đưa tay chạm nhẹ vào dòng nước mát lạnh của sông. Làn nước luồn qua kẽ tay anh, mang theo một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ. Anh nhìn về phía xa, nơi những ngôi nhà của thị trấn bắt đầu lên đèn, lấp lá lấp lánh như những đốm lửa nhỏ trong màn đêm. Anh biết, nhà Lê An cũng nằm trong số đó.

"Em sẽ đến chứ, An?" Anh thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió. "Em sẽ đến đúng không?" Anh vô thức dõi mắt về phía con đường dẫn vào thị trấn, nơi có thể thấy bóng dáng Lê An ngày xưa vẫn thường xuất hiện vào mỗi buổi chiều, đi bộ về nhà sau giờ học, hay cùng anh ra bờ sông hóng mát. Anh vẫn nhớ nụ cười của cô khi nhìn thấy anh, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Giờ đây, anh chỉ còn có thể nhớ.

Cảm giác mong chờ ấy lớn dần trong anh, chiếm trọn tâm trí anh. Nó không phải là một hy vọng hão huyền, mà là một nhu cầu cấp thiết, một tiếng gọi từ sâu thẳm trái tim. Anh cần phải đối mặt với cô, một lần cuối cùng, trước khi cô hoàn toàn rời xa cuộc đời anh. Bờ sông này, nơi đã lưu giữ bao kỷ niệm của anh và cô, giờ đây không chỉ mang theo nỗi hoài niệm, mà còn là một "nỗi đau mới", một khao khát cháy bỏng. Anh biết, anh không thể cứ thế mà chấp nhận. Anh phải làm gì đó. Anh phải nhìn thấy cô. Ánh mắt anh vẫn không rời khỏi con đường phía xa, bất chấp hoàng hôn đã bao trùm, bất chấp bóng tối đã dần nuốt chửng những tia sáng cuối cùng. Anh đứng đó, như một bức tượng, chìm trong sự chờ đợi vô vọng, như thể nếu anh đủ kiên nhẫn, đủ khao khát, cô sẽ xuất hiện, như một phép màu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free