Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 610: Dấu Vết Thời Gian, Lặng Lẽ Hỏi Thầm
Hoàng hôn đã buông xuống thật chậm trên dòng sông, nhưng dường như từng khoảnh khắc trôi qua đều là một nhát dao cứa vào trái tim Trần Hạo. Những vệt màu cam, hồng, tím rực rỡ trên nền trời phía Tây, nơi mặt trời lặn dần sau rặng núi xa xăm, không thể nào xoa dịu được nỗi lòng anh. Chúng chỉ như những vết bầm tím trên một vết thương lòng đã quá sâu. Anh vẫn đứng đó, bên bờ sông cũ, nơi anh đã trải qua bao nhiêu buổi chiều cùng Lê An, nơi những lời hứa không thành đã mãi mãi chìm vào dòng nước. Dáng người anh gầy gò, đổ bóng dài trên bãi cát ẩm ướt, trông như một bức tượng được tạc từ sự cô đơn và nỗi tuyệt vọng.
Gió từ sông thổi lên, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi phù sa đặc trưng của miền quê. Nó lướt qua mặt anh, vuốt ve mái tóc rối bời, nhưng không thể làm tan đi sự nặng trĩu đang đè nặng trong lồng ngực. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình không gục ngã trước những cơn sóng cảm xúc đang cuộn trào. Từ sâu thẳm tâm hồn, cái khao khát được gặp Lê An, cái tiếng gọi vô hình mà anh đã cảm nhận từ cuối chương trước, giờ đây càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết, cồn cào như ngọn lửa thiêu đốt tâm can.
"An... em đang ở đâu?" Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng gió và tiếng sóng vỗ. Nó không phải là một câu hỏi dành cho bất kỳ ai khác, mà là một lời tự vấn, một tiếng nức nở không thành lời. Liệu cô có còn ở thị trấn này, hay đã đi xa, xây dựng cuộc sống riêng ở một nơi nào đó mà anh không bao giờ biết tới? Trái tim anh thắt lại khi nghĩ đến những khả năng đó. Mỗi viễn cảnh về một Lê An hạnh phúc bên người khác, ở một nơi xa lạ, đều là một lưỡi dao cứa vào anh. Anh cố gắng xua đi những hình ảnh ấy, cố gắng bám víu vào một hy vọng mong manh rằng cô vẫn ở đây, vẫn gần anh như những ngày thơ ấu. Nhưng lý trí và nỗi sợ hãi cố hữu lại ngăn anh không dám hành động trực tiếp. Anh sợ sự thật sẽ một lần nữa đập tan những gì còn sót lại trong anh. Anh sợ phải đối mặt với cái kết mà anh đã tự tay viết nên, bởi sự "chậm một nhịp" của chính mình.
Anh nhắm mắt lại, cơ thể hơi chao đảo. Những hình ảnh về Lê An hạnh phúc bên Nguyễn Hoàng Huy, những lời kể vụn vặt của Bà Mai, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Chiếc nhẫn cưới lấp lánh, nụ cười rạng rỡ của cô trong vòng tay một người đàn ông khác – tất cả như một thước phim quay chậm, tra tấn anh không ngừng. Anh bấu chặt tay vào nhau, móng tay hằn sâu vào da thịt, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giằng xé anh.
"Liệu cô ấy có còn nhớ mình không?" Anh tự hỏi, môi mấp máy. "Cuộc sống của cô ấy bây giờ thế nào?" Những câu hỏi cứ quẩn quanh, xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng nghỉ. Anh muốn biết, khao khát được biết, nhưng lại không dám tìm hiểu. Cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra từ bao năm trước, giờ đây đã trở thành một bức tường kiên cố, ngăn cách anh với cô. Và cái "lời nói không thành" ngày đó, giờ đây đã biến thành một gánh nặng khổng lồ, đè nén anh đến nghẹt thở. Anh hít một hơi thật sâu nữa, cảm nhận gió sông lướt qua mặt, cố gắng tìm lại một chút bình tĩnh từ sự bao la của dòng nước. Nhưng dòng sông, vốn dĩ là biểu tượng của sự bình yên và vĩnh cửu trong ký ức anh, giờ đây lại mang theo một nỗi u hoài khôn tả, như chính nỗi lòng anh. Nó cứ chảy mãi, chảy mãi, cuốn theo những tiếc nuối và những điều không thể quay lại. Anh đứng đó, chìm trong biển ký ức, không biết mình nên đi đâu, về đâu. Chỉ có một điều chắc chắn, anh không thể mãi mãi đứng yên một chỗ, chờ đợi một điều không thể.
Không thể mãi đứng yên bên bờ sông, Trần Hạo vô thức bước đi, như thể có một sợi dây vô hình đang kéo anh về phía khu phố cũ, nơi nhà Lê An. Anh bước chậm rãi, từng bước chân nặng trĩu, mỗi bước đi đều là một sự đấu tranh nội tâm. Anh không dám đi thẳng, mà rảo bước men theo những con đường nhỏ, những con hẻm quen thuộc đã in dấu chân của anh và cô từ thuở bé. Ánh mắt anh lướt qua từng ngôi nhà, từng góc phố, như một kẻ trộm đang cố gắng thu thập thông tin mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Hoàng hôn đã nhường chỗ cho sẩm tối. Những ánh đèn vàng ấm áp bắt đầu hắt ra từ bên trong những ngôi nhà, tạo nên một khung cảnh yên bình, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn trong lòng Trần Hạo. Anh nhận ra ngôi nhà cũ của Lê An từ xa, một cảm giác quen thuộc đến rợn người ùa về. Ánh đèn lờ mờ từ cửa sổ, có lẽ là ánh đèn trong phòng khách, hay là ánh đèn từ căn bếp nơi cô vẫn thường giúp mẹ nấu ăn mỗi tối? Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua, như một tia nắng yếu ớt xuyên qua màn mây đen: cô vẫn ở đây, cô vẫn chưa rời đi. Nhưng tia sáng đó nhanh chóng bị nỗi lo lắng và sợ hãi bao trùm. Anh không dám lại gần, không dám gọi tên, không dám hỏi bất kỳ ai. Anh sợ cái khoảnh khắc sự thật được xác nhận trực tiếp, sợ phải nghe một lời từ miệng người khác rằng Lê An sắp thuộc về một người đàn ông khác. Nó sẽ khiến anh không thể chịu đựng được. Cái cảm giác ấy như một lưỡi dao vô hình đang kề vào cổ họng anh, chỉ chực chờ cắt đứt những tia hy vọng cuối cùng.
"Nếu mình hỏi Thanh Tùng, cậu ấy sẽ nói gì?" Anh tự hỏi trong đầu, hình dung ra gương mặt đầy vẻ trêu chọc của người bạn thân, rồi lại lắc đầu nguầy nguậy. "Hay là mình nên đến nhà cô chú?" Ý nghĩ đó vụt qua, rồi lại bị đẩy lùi. "Không, mình không thể... chưa phải lúc." Anh tự trấn an mình, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết đó chỉ là một lời biện minh cho sự hèn nhát của bản thân. Anh không đủ dũng khí để đối mặt với gia đình Lê An, không đủ dũng khí để đối mặt với sự thật phũ phàng.
Anh rảo bước nhanh hơn khi đến gần khu nhà Lê An, tránh ánh mắt của những người hàng xóm quen thuộc đang ngồi hóng mát trước hiên nhà hay đang trò chuyện rôm rả dưới ánh đèn đường. Anh chỉ lướt qua, không dừng lại, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu, như thể đang bước trên những mảnh thủy tinh vỡ. Anh cố gắng thu thập thông tin từ những quan sát gián tiếp: một chiếc xe lạ đậu trước ngõ nhà ai đó, một vài tiếng nói cười vọng ra từ một ngôi nhà khác, một bóng người thoáng qua sau khung cửa sổ mà anh không thể nhận rõ. Mọi thứ đều mơ hồ, không rõ ràng, chỉ càng làm tăng thêm sự bối rối và nỗi đau trong lòng. Anh cảm thấy như mình đang lạc lối trong một mê cung của ký ức và thực tại, không thể tìm thấy lối ra.
Mùi hoa sữa thoang thoảng trong gió đêm, một mùi hương thân thuộc đến nao lòng, gợi anh nhớ về những đêm trăng sáng, anh và Lê An từng đạp xe qua con đường này, những tiếng cười giòn tan hòa vào không khí. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng và mùi hương ấy như một lời nhắc nhở đau đớn về những gì đã mất. Anh nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như đang chế giễu sự nhỏ bé và bất lực của anh. Anh đã từng hứa sẽ mang đến cho cô một bầu trời đầy sao, nhưng giờ đây, anh thậm chí còn không thể chạm vào thế giới của cô. Nỗi hối hận cuộn xoáy trong anh, một cơn lốc không ngừng nghỉ, cuốn theo tất cả những gì anh từng tin tưởng. Anh biết, anh đang đứng trên bờ vực của sự tuyệt vọng, nhưng anh không thể làm gì hơn ngoài việc quan sát từ xa, như một kẻ ngoài cuộc trong chính câu chuyện của đời mình.
Cảm giác nặng nề đè nén khiến Trần Hạo không thể về nhà. Anh cần một nơi nào đó để suy nghĩ, để đối diện với chính mình, một nơi vừa đủ quen thuộc để xoa dịu, nhưng cũng đủ xa cách để không phải đối mặt với gia đình. Vô thức, đôi chân anh dẫn anh đến quán cà phê của Chú Nam, nơi anh và Lê An từng hẹn hò những buổi chiều tan học, nơi những câu chuyện tuổi trẻ của họ từng được kể, và những mơ ước dại khờ từng được thêu dệt.
Quán cà phê nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra, mời gọi. Tiếng chuông gió leng keng khẽ vang lên khi anh đẩy cửa bước vào, như một lời chào quen thuộc từ quá khứ. Bên trong, quán không quá đông, nhưng cũng không hoàn toàn vắng lặng. Một vài cặp đôi trẻ đang trò chuyện rôm rả ở góc phòng, tiếng cười khúc khích hòa lẫn với tiếng nhạc nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, tương phản rõ rệt với sự lạnh lẽo trong lòng anh. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh mì nướng thoang thoảng từ quầy bánh, mang đến một cảm giác dễ chịu, nhưng lại không thể xua đi nỗi u uất đang bủa vây Trần Hạo.
Anh chọn một góc khuất, sát cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ và một phần bầu trời đêm. Anh gọi một ly cà phê đen, không đường, không sữa, như cách anh vẫn thường uống khi còn ở thị trấn. Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy và bộ ria mép tỉa gọn, ánh mắt tinh anh, vẫn nhận ra anh ngay lập tức. Chú đặt ly cà phê xuống bàn, khẽ mỉm cười.
"Lâu lắm rồi mới thấy cháu về, Hạo." Giọng chú Nam trầm ấm, không quá ngạc nhiên, như thể chú đã dự đoán được ngày anh trở về. "Vẫn vị cũ chứ?"
Câu hỏi của Chú Nam như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng khôn tả. "Vẫn vị cũ chứ?" Phải chăng chú đang hỏi về thói quen uống cà phê của anh, hay đang hỏi về thứ tình cảm cất giấu sâu trong lòng anh, thứ mà anh đã giữ gìn bao năm qua, không hề thay đổi? Trần Hạo khẽ gật đầu, cố nặn ra một nụ cười nhạt.
"Vâng, vẫn vị cũ ạ, Chú Nam." Anh nói, giọng khẽ khàng, chất chứa một nỗi buồn mà có lẽ chỉ mình anh mới hiểu.
Chú Nam không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi quay lại quầy. Anh nhấp từng ngụm cà phê, vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng, nhưng lại không thể làm dịu đi vị đắng chát trong lòng. Ánh mắt anh lướt qua những bức ảnh cũ treo trên tường quán, nơi có thể ẩn chứa hình bóng tuổi trẻ của anh và Lê An. Có bức ảnh chụp một góc con đường quen thuộc, có bức ảnh chụp một buổi chợ sáng sớm, và cả những bức ảnh về những cặp đôi trẻ từng là khách quen của quán. Anh cố gắng tìm kiếm, cố gắng giải mã những mảnh ghép thông tin vụn vặt, nhưng mọi thứ đều mơ hồ, chỉ càng làm tăng thêm sự bối rối và nỗi đau trong lòng.
Những người khách quen khác trong quán trò chuyện rôm rả về những câu chuyện thường nhật của thị trấn. Tiếng xì xào, tiếng cười nói, tiếng leng keng của thìa va vào tách, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của cuộc sống. Trong số những câu chuyện ấy, anh vô tình nghe được vài mảnh tin đồn về đám cưới sắp tới của một vài cặp đôi trẻ trong thị trấn. Những cái tên xa lạ lướt qua tai anh, nhưng mỗi từ "đám cưới", "kết hôn" đều như một nhát đâm vào trái tim anh, khiến nó quặn thắt.
Trần Hạo tự hỏi, liệu cô có hạnh phúc không? Liệu cuộc sống mới có mang lại cho cô sự bình yên mà anh đã không thể cho? Anh hình dung Lê An trong chiếc váy cưới, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Anh tự hỏi, liệu người đàn ông kia có yêu cô nhiều như anh đã từng yêu, và liệu anh ta có đủ dũng cảm để nói ra lời yêu thương kịp lúc, không để cô phải chờ đợi mỏi mòn như anh đã từng làm? Mỗi câu hỏi đều là một lưỡi dao cứa vào anh, khiến anh cảm thấy một sự bất lực sâu sắc khi không thể chạm tới cuộc sống hiện tại của người con gái mình từng yêu, dù chỉ là một cách gián tiếp nhất.
Anh đặt ly cà phê xuống, cảm nhận hơi ấm của nó vẫn còn vương vấn trên ngón tay. Ngoài trời, gió đêm thổi mạnh hơn, làm rung rinh những tán lá bàng, tạo nên những âm thanh xào xạc. Anh nhìn ra con hẻm tối, nơi ánh đèn đường mờ nhạt chỉ đủ soi rõ vài bước chân. Anh biết, thị trấn này vẫn vậy, vẫn yên bình, vẫn trôi chảy theo nhịp điệu riêng của nó. Chỉ có anh là đã thay đổi, và những gì anh từng tin tưởng đã vỡ vụn.
Trần Hạo cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa biển khơi, không định hướng, không bến bờ. Anh đã trở về, nhưng lại lạc lối ngay trên chính mảnh đất quê hương mình. Nỗi đau, sự hối hận, và khao khát vẫn cứ giằng xé anh, không ngừng nghỉ. Anh biết, anh không thể cứ mãi chìm đắm trong những suy nghĩ này. Anh cần phải làm gì đó, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Mọi thứ cứ luẩn quẩn, mơ hồ, như một làn sương mỏng bao phủ lấy tâm trí anh. Anh chỉ biết rằng, dù thế nào đi chăng nữa, anh vẫn cần một câu trả lời, dù là gián tiếp, để chấm dứt sự dằn vặt này. Anh muốn biết, Lê An, người con gái anh yêu, giờ đang sống một cuộc đời như thế nào, ở đâu, và với ai. Nhưng nỗi sợ hãi về sự thật vẫn lớn hơn khao khát được biết, khiến anh chỉ có thể ngồi đó, lặng lẽ, cố gắng chắp vá những mảnh ký ức và những lời đồn thổi vụn vặt, để hình dung nên cuộc đời của người con gái mà anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời".
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.