Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 611: Dấu Vết Phai Mờ, Bóng Hình Xa Vời

Trần Hạo đặt ly cà phê xuống, cảm nhận hơi ấm của nó vẫn còn vương vấn trên ngón tay. Ngoài trời, gió đêm thổi mạnh hơn, làm rung rinh những tán lá bàng, tạo nên những âm thanh xào xạc. Anh nhìn ra con hẻm tối, nơi ánh đèn đường mờ nhạt chỉ đủ soi rõ vài bước chân. Anh biết, thị trấn này vẫn vậy, vẫn yên bình, vẫn trôi chảy theo nhịp điệu riêng của nó. Chỉ có anh là đã thay đổi, và những gì anh từng tin tưởng đã vỡ vụn.

Anh cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa biển khơi, không định hướng, không bến bờ. Anh đã trở về, nhưng lại lạc lối ngay trên chính mảnh đất quê hương mình. Nỗi đau, sự hối hận, và khao khát vẫn cứ giằng xé anh, không ngừng nghỉ. Anh biết, anh không thể cứ mãi chìm đắm trong những suy nghĩ này. Anh cần phải làm gì đó, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Mọi thứ cứ luẩn quẩn, mơ hồ, như một làn sương mỏng bao phủ lấy tâm trí anh. Anh chỉ biết rằng, dù thế nào đi chăng nữa, anh vẫn cần một câu trả lời, dù là gián tiếp, để chấm dứt sự dằn vặt này. Anh muốn biết, Lê An, người con gái anh yêu, giờ đang sống một cuộc đời như thế nào, ở đâu, và với ai. Nhưng nỗi sợ hãi về sự thật vẫn lớn hơn khao khát được biết, khiến anh chỉ có thể ngồi đó, lặng lẽ, cố gắng chắp vá những mảnh ký ức và những lời đồn thổi vụn vặt, để hình dung nên cuộc đời của người con gái mà anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời".

***

Ngày hôm sau, khi ánh nắng ban mai vừa chạm ngõ thị trấn, Trần Hạo đã thức dậy. Đêm qua, anh đã không ngủ được bao nhiêu. Từng câu chuyện, từng mảnh ký ức về Lê An cứ luẩn quẩn trong đầu, vẽ nên một bức tranh đầy màu sắc của quá khứ, nhưng lại phủ lên một lớp sương mờ của hiện tại. Anh quyết định, anh không thể cứ mãi ngồi chờ đợi, hay chỉ lắng nghe những lời đồn đại mơ hồ. Anh cần phải tự mình tìm kiếm, dù chỉ là những dấu vết phai mờ của Lê An trong những nơi chốn cũ. Anh biết, đó là một hành trình đau đớn, nhưng có lẽ, chỉ khi đối diện với nó, anh mới có thể tìm thấy sự thanh thản, hoặc ít nhất là một câu trả lời trọn vẹn hơn.

Anh rời khỏi nhà bà Mai khi thị trấn còn đang ngái ngủ, bước chân nhẹ tênh trên con đường quen thuộc. Mục tiêu đầu tiên của anh là sân trường cũ, nơi tuổi thơ của anh và Lê An đã được dệt nên từ những buổi học, những giờ ra chơi và những ánh mắt chạm nhau vụng trộm.

Khi anh đến, sân trường đã bắt đầu rộn ràng. Buổi sáng, khoảng chín giờ, nắng nhẹ, trời trong xanh, những tia nắng vàng óng ả đổ xuống khoảng sân rộng, rọi lên những hàng cây bàng cổ thụ. Tiếng cười nói ríu rít của nhóm học sinh cấp ba trong những bộ đồng phục trắng tinh, quần xanh thẫm, vang vọng khắp nơi, mang theo một vẻ hồn nhiên, vô tư lự. Chúng nô đùa dưới tán cây, chạy nhảy trên sân, và những tiếng chuông trường ngân vang từng hồi như thể đánh thức cả một trời ký ức. Mùi phấn, mùi mực in, và cả mùi gỗ cũ từ những chiếc bàn ghế trong lớp học, len lỏi trong gió, đưa anh trở về một thời đã xa.

Trần Hạo đứng lặng lẽ ở cổng trường, ánh mắt dõi theo từng bước chân của lũ trẻ. Anh thấy mình trong hình ảnh của những cậu học trò ấy, lén nhìn trộm cô bạn cùng lớp. Anh thấy Lê An trong hình ảnh của những cô nữ sinh dịu dàng, mái tóc đen dài bay trong gió, nụ cười trong trẻo như nắng sớm. Ngôi trường vẫn đó, vẫn kiến trúc cũ kỹ nhưng vững chãi, vẫn những hàng cây che bóng mát, nhưng "An của anh" thì đã không còn ở đây nữa.

Anh bước vào sân trường, đi dọc hành lang quen thuộc. Mỗi viên gạch lát, mỗi bậc cầu thang đều như thì thầm những câu chuyện cũ. Anh dừng lại trước cửa lớp học cũ của cả hai. Cánh cửa gỗ đã bạc màu theo năm tháng, nhưng ký ức về những buổi học bài, những lần cô giáo gọi lên bảng, hay những tờ giấy chuyền tay nhau lén lút vẫn hiện rõ mồn một. Anh nhớ như in buổi chiều tan học cuối cùng của cấp ba, khi anh và An cùng bước ra khỏi cánh cổng này, hai đứa trẻ với bao nhiêu mơ ước và lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng. "Không quên em," anh đã nói. "Vâng, em sẽ đợi," cô đã đáp. Nhưng rồi, lời hứa đã bị thời gian bào mòn, và sự chờ đợi đã trở thành mỏi mòn.

Anh ngắm nhìn sân trường từ góc hành lang. Nơi này từng là thế giới của họ, nơi những rung động đầu tiên nảy nở, nơi những ước mơ chắp cánh. Giờ đây, chỉ còn lại những bóng hình xa lạ, những tiếng cười không thuộc về ký ức của anh. Một nỗi trống rỗng dâng lên, lạnh lẽo hơn cả gió đông. Trần Hạo khẽ thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió: "Vẫn là nơi này... nhưng em ở đâu, An?" Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, sáng bóng trên cổ tay, dường như đối lập hoàn toàn với khung cảnh cũ kỹ, nhuốm màu thời gian xung quanh. Nó nhắc nhở anh về hiện tại, về khoảng cách đã tạo ra, và về một cuộc đời mà anh đã vô tình bỏ lỡ. Anh đứng đó thật lâu, cho đến khi tiếng chuông báo giờ học vang lên, xua tan những bóng hình vô hình và đẩy anh trở về với thực tại. Anh quay lưng bước đi, để lại phía sau một quá khứ không thể níu giữ.

***

Rời khỏi sân trường, Trần Hạo đi lang thang vào Khu Chợ Dân Sinh. Nắng đã lên cao, buổi trưa, khoảng mười một giờ, không khí oi ả bao trùm khắp nơi. Chợ vẫn tấp nập như ngày nào, với những sạp hàng chen chúc, mái che tạm bợ, và lối đi hẹp. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng trả giá oang oang, tiếng trò chuyện rôm rả, và cả tiếng dao thớt va chạm vào nhau, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nồng, và cả mùi đất ẩm ướt, xộc thẳng vào mũi, đánh thức những ký ức về những buổi chiều Lê An thường theo mẹ đi chợ, dáng người nhỏ nhắn lọt thỏm giữa đám đông.

Anh hy vọng sẽ tìm thấy một điều gì đó quen thuộc, một ánh mắt, một nụ cười, hay chỉ là một hình bóng lướt qua. Anh đi chậm rãi, ánh mắt dò xét từng quầy hàng, từng gương mặt. Anh nhớ Lê An rất thích ghé quầy bán hoa quả của cô Ba, hay mua những chiếc bánh rán nóng hổi từ gánh hàng của chú Tư. Anh tìm kiếm, nhưng không thấy. Mọi thứ dường như vẫn vậy, mà lại không phải vậy.

Bỗng nhiên, anh vô tình đi ngang qua quầy hàng rau củ của bà Mai. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, đang ngồi trò chuyện rôm rả với một người hàng xóm khác. Anh cố gắng lướt qua thật nhanh, nhưng một vài câu nói lọt vào tai anh, sắc nhọn như lưỡi dao.

"...con bé An nhà mình sắp lên xe hoa rồi đấy, mừng cho nó quá." Bà Mai nói, giọng đầy vẻ hân hoan, nhưng lại mang đến cho Trần Hạo một sự lạnh giá đến tận xương tủy.

Người hàng xóm bên cạnh tiếp lời, giọng đồng tình: "Ừ, thằng Huy cũng được, chí thú làm ăn. Vậy là yên bề gia thất rồi."

"Thằng Huy..." cái tên vang lên trong tai Trần Hạo, như một lời khẳng định tàn nhẫn cho những gì anh đã cố gắng chối bỏ. Anh cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào tim mình, khiến nó quặn thắt. Anh cúi mặt, bước đi thật nhanh, cố gắng hòa mình vào đám đông để không ai nhận ra vẻ mặt đang tái mét vì đau đớn của anh. Anh không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình, không muốn bất kỳ ai chứng kiến sự sụp đổ của thế giới nội tâm mà anh đã cố gắng xây dựng bấy lâu nay.

Mỗi câu chữ về "đám cưới", về "thằng Huy" đều như một nhát búa giáng mạnh vào bức tường hy vọng mong manh cuối cùng trong lòng anh. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh trở về, chỉ cần anh nói ra, thì mọi thứ sẽ như cũ. Nhưng hiện thực đang phũ phàng chứng minh rằng anh đã "chậm một nhịp" quá lâu. Anh không thể tin được rằng An, người con gái anh yêu, người đã chờ đợi anh bao năm, giờ đây lại sắp thuộc về một người đàn ông khác. Nỗi đau này không chỉ là sự hối tiếc, mà còn là một sự thất bại cay đắng. Anh tự hỏi, liệu Lê An có bao giờ kể cho "thằng Huy" nghe về anh, về những kỷ niệm bên bờ sông cũ, về lời nói không thành của họ? Hay tất cả đã bị chôn vùi trong quên lãng, như những chiếc lá úa tàn bị dòng thời gian cuốn trôi?

Anh lẩn tránh, bước đi như một cái bóng, để lại phía sau tiếng cười nói ồn ã của chợ, và cả những mảnh vỡ của trái tim mình. Nơi này, từng là nơi gắn liền với sự sống động và hạnh phúc của Lê An, giờ đây lại trở thành một nhà tù của những đau khổ và hối tiếc đối với Trần Hạo.

***

Buổi chiều, khoảng ba giờ, nắng chiều vàng nhạt trải dài trên những con phố nhỏ, gió nhẹ thổi lay động những tán cây. Trần Hạo tìm đến quán cà phê 'Góc Yên Bình' của Chú Nam. Quán nhỏ, ấm cúng, nhưng trong mắt anh lúc này, nó mang một vẻ đìu hiu đến lạ. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ, tiếng máy xay cà phê rì rì, và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách vãng lai, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, xen lẫn mùi bánh ngọt thoang thoảng, đáng lẽ phải là thứ xoa dịu tâm hồn anh, nhưng không, nó chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng bên trong.

Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy, bộ ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, đang đứng sau quầy pha chế. Ông nhận ra Trần Hạo ngay khi anh vừa bước vào. Nụ cười hiền hậu của chú nở trên môi, nhưng Trần Hạo không thể đáp lại. Ánh mắt anh chỉ lướt qua những chiếc ghế trống, những góc quen thuộc nơi anh và An từng ngồi học bài, trò chuyện. Chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, nơi họ thường chia sẻ những giấc mơ tuổi trẻ, giờ đây chỉ còn lại chiếc bình hoa cắm vài bông cúc dại, cô đơn. Những hình ảnh của Lê An trong chiếc áo dài trắng, mái tóc buông dài, nụ cười rạng rỡ khi cùng anh giải một bài toán khó, hay khi kể về ước mơ sau này, cứ thay nhau hiện về, sắc nét như vừa mới hôm qua.

"Lâu lắm rồi mới thấy cháu về, Hạo. Công việc dạo này tốt chứ?" Chú Nam hỏi, giọng trầm ấm, chứa đựng sự quan tâm chân thành.

Trần Hạo khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười nhạt nhòa. "Dạ... tốt ạ." Anh nói, giọng khẽ khàng, gần như thì thầm. Anh cảm thấy mình là kẻ lạc lõng trong chính những ký ức của mình, một vị khách không mời mà đến trong một câu chuyện đã có hồi kết. Anh gọi một ly cà phê đen, không đường, không sữa, như một cách để nhắc nhở bản thân về vị đắng của hiện thực.

Anh ngồi lặng lẽ ở một góc khuất, quan sát những người khách khác. Họ nói chuyện, cười đùa, hoàn toàn không hay biết về nỗi giằng xé trong lòng anh. Anh thấy chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay mình lại lóe sáng dưới ánh nắng chiều, một lần nữa nhắc nhở anh về thế giới xa hoa mà anh đã rời bỏ, và về khoảng cách vô hình đã ngăn cách anh với thị trấn nhỏ bé này, với Lê An.

Anh đã đi qua bao nhiêu nơi, gặp gỡ bao nhiêu người, gặt hái bao nhiêu thành công, nhưng không nơi nào mang lại cho anh sự bình yên, sự trọn vẹn như khi anh ở bên Lê An. Anh đã từng nghĩ, thành công sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng giờ đây, khi đã có tất cả, anh lại thấy mình trống rỗng đến cùng cực. "Nếu như ngày đó," anh tự hỏi, "nếu như ngày đó anh đủ dũng cảm để nói ra, để níu giữ em, liệu mọi thứ có khác không?" Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng nghỉ. Nỗi dằn vặt này còn đau đớn hơn bất kỳ sự mất mát vật chất nào. Anh nhận ra, anh đang trả giá cho sự chậm trễ của mình, cho sự e dè và những lời nói không thành.

Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Anh nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, nhường chỗ cho bóng tối. Anh biết, anh không thể mãi trốn chạy khỏi sự thật. Anh cần phải đối mặt, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh nghĩ đến Thanh Tùng, người bạn thân duy nhất còn ở lại thị trấn. Có lẽ, Thanh Tùng sẽ là người duy nhất có thể cho anh biết rõ hơn về cuộc sống của Lê An, về "thằng Huy" ấy. Một tia hy vọng mong manh vừa le lói, vừa bị bóng tối của sự thật nghiền nát.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, khoảng sáu giờ tối, không khí bắt đầu se lạnh. Trần Hạo bước đi trên con đường quen thuộc dẫn vào con ngõ nhỏ của Lê An. Anh không dám lại gần, chỉ đứng từ xa, nép mình sau một gốc cây bàng cổ thụ đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của anh và cô. Ngôi nhà cấp bốn giản dị của Lê An, giờ đây, ánh đèn đã bật sáng, hắt ra những vệt sáng vàng ấm áp qua khung cửa sổ. Anh thấy bóng người thấp thoáng bên trong, một bóng hình quen thuộc, một bóng hình xa lạ.

Anh nín thở quan sát. Có vẻ như ngôi nhà đã được sửa sang đôi chút, hàng rào sơn lại màu trắng tinh, và đặc biệt, anh để ý thấy một vài vật trang trí mới, những dải lụa trắng, những chùm hoa giả được treo trên mái hiên. Chúng không quá phô trương, nhưng đủ để Trần Hạo nhận ra. Đó là dấu hiệu, rõ ràng đến đau đớn, của một sự kiện trọng đại sắp diễn ra. Đám cưới.

Trái tim anh thắt lại, như có ai đó bóp nghẹt. Sự thật phũ phàng ập đến, không thể chối cãi. Lê An, người con gái anh yêu, người mà anh đã từng tin rằng sẽ mãi mãi chờ đợi anh, giờ đây thực sự đã thuộc về người khác. Hình ảnh Lê An trong tâm trí anh, nụ cười trong veo, ánh mắt dịu dàng, giờ đây bỗng lồng ghép với bóng hình một người đàn ông khác, một người mà anh chưa từng biết mặt, nhưng đã cướp đi tất cả những gì anh đã đánh mất.

Nước mắt anh không rơi, nhưng trong lòng anh là cả một đại dương giông bão. Anh đứng bất động, nhìn chằm chằm vào ngôi nhà đang rực sáng ánh đèn, như thể muốn khắc sâu hình ảnh đó vào tâm trí mình, để không bao giờ quên đi nỗi đau này. Anh nhớ lại lời Lê An đã nói năm xưa: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Phải, anh đã thích cô, rất nhiều. Nhưng anh đã không đủ dũng cảm, không đủ quyết đoán để biến cái "thích" ấy thành "yêu", thành một lời hứa hẹn trọn đời. Và giờ đây, anh phải trả giá cho sự thiếu sót đó.

Anh đứng đó thật lâu, cho đến khi bóng tối hoàn toàn bao trùm, và những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. Tiếng chó sủa từ xa, tiếng gió xào xạc lá cây, tiếng sinh hoạt gia đình từ những ngôi nhà xung quanh, tất cả đều trở nên vô nghĩa đối với anh. Anh cảm thấy một sự bất lực cùng cực, một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Lê An đã tìm thấy bến đỗ an yên của riêng mình, một cuộc sống mà có lẽ anh đã không thể mang lại cho cô, bởi vì anh đã "chậm một nhịp".

Cuối cùng, Trần Hạo quay lưng bước đi, bóng anh đổ dài trên con đường vắng vẻ, khuất dần vào màn đêm tĩnh mịch của thị trấn. Anh biết, anh không thể mãi chìm đắm trong nỗi dằn vặt này. Anh cần một câu trả lời trực tiếp, một cuộc đối mặt cuối cùng, dù nó có thể sẽ là dấu chấm hết cho tất cả những gì anh từng hy vọng. Anh sẽ phải tìm cách, để đối diện với Lê An, và với chính bản thân mình. Nỗi đau này, anh không thể chịu đựng thêm được nữa.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free