Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 612: Hương Cà Phê Cũ, Vấn Vương Bóng Hình

Trần Hạo bước đi trên con đường đá cuội quen thuộc, bóng anh đổ dài trên nền đất ẩm ướt sau một cơn mưa thoáng qua. Màn đêm đã nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn, để lại một không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc trong những tán lá bàng. Nỗi đau đớn, sự bất lực đến cùng cực mà anh cảm nhận được trước ngôi nhà sáng đèn của Lê An vẫn còn nguyên vẹn, như một vết bỏng rát trong tâm hồn. Anh đã quay lưng bước đi, nhưng mỗi bước chân lại nặng trĩu hơn, kéo theo hàng ngàn câu hỏi không lời đáp và nỗi dằn vặt khôn nguôi. "Nếu như ngày đó," câu hỏi ấy lại vang vọng, giày vò tâm trí anh, như một lời nguyền không thể hóa giải. Anh biết, anh không thể mãi chìm đắm trong nỗi dằn vặt này, không thể mãi trốn chạy. Một cuộc đối mặt, dù có nghiệt ngã đến đâu, cũng là điều anh cần để khép lại một chương đời, hoặc mở ra một con đường mới cho chính mình. Anh cần tìm Thanh Tùng, người bạn thân duy nhất còn lại ở thị trấn, người có thể vén bức màn bí ẩn về cuộc sống hiện tại của Lê An.

Nhưng trước khi đối diện với Thanh Tùng, Trần Hạo muốn tự mình tìm kiếm một chút hy vọng, một chút dấu vết nào đó của Lê An trong những nơi chốn thân thuộc ngày xưa. Anh biết, hy vọng này thật mong manh, gần như là tự lừa dối bản thân. Nhưng trái tim anh vẫn cố chấp, vẫn muốn tin rằng có một phép màu nào đó, một sự tình cờ định mệnh, sẽ đưa anh đến gần cô hơn. Và nơi đầu tiên anh nghĩ đến, không phải là nhà Thanh Tùng, mà là quán cà phê 'Góc Yên Bình' của Chú Nam – nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm vô tư của anh và Lê An.

Khi Trần Hạo đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, một tiếng chuông gió khẽ leng keng chào đón anh. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, và một chút mùi gỗ cũ mộc mạc, tất cả xộc vào khứu giác anh, đánh thức những ký ức ngủ vùi. Trời đã vào chiều muộn, ánh nắng dịu cuối ngày vàng óng ả xuyên qua những tán cây xanh mướt bên ngoài, rải rác thành những vệt sáng lấp lánh trên nền nhà. Trong quán, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, êm ái chảy tràn không gian, như một dòng suối nhỏ len lỏi qua từng góc bàn. Tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách lác đác, và cả tiếng chim hót líu lo từ cây trứng cá cổ thụ trước sân, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ lùng. Nhưng chính sự yên bình ấy lại khiến lòng Trần Hạo thêm xao động.

Anh chậm rãi bước vào, ánh mắt lướt qua từng chi tiết nhỏ. Quán vẫn giữ kiến trúc cũ, những chiếc bàn gỗ đã bạc màu theo thời gian, những bức tranh phong cảnh thị trấn treo tường, và cả chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ vẫn tích tắc từng giây. Mọi thứ dường như đã ngừng lại, như một bảo tàng của ký ức, nhưng đồng thời, Trần Hạo cũng nhận ra những thay đổi tinh tế. Một vài chậu cây cảnh mới được đặt ở góc phòng, những chiếc gối tựa trên ghế sofa đã được thay bằng vỏ mới với họa tiết hiện đại hơn. Sự thay đổi không quá lớn, nhưng đủ để nhắc nhở anh rằng thời gian vẫn trôi, và không ai có thể níu giữ được dòng chảy ấy.

Trần Hạo tìm một góc khuất, sát cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con đường nhỏ dẫn vào thị trấn. Đây là chỗ ngồi yêu thích của Lê An ngày trước. Cô thường ngồi đây, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài, rồi lại quay vào tập trung vào cuốn sách hay bài vở. Anh nhớ như in những buổi chiều cùng cô học bài, những con chữ lộn xộn trong vở của anh được cô kiên nhẫn sửa lại, những câu hỏi ngây ngô của anh được cô giải thích một cách tỉ mỉ. Đôi khi, cô sẽ phàn nàn về vị cà phê đắng ngắt, nhưng vẫn kiên trì uống hết, chỉ vì anh nói rằng cà phê giúp tập trung. Những lúc khác, cả hai chỉ lặng lẽ ngồi bên nhau, không nói một lời, nhưng sự hiện diện của cô đã đủ để lấp đầy mọi khoảng trống trong lòng anh. Cái cảm giác bình yên, trọn vẹn ấy, giờ đây, anh đi tìm khắp chốn cũng không thấy.

Anh đặt túi xách xuống ghế, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc ghế gỗ. Anh vẫn giữ thói quen quan sát, một thói quen anh hình thành từ khi còn bé, khi anh hay đứng từ xa nhìn Lê An chơi đùa cùng đám trẻ con trong xóm. Ánh mắt anh lướt qua những khuôn mặt xa lạ của những người trẻ tuổi đang cười nói ríu rít. Họ cũng mặc áo trắng quần xanh, hồn nhiên và vô tư, giống như anh và Lê An của ngày xưa. Nhưng họ không phải là anh, cũng không phải là cô. Họ là biểu tượng của một thế hệ mới, của dòng chảy thời gian không ngừng nghỉ.

Một cô bé học sinh cấp ba, với mái tóc tết gọn gàng, đang chăm chú đọc sách, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ trang giấy. Ánh mắt cô bé sáng lên mỗi khi bắt gặp một câu chữ tâm đắc. Trần Hạo thoáng thấy hình bóng Lê An trong đó, một Lê An của những năm tháng thanh xuân, giản dị mà rạng rỡ. Cô bé ấy có lẽ đang mơ về một tương lai tươi sáng, một tình yêu đẹp đẽ, mà không biết rằng, có những câu chuyện tình yêu, dù đẹp đến mấy, cũng có thể lỡ làng chỉ vì một sự chậm trễ, một lời nói không thành.

Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh ký ức đang ùa về. Anh mở mắt ra, nhìn về phía quầy pha chế. Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn, ánh mắt tinh anh, vẫn đứng đó, pha chế cà phê một cách điềm tĩnh và chuyên nghiệp. Chú Nam dường như không thay đổi mấy sau ngần ấy năm, chỉ có mái tóc bạc hơn một chút, và những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn.

Anh đứng dậy, bước đến quầy. "Cho cháu một ly cà phê đen đá, như cũ, Chú Nam," Trần Hạo nói, giọng trầm, chậm rãi, cố gắng giữ cho mình vẻ bình thản nhất. Chú Nam ngẩng đầu lên, ánh mắt tinh anh thoáng chút ngạc nhiên, rồi nở nụ cười hiền lành. "À, Hạo đấy à! Lâu rồi không thấy cháu ghé. Vẫn vị cũ chứ cháu?"

Chú Nam nhận ra anh, điều đó khiến Trần Hạo cảm thấy một chút ấm áp, một chút an ủi giữa bộn bề cảm xúc. Anh gật đầu nhẹ, "Vâng, cháu bận việc trên thành phố ạ." Anh không nói thêm, cũng không giải thích, bởi anh biết, những lý do ấy đã trở nên vô nghĩa khi anh đối mặt với thực tại. Anh bận việc, anh theo đuổi tham vọng, anh thành công, nhưng anh đã đánh mất những gì quý giá nhất. Cái "khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà còn là sự ưu tiên, là những lựa chọn đã đẩy anh rời xa Lê An.

Chú Nam không hỏi nhiều, chỉ gật gù, rồi bắt đầu pha chế. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng đá va vào ly, tất cả đều quen thuộc. Chú Nam vừa làm, vừa chậm rãi kể chuyện. "Thị trấn mình giờ cũng khác nhiều rồi, Hạo à. Lớp trẻ đứa nào cũng muốn ra phố, mà ra rồi lại có đứa về... Đứa ở lại thì cũng yên bề gia thất cả." Những lời nói của Chú Nam không trực tiếp nhắc đến Lê An, nhưng lại như một mũi kim châm vào trái tim Trần Hạo. "Yên bề gia thất." Từ ngữ ấy cứ vang vọng trong đầu anh, là một lời nhắc nhở gián tiếp, nhưng rõ ràng đến đau đớn, về đám cưới sắp tới của Lê An.

Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như chính nỗi lòng anh lúc này. Anh cố gắng che giấu cảm xúc của mình, để không một chút yếu đuối nào lọt ra ngoài. Anh lắng nghe Chú Nam kể về những cuộc hôn nhân của những người trẻ trong thị trấn, về những cặp đôi thanh mai trúc mã đã nên duyên, về những đứa con của họ đã lớn khôn. Mỗi câu chuyện, dù là vui hay buồn, đều khiến anh cảm nhận được thời gian đã trôi qua nhanh đến mức nào, và rằng cuộc đời của Lê An cũng đã đi một ngả rẽ khác, một ngả rẽ không có anh.

"Có đứa đi xa rồi, thành đạt rồi cũng không về nữa," Chú Nam nói tiếp, ánh mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ, như thể đang nhìn về một khoảng trời nào đó ngoài thị trấn. "Nhưng cũng có đứa, dù đi đâu rồi, vẫn nhớ về cái gốc gác, về những người cũ. Mà thôi, mỗi người một số phận, mình cũng chẳng biết được." Lời của Chú Nam như một lời an ủi, nhưng cũng là một lời trách móc ngầm. Anh là người đã đi xa, đã thành đạt, nhưng đã không về kịp lúc. Anh đã nhớ về cái gốc gác, về người cũ, nhưng đã quá muộn.

Trần Hạo nhìn ra con đường nhỏ, nơi ánh nắng chiều đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối. Những chiếc xe đạp điện lướt qua, những tiếng nói cười của đám học sinh tan học vọng lại. Anh thấy những cặp đôi trẻ tay trong tay đi ngang qua quán, ánh mắt họ tràn đầy tình yêu và hy vọng. Anh nhớ lại những lần anh và Lê An cũng từng sánh bước trên con đường này, những lần anh muốn nắm lấy tay cô, nhưng rồi lại e dè, rụt rè. "Lời nói không thành," anh thầm nghĩ, "khoảng cách vô hình" đã được tạo nên bởi chính sự e dè của anh.

Anh ngồi đó rất lâu, ly cà phê đen đá đã vơi đi một nửa, những viên đá đã tan chảy thành nước loãng. Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, và không gian quán cà phê 'Góc Yên Bình' càng chìm sâu vào bóng tối, chỉ còn ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc lồng đèn giấy tỏa sáng, làm nổi bật những góc khuất. Tiếng nhạc acoustic vẫn chảy đều, nhưng giờ đây nghe như một bản tình ca buồn, đầy hoài niệm. Tiếng trò chuyện của khách đã thưa dần, chỉ còn lại vài người ngồi lại, trầm tư trong không gian yên tĩnh. Mùi cà phê vẫn vương vấn, nhưng không còn mang lại sự dễ chịu nữa, mà chỉ gợi lên một nỗi buồn miên man.

Anh cứ chờ đợi, chờ đợi một bóng hình quen thuộc, một nụ cười rạng rỡ sẽ xuất hiện ở ngưỡng cửa. Anh vẫn nuôi một tia hy vọng mong manh, rằng có thể Lê An cũng sẽ ghé quán, cũng sẽ tìm về những kỷ niệm cũ. Anh cứ nhìn ra con đường phía trước, đôi mắt anh dõi theo từng người qua lại, từng chiếc xe lướt qua. Nhưng hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, đêm tối đã bao trùm, và cô vẫn không xuất hiện.

Nỗi thất vọng len lỏi, nặng trĩu trong lòng anh. Anh nhận ra rằng việc chờ đợi một điều gì đó 'tình cờ' đã không còn là điều có thể nữa. Cuộc đời không phải là một bộ phim, nơi những cuộc gặp gỡ định mệnh luôn xảy ra đúng lúc. Cuộc đời là chuỗi những lựa chọn, và anh đã lựa chọn sai, đã "chậm một nhịp". Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, với mặt kính sapphire lấp lánh dưới ánh đèn vàng, khẽ phản chiếu ánh sáng, nhắc nhở anh về thời gian quý giá đã trôi đi, và về những gì anh đã đánh đổi. Những thành công, những danh vọng trên thành phố, giờ đây chỉ còn là một gánh nặng vô hình, một cái giá quá đắt cho sự lỡ làng này.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao nỗi niềm. Anh đứng dậy, đặt tiền lên bàn, lòng mang một quyết tâm mới. Sự chờ đợi thụ động này đã đến hồi kết. Anh không thể tiếp tục đứng nhìn từ xa, không thể tiếp tục hy vọng vào sự tình cờ may rủi. Anh cần một câu trả lời, một sự đối mặt trực tiếp. "Cháu về, chú. Chắc cháu sẽ ghé lại sớm," Trần Hạo nói với Chú Nam, giọng anh có một chút kiên định hơn, một chút nặng trĩu hơn so với lúc mới đến.

Chú Nam nhìn anh, ánh mắt tinh anh dường như thấu hiểu. Chú gật đầu nhẹ, không nói gì thêm. Trần Hạo quay lưng bước ra khỏi quán, cánh cửa gỗ khẽ đóng lại phía sau anh, và tiếng chuông gió lại leng keng một lần nữa, như một lời tạm biệt, hay một lời hứa hẹn. Anh bước đi vào màn đêm, ánh mắt anh nhìn về phía trước, không còn lảng tránh. Anh sẽ tìm Thanh Tùng. Anh sẽ đối mặt với sự thật. Dù nó có nghiệt ngã đến đâu, anh cũng phải chấp nhận. Bởi vì, anh không thể để cuộc đời của mình mãi mãi mắc kẹt trong cái "nếu như ngày đó" đầy tiếc nuối này.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free