Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 613: Gió Thoảng Thị Trấn, Lời Bàn Tán Vô Tình
Trần Hạo bước ra khỏi quán cà phê ‘Góc Yên Bình’, màn đêm đã nuốt trọn những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn, chỉ còn lại ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu trên con phố quen thuộc. Tiếng chuông gió leng keng như một lời tiễn biệt, hay một lời thì thầm đầy ẩn ý, vọng mãi sau lưng anh khi anh rảo bước. Hơi lạnh cuối chiều len lỏi qua lớp áo vest mỏng, thấm vào da thịt, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa bồn chồn đang cháy âm ỉ trong lồng ngực anh.
Anh đi bộ trên con đường lát gạch cũ kỹ, từng viên gạch đã mòn vẹt theo dấu chân thời gian, in hằn bao kỷ niệm. Những hàng cây cổ thụ dọc hai bên đường rì rào trong gió, lá khô rơi xào xạc dưới chân anh, tạo nên một bản nhạc buồn, như đang kể lại những câu chuyện đã qua. Tiếng gió thoảng qua hàng cây mang theo mùi khói bụi vương vấn, mùi ẩm mục của những ngôi nhà cổ, và cả mùi thơm thoang thoảng của cơm tối từ những căn bếp ấm cúng. Tất cả tạo nên một bức tranh thị trấn quen thuộc đến nao lòng, nhưng cũng xa lạ đến khó tả.
Anh nhớ lại lời Chú Nam, về những "đứa đi xa rồi", "thành đạt rồi cũng không về nữa". Anh là một trong số đó. Anh đã thành đạt, nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Anh đã "chậm một nhịp", để rồi "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" cứ thế lớn dần, chia cắt anh và Lê An. Nỗi dằn vặt đó, tựa như một sợi dây thừng vô hình, siết chặt lấy trái tim anh, khiến mỗi bước chân đều trở nên nặng nề.
Anh hướng về phía nhà Thanh Tùng, người bạn thân từ thuở cởi truồng tắm mưa, người có lẽ là tia hy vọng cuối cùng để anh tìm hiểu về cuộc sống hiện tại của Lê An. Đầu óc Trần Hạo lúc này chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất: gặp Tùng. Anh cần biết, cần phải đối mặt với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh không thể tiếp tục sống trong cái "nếu như ngày đó" đầy tiếc nuối này.
Khi anh đi ngang qua một con hẻm nhỏ dẫn vào khu dân cư cũ, nơi những ngôi nhà cấp bốn san sát nhau, anh nghe loáng thoáng tiếng người nói chuyện râm ran vọng ra. Đó là tiếng của vài người phụ nữ đang ngồi bên hiên nhà, vừa quạt nan vừa buôn chuyện. Một trong số đó là Bà Mai, anh nhận ra giọng nói quen thuộc của bà, dù đã bao năm không gặp. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và chiếc áo bà ba màu nâu sòng, đang ngồi giữa vòng vây của mấy người hàng xóm. Nụ cười hiền hậu thường trực trên môi bà dường như không bao giờ tắt.
"Đúng rồi đó cô Bảy," Bà Mai nói, giọng rổn rảng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi tối. "Con An nhà mình sắp lấy chồng rồi đó. Thằng Huy nó cũng giỏi giang, làm ở trên tỉnh, nghe đâu lương cao lắm, lại còn đẹp trai, xứng đôi vừa lứa hết biết."
Trần Hạo chợt khựng lại một nhịp, tai anh vô thức bắt được những từ khóa "con An", "lấy chồng", "thằng Huy". Tim anh như hẫng đi một nhịp. Anh thoáng nhíu mày, một cảm giác khó chịu lướt qua. Nhưng rồi, anh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó. "An..." Anh lẩm bẩm trong đầu. "Thị trấn này có biết bao nhiêu người tên An. Hơn nữa, cô gái xinh đẹp trong thị trấn thì lại càng nhiều." Anh tự nhủ, Lê An của anh đâu thể dễ dàng kết hôn như vậy. Cô ấy... cô ấy sẽ không làm thế. Cô ấy sẽ đợi anh, hoặc ít nhất là anh đã tự huyễn hoặc bản thân bằng suy nghĩ đó quá lâu rồi. Anh đã quá quen với hình ảnh Lê An trong quá khứ, một cô bé dịu dàng, luôn chờ đợi anh bên bờ sông cũ. Anh không thể hình dung ra một Lê An khác, một Lê An đã thuộc về một người đàn ông khác. Sự tự mãn cá nhân, cùng với niềm tin mù quáng vào tình cảm của Lê An dành cho mình, đã khiến anh vô tình bỏ qua những dấu hiệu quan trọng, những lời thì thầm của số phận.
"Ờ, con bé xinh đẹp vậy mà, ai cũng mong nó yên bề gia thất chứ," một Người Hàng Xóm Tò Mò chen vào, vẻ mặt hóng hớt, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn đường yếu ớt. "Nghe nói lễ lớn lắm nha. Nhà trai giàu có, chuẩn bị rình rang lắm."
"Đúng rồi đó cô Năm," Bà Mai tiếp lời, "cưới xong là nó theo chồng lên tỉnh luôn đó. Cuộc đời con bé vậy là có chỗ dựa rồi. Nhìn mà mừng cho nó."
Trần Hạo nghe loáng thoáng những từ ngữ đó, tai anh chỉ lướt qua như những làn gió thoảng. Anh không dừng lại, chỉ bước nhanh hơn. Tâm trí anh bị bủa vây bởi hàng ngàn suy nghĩ về Lê An, về những kỷ niệm đã hóa thành hoài niệm, về cái "nếu như ngày đó" đã ám ảnh anh suốt bao năm. Anh đang quá tập trung vào việc tìm kiếm một Lê An của quá khứ, một Lê An mà anh tin rằng vẫn đang chờ đợi, đến mức không thể nhận ra những lời bàn tán kia chính là về Lê An của hiện tại. Anh bỏ qua những lời đó như bỏ qua những tạp âm vô nghĩa, không hề để tâm rằng đó chính là những mảnh ghép của sự thật đang chờ đợi anh.
Anh tự nhủ, thị trấn này có hàng chục cô gái tên An, và không phải ai tên An cũng là Lê An của anh. Hơn nữa, cái từ "xinh đẹp" thì có cô gái nào không được khen là xinh đẹp khi sắp lấy chồng cơ chứ? Anh vẫn giữ vững niềm tin mù quáng rằng Lê An sẽ không kết hôn một cách vội vã như vậy. Cô ấy là người sâu sắc, không thể nào. Anh không muốn tin, không dám tin. Sự thành công rực rỡ ở thành phố lớn đã tạo nên một bức màn che chắn tầm nhìn của anh, khiến anh tin rằng mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát, rằng anh có thể quay về và giành lại những gì đã mất. Nhưng cuộc đời đâu có dễ dàng như vậy.
Anh tiếp tục rảo bước, những lời bàn tán về "con An" và "đám cưới lớn" dần chìm vào phía sau, bị nuốt chửng bởi tiếng chó sủa văng vẳng từ xa và tiếng nồi niêu va chạm lạch cạch từ những căn nhà dọc đường. Không khí se lạnh cuối chiều càng lúc càng rõ rệt hơn, khiến anh khẽ rùng mình. Trần Hạo đưa tay lên vuốt mái tóc hơi rối của mình, một tiếng thở dài vô thức thoát ra khỏi lồng ngực. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, mặt kính sapphire lấp lánh phản chiếu ánh đèn đường yếu ớt, như nhắc nhở anh về thời gian quý giá đã trôi qua, và về những gì anh đã đánh đổi. Những thành công, những danh vọng trên thành phố, giờ đây chỉ còn là một gánh nặng vô hình, một cái giá quá đắt cho sự lỡ làng này.
An... em đang ở đâu? Em có khỏe không? Những năm qua... anh đã làm gì? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu anh, không ngừng dày vò. Anh đã quá bận rộn với sự nghiệp, với những mối quan hệ xã giao, với việc xây dựng một đế chế của riêng mình, mà quên mất rằng, có một người con gái vẫn đang chờ đợi anh ở nơi đây, bên bờ sông cũ. Anh đã quá tự tin vào tình cảm của mình, tin rằng chỉ cần quay về, mọi thứ sẽ lại như xưa. Nhưng cuộc đời không phải là một dòng sông đứng yên, nó là một dòng chảy không ngừng nghỉ, mang theo tất cả đi xa.
Đám cưới? Chuyện của ai đó thôi. Lê An của mình... cô ấy đâu có dễ dàng kết hôn như vậy. Anh cố gắng trấn an bản thân, đẩy lùi những lo lắng vô cớ. Sự tự lừa dối này đã trở thành một phần của anh, một tấm lá chắn bảo vệ anh khỏi sự thật nghiệt ngã. Anh không muốn đối mặt với viễn cảnh Lê An thuộc về người khác, không muốn chấp nhận rằng anh đã thực sự "lỡ một bước, lỡ cả một đời". Hình ảnh Lê An trong tâm trí anh vẫn là cô gái dịu dàng, e ấp của những ngày thơ ấu, của những buổi tan trường chung đường, của những đêm trò chuyện vu vơ. Anh đã vẽ nên một bức tranh hoàn hảo về sự chờ đợi, một bức tranh không hề có sự xuất hiện của bất kỳ ai khác.
Trần Hạo tăng tốc bước chân, muốn nhanh chóng tìm đến Thanh Tùng để giải tỏa những nỗi bứt rứt trong lòng. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát cháy bỏng được nghe Tùng nói, được nghe một lời giải đáp, dù cho lời giải đáp đó có đau đớn đến nhường nào. Anh không thể tiếp tục mơ hồ, không thể tiếp tục né tránh. Anh cần một sự rõ ràng, một điểm tựa để anh có thể chấp nhận thực tại, dù thực tại đó có khác xa với những gì anh vẫn hằng mơ tưởng. Anh đang chạy đua với thời gian, chạy đua với chính bản thân mình, nhưng anh không hề biết rằng, cuộc đua này có lẽ đã kết thúc từ rất lâu rồi.
Trời tối hẳn, những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen như nhung. Không khí càng thêm phần se lạnh, báo hiệu một đêm đông đang đến gần. Cuối cùng, anh cũng đứng trước cổng nhà Thanh Tùng, một ngôi nhà cấp bốn giản dị đã nhuốm màu thời gian, với bức tường vôi đã bạc phếch và mái ngói rêu phong. Ngôi nhà không quá khác biệt so với những gì anh nhớ, chỉ có vẻ cũ kỹ hơn, trầm mặc hơn. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ bên trong qua khe cửa, tạo cảm giác ấm cúng nhưng cũng đầy hoài niệm. Tiếng quạt trần quay đều đều từ một căn phòng nào đó vọng ra, cùng với mùi đất ẩm và mùi cơm tối thoang thoảng, gợi lên một cảm giác bình yên đến lạ.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh căng đầy không khí lạnh. Hàng ngàn câu hỏi, hàng ngàn nỗi niềm chất chứa trong lòng, giờ đây chỉ còn chờ đợi để được giãi bày. Anh đưa tay lên, gõ cửa ba tiếng dứt khoát: *Cốc! Cốc! Cốc!*
Chỉ vài giây sau, cánh cửa gỗ cũ kỹ kẽo kẹt mở ra. Ánh sáng vàng từ bên trong hắt ra, soi rõ khuôn mặt ngạc nhiên tột độ của Thanh Tùng. Anh vẫn vậy, vóc người cao, hơi gầy, nhưng nụ cười hiền hậu thì vẫn không đổi. Mái tóc anh đã lấm tấm vài sợi bạc, dấu hiệu của thời gian không ngừng trôi. Tùng đứng đó, tròn mắt nhìn anh, như thể anh là một bóng ma từ quá khứ hiện về.
"Tùng... là anh đây," Trần Hạo nói, giọng anh trầm khàn, chứa đựng bao nhiêu cảm xúc hỗn độn. Anh cố gắng kìm nén sự bồn chồn, sự lo lắng đang trỗi dậy trong lòng.
Thanh Tùng vẫn đứng bất động một lúc, sau đó, ánh mắt ngạc nhiên chợt bừng sáng thành niềm vui sướng tột độ. Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi anh, nụ cười mà Trần Hạo đã không nhìn thấy suốt bao năm qua.
"Hạo! Trời đất ơi!" Thanh Tùng thốt lên, giọng nói đầy bất ngờ và hạnh phúc. Anh gần như nhảy cẫng lên. "Cậu về từ bao giờ? Sao không báo trước một tiếng? Trời ơi, không thể tin được!"
Thanh Tùng vội vàng kéo Trần Hạo vào nhà, ánh mắt vẫn chưa hết bất ngờ. Trong khoảnh khắc đó, Trần Hạo cảm thấy một tia hy vọng mong manh, một chút ấm áp len lỏi vào trái tim đang lạnh giá của mình. Có lẽ, Tùng sẽ là người giúp anh gỡ rối mọi khúc mắc, giúp anh tìm lại được những mảnh ghép đã mất.
"Anh... anh muốn gặp em. Có chuyện quan trọng cần hỏi," Trần Hạo nói, khi Thanh Tùng đã kéo anh vào giữa phòng khách giản dị của ngôi nhà. Cánh cửa gỗ khẽ đóng lại phía sau, cắt đứt anh với màn đêm lạnh lẽo bên ngoài. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng sự hiện diện của người bạn cũ đã mang lại cho anh một chút yên bình, trước khi cơn bão của sự thật ập đến.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.