Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 614: Nỗi Bất An Lặng Lẽ

Trần Hạo đứng lặng lẽ, hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh căng đầy không khí lạnh của đêm khuya. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ vườn nhà kế bên vọng lại, hòa cùng tiếng chó sủa xa xăm, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch mà quen thuộc đến lạ lùng. Anh cảm nhận mùi đất ẩm nồng nàn sau một ngày nắng gắt, xen lẫn mùi hoa dại thoang thoảng từ những bụi cây quanh hàng rào. Tất cả những hương vị, âm thanh ấy như một dòng sông ký ức, êm đềm chảy ngược về những năm tháng đã qua, những năm tháng mà anh cứ ngỡ mình đã quên. Ngôi nhà của Thanh Tùng, với bức tường vôi đã bạc phếch và mái ngói rêu phong, hiện ra trong ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ bên trong qua khe cửa, không khác nhiều so với những gì anh nhớ, chỉ có vẻ cũ kỹ hơn, trầm mặc hơn, như một chứng nhân thầm lặng của thời gian.

Một cảm giác bình yên tạm thời len lỏi qua lồng ngực Trần Hạo, xua đi phần nào những bồn chồn, lo lắng mà anh đã mang theo suốt cả ngày dài. Anh đã đi một chặng đường dài, cả về địa lý lẫn tâm hồn, để đến được đây, để tìm kiếm một câu trả lời, một sự rõ ràng cho những khúc mắc đang gặm nhấm anh. Hàng ngàn câu hỏi, hàng ngàn nỗi niềm chất chứa trong lòng, giờ đây chỉ còn chờ đợi để được giãi bày, để được tháo gỡ. Anh đưa tay lên, gõ cửa ba tiếng dứt khoát: *Cốc! Cốc! Cốc!* Tiếng gõ cửa vang lên khô khan trong không gian tĩnh mịch, như một nhịp đập của trái tim đang chờ đợi.

Chỉ vài giây sau, cánh cửa gỗ cũ kỹ kẽo kẹt mở ra, mang theo một làn gió nhẹ và mùi hương quen thuộc của gỗ cũ. Ánh sáng vàng từ bên trong hắt ra, soi rõ khuôn mặt ngạc nhiên tột độ của Thanh Tùng. Anh vẫn vậy, vóc người cao, hơi gầy, nhưng nụ cười hiền hậu thì vẫn không đổi, chỉ có mái tóc đã lấm tấm vài sợi bạc, dấu hiệu của thời gian không ngừng trôi. Tùng đứng đó, tròn mắt nhìn anh, như thể anh là một bóng ma từ quá khứ hiện về, một ảo ảnh mà anh không thể tin là thật.

"Tùng... là anh đây," Trần Hạo nói, giọng anh trầm khàn, chứa đựng bao nhiêu cảm xúc hỗn độn. Anh cố gắng kìm nén sự bồn chồn, sự lo lắng đang trỗi dậy trong lòng, chỉ để lộ ra một nụ cười nhẹ nhõm, một chút mãn nguyện khi cuối cùng cũng đã tìm thấy người bạn cũ.

Thanh Tùng vẫn đứng bất động một lúc, như đang cố gắng xác nhận sự thật. Rồi, ánh mắt ngạc nhiên chợt bừng sáng thành niềm vui sướng tột độ, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi anh, nụ cười mà Trần Hạo đã không nhìn thấy suốt bao năm qua. "Hạo! Trời đất ơi!" Thanh Tùng thốt lên, giọng nói đầy bất ngờ và hạnh phúc, như thể anh vừa tìm thấy một báu vật bị lãng quên. "Cậu về từ bao giờ? Sao không báo trước một tiếng? Trời ơi, không thể tin được!" Anh gần như nhảy cẫng lên, niềm vui sướng tột độ khiến anh quên cả những phép tắc thường ngày.

Thanh Tùng vội vàng bước ra, kéo Trần Hạo vào lòng bằng một cái ôm thật chặt, một cái ôm mang theo sự nồng nhiệt của tình bạn thân thiết sau bao năm xa cách. Sức mạnh của cái ôm đó như muốn bù đắp cho tất cả những khoảng trống thời gian, những lời nói không thành, những kỷ niệm đã lùi vào dĩ vãng. Trần Hạo cũng ôm chặt lấy bạn, cảm nhận hơi ấm và sự chân thành từ người bạn cũ. Trong khoảnh khắc đó, mọi lo toan, mọi nghi ngờ về Lê An dường như tan biến, nhường chỗ cho một chút ấm áp len lỏi vào trái tim đang lạnh giá của mình. Anh cảm thấy một tia hy vọng mong manh, một chút bình yên hiếm hoi. Có lẽ, Tùng sẽ là người giúp anh gỡ rối mọi khúc mắc, giúp anh tìm lại được những mảnh ghép đã mất.

"Mới về thôi, muốn tạo bất ngờ cho cậu. Lâu rồi không gặp, cậu vẫn khỏe chứ?" Trần Hạo mỉm cười nhẹ nhõm, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở và cảm xúc đang dâng trào. Anh không muốn để lộ quá nhiều sự bồn chồn của mình ngay lập tức. Anh muốn giữ sự bình tĩnh, ít nhất là cho đến khi anh có thể tìm được cơ hội để dò hỏi về Lê An.

Thanh Tùng vẫn chưa hết vui mừng, anh kéo Trần Hạo vào nhà, ánh mắt vẫn rạng rỡ, không rời khỏi bạn. "Khỏe, khỏe lắm! Cậu vào đi, đứng đây làm gì." Cánh cửa gỗ khẽ đóng lại phía sau, cắt đứt Trần Hạo với màn đêm lạnh lẽo bên ngoài, đưa anh vào không gian ấm cúng, quen thuộc của một ngôi nhà vùng quê. Mùi cơm tối thoang thoảng còn vương lại, hòa quyện với mùi đất ẩm và mùi gỗ cũ, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng sự hiện diện của người bạn cũ đã mang lại cho anh một chút yên bình, trước khi cơn bão của sự thật ập đến. Trần Hạo thầm nghĩ, có lẽ, anh đã đến đúng lúc, đúng nơi để tìm kiếm những câu trả lời mà anh đã chờ đợi suốt bấy lâu. Anh đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì, miễn là anh có thể biết được sự thật về Lê An.

Thanh Tùng nhanh chóng kéo Trần Hạo vào phòng khách giản dị. Ánh đèn vàng ấm áp từ bóng đèn sợi đốt treo trên trần tỏa ra, chiếu sáng những vật dụng đã cũ kỹ nhưng được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Có vài bức ảnh cũ kỹ, ố vàng treo trên tường, ghi lại những khoảnh khắc của một gia đình nhỏ, một cuộc sống bình dị. Trần Hạo thoáng thấy mình và Thanh Tùng trong một bức ảnh chụp chung hồi cấp ba, nụ cười ngây ngô và ánh mắt đầy hoài bão. Một cơn gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ mở hé, mang theo mùi hoa dại thoang thoảng và tiếng côn trùng đêm rả rích, tạo nên một không gian hoài niệm sâu sắc.

Thanh Tùng vội vã bật ấm đun nước, tiếng ấm trà sôi liu riu vang lên trong không gian tĩnh lặng, làm dịu đi chút không khí ngỡ ngàng ban đầu. Mùi trà nóng thoang thoảng lan tỏa, xua đi mùi khói bếp còn vương nhẹ. Hai người ngồi đối diện nhau trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tiếng ghế kẽo kẹt nhẹ khi dịch chuyển. Trần Hạo nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm nồng nàn, cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Anh quan sát Thanh Tùng, người bạn thân thiết của mình, đang cười nói rạng rỡ, nhưng anh vẫn cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế nào đó trong ánh mắt bạn, một cái gì đó mong manh như sương khói, khó nắm bắt.

"Nào, kể mình nghe đi Hạo," Thanh Tùng hồ hởi, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Công việc ở thành phố của cậu dạo này thế nào? Nghe nói cậu thành đạt lắm, cả thị trấn ai cũng biết tên Trần Hạo rồi đấy!"

Trần Hạo cười nhẹ, khẽ lắc đầu. "Cũng bình thường thôi Tùng à, áp lực cạnh tranh lớn. Nhưng mà cũng có chút thành tựu. Cậu thì sao? Công việc ở thị trấn ổn chứ? Gia đình nhỏ của cậu thế nào rồi?" Anh cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể, nhưng trong lòng đã bắt đầu lên kế hoạch dò hỏi. Anh cần một cách khéo léo để đưa câu chuyện đến Lê An mà không làm Thanh Tùng cảnh giác.

Thanh Tùng bắt đầu kể về cuộc sống của mình, về công việc ổn định ở ủy ban thị trấn, về vợ và hai đứa con nhỏ. Giọng anh tràn đầy niềm vui và sự hài lòng với cuộc sống bình dị nơi quê nhà. Trần Hạo lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, nhưng tâm trí anh vẫn đang chạy đua với một mục đích khác. Anh khéo léo lồng ghép những câu hỏi về bạn bè chung, chờ đợi Thanh Tùng nhắc đến Lê An.

"Mấy đứa bạn cũ dạo này thế nào rồi Tùng? Thằng Quang, con Mai... dạo này có gặp nhau không?" Trần Hạo đặt ly trà xuống bàn, tiếng động nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Anh cố gắng tỏ ra thản nhiên, như chỉ là một câu hỏi thăm thông thường giữa những người bạn cũ.

Thanh Tùng nhấp một ngụm trà, ánh mắt khẽ dao động. Anh cười gượng, nụ cười không còn tự nhiên như lúc đầu. "À... ờ... bọn nó vẫn vậy. Quang thì vẫn chạy xe dịch vụ, mới mua thêm con xe mới toanh. Mai thì mới sinh em bé, đứa thứ hai rồi. Bận rộn lắm, lâu lâu mới tụ tập được một bữa." Tùng nói, giọng anh hơi chùng xuống khi nhắc đến Mai, nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ vui vẻ ban đầu.

"Thế à... tốt quá," Trần Hạo nói, giọng anh trầm khàn, cố ý không nhắc tên Lê An, chờ đợi. Anh đang thử Thanh Tùng, xem liệu Tùng có chủ động nhắc đến Lê An hay không. "Còn ai nữa không? Chắc cũng nhiều người thay đổi lắm nhỉ? Thị trấn mình cũng khác xưa nhiều rồi." Anh nhìn thẳng vào Thanh Tùng, cố gắng đọc vị cảm xúc qua ánh mắt của bạn.

Thanh Tùng nhìn xuống tách trà đang bốc hơi nghi ngút, hơi lúng túng. Anh gãi đầu, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào Trần Hạo. "À... không, cũng chỉ có vậy thôi. Mấy đứa khác thì cũng bận bịu công việc, gia đình hết cả. Ai cũng có cuộc sống riêng. Cậu thì sao, công việc ở thành phố tốt chứ? Chắc áp lực lắm?" Thanh Tùng nhanh chóng chuyển chủ đề, cố gắng lái câu chuyện sang một hướng khác, một hướng an toàn hơn. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Trần Hạo. Nỗi bất an mà anh đã cố gắng trấn an bản thân suốt từ chiều nay, giờ đây bắt đầu nhen nhóm và lớn dần. Anh cảm thấy một khoảng cách vô hình đang hình thành giữa anh và Thanh Tùng, một khoảng cách không phải do thời gian hay địa lý, mà là do một điều gì đó chưa được nói ra, một sự thật đang bị che giấu. Cảm giác này thật khó chịu, như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực anh. Anh biết, Thanh Tùng đang giấu anh điều gì đó. Và điều đó, chắc chắn, có liên quan đến Lê An.

Trần Hạo im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh xoáy sâu vào Thanh Tùng. Anh hiểu rằng Thanh Tùng đang cố gắng tránh né một điều gì đó, một sự thật mà có lẽ anh không muốn nghe. Cảm giác ấm áp ban đầu của căn phòng dần bị thay thế bằng một sự căng thẳng vô hình. Tiếng côn trùng đêm bên ngoài dường như to hơn, nhấn nhá sự im lặng đầy khó chịu giữa hai người. Ánh đèn vàng ấm áp từ bóng đèn sợi đốt treo trên trần dường như cũng không đủ sức xua đi cái cảm giác bất an đang bao trùm. Trần Hạo cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang gồng lên, chuẩn bị đón nhận một cú sốc nào đó. Nỗi bất an trong lòng Hạo giờ đây đã hóa thành một cục nghẹn, một dự cảm không lành, như một đám mây đen đang vần vũ trên bầu trời tâm trí anh. Anh không thể chờ đợi được nữa, anh cần biết sự thật. Lời bàn tán về "cô gái xinh đẹp" sắp "lên xe hoa" mà anh đã nghe loáng thoáng trên đường, giờ đây bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một trong đầu, như một điềm báo chẳng lành.

Anh đặt ly trà xuống bàn, tiếng động nhỏ nhưng vang rõ trong không gian tĩnh lặng, như một tín hiệu kết thúc cho màn thăm dò đầy gượng gạo. Anh ngả người về phía trước một chút, ánh mắt đầy lo lắng và quyết đoán nhìn thẳng vào Thanh Tùng. Giọng anh trầm khàn, nặng trĩu, từng chữ như được nén lại từ sâu thẳm trong lòng.

"Tùng... cậu đang giấu mình chuyện gì phải không?"

Thanh Tùng giật mình, ánh mắt đang nhìn xuống tách trà nóng bỗng ngước lên, chạm phải ánh mắt dò xét của Trần Hạo. Khuôn mặt anh chợt hiện lên vẻ bối rối và lo lắng tột độ, như một đứa trẻ bị bắt quả tang đang làm điều gì đó sai trái. Anh vội vàng lắc đầu, môi mấp máy nhưng không thành lời.

"Hạo... không... không có gì cả." Giọng Tùng lí nhí, yếu ớt, không đủ sức thuyết phục ngay cả chính bản thân anh. Anh gãi đầu, ánh mắt dao động, tránh né cái nhìn sắc bén của Trần Hạo. Bàn tay anh nắm chặt tách trà, như thể đang cố gắng bấu víu vào một điểm tựa nào đó.

Trần Hạo không buông tha. Anh biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Anh cần phải dứt khoát, phải đẩy Thanh Tùng vào chân tường. "Là về Lê An, đúng không?" Anh nói thẳng, không vòng vo thêm nữa. Tên của cô gái ấy, thốt ra từ môi anh, vang vọng trong không gian nhỏ, mang theo một sức nặng ngàn cân. "Dạo này mình không liên lạc được với An. Cậu có biết An thế nào không?" Giọng anh không còn sự bình thản ban đầu, mà xen lẫn một nỗi sốt ruột, một sự khẩn thiết không thể che giấu. Anh biết, anh đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật, một sự thật mà anh đã từng cố tình lảng tránh, nhưng giờ đây, anh không thể né tránh thêm được nữa.

Thanh Tùng hoàn toàn cứng đờ. Anh nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy bất lực và có chút đau khổ. Anh muốn nói, nhưng dường như có một tảng đá vô hình đang chẹn ngang cổ họng. Anh biết, giây phút này đã đến. Giây phút anh phải đối mặt với người bạn cũ, với sự thật phũ phàng mà anh đã cố gắng che giấu bấy lâu. Anh đã từng nghĩ, có lẽ Trần Hạo sẽ không bao giờ quay về. Nhưng anh đã sai. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh phải gánh chịu hậu quả của sự chậm trễ này, không chỉ cho bản thân, mà còn cho cả Trần Hạo. Nỗi bất an trong mắt Trần Hạo đã biến thành một lưỡi dao sắc lạnh, chĩa thẳng vào trái tim Thanh Tùng, buộc anh phải mở lời, dù biết rằng lời nói đó sẽ mang theo bao nhiêu đau đớn.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free