Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 615: Hành Lang Vắng Lặng, Ký Ức Đau Đáu

Trần Hạo im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh xoáy sâu vào Thanh Tùng. Anh hiểu rằng Thanh Tùng đang cố gắng tránh né một điều gì đó, một sự thật mà có lẽ anh không muốn nghe. Cảm giác ấm áp ban đầu của căn phòng dần bị thay thế bằng một sự căng thẳng vô hình. Tiếng côn trùng đêm bên ngoài dường như to hơn, nhấn nhá sự im lặng đầy khó chịu giữa hai người. Ánh đèn vàng ấm áp từ bóng đèn sợi đốt treo trên trần dường như cũng không đủ sức xua đi cái cảm giác bất an đang bao trùm. Trần Hạo cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang gồng lên, chuẩn bị đón nhận một cú sốc nào đó. Nỗi bất an trong lòng Hạo giờ đây đã hóa thành một cục nghẹn, một dự cảm không lành, như một đám mây đen đang vần vũ trên bầu trời tâm trí anh. Anh không thể chờ đợi được nữa, anh cần biết sự thật. Lời bàn tán về "cô gái xinh đẹp" sắp "lên xe hoa" mà anh đã nghe loáng thoáng trên đường, giờ đây bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một trong đầu, như một điềm báo chẳng lành.

Anh đặt ly trà xuống bàn, tiếng động nhỏ nhưng vang rõ trong không gian tĩnh lặng, như một tín hiệu kết thúc cho màn thăm dò đầy gượng gạo. Anh ngả người về phía trước một chút, ánh mắt đầy lo lắng và quyết đoán nhìn thẳng vào Thanh Tùng. Giọng anh trầm khàn, nặng trĩu, từng chữ như được nén lại từ sâu thẳm trong lòng.

"Tùng... cậu đang giấu mình chuyện gì phải không?"

Thanh Tùng giật mình, ánh mắt đang nhìn xuống tách trà nóng bỗng ngước lên, chạm phải ánh mắt dò xét của Trần Hạo. Khuôn mặt anh chợt hiện lên vẻ bối rối và lo lắng tột độ, như một đứa trẻ bị bắt quả tang đang làm điều gì đó sai trái. Anh vội vàng lắc đầu, môi mấp máy nhưng không thành lời.

"Hạo... không... không có gì cả." Giọng Tùng lí nhí, yếu ớt, không đủ sức thuyết phục ngay cả chính bản thân anh. Anh gãi đầu, ánh mắt dao động, tránh né cái nhìn sắc bén của Trần Hạo. Bàn tay anh nắm chặt tách trà, như thể đang cố gắng bấu víu vào một điểm tựa nào đó.

Trần Hạo không buông tha. Anh biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Anh cần phải dứt khoát, phải đẩy Thanh Tùng vào chân tường. "Là về Lê An, đúng không?" Anh nói thẳng, không vòng vo thêm nữa. Tên của cô gái ấy, thốt ra từ môi anh, vang vọng trong không gian nhỏ, mang theo một sức nặng ngàn cân. "Dạo này mình không liên lạc được với An. Cậu có biết An thế nào không?" Giọng anh không còn sự bình thản ban đầu, mà xen lẫn một nỗi sốt ruột, một sự khẩn thiết không thể che giấu. Anh biết, anh đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật, một sự thật mà anh đã từng cố tình lảng tránh, nhưng giờ đây, anh không thể né tránh thêm được nữa.

Thanh Tùng hoàn toàn cứng đờ. Anh nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy bất lực và có chút đau khổ. Anh muốn nói, nhưng dường như có một tảng đá vô hình đang chẹn ngang cổ họng. Anh biết, giây phút này đã đến. Giây phút anh phải đối mặt với người bạn cũ, với sự thật phũ phàng mà anh đã cố gắng che giấu bấy lâu. Anh đã từng nghĩ, có lẽ Trần Hạo sẽ không bao giờ quay về. Nhưng anh đã sai. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh phải gánh chịu hậu quả của sự chậm trễ này, không chỉ cho bản thân, mà còn cho cả Trần Hạo. Nỗi bất an trong mắt Trần Hạo đã biến thành một lưỡi dao sắc lạnh, chĩa thẳng vào trái tim Thanh Tùng, buộc anh phải mở lời, dù biết rằng lời nói đó sẽ mang theo bao nhiêu đau đớn.

Thanh Tùng hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng nén lại tất cả những cảm xúc hỗn độn trong lòng. Anh buông tay khỏi tách trà, đặt nó xuống bàn một cách thận trọng, tiếng lách cách nhẹ nhàng trong sự im lặng căng như dây đàn. Anh ngước mắt nhìn Trần Hạo, ánh mắt tràn ngập vẻ áy náy và buồn bã. "Hạo... cậu về muộn quá rồi." Giọng Thanh Tùng trầm khàn, mang theo một sự tiếc nuối sâu sắc, như tiếng thở dài của thời gian. Từng chữ như cứa vào lòng Trần Hạo, lạnh buốt đến tận xương tủy. Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, báo hiệu một tin tức chẳng lành sắp ập đến. Tim anh đập thình thịch, mạnh đến nỗi anh nghĩ mình có thể nghe thấy nó vang vọng trong lồng ngực.

"Muộn... là sao?" Trần Hạo cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng đôi tay anh đã nắm chặt vào nhau dưới gầm bàn, móng tay găm sâu vào da thịt. Ánh đèn vàng ấm áp của căn phòng bỗng trở nên chói mắt, không gian xung quanh như quay cuồng. Anh cảm thấy một cơn chóng mặt nhẹ ập đến, như thể anh đang đứng trên bờ vực của một sự thật tàn khốc. Anh nhìn chằm chằm vào Thanh Tùng, cầu xin một lời giải thích, nhưng đồng thời cũng sợ hãi cái lời giải thích đó.

Thanh Tùng khẽ lắc đầu, như thể đang xua đi một ý nghĩ đau lòng. Anh đặt tay lên vai Trần Hạo, một cử chỉ đầy an ủi nhưng lại khiến Trần Hạo càng thêm lo sợ. "An... nó sắp lấy chồng rồi, Hạo ạ."

Từng lời của Thanh Tùng vang lên trong không gian, không quá lớn nhưng lại như một tiếng sét đánh ngang tai Trần Hạo. "Sắp lấy chồng..." Cả thế giới dường như dừng lại. Thời gian ngừng trôi, không khí đặc quánh lại, và tiếng côn trùng đêm bỗng chốc trở nên câm nín. Trần Hạo cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, như có ai đó vừa rút cạn tất cả mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc ra khỏi anh. Anh đứng sững, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt, như thể anh đang cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho điều vừa xảy ra. Anh không nghe nhầm đấy chứ? Anh về muộn quá rồi ư?

"Ai... ai cơ?" Giọng Trần Hạo khô khốc, khản đặc, như thể anh vừa đi qua một sa mạc khô cằn. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Mọi hy vọng, mọi mơ ước mà anh đã ấp ủ bấy lâu nay, tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc này, như bọt biển tan vào đại dương.

Thanh Tùng cúi đầu, ánh mắt tránh né. "Là Nguyễn Hoàng Huy, Hạo ạ. Chắc cậu còn nhớ..."

Nguyễn Hoàng Huy. Cái tên ấy như một nhát dao nữa cứa vào trái tim Trần Hạo. Hoàng Huy, người bạn cùng lớp, người luôn tỏ ra quan tâm đến Lê An một cách công khai, điều mà Trần Hạo chưa bao giờ dám làm. Một gương mặt mờ nhạt trong ký ức của anh bỗng trở nên rõ ràng, gắn liền với sự thật phũ phàng này. "Không thể nào..." Trần Hạo lẩm bẩm, một lời phủ nhận yếu ớt trước hiện thực nghiệt ngã. Anh lắc đầu, cố gắng xua đi những lời nói đó, như thể chúng chỉ là một cơn ác mộng.

Một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể anh, từ đỉnh đầu xuống gót chân. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, khó thở đến kinh khủng. Nỗi đau đớn không tên dâng lên, nhấn chìm anh trong một hố sâu tuyệt vọng. Hối hận. Hối hận tột cùng. Lời của Lê An năm xưa, "thích thì không đủ", giờ đây vang vọng trong tâm trí anh, chua chát hơn bao giờ hết. Anh đã chậm một nhịp. Luôn luôn là chậm một nhịp.

Thanh Tùng nhìn Trần Hạo, ánh mắt đầy thương cảm. Anh biết, bạn mình đang phải chịu đựng một cú sốc lớn. Anh đã cố gắng trì hoãn việc này, nhưng cuối cùng, sự thật vẫn phải được nói ra. Anh thấy Trần Hạo dần mất đi vẻ kiên định, ánh mắt anh từ vô hồn chuyển sang dằn vặt, rồi tuyệt vọng. "Anh xin lỗi, Hạo. Anh biết cậu sẽ rất buồn. Nhưng... chuyện đã định rồi."

Trần Hạo không nghe thấy gì nữa. Tiếng nói của Thanh Tùng dần trở nên xa xăm, như thể anh đang nghe qua một lớp nước dày đặc. Anh chỉ thấy hình ảnh Lê An, nụ cười trong trẻo của cô, ánh mắt dịu dàng của cô, tất cả những kỷ niệm ngọt ngào bỗng chốc trở thành những lưỡi dao sắc bén, cứa vào tâm can anh. Anh đã về. Anh đã trở lại. Nhưng anh đã quá muộn. Chính sự e dè, không dám bày tỏ của anh, sự chậm trễ của anh đã tạo nên khoảng cách vô hình này, để rồi giờ đây, nó trở thành một vực thẳm không thể nào vượt qua.

Thanh Tùng nắm lấy tay Trần Hạo, bàn tay lạnh ngắt. "Cậu đừng suy nghĩ nhiều. Dù sao thì An cũng sẽ hạnh phúc thôi."

Hạnh phúc. Hai chữ ấy như một mũi dao nhọn đâm thẳng vào trái tim Trần Hạo. Hạnh phúc của Lê An, nhưng không có anh. Nước mắt nóng hổi bất chợt trào ra, lăn dài trên gò má anh. Anh không khóc nức nở, chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ, vô vọng, rơi xuống hòa vào nền gạch lạnh lẽo. Đó là giọt nước mắt của sự nuối tiếc, của sự hối hận, của một tình yêu đã bị chôn vùi bởi chính sự rụt rè của bản thân.

Anh đứng dậy một cách chậm rãi, cơ thể nặng trĩu như đeo chì. Anh không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu với Thanh Tùng, một cái gật đầu đầy mệt mỏi và cam chịu. Thanh Tùng nhìn theo bóng anh, lòng nặng trĩu. Anh biết, đêm nay sẽ là một đêm dài đối với Trần Hạo.

***

Trần Hạo bước đi vô định trên con đường quen thuộc của thị trấn, những lời của Thanh Tùng vẫn văng vẳng bên tai như tiếng sét đánh ngang tai. "An... nó sắp lấy chồng rồi. Chú rể là Hoàng Huy..." Từng chữ cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, lặp đi lặp lại như một lời nguyền. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ cảm thấy một nỗi đau tột cùng, một sự trống rỗng choáng ngợp. Con đường vốn đã quen thuộc đến từng viên gạch, từng hàng cây, giờ đây bỗng trở nên xa lạ, mờ ảo dưới ánh đèn đường vàng vọt. Những ánh đèn yếu ớt ấy không đủ sức xua đi bóng tối dày đặc đang bao trùm lấy tâm hồn anh.

Tiếng côn trùng đêm rả rích, như tiếng than khóc não nề cho mối tình không thành của anh. Mùi ẩm của đất sau cơn mưa chiều, mùi hoa đêm thoang thoảng, tất cả những mùi hương quen thuộc của thị trấn yên bình giờ đây chỉ càng làm tăng thêm cảm giác trống vắng, cô độc. Từng bước chân của anh nặng nề, như thể anh đang kéo lê cả một tảng đá trong lòng. Mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào trái tim, mỗi ánh đèn đường là một vết xước vào tâm hồn. Anh cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực anh vẫn bị bóp nghẹt, không khí dường như cũng từ chối đi vào.

"Sắp lấy chồng? Hoàng Huy?" Anh lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong gió đêm. Không, không thể nào. Anh đã trở về mà. Anh đã về để tìm cô ấy. Anh đã về để sửa chữa những sai lầm. Nhưng tất cả đã quá muộn. Cái cảm giác "chậm một nhịp" giờ đây không chỉ là một cụm từ, mà là một hiện thực tàn khốc đang giày vò anh.

Lời bàn tán của những người hàng xóm về "cô gái xinh đẹp" sắp "lên xe hoa" mà anh đã nghe loáng thoáng trên đường, giờ đây bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một trong đầu, không còn là điềm báo nữa, mà là sự thật đã được định đoạt. Anh đã bỏ qua. Anh đã vô tâm. Anh đã nghĩ đó là chuyện của người khác, không liên quan đến Lê An của mình. Cái sự mù quáng đó, giờ đây, trở thành một sự dằn vặt khôn nguôi. Nếu như ngày đó, anh chịu khó lắng nghe hơn một chút? Nếu như ngày đó, anh quan tâm hơn một chút? Hàng vạn câu hỏi "nếu như" cứ thế dồn dập ập đến, đấm vào tâm trí anh, khiến anh quay cuồng.

Trần Hạo bước đi lang thang, đầu óc quay cuồng, đôi tay nắm chặt đến mức móng tay găm vào da thịt. Anh không cảm thấy đau đớn về thể xác, bởi vì nỗi đau trong tâm hồn đã quá lớn, lấn át tất cả. Con đường vắng bóng người, chỉ còn lại anh, cô độc giữa màn đêm và những ký ức đang vỡ vụn. Anh nhìn lên bầu trời, những vì sao lấp lánh như đang chế giễu sự ngu ngốc của anh. Chúng đã chứng kiến tất cả, từ những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, đến sự e dè, không dám bày tỏ của anh.

Anh nhớ lại hình ảnh Lê An mỉm cười bình thản: "Thích thì không đủ." Lúc đó anh không hiểu hết. Giờ thì anh hiểu rồi. Tình cảm của anh, dù có sâu đậm đến mấy, nhưng không đủ mạnh mẽ để vượt qua sự sợ hãi, không đủ dũng khí để thốt lên lời yêu. Anh đã để cô ấy chờ đợi mỏi mòn, để rồi cô ấy phải tìm một bến đỗ an yên khác. Anh đã sai một bước, một bước đi nhỏ bé trong tuổi trẻ bồng bột, để rồi lỡ cả một đời. Cái khoảng cách vô hình giữa hai người, được tạo nên bởi sự im lặng của anh, giờ đây đã trở thành một bức tường kiên cố, ngăn cách anh vĩnh viễn khỏi cô.

Chân anh cứ bước, vô định. Anh không biết mình sẽ đi đâu, hay làm gì. Mọi thứ anh đã gây dựng ở thành phố, mọi thành công, mọi danh vọng, giờ đây đều trở nên vô nghĩa. Chúng chẳng thể mua được một giây phút quay ngược thời gian, chẳng thể mang Lê An trở về bên anh. Anh cảm thấy một sự thất bại tột cùng, một thất bại mà không có bất kỳ thành công nào có thể bù đắp nổi.

Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt. Trần Hạo rùng mình, không phải vì cái lạnh của gió, mà vì cái lạnh lẽo của trái tim đang tan vỡ. Anh ước gì đây chỉ là một giấc mơ. Ước gì anh có thể tỉnh dậy, và mọi thứ vẫn như xưa, anh vẫn còn cơ hội để nói ra lời yêu thương, để nắm giữ lấy bàn tay cô. Nhưng không. Đây là hiện thực. Một hiện thực phũ phàng, nghiệt ngã, mà anh phải đối mặt. Anh đã để lạc mất cô, vĩnh viễn.

***

Bóng tối bao trùm ngôi trường cũ, chỉ có ánh trăng mờ nhạt soi rọi những hình ảnh quen thuộc. Sân trường vắng lặng đến lạ, khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của những ngày tháng học trò. Trần Hạo dừng lại ở cổng trường, đôi mắt anh quét qua từng góc sân, từng hàng cây phượng già im lìm. Mấy cây phượng ấy đã từng chứng kiến biết bao mùa hoa đỏ rực, biết bao mối tình chớm nở, và cũng chứng kiến cả mối tình thầm lặng của anh. Giờ đây, chúng chỉ còn là những cái bóng đen cao lớn, đứng sừng sững trong màn đêm, như những người bạn già đang lặng lẽ dõi theo bước chân anh.

Anh chậm rãi bước vào sân trường, tiếng bước chân anh vang vọng trên nền sỏi, phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng côn trùng đêm rả rích, tất cả tạo nên một bản giao hưởng buồn bã, như đang khóc than cho những ký ức đã qua. Mùi đất ẩm, mùi lá khô, thoang thoảng mùi vôi ve cũ từ những bức tường gạch, tất cả những mùi hương ấy ùa về, đánh thức những mảnh ký ức ngủ quên trong tâm trí anh. Nơi đây, anh đã từng cùng Lê An đi bộ trên con đường sỏi này, cùng nhau cười đùa dưới bóng cây phượng, cùng nhau chia sẻ những ước mơ ngây thơ của tuổi học trò.

Anh dừng lại ở một gốc phượng già, nơi mà anh và Lê An thường ngồi đọc sách, nơi cô đã từng kể cho anh nghe về những giấc mơ của mình. Hồi đó, anh chỉ biết lắng nghe, chỉ biết nhìn ngắm nụ cười của cô, mà không dám thổ lộ bất kỳ điều gì. Anh đã sợ hãi. Sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi lời từ chối, sợ hãi việc mất đi tình bạn đẹp đẽ ấy. Và giờ đây, sự sợ hãi ấy đã biến thành một nỗi ân hận khôn nguôi, một vết sẹo hằn sâu trong trái tim anh.

"Đây là nơi chúng ta bắt đầu... và cũng là nơi anh đã bỏ lỡ em." Trần Hạo lẩm bẩm, giọng anh lạc đi trong gió. Anh đưa tay chạm vào thân cây phượng sần sùi, cảm nhận sự lạnh lẽo của vỏ cây. Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung lại hình ảnh Lê An ngồi dưới gốc cây này, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt trong veo nhìn xa xăm. Nụ cười của cô, giọng nói của cô, tất cả đều hiện lên rõ ràng như mới hôm qua.

Anh nhớ những buổi tan học, anh cố tình đi chậm lại để đợi cô, rồi hai đứa cùng nhau bước đi trên con đường này, những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối. Anh nhớ những lúc cô vô tình chạm vào tay anh, một cảm giác ấm áp lan tỏa, khiến tim anh đập loạn nhịp. Anh nhớ những ánh mắt cô dành cho anh, những ánh mắt chất chứa biết bao điều mà anh đã quá ngây ngô để nhận ra, hoặc quá hèn nhát để đáp lại.

Tất cả những kỷ niệm ấy, giờ đây, không còn là những ký ức ngọt ngào nữa, mà là những mũi kim châm vào trái tim anh, khiến nó rỉ máu. Mỗi kỷ niệm là một lời nhắc nhở về sự yếu đuối của anh, về những cơ hội đã bị bỏ lỡ, về một tình yêu đã không bao giờ được nói thành lời. Anh đã cứ ngỡ, tình yêu là một điều gì đó hiển nhiên, không cần phải nói ra, chỉ cần tồn tại là đủ. Nhưng anh đã sai. Thích thì không đủ. Yêu thì cần dũng khí. Và anh, đã thiếu đi dũng khí ấy.

Sự tĩnh mịch của sân trường càng làm nổi bật lên tiếng lòng đang gào thét của Trần Hạo. Anh cảm thấy một sự cô đơn khủng khiếp bao trùm lấy mình. Thành công trong sự nghiệp, tiền tài, địa vị... tất cả đều không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim anh. Anh đã chạy theo những thứ phù phiếm ấy, để rồi đánh mất điều quý giá nhất.

Anh lại mở mắt ra, nhìn về phía dãy phòng học. Ánh trăng chiếu rọi làm nổi bật những ô cửa sổ kính mờ, những bức tường vôi ve đã ngả màu thời gian. Nơi ấy, nơi anh đã từng lớn lên, từng mơ ước, từng yêu thương một cách thầm lặng. Giờ đây, nó chỉ còn là một biểu tượng của sự tiếc nuối, của một quá khứ đã không thể nào quay trở lại.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, nuốt xuống nỗi nghẹn ngào đang trào dâng. Anh biết, anh không thể cứ đứng đây mãi, chìm đắm trong sự hối hận. Nhưng anh cũng không biết mình phải đi đâu, về đâu. Thị trấn này, ngôi trường này, từng góc phố, từng hàng cây đều in đậm bóng hình của Lê An, đều là những lời nhắc nhở về sự chậm trễ của anh. Anh cảm thấy mình như một kẻ lang thang, lạc lõng giữa chính quê hương mình, giữa những ký ức mà anh đã từng trân trọng, giờ đây lại trở thành gánh nặng.

***

Trần Hạo lang thang dọc theo những hành lang vắng lặng. Từng ô cửa sổ, từng bậc cầu thang, từng bức tường đều như thì thầm những câu chuyện cũ. Ánh sáng từ đèn hành lang mờ ảo, hắt những bóng đổ dài, khiến không gian càng thêm u tịch. Tiếng bước chân đơn độc của anh vang vọng trong hành lang, nghe rõ mồn một trong sự tĩnh mịch đáng sợ của trường học vắng người. Mùi sách cũ, mùi gỗ ẩm từ những cánh cửa lớp, mùi bụi thời gian bám trên từng góc tường, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng của hoài niệm và mất mát.

Anh dừng lại trước cửa lớp học cũ của mình, lớp 12A3. Anh đưa tay chạm nhẹ vào cánh cửa gỗ, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên tay nắm. Qua ô cửa kính mờ, anh nhìn vào bên trong. Bàn ghế trống trơn, bảng đen sạch bong, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh Lê An ngồi cạnh cửa sổ, mái tóc đen mượt buông xõa, chăm chú nghe giảng, hiện lên rõ ràng như mới hôm qua. Cô ấy vẫn ở đó, trong ký ức của anh, với ánh mắt trong veo và nụ cười rạng rỡ.

"Lê An... Em đã từng ở đây. Từng cười, từng khóc, từng nhìn anh bằng ánh mắt trong veo đó." Trần Hạo lẩm bẩm, lời nói như tan vào không khí lạnh lẽo. Anh nhớ như in những lần anh lén nhìn cô trong giờ học, những lúc cô quay sang mỉm cười với anh, những lúc cô vô tình đánh rơi cây bút và anh nhanh chóng nhặt lên giúp. Anh nhớ cả những lần cô bị bạn bè trêu chọc, anh chỉ đứng từ xa nhìn, muốn che chở nhưng lại không dám bước tới.

"Tại sao khi đó anh lại không nói? Tại sao anh lại sợ hãi đến vậy?" Nỗi hối hận dâng lên đến tột cùng, như một cơn sóng thần nhấn chìm anh. Anh đã có vô vàn cơ hội, vô vàn khoảnh khắc để bày tỏ tấm lòng mình. Nhưng anh đã để nó trôi qua, để nó hóa thành lời nói không thành, để nó biến thành khoảng cách vô hình giữa hai người. Anh đã tự nhủ rằng tình yêu không cần phải nói ra, rằng cô ấy sẽ hiểu. Nhưng cô ấy đã không hiểu. Hoặc có lẽ, cô ấy đã hiểu, nhưng sự chờ đợi của cô ấy cũng có giới hạn.

Anh vẫn nhớ như in lời cô nói bên bờ sông cũ: "Thích thì không đủ." Phải rồi. Anh đã chỉ thích em, nhưng không đủ dũng khí để biến nó thành yêu thương, thành một lời hứa, một sự cam kết. Anh đã chỉ thích em, nhưng không đủ kiên nhẫn để ở lại, để cùng em vượt qua những khó khăn. Anh đã chỉ thích em, nhưng không đủ can đảm để giữ em lại khi anh đi.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Trần Hạo, rơi xuống nền hành lang lạnh lẽo. Anh nhắm mắt lại, để dòng ký ức cuồn cuộn chảy về, mỗi kỷ niệm là một nhát cứa vào trái tim đang rỉ máu. Anh thấy mình đứng bên bờ sông, nhìn theo bóng Lê An khuất dần, và rồi anh quay lưng lại với thị trấn này, quay lưng lại với tình yêu đầu đời của mình. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh phải gánh chịu cái giá của sự chậm trễ ấy.

Anh đã thành công, anh đã trở thành một người đàn ông thành đạt. Nhưng tất cả những thứ đó không thể mang lại cho anh sự bình yên, sự hạnh phúc mà anh từng có khi còn là một cậu học trò ngây ngô, với trái tim chứa đầy hình bóng Lê An. Anh cảm thấy mình như một kẻ thua cuộc, một kẻ đã mất đi tất cả.

Trần Hạo đưa tay miết nhẹ lên ô cửa kính, như thể muốn chạm vào hình ảnh Lê An trong tâm trí mình. Nhưng chỉ có sự lạnh lẽo của thủy tinh và bóng tối u tịch của căn phòng trống rỗng. Mọi thứ đã kết thúc. Lê An sắp kết hôn. Với Hoàng Huy. Một cái kết mà anh chưa bao giờ dám nghĩ tới, một cái kết mà anh đã tự tay viết nên bằng chính sự hèn nhát và chậm trễ của mình.

Nỗi đau đớn dằn vặt đến mức anh cảm thấy cơ thể mình run lên bần bật. Nhưng sâu thẳm trong trái tim đang rỉ máu ấy, một tia lửa nhỏ bỗng lóe lên. Một tia lửa của sự tiếc nuối không cam tâm. Anh đã lỡ một đời, nhưng liệu anh có thể để mất cô vĩnh viễn mà không làm gì hay không? Anh không biết. Nhưng anh biết một điều, anh không thể cứ đứng đây, chìm đắm trong nỗi hối hận này mãi. Anh cần phải đối mặt. Dù cho cơ hội có mong manh đến mấy, dù cho lời thổ lộ có đến muộn màng đến mấy, anh cũng cần phải nói ra. Bởi vì nếu không, anh sẽ hối hận cả cuộc đời này, không chỉ vì đã sai một bước, mà còn vì đã không dám bước thêm một bước nào nữa.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free