Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 616: Thầy Giáo Cũ Và Những Điều Đã Qua
Trần Hạo rời khỏi cổng trường cũ, bước chân anh nặng nề như thể mỗi nhịp đều đang chống lại một lực vô hình kéo anh lại phía sau, níu giữ anh trong vòng xoáy của hối tiếc và những kỷ niệm đã hóa thành bụi mờ. Con đường quen thuộc giờ đây trải dài dưới chân anh, in hằn dấu vết của vô vàn bước chân non nớt ngày xưa, của những buổi tan học chung đường, của những lời nói không thành vụn vỡ trong gió chiều. Sáng sớm, thị trấn ven sông vẫn còn ngái ngủ trong làn sương mỏng tang, giăng mắc trên những mái nhà ngói rêu phong và những hàng cây cổ thụ già cỗi. Tiếng xe cộ thưa thớt, chỉ đủ để xua đi sự tĩnh mịch hoàn toàn, nhường chỗ cho tiếng rao hàng xa xa của một gánh xôi, tiếng chim hót lảnh lót từ những vòm cây xanh um tùm. Mùi sương sớm se lạnh, mùi đất ẩm bốc lên từ những vỉa hè còn đọng hơi đêm, thoang thoảng đâu đó là mùi hương hoa dại len lỏi từ những khu vườn nhỏ, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, quen thuộc đến nao lòng.
Nhưng đối với Trần Hạo, bức tranh yên bình ấy lại mang một gam màu u ám, nặng nề đến khó thở. Anh cảm thấy mình như một người xa lạ lạc bước giữa chính quê hương mình, một kẻ lữ hành đơn độc trở về sau hành trình dài đằng đẵng, chỉ để nhận ra rằng mọi thứ anh từng biết, từng yêu thương, đã vĩnh viễn không còn thuộc về anh nữa. Từng làn gió thoảng qua, từng tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, đều như đang thì thầm về sự thay đổi, về những điều đã mất đi không bao giờ trở lại. Nỗi đau và sự hối tiếc từ cái tin Lê An sắp kết hôn vẫn còn nguyên vẹn, cồn cào trong từng thớ thịt, từng mạch máu, nặng trĩu trong lồng ngực như một tảng đá vô hình đè nén. Anh bước đi vô định, ánh mắt vô hồn lướt qua những cảnh vật thân thuộc: con ngõ nhỏ dẫn vào nhà Lê An, cây cầu đá bắc qua con kênh nhỏ nơi họ từng ngồi thả những chiếc thuyền giấy, hay hàng phượng vĩ già cỗi đã nhuộm đỏ bao mùa hè kỷ niệm. Mỗi cảnh vật, mỗi góc phố đều như một trang sách cũ mở ra, lật giở lại những thước phim quay chậm về một thời quá vãng, về một tình yêu đã lỡ nhịp.
“Mọi thứ đã thay đổi… hay chỉ là mình đã thay đổi quá nhiều?” Anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, lạc lõng trong không gian. Anh dừng lại bên bờ sông cũ, nơi dòng nước vẫn êm đềm chảy xuôi, mang theo những ký ức không lời. Dòng sông vẫn vậy, vẫn hiền hòa, vẫn bao dung, nhưng người đứng bên bờ thì đã khác. Anh hít thở sâu, cố gắng xua đi cái cảm giác ngột ngạt đang bóp nghẹt trái tim. Mùi phù sa quen thuộc, mùi hơi nước mát lành từ sông thổi lên, lẽ ra phải mang lại sự bình yên, nhưng giờ đây chỉ càng khoét sâu thêm vào nỗi trống rỗng. Anh nhớ lại lời Lê An đã từng nói bên bờ sông này, cái đêm định mệnh ấy: “Thích thì không đủ.” Phải rồi, anh đã chỉ thích cô, nhưng không đủ can đảm để giữ lấy, để biến cái thích ấy thành một tình yêu trọn vẹn. Anh đã sai một bước, để rồi giờ đây phải nhận lấy cái giá của sự chậm trễ. Nỗi hối hận cuộn trào, nhấn chìm anh trong một vực sâu không đáy. Anh đưa tay chạm nhẹ vào mặt nước sông, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào đầu ngón tay, như thể chạm vào chính sự lạnh lẽo trong tâm hồn mình. Anh đã từng có tất cả, một tình yêu chân thành, một tương lai rộng mở, nhưng anh đã để nó trôi tuột khỏi tầm tay, chỉ vì sự e dè, sự thiếu dũng khí. Cái khoảng cách vô hình ấy, anh đã tự mình tạo ra, tự mình nới rộng, để rồi giờ đây nó trở thành một bức tường thành kiên cố, ngăn cách anh và hạnh phúc của mình. Anh đứng đó thật lâu, cho đến khi những tia nắng đầu tiên của bình minh đã dần rọi chiếu qua rặng tre xanh, xua tan đi màn sương mỏng, và cũng xua đi phần nào những suy nghĩ u uẩn trong tâm trí anh. Anh cần phải làm gì đó, không thể cứ mãi chìm đắm trong sự dằn vặt này. Tia quyết tâm le lói trong đêm tối u tịch của trường học cũ đêm qua, giờ đây, dưới ánh bình minh, đã dần lớn hơn, rõ ràng hơn.
***
Khoảng tám giờ sáng, quán cà phê “Góc Yên Bình” đã bắt đầu nhộn nhịp hơn một chút, nhưng vẫn giữ được vẻ trầm mặc vốn có của nó. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương từ chiếc radio cũ kỹ đặt trên quầy bar, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách quen. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện lẫn với mùi bánh ngọt mới ra lò từ bếp bánh nhỏ phía sau, và thoang thoảng mùi gỗ cũ sờn nhẵn của những bộ bàn ghế. Bên ngoài cửa sổ, tiếng chim hót líu lo từ cây hoa đại già cạnh quán, xen lẫn mùi hoa nhài trắng muốt đang hé nụ, tạo nên một không gian thư thái, yên bình đến lạ.
Trần Hạo bước vào quán, đôi mắt vẫn còn chút mệt mỏi nhưng đã không còn vẻ vô hồn như lúc sáng sớm. Anh lướt nhìn quanh, tìm một góc khuất, nơi anh có thể ngồi một mình, đối diện với những suy nghĩ của mình. Anh chọn một chiếc bàn nhỏ nép mình cạnh cửa sổ, nhìn ra con đường vắng vẻ bên ngoài. Chú Nam, chủ quán cà phê với vóc dáng hơi gầy, mái tóc điểm bạc và bộ ria mép được tỉa gọn gàng, đang lau dọn quầy bar. Chú ngước lên, ánh mắt tinh anh thoáng dừng lại trên Trần Hạo. Một nụ cười nhẹ nở trên môi chú, đó là nụ cười của sự nhận ra và thấu hiểu, không cần lời nói.
“Vẫn vị cũ chứ cháu?” Chú Nam cất tiếng hỏi, giọng trầm ấm quen thuộc, không đợi Trần Hạo phải mở lời. Anh gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. “Dạ, vẫn vậy ạ, Chú Nam.” Anh không cần nói rõ “vẫn vậy” là gì, chú Nam vẫn hiểu. Một ly cà phê đen đá, không đường, đặc quánh và đắng ngắt, như chính vị đời anh đang nếm trải.
Chú Nam không hỏi han gì thêm, chỉ lẳng lặng pha cà phê, để lại cho Trần Hạo không gian riêng tư. Anh ngồi đó, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đã trở nên rực rỡ hơn, chiếu rọi xuống con đường lát gạch ẩm ướt. Từng hạt nắng nhảy múa trên tán lá xanh, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh. Anh nhớ như in những buổi chiều Lê An ngồi đối diện anh ở chính cái bàn này, mái tóc đen mượt phản chiếu ánh hoàng hôn, đôi mắt trong veo lấp lánh niềm vui khi kể cho anh nghe những câu chuyện vụn vặt ở trường. Anh nhớ cả lần cô vô tình làm đổ ly trà sữa, anh đã vội vàng lấy khăn giấy lau cho cô, và cô đã cười khúc khích, nụ cười trong trẻo như tiếng chuông gió. Mọi thứ cứ hiện rõ mồn một như một cuốn phim quay chậm, từng chi tiết, từng khoảnh khắc đều sắc nét đến đau lòng. Cái quán cà phê này, từng là nơi lưu giữ những kỷ niệm êm đềm, giờ đây lại trở thành nơi khoét sâu thêm vào nỗi tiếc nuối không nguôi.
Anh đưa tay chạm vào ly cà phê vừa được đặt xuống bàn, cảm nhận sự lạnh giá của đá tan chảy, như chạm vào chính sự lạnh giá trong tâm hồn mình. Anh nhấp một ngụm, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, đắng hơn bất cứ ly cà phê nào anh từng uống. Anh muốn gọi điện cho Lê An, muốn chạy đến gặp cô ngay lập tức, muốn hỏi cô tại sao, muốn nói với cô rằng anh yêu cô nhiều đến mức nào. Nhưng anh biết, tất cả đều đã quá muộn. Mọi lời nói giờ đây, chỉ là lời nói không thành, chỉ là những hối tiếc vô vọng. Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây đã trở thành một hố sâu không thể lấp đầy.
Đúng lúc đó, tiếng cánh cửa quán mở ra, kéo Trần Hạo ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Một bóng người thân thuộc bước vào. Mái tóc điểm bạc, cặp kính lão trễ xuống sống mũi, và dáng người hơi gù nhưng vẫn toát lên vẻ nghiêm nghị, hiền từ. Đó là Thầy Bình, giáo viên chủ nhiệm cấp ba của anh và Lê An. Thầy nhìn quanh quán, rồi ánh mắt dừng lại ở góc khuất nơi Trần Hạo đang ngồi.
“Ô, Hạo đó hả con? Lâu lắm rồi không gặp! Chà, lớn quá, thành đạt quá rồi!” Thầy Bình cất giọng vang, bước đến vỗ nhẹ vào vai anh. Bàn tay thầy ấm áp và quen thuộc, nhưng lại khiến Trần Hạo giật mình, như bị bắt gặp khi đang chìm đắm trong những điều cấm kỵ.
Trần Hạo đứng dậy, cố gắng giấu đi vẻ bàng hoàng, gượng cười đáp lời: “Dạ, con chào thầy. Thầy vẫn khỏe chứ ạ? Con nghe nói thầy đã về hưu rồi.”
Thầy Bình cười hiền, ánh mắt thấu hiểu nhìn anh. “Khỏe chứ con. Già rồi thì về nghỉ ngơi thôi. Nghe danh con ở thành phố mà thầy tự hào lắm. Hồi đó thầy đã biết con có chí lớn mà, luôn là đứa học trò thầy tin tưởng nhất.” Thầy nói, giọng vẫn ấm áp nhưng ánh mắt lại thoáng buồn, như thể thầy đang nhìn thấy nhiều hơn những gì Trần Hạo muốn bộc lộ.
Thầy ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, Chú Nam cũng không cần hỏi đã đặt một ly trà nóng hổi trước mặt thầy. “Cảm ơn chú Nam nhé,” Thầy Bình gật đầu. Sau một vài câu chuyện xã giao về cuộc sống, về công việc của Trần Hạo ở thành phố, thầy bỗng trầm giọng hơn, ánh mắt nhìn thẳng vào Trần Hạo, không mang ý trách móc nhưng đầy thâm ý.
“Mà này, con bé An… nghe nói sắp sửa rồi… nó cũng là học trò cưng của thầy mà.”
Lời nói của Thầy Bình như một nhát dao vô hình, cứa thẳng vào vết thương lòng đang rỉ máu của Trần Hạo. Anh giật mình, cảm giác như tất cả mọi thứ trong lòng mình đều bị thầy nhìn thấu. Anh cúi gằm mặt, bàn tay vô thức siết chặt ly cà phê.
***
Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng trong quán cà phê, tiếng máy xay cà phê thỉnh thoảng lại rì rì, nhưng trong tai Trần Hạo, mọi âm thanh đều như chìm đi, chỉ còn vang vọng lời nói của Thầy Bình. Anh cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên. Nắng đã ấm lên, chiếu qua khung cửa sổ, tạo nên một vệt sáng rực rỡ trên sàn gỗ cũ kỹ, nhưng không khí xung quanh anh lại trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Thầy Bình nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt vẫn không rời khỏi Trần Hạo, nhưng không hề thúc ép, chỉ là một sự quan sát tĩnh lặng, sâu sắc. “Con bé An… nó hiền lành, chịu khó. Dù không đi xa như con, nhưng nó cũng có cái hạnh phúc riêng của nó. Quan trọng là… nó biết mình muốn gì, và nó nắm bắt lấy.” Thầy nói, giọng điệu chậm rãi, từng chữ như thấm vào tâm can Trần Hạo. “Hạo nó thông minh, An nó hiền lành, hai đứa như một cặp trời sinh,” lời nhận xét cũ kỹ của thầy bỗng hiện về trong tâm trí anh, chua chát và đầy tiếc nuối. Phải rồi, họ đã từng là một cặp trời sinh, nhưng anh đã không đủ thông minh để giữ lấy, và An, dù hiền lành, nhưng cũng có giới hạn của sự chờ đợi.
Trần Hạo không nói gì, chỉ lắng nghe. Anh cảm thấy như có một gánh nặng vô hình đang đè lên vai, lên trái tim anh. Anh biết, Thầy Bình đang nói về anh, về những điều anh đã bỏ lỡ, về sự chậm trễ đã định đoạt cả một đời. Anh biết thầy không hề trách móc, nhưng lời nói của thầy lại sắc bén hơn bất kỳ lời trách móc nào.
“Con người ta ai cũng có những lựa chọn, Hạo ạ,” Thầy Bình tiếp tục, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không trước mặt, như thể đang nhìn thấy cả một dòng chảy thời gian. “Có những thứ, dù thành công đến mấy, dù tiền tài, danh vọng có lớn đến đâu, cũng không mua lại được thời gian, con ạ. Nhất là tình cảm, duyên phận… những điều đó một khi đã lỡ, khó mà vãn hồi.”
Trần Hạo cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ánh mắt thấu hiểu của Thầy Bình. Anh không cần phải hỏi, anh biết thầy đang nói về anh và Lê An. Thầy biết tất cả. Thầy đã chứng kiến họ lớn lên, chứng kiến những ánh mắt trao nhau, những nụ cười thẹn thùng. Thầy cũng đã chứng kiến anh rời đi, và giờ đây, thầy chứng kiến sự trở về muộn màng của anh.
“Mình đã sai thật rồi,” Trần Hạo tự nhủ trong tâm, một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội, đã để lời nói không thành tồn tại quá lâu, đã để khoảng cách vô hình trở thành bức tường kiên cố. Nếu như ngày đó, anh đủ dũng khí để nói ra, nếu như anh không chậm một nhịp, thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc đời không có hai chữ “nếu như”.
Thầy Bình dường như nhận ra sự dằn vặt trong ánh mắt Trần Hạo. Thầy khẽ đặt tay lên bàn, gõ nhẹ. “Thôi, chuyện đã qua thì mình cũng nên học cách chấp nhận, Hạo ạ. Điều quan trọng là từ bây giờ, mình sẽ sống thế nào, sẽ làm gì với những bài học mình đã nhận được.” Thầy Bình đứng dậy, nụ cười hiền hậu trở lại trên môi. “Thầy cũng phải đi đây, có lớp dạy thêm buổi sáng. Con cứ ngồi đây nghỉ ngơi đi nhé.”
Trần Hạo cũng đứng dậy, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả. Vẫn là nỗi đau và sự hối tiếc, nhưng giờ đây, nó không còn là sự tuyệt vọng hoàn toàn. Lời nói của Thầy Bình như một lời nhắc nhở ẩn ý, một cú hích cần thiết để anh không tiếp tục chìm đắm trong vũng lầy của sự dằn vặt. Anh cảm thấy một tia sáng le lói, một tia quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã sai một bước, đã lỡ cả một đời, nhưng liệu anh có thể để mất cô vĩnh viễn mà không làm bất cứ điều gì nữa hay không? Không. Anh không thể.
“Dạ, con chào thầy. Cảm ơn thầy ạ.” Trần Hạo nói, giọng anh trầm hơn, nhưng ánh mắt đã không còn mông lung, mà thay vào đó là một sự kiên định lạ thường. Anh nhìn theo bóng Thầy Bình khuất dần sau cánh cửa quán cà phê. Ly cà phê đen trên bàn vẫn còn đó, vị đắng vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, nhưng trong lòng Trần Hạo, một quyết định đã được hình thành. Anh không biết liệu mình có thể thay đổi được gì hay không, nhưng anh biết, anh cần phải đối mặt. Dù cho cơ hội có mong manh đến mấy, dù cho lời thổ lộ có đến muộn màng đến mấy, anh cũng cần phải nói ra. Bởi vì nếu không, anh sẽ hối hận cả cuộc đời này, không chỉ vì đã sai một bước, mà còn vì đã không dám bước thêm một bước nào nữa để chiến đấu cho tình yêu của mình. Anh sẽ tìm gặp Lê An.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.