Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 617: Trước Ngưỡng Cửa Đã Khóa
Trần Hạo bước ra khỏi quán cà phê, bỏ lại sau lưng ly cà phê đen đã nguội lạnh và những lời nói đầy ẩn ý của Thầy Bình. Nắng chiều đã ngả vàng, trải một tấm thảm lụa óng ánh lên những con đường lát gạch cũ kỹ của thị trấn, nhưng trong lòng anh, ánh sáng ấy chẳng thể xua tan đi mây mù u ám đang vần vũ. Từng bước chân anh đặt xuống mặt đường, dù kiên định trong ý chí, vẫn mang theo một sức nặng vô hình, như thể mỗi bước là một lời tự vấn, một lời sám hối muộn màng.
Những con phố này, từng góc cua này, từng hàng cây xanh mướt, tất cả đều là một phần của ký ức anh và Lê An. Anh nhớ những buổi trưa hè oi ả, hai đứa trốn nắng dưới bóng cây bàng già, cùng nhau chia sẻ que kem mát lạnh. Nhớ những ngày mưa phùn lất phất, anh che vội cho cô chiếc cặp sách, nụ cười cô rạng rỡ như nắng sau mưa. Giờ đây, những hình ảnh ấy cứ quay cuồng trong tâm trí, rõ ràng đến mức anh gần như có thể cảm nhận được hơi ấm bàn tay cô, nghe thấy tiếng cười trong trẻo của cô văng vẳng bên tai. Nhưng tất cả chỉ là những hồi ức, những thước phim quay chậm của một quá khứ đã lùi xa, của một "nếu như ngày đó" không bao giờ xảy ra.
Ánh mắt Trần Hạo quét qua từng ngôi nhà, từng khung cửa sổ quen thuộc. Thị trấn vẫn thế, vẫn bình yên và chậm rãi, nhưng có lẽ chính sự chậm rãi ấy đã góp phần tạo nên bi kịch của anh. Anh đã quá chậm, quá e dè, để rồi giờ đây phải đối diện với sự thật phũ phàng. Lời Thầy Bình vẫn còn vang vọng: “Có những thứ, dù thành công đến mấy, dù tiền tài, danh vọng có lớn đến đâu, cũng không mua lại được thời gian... Nhất là tình cảm, duyên phận… những điều đó một khi đã lỡ, khó mà vãn hồi.” Mỗi từ, mỗi chữ như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim anh, nhắc nhở anh về "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra, về "lời nói không thành" đã chôn vùi bấy lâu.
Anh tự nhủ, một lần nữa, phải tìm gặp Lê An. Dù kết quả có thế nào, dù có phải đối mặt với sự từ chối lạnh lùng nhất, anh cũng cần phải nói ra. Không phải để thay đổi hiện thực, mà để giải thoát cho chính mình, để những lời nói đã chôn chặt trong lòng bao nhiêu năm cuối cùng cũng được cất lên, dù là "lời nói cuối cùng." Ánh nắng chiều càng yếu dần, đổ bóng dài lên mặt đường, kéo theo những suy nghĩ miên man, nặng trĩu. Gió nhẹ lay động những tán lá, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và thoang thoảng hương hoa ngâu từ một khu vườn nào đó. Mùi hương thân thuộc ấy, từng gắn liền với những chiều tan học cùng An, giờ đây lại mang một nỗi buồn diệu vợi, một sự hoài niệm đến quắt quay.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, sáng loáng dưới ánh chiều tà, điểm chỉ con số 5 giờ kém, nhưng thời gian đối với Trần Hạo lúc này dường như không còn ý nghĩa. Anh bước đi vô định, nhưng trong sâu thẳm, một hướng đi đã được định hình – hướng về ngôi nhà có cánh cổng màu xanh đã bạc, nơi Lê An đã từng sống, nơi những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của anh đã được dệt nên. Anh cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, những viễn cảnh tồi tệ mà trí óc anh không ngừng vẽ ra. Chỉ cần nhìn thấy cô, chỉ cần nói ra những điều anh đã giữ kín, anh sẽ chấp nhận mọi kết quả. Đó là tia hy vọng mong manh nhất, cũng là điều duy nhất có thể giúp anh vượt qua nỗi trống vắng đang dần xâm chiếm.
Khi những tia nắng cuối cùng của ngày đang cố gắng bám víu trên ngọn cây, Trần Hạo cuối cùng cũng dừng lại. Anh đứng trước cánh cổng sắt màu xanh đã bạc màu, nơi từng là điểm hẹn thân thuộc của tuổi thơ. Cánh cổng ấy, vốn dĩ luôn mở rộng chào đón anh, giờ đây lại đóng chặt, im lìm đến đáng sợ. Không một tiếng động nhỏ vọng ra từ bên trong, không một ánh đèn le lói qua khe cửa sổ, không có bóng dáng quen thuộc của Lê An hay bất kỳ thành viên nào trong gia đình cô. Ngôi nhà, từng là tổ ấm rộn ràng tiếng cười, giờ chìm trong sự tĩnh lặng đến não lòng, như một bức tranh bị thời gian bỏ quên.
Trần Hạo đưa bàn tay lên, định chạm vào cánh cổng lạnh lẽo, gõ nhẹ để gọi tên cô. Nhưng rồi, bàn tay anh khựng lại giữa không trung, run rẩy, rồi từ từ hạ xuống. Một làn gió se lạnh thổi qua, mang theo mùi hương của hoàng hôn và chút ẩm ướt của đất. Anh đứng đó, bất động, ánh mắt dán chặt vào cánh cổng như thể nó là một bức tường vô hình, kiên cố, ngăn cách anh với quá khứ và cả tương lai mà anh từng mộng tưởng. Cánh cổng ấy, giờ đây, không chỉ là rào chắn vật lý, mà còn là biểu tượng cho "khoảng cách vô hình" đã lớn dần lên giữa anh và Lê An, một khoảng cách mà anh đã quá chậm để nhận ra và lấp đầy.
Trong khoảnh khắc ấy, nỗi trống vắng và hụt hẫng ập đến Trần Hạo như một làn sóng lạnh giá, nhấn chìm anh trong biển sâu của sự tuyệt vọng. Tim anh thắt lại, đau đớn đến nghẹt thở. Anh thì thầm, giọng khẽ đến mức chỉ có thể nghe thấy trong chính tâm trí mình: “An…” Lời gọi ấy, đầy yêu thương và tiếc nuối, tan vào không khí tĩnh mịch, không một hồi đáp. Ngôi nhà này, từng chất chứa biết bao kỷ niệm ngọt ngào, giờ đây lại trở thành biểu tượng sống động nhất cho sự chậm trễ và những gì anh đã đánh mất.
Anh nhớ như in những buổi chiều tan học, khi anh vừa đạp xe tới đầu ngõ, An đã đứng đợi anh ở cổng, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Nụ cười ấy, giờ chỉ còn là một vết hằn sâu trong ký ức anh, một vết hằn mà thời gian không thể xóa nhòa. Anh nhớ những lần anh lén nhìn vào sân, thấy cô đang tưới nước cho những chậu hoa mười giờ, hay ngồi đọc sách bên cửa sổ, mái tóc dài buông xõa. Cô của ngày đó, dịu dàng, hiền lành, luôn đợi chờ anh, nhưng anh đã không đủ dũng khí để bước tới, để nói ra "lời nói không thành" vẫn luôn kẹt lại nơi cổ họng.
Màn đêm dần buông xuống, nuốt chửng những vệt sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn. Không gian xung quanh Trần Hạo trở nên tối tăm hơn, lạnh lẽo hơn. Gió thổi mạnh hơn, làm xào xạc những tán lá cây bên đường, tạo nên một bản nhạc buồn bã, ai oán. Anh đứng đó, giữa bóng tối và sự im lặng, cảm nhận rõ rệt sự nặng trĩu trong lồng ngực, như có hàng ngàn tảng đá đang đè nén. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội. Anh đã để thời gian trôi đi một cách lãng phí, để cho sự e dè và rụt rè của bản thân biến thành một bức tường không thể vượt qua.
“Mình đã quá muộn…” Anh tự nhủ, giọng nghẹn lại, khô khốc. Mỗi lời anh thốt ra đều chứa đựng sự dằn vặt khôn nguôi. “Nếu ngày đó… nếu mình nói ra sớm hơn một chút… nếu mình không ‘chậm một nhịp’… thì có lẽ mọi chuyện đã khác.” Những câu hỏi "nếu như" cứ thay nhau hiện về, tra tấn tâm trí anh không ngừng. Nhưng cuộc đời, vốn dĩ, không có hai chữ "nếu như."
Ánh mắt anh đờ đẫn nhìn vào khoảng không trước mặt, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng mong manh, một lời giải đáp cho nỗi đau đang giày vò anh. Nhưng tất cả chỉ là bóng tối và sự vô vọng. Cánh cổng đóng kín trước mặt anh không chỉ là dấu hiệu của sự vắng mặt của Lê An, mà còn là lời khẳng định phũ phàng cho một tương lai đã định, một tương lai mà anh không còn là một phần trong đó.
Trần Hạo thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả sự hối tiếc và đau khổ. Anh quay lưng bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu, in hằn trên con đường phố quen thuộc. Anh không biết Lê An đang ở đâu, nhưng một linh cảm mách bảo anh rằng cô sẽ không ở lại ngôi nhà này trong những ngày cuối cùng của cuộc đời độc thân. Một địa điểm khác, nơi tình yêu của họ từng chớm nở, nơi những kỷ niệm đẹp nhất đã được lưu giữ, một nơi mà cô có thể tìm thấy sự bình yên trước những biến cố lớn của cuộc đời.
Anh hướng về phía bờ sông. Bờ sông cũ, nơi hai đứa trẻ đã từng ước hẹn, nơi từng chứng kiến những cuộc trò chuyện vu vơ và những nụ cười thẹn thùng. Dù cho cơ hội có mong manh đến mấy, dù cho "lời thổ lộ" có đến muộn màng đến mấy, anh vẫn cần phải đối mặt. Bởi vì nếu không, anh sẽ hối hận cả cuộc đời này, không chỉ vì đã "sai một bước", mà còn vì đã không dám bước thêm một bước nào nữa để chiến đấu cho tình yêu của mình. Anh sẽ tìm gặp Lê An, dù cho số phận đã an bài những gì.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.