Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 618: Bờ Sông Dòng Chảy Ký Ức
Trần Hạo bước đi, đôi chân nặng trĩu in hằn trên con đường đá cũ kỹ dẫn ra bờ sông. Hơi thở anh vẫn còn mang theo sự nặng nề của nỗi hụt hẫng khi đứng trước cánh cổng nhà Lê An, cảm giác như mình vừa bị một bức tường vô hình đẩy lùi. Giờ đây, mỗi bước chân của anh là một nỗ lực để rũ bỏ cảm giác tuyệt vọng ấy, hướng về nơi mà anh tin rằng Lê An sẽ tìm đến, nơi mà những ký ức của họ vẫn còn nguyên vẹn, không bị bào mòn bởi thời gian và những đổi thay.
Càng đi sâu vào con đường nhỏ, không khí càng trở nên thanh bình và tĩnh mịch hơn, khác hẳn với sự ồn ào của trung tâm thị trấn. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, như một lời thì thầm từ quá khứ, lôi kéo anh về những tháng ngày xưa cũ. Gió từ sông thổi lên, mang theo mùi phù sa quen thuộc và hơi ẩm của nước, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng anh. Anh đưa mắt quét qua từng cảnh vật hai bên đường, cố gắng tìm kiếm những dấu tích thân quen. Thị trấn này, dù vẫn giữ được nét cổ kính của riêng nó, đã thay đổi nhiều. Những căn nhà gỗ ngày xưa giờ đã được thay bằng những ngôi nhà gạch kiên cố hơn, những con hẻm nhỏ giờ đã rộng rãi hơn một chút. Một vài cây cổ thụ mà anh và Lê An từng khắc tên lên thân, giờ đã không còn, hoặc đã bị che khuất bởi những công trình mới mọc lên.
Anh chợt nhận ra, thị trấn đã thay đổi nhiều, và bản thân anh cũng đã khác. Những năm tháng bôn ba nơi thành thị, những cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ để gây dựng sự nghiệp đã mài giũa anh trở nên sắc bén, quyết đoán hơn. Trần Hạo của ngày xưa e dè, rụt rè đã không còn, thay vào đó là một người đàn ông thành đạt, có địa vị. Nhưng liệu sự thay đổi ấy có phải là tất cả? Liệu nó có lấp đầy được khoảng trống mênh mông trong tâm hồn anh, khoảng trống mà chỉ có hình bóng Lê An mới có thể lấp đầy?
Anh dừng lại bên một bờ kè mới được xây bằng đá, vững chãi hơn nhiều so với bờ đất lởm chởm ngày xưa. Dòng sông vẫn êm đềm chảy, cuồn cuộn mang theo phù sa bồi đắp cho những cánh đồng xa xôi. Nhưng cảnh quan hai bên bờ đã khác, tựa như một bức tranh cũ được vẽ lại, giữ nguyên chủ thể nhưng thay đổi màu sắc và bố cục. Anh vuốt nhẹ lên phiến đá lạnh lẽo, cảm nhận sự thô ráp dưới lòng bàn tay. Nơi này... đã khác quá nhiều. Giống như mình vậy, đã thay đổi, anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng.
Sự hụt hẫng khi không tìm thấy Lê An ở nhà lại dâng lên, hòa lẫn với nỗi nuối tiếc về những gì đã mất đi của thị trấn. Anh biết mình không thể đòi hỏi thời gian dừng lại, không thể mong mọi thứ giữ nguyên như cũ. Nhưng trong sâu thẳm, anh vẫn khao khát tìm lại một điều gì đó, một sợi dây vô hình kết nối anh với quá khứ, với Lê An, với chính con người anh của ngày xưa. Anh tiếp tục bước đi, đôi mắt dò xét từng góc khuất, từng bóng cây, hy vọng sẽ bắt gặp một hình ảnh quen thuộc, một dấu hiệu nào đó của cô. Nhưng tất cả chỉ là sự tĩnh lặng, là tiếng gió thổi qua những bụi cây dại ven sông, là tiếng sóng vỗ rì rào như một bản nhạc buồn không lời. Nỗi buồn man mác bao trùm lấy anh, như một tấm màn mỏng, phủ lên mọi thứ.
Anh nhớ lại lời Thầy Bình đã nói, về những điều đã qua, về thời gian không thể mua lại. Lời nói ấy giờ đây càng trở nên thâm thúy và đau đớn hơn bao giờ hết. Anh đã có tất cả, danh vọng, tiền bạc, nhưng thứ quan trọng nhất, thứ mà anh đã bỏ lỡ vì sự chậm trễ của mình, thì lại không thể dùng bất cứ giá nào để đo đếm hay bù đắp. Bờ sông này, từng là chứng nhân cho bao lời ước hẹn vu vơ, bao nụ cười thẹn thùng, giờ đây lại trở thành nơi anh đối diện với sự thật phũ phàng nhất. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, không chỉ là không gian địa lý, mà còn là thời gian, là những quyết định, là những lời nói không thành. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả sự dằn vặt và hối tiếc.
Khi hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên mặt sông, Trần Hạo tìm đến một phiến đá lớn, xù xì, nơi ngày xưa anh và Lê An thường ngồi tâm sự. Phiến đá này vẫn còn đó, không hề thay đổi, như một lời nhắc nhở rằng không phải tất cả mọi thứ đều bị thời gian bào mòn. Anh ngồi xuống, cảm nhận sự mát lạnh từ mặt đá thấm qua lớp vải quần, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận không khí cũ. Tiếng sóng vỗ nhẹ, tiếng gió xào xạc luồn qua những tán lá cây bồ đề cổ thụ, và tiếng chim cuối ngày ríu rít gọi bầy, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự hoài niệm.
Anh nhắm mắt lại, và hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm. Nụ cười dịu dàng của cô, ánh mắt trong veo ẩn chứa sự tinh nghịch, giọng nói nhẹ nhàng ấm áp mỗi khi cô gọi tên anh. Anh nhớ những buổi chiều tan học, hai đứa đạp xe dọc bờ sông, cô ngồi sau anh, mái tóc dài bay trong gió, khẽ chạm vào lưng anh. Những lúc ấy, tim anh đập nhanh một cách khó hiểu, một cảm xúc ngây thơ nhưng mãnh liệt dâng trào. Anh nhớ những lời hứa hẹn vu vơ về một tương lai xa xăm, những cái nắm tay rụt rè dưới tán cây cổ thụ, những giây phút im lặng nhưng đầy ắp tình yêu thương không cần nói thành lời. Những kỷ niệm ấy, dù đã rất lâu rồi, vẫn nguyên vẹn như chỉ mới hôm qua.
Anh tự chất vấn bản thân về những năm tháng đã qua. Anh đã thay đổi bao nhiêu? Anh đã trở thành người như thế nào? Anh đã đạt được những gì mà anh từng mong muốn, nhưng đổi lại, anh đã đánh mất điều gì? Anh có thể xây dựng một đế chế kinh doanh vững chắc, có thể điều hành hàng trăm con người, nhưng lại không thể nói ra ba tiếng "Anh yêu em" với cô gái mà anh đã yêu từ thuở thiếu thời. Sự thành công vật chất của anh, giờ đây, trở thành một sự trống rỗng không gì có thể lấp đầy.
Em biết không, An? Thị trấn đã đổi khác, anh cũng đã khác, anh thầm thì trong tâm trí, giọng anh nghẹn lại. Anh đã trở nên mạnh mẽ hơn, cứng rắn hơn, không còn là cậu bé rụt rè, e dè ngày xưa. Anh đã học được cách đối diện với mọi khó khăn, học được cách chiến thắng mọi thử thách trong cuộc sống. Nhưng có một điều... tình cảm anh dành cho em, vẫn vẹn nguyên như ngày mình ngồi đây. Nó không hề thay đổi, không hề phai nhạt theo năm tháng. Thậm chí, nó còn lớn hơn, sâu đậm hơn, bởi vì anh đã hiểu rõ giá trị của nó, giá trị của những gì anh đã đánh mất vì sự chậm trễ của chính mình.
Anh mở mắt, ánh mắt kiên định hơn, hướng về phía xa, nơi dòng sông vẫn miệt mài chảy. Tình cảm ấy, dù đã bị anh chôn giấu quá lâu, dù đã trải qua bao sóng gió của cuộc đời, vẫn còn nguyên vẹn, tinh khiết như dòng nước sông đầu nguồn. Nhưng liệu nó có còn ý nghĩa gì không, khi Lê An đã sắp bước sang một trang mới của cuộc đời, một trang mà anh không phải là người viết nên? Nỗi hối tiếc về "nếu như ngày đó" lại ập đến, như một dòng chảy xiết, kéo anh vào vòng xoáy của sự dằn vặt. "Nếu như ngày đó, anh không chậm một nhịp, không để lời nói không thành kẹt lại nơi cổ họng..." Nhưng cuộc đời đâu có hai chữ "nếu như". Anh đã phải đối mặt với hiện thực.
Dù vậy, một tia hy vọng mong manh vẫn le lói trong lòng anh. Anh đã đến đây, đã dũng cảm đối diện với những ký ức, với những tiếc nuối. Anh sẽ không lùi bước nữa. Anh cần phải nói ra, dù cho kết quả có như thế nào đi nữa. Bởi vì nếu không, anh sẽ hối hận cả cuộc đời này, không chỉ vì đã "sai một bước", mà còn vì đã không dám bước thêm một bước nào nữa để chiến đấu cho tình yêu của mình. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi phù sa quen thuộc và hơi lạnh của đêm đang dần kéo đến. Ánh mắt anh không còn đờ đẫn, mà đã trở nên cương nghị hơn. Anh sẽ chờ đợi, chờ đợi cô ở nơi này, nơi mà họ từng thuộc về nhau.
Khi ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm chạng vạng, không gian ven sông trở nên tĩnh mịch hơn. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió xào xạc trong những tán lá, và xa xa, tiếng sinh hoạt yếu ớt của thị trấn hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự chờ đợi. Trần Hạo vẫn ngồi bất động trên phiến đá, trái tim anh đập mạnh, một sự hồi hộp xen lẫn lo sợ dâng trào. Anh không biết điều gì sẽ xảy ra, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt.
Và rồi, khi anh đang chìm đắm trong suy tư, một bóng hình quen thuộc bỗng xuất hiện ở cuối con đường ven sông, nơi ánh sáng yếu ớt của những chiếc đèn đường bắt đầu le lói. Dáng người thanh mảnh, mái tóc dài buông xõa theo gió, bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi. Dù ánh sáng yếu ớt, nhưng anh vẫn nhận ra ngay lập tức. Là cô. Là Lê An.
Trái tim Trần Hạo như ngừng đập. Cả thế giới xung quanh anh dường như tan biến, chỉ còn lại hình bóng cô đang dần tiến lại gần. Một cảm giác vừa mừng rỡ, vừa lo sợ, vừa bàng hoàng dâng trào trong lòng anh, khiến anh đứng bật dậy. Anh đứng bất động, nhìn chằm chằm về phía bóng hình đang tiến lại gần, không dám chớp mắt. Cô vẫn vậy, vẫn dịu dàng, vẫn thanh thoát như ngày nào. Nhưng có điều gì đó khác lạ, một vẻ trưởng thành, một sự bình yên mà anh chưa từng thấy ở cô.
"An... Là em sao?" Anh thầm thì trong tâm trí, giọng anh lạc đi. Anh giơ tay lên, như muốn gọi tên cô, muốn chạy đến ôm lấy cô, muốn xóa tan cái "khoảng cách vô hình" đã tồn tại giữa họ suốt bao năm qua. Nhưng rồi, bàn tay anh lại khựng lại giữa không trung, run rẩy, rồi từ từ hạ xuống. Sự do dự, nỗi sợ hãi về việc liệu cô có còn nhớ anh, liệu cô có còn quan tâm đến anh, hay chỉ còn là một sự xa lạ, khiến anh chùn bước.
Bóng hình Lê An ngày càng rõ nét hơn dưới ánh đèn đường mờ ảo. Cô không nhìn về phía anh, ánh mắt cô hướng về phía dòng sông, như đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc chỉ đơn giản là tìm kiếm sự bình yên. Trần Hạo đứng đó, giữa bóng tối và ánh sáng yếu ớt, giữa quá khứ và hiện tại, trái tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh đã tìm thấy cô, ở chính nơi mà anh tin rằng cô sẽ đến. Giờ đây, khoảnh khắc định mệnh đã cận kề.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.