Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 619: Chạm Mặt Bên Dòng Sông Ký Ức

Trần Hạo đứng sững sờ bên bờ sông, như một pho tượng bị đóng băng giữa dòng chảy của thời gian. Bóng hình Lê An, vừa thực vừa hư ảo dưới ánh đèn đường mờ ảo, đang dần hiện rõ. Từng bước chân cô nhẹ nhàng, chậm rãi, như gõ vào nhịp đập điên cuồng của trái tim anh. Cả thế giới xung quanh anh dường như tan biến, chỉ còn lại khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà anh đã chờ đợi, đã tìm kiếm, đã khắc khoải bao nhiêu năm tháng.

Ánh sáng yếu ớt của những chiếc đèn đường ven sông, kết hợp với vệt nắng chiều vàng vọt còn sót lại ở phía chân trời, hắt lên dáng vẻ của cô, tạo nên một quầng sáng mờ ảo. Mái tóc dài buông xõa theo gió, khẽ bay bay, vẫn là mái tóc đen nhánh ngày nào anh từng khao khát chạm vào. Vóc dáng thanh mảnh, nhưng giờ đây không còn nét ngây thơ của cô gái tuổi mười tám mà thay vào đó là sự trưởng thành, một vẻ đẹp đằm thắm và thanh thoát đến lạ. Gương mặt cô, dưới ánh sáng chạng vạng, vẫn mang nét dịu dàng quen thuộc, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, anh cảm nhận được một sự bình yên, một sự điềm tĩnh mà anh chưa từng thấy ở Lê An của những ngày xưa. Nó không phải là vẻ bình yên của sự vô tư, mà là vẻ bình yên của một tâm hồn đã trải qua nhiều thăng trầm, đã tìm thấy bến đỗ riêng cho mình.

Khoảng cách giữa họ dần thu hẹp. Ba mươi mét, hai mươi mét, rồi chỉ còn mười mét. Mỗi bước chân của Lê An như một nhát dao khứa vào lồng ngực Trần Hạo, nhắc nhở anh về những năm tháng đã lỡ, về những lời nói không thành, về cái "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo nên. Anh muốn bước tới, muốn gọi tên cô thật lớn, muốn ôm lấy cô để xua tan đi tất cả những tiếc nuối đang giằng xé. Nhưng rồi, một nỗi sợ hãi vô hình lại bủa vây, níu giữ bước chân anh lại. Sợ hãi sự xa cách trong ánh mắt cô, sợ hãi sự thật rằng cô đã không còn là Lê An của riêng anh, sợ hãi rằng mọi cố gắng của anh giờ đây chỉ là vô vọng.

Trần Hạo đứng đó, giữa bóng tối và ánh sáng yếu ớt, giữa quá khứ và hiện tại. Trái tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một cảm giác vừa mừng rỡ đến tột cùng vì đã tìm thấy cô, vừa lo sợ tột cùng vì không biết phải đối mặt ra sao. Mùi phù sa quen thuộc của dòng sông hòa lẫn với mùi hương thoang thoảng từ mái tóc của Lê An khi cô bước ngang qua, lướt nhẹ qua anh như một cơn gió. Cô không nhìn về phía anh ngay lập tức. Ánh mắt cô hướng về phía dòng sông, nơi những con sóng nhỏ vẫn miệt mài vỗ vào bờ, như đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc chỉ đơn giản là tìm kiếm sự bình yên mà cảnh vật nơi đây mang lại.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Giọng anh khẽ run, nghẹn lại trong cổ họng, nhưng anh biết mình phải nói. Phải phá vỡ sự im lặng ngột ngạt này.

“An… đã lâu không gặp.” Lời nói thốt ra nghe thật gượng gạo, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch.

Lê An khẽ giật mình, như chợt nhận ra sự hiện diện của anh. Cô quay đầu lại, ánh mắt chạm vào anh. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Trần Hạo thấy được một chút bất ngờ, một chút thoáng buồn lướt qua trong đôi mắt cô, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho sự bình thản và lịch thiệp đến xa lạ. Cô không cười, chỉ khẽ gật đầu, môi mím lại thành một đường mỏng.

“Hạo. Anh về khi nào?” Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, ấm áp như ngày nào, nhưng có chút xa cách, như thể đang nói chuyện với một người quen cũ mà cô ít khi gặp lại. Nó không có sự nhiệt thành, không có sự hồ hởi của những người bạn thanh mai trúc mã sau bao năm xa cách.

Trần Hạo cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì gió sông mà vì sự thật phũ phàng trong giọng nói của cô. Anh đứng yên, không dám tiến lại gần hơn, giữ nguyên khoảng cách vài bước chân mà Lê An đã tạo ra. Khoảng cách vật lý ấy, dường như, còn nhỏ bé hơn rất nhiều so với "khoảng cách vô hình" đã hình thành giữa hai tâm hồn họ. Hai ánh mắt lại chạm nhau, nhưng chỉ trong tích tắc, Lê An lại lảng tránh, hướng về phía dòng sông đang dần chìm vào bóng tối.

"Anh... anh về được vài ngày rồi." Trần Hạo đáp, giọng anh vẫn còn chút run rẩy. Anh cố gắng tìm kiếm một tia ấm áp, một dấu hiệu của sự thân mật cũ trong ánh mắt Lê An, trong cử chỉ của cô, nhưng chỉ thấy sự bình thản và lịch thiệp đến mức lạnh lùng. Anh nhận ra, thời gian đã thực sự tạo nên một bức tường vô hình giữa họ, một bức tường mà anh đã từng có cơ hội phá bỏ nhưng lại bỏ lỡ. Nỗi tiếc nuối dâng lên như thủy triều, nhấn chìm anh trong cảm giác bất lực.

Bầu không khí trở nên nặng nề, chỉ có tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ và tiếng gió xào xạc trong những tán lá ven sông là còn vang vọng. Ánh đèn đường mờ ảo hắt lên gương mặt anh, khiến những đường nét kiên nghị của anh trở nên khắc khổ hơn. Lê An vẫn đứng đó, dáng vẻ thanh thoát, nhưng anh lại cảm thấy cô xa vời vợi, như một bức tranh đẹp đẽ mà anh chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, không thể chạm tới. Mùi hương của cô, thoang thoảng trong không khí se lạnh, lại càng khắc sâu hình ảnh cô vào tâm trí anh, vừa gần gũi vừa xa lạ. Anh biết, anh phải nói chuyện với cô, phải cố gắng níu giữ lấy chút liên kết mong manh còn sót lại.

"Em... vẫn ổn chứ? Anh nghe nói em làm ở..." Trần Hạo cố gắng khơi gợi một chủ đề, một câu chuyện nào đó để phá vỡ sự im lặng đáng sợ. Anh muốn biết về cuộc sống của cô, về những gì cô đã trải qua, nhưng những lời nói thốt ra lại trở nên gượng gạo và xã giao. Anh biết, anh đang nói như một người ngoài, chứ không phải một người đã từng là cả thế giới của cô.

Lê An khẽ quay lại, mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy đẹp, nhưng không chạm đến đáy mắt, chỉ là một nụ cười xã giao, lịch thiệp. "Vâng, em vẫn ổn, Hạo. Em đang làm giáo viên ở trường cấp hai của thị trấn mình. Công việc của anh chắc bận rộn lắm?" Cô trả lời ngắn gọn, không đi sâu vào chi tiết, rồi nhanh chóng hỏi ngược lại anh, như thể muốn đẩy cuộc trò chuyện sang một hướng khác, tránh né những câu hỏi cá nhân. Giọng cô vẫn dịu dàng, nhưng mang theo một sự dứt khoát ngầm, một ranh giới rõ ràng mà cô không muốn anh vượt qua.

Trần Hạo cảm thấy một sự hụt hẫng đến tê tái. Cô vẫn như vậy, vẫn khéo léo và tinh tế, nhưng sự khéo léo đó giờ đây lại khiến anh đau lòng. Nó như một tấm màn chắn, ngăn cách anh với con người thật của cô, với những cảm xúc mà anh từng nghĩ mình hiểu rõ. Anh nhìn vào đôi mắt cô, cố gắng đọc vị những suy nghĩ đang ẩn giấu, nhưng chỉ thấy một sự bình thản đến khó hiểu. Ánh mắt cô không còn sự mong chờ, không còn sự e ấp của cô gái ngày xưa. Giờ đây, chỉ còn là sự thản nhiên, như thể anh chỉ là một cơn gió thoảng qua trong cuộc đời cô.

"Cũng... ổn." Anh đáp, giọng trầm hơn. "Thị trấn mình thay đổi nhiều quá, An nhỉ?" Anh cố gắng tìm kiếm một điểm chung trong ký ức, một sợi dây liên kết để kéo cô về phía mình, về phía những ngày tháng xưa cũ "bên bờ sông cũ" này. Anh đưa mắt nhìn quanh, nơi những hàng cây ven sông đã già cỗi hơn, nơi những con đường đất đã được trải nhựa, nơi những ngôi nhà mái ngói đã được thay bằng nhà cao tầng. Mọi thứ đều thay đổi, chỉ có dòng sông vẫn miệt mài chảy, và tình cảm của anh dành cho cô vẫn vẹn nguyên.

Lê An khẽ gật đầu, ánh mắt cô cũng lướt qua những cảnh vật quen thuộc nhưng đã khác xưa. "Vâng, thay đổi nhiều thật. Nhưng dòng sông thì vẫn vậy, vẫn chảy đều đều." Giọng cô nhẹ bẫng, như đang nói về một điều hiển nhiên, không mang theo chút cảm xúc hoài niệm nào đáng kể. Cô mỉm cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy không làm tan đi "khoảng cách vô hình" giữa họ, mà ngược lại, còn khiến nó trở nên rõ ràng hơn.

Trần Hạo cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt. Anh muốn nói với cô rằng, không chỉ dòng sông vẫn vậy, mà trái tim anh cũng vẫn vậy. Anh muốn nói rằng, anh đã trở lại, đã thành đạt, không còn là cậu bé rụt rè, e dè ngày xưa. Nhưng những lời nói ấy cứ nghẹn lại nơi cổ họng, hóa thành "lời nói không thành". Anh sợ, sợ rằng nếu anh nói ra, cô sẽ mỉm cười một cách lịch sự rồi quay lưng bước đi, để lại anh với nỗi tiếc nuối muộn màng.

Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, những tia nắng cuối cùng đã nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Không khí ven sông trở nên se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm của nước và mùi đất ẩm đặc trưng. Ánh đèn đường giờ đây đã sáng rõ hơn, nhưng lại càng làm nổi bật sự xa cách giữa hai người. Tiếng sóng vỗ nhẹ, tiếng gió xào xạc trong tán lá, và tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích, tạo nên một bản nhạc nền buồn bã cho cuộc hội ngộ đầy gượng gạo này.

Trần Hạo nhìn Lê An, ánh mắt anh đầy vẻ đau đáu, tiếc nuối. Anh muốn kéo dài cuộc trò chuyện, muốn níu giữ khoảnh khắc này, dù nó có gượng gạo đến mấy. Nhưng Lê An dường như đã đọc được suy nghĩ của anh. Cô khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ đến mức gần như không thể nghe thấy, rồi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt bình thản nhưng dứt khoát.

“Muộn rồi, Hạo. Em phải về.” Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng mang theo một sự kiên quyết không thể lay chuyển. “Chào anh.”

Trần Hạo cảm thấy một sự nôn nao, hụt hẫng đến tột độ. Anh biết rằng cuộc gặp gỡ chớp nhoáng này, những lời xã giao vô nghĩa này, không thể nào đủ để anh thổ lộ hết nỗi lòng đã chôn giấu suốt bao năm. Nó không đủ để anh nói ra những lời mà anh đã dằn vặt bấy lâu, về cái "nếu như ngày đó", về "chậm một nhịp" đã khiến anh "lỡ cả một đời". Nếu anh để cô đi bây giờ, anh sẽ hối hận mãi mãi.

Trong đầu anh, một quyết định mạnh mẽ nảy sinh, như một ngọn lửa bùng lên giữa màn đêm lạnh giá. Anh phải nói ra. Anh phải gặp lại cô, trong một không gian riêng tư hơn, để nói ra tất cả, dù kết quả có ra sao. Anh không thể tiếp tục chôn giấu nữa. Anh không thể để "lời nói không thành" một lần nữa.

“An…” Giọng anh khẩn khoản, xen lẫn sự bối rối và một chút tuyệt vọng. “Anh… anh có thể gặp em vào một ngày khác không? Mình… nói chuyện rõ ràng hơn?” Anh đưa tay ra, như muốn níu giữ cô lại, nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung, không dám chạm vào.

Lê An nhìn anh, ánh mắt cô vẫn bình thản, không một chút dao động. Cô khẽ lắc đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi, nhưng nụ cười ấy lại mang theo một sự dứt khoát đến lạnh lùng. "Có lẽ không cần thiết đâu, Hạo. Mọi chuyện đã qua rồi."

Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Trần Hạo. Cô đã nói rồi, mọi chuyện đã qua rồi. Không còn "nếu như", không còn "ngày đó". Chỉ còn là hiện tại, là sự chấp nhận của cô đối với một cuộc sống không có anh. Ánh mắt cô bình thản nhưng dứt khoát, báo hiệu rằng cô sẽ không dễ dàng thay đổi quyết định của mình.

Lê An quay lưng bước đi, từng bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng lại như dứt khoát đoạn tuyệt mọi sợi dây liên kết giữa họ. Bóng dáng cô dần khuất xa dưới ánh đèn đường mờ ảo, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn vào màn đêm. Mùi hương thoang thoảng của cô cũng dần tan vào không khí lạnh buốt.

Trần Hạo đứng đó, bất động, nhìn theo bóng lưng cô cho đến khi không còn thấy gì nữa. Bàn tay anh nắm chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Đau đớn, hối tiếc, và một nỗi giận dữ ngấm ngầm với chính bản thân mình. Anh đã sai một bước, đã chậm một nhịp, và giờ đây, anh đang phải trả giá cho "lời nói không thành" của mình.

Nhưng dù cho sự thật phũ phàng đến mấy, dù cho Lê An đã dứt khoát đến mấy, một quyết tâm mới, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đã nảy sinh trong lòng anh. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ không để "lỡ cả một đời" một lần nữa. Anh sẽ tìm cách gặp Lê An một cách rõ ràng hơn trong những ngày tới, để nói ra tất cả những gì anh đã chôn giấu, để thổ lộ lời nói "Ngày đó... anh đã rất thích em", dù cho cô có chấp nhận hay không. Anh cần phải làm điều đó, không chỉ vì cô, mà còn vì chính anh, để không phải sống trong hối tiếc cho đến cuối cuộc đời.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm và hơi nước sông len lỏi vào phổi. Ánh mắt anh, không còn đờ đẫn, mà đã trở nên cương nghị hơn bao giờ hết. Anh sẽ không lùi bước nữa. Anh sẽ chiến đấu cho tình yêu của mình, dù cho nó có muộn màng đến đâu đi chăng nữa. Dòng sông vẫn miệt mài chảy, mang theo những ký ức, những tiếc nuối, và cả những hy vọng mong manh. Đêm nay, Trần Hạo đã chạm mặt Lê An, nhưng đó chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu cam go hơn với quá khứ và với chính anh.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free