Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 620: Bóng Đêm Thẩm Định - Quyết Định Của Kẻ Chậm Chân
Trần Hạo đứng đó, bên bờ sông cũ, bóng lưng Lê An đã tan biến vào màn đêm, chỉ còn lại khoảng không vô định và mùi hương thoang thoảng của cô như một ảo ảnh tan vỡ. Cái lạnh buốt của đêm không thể sánh bằng sự giá lạnh đang ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu của anh. Bàn tay anh nắm chặt đến nỗi móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, đau nhói, nhưng cơn đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giằng xé. Anh đã sai một bước, đã chậm một nhịp, và giờ đây, mỗi hơi thở đều như một sự trừng phạt cho "lời nói không thành" của mình. Dòng sông vẫn miệt mài chảy, mang theo những ký ức, những tiếc nuối không thể gọi tên, và cả những hy vọng mong manh dường như chỉ còn là ảo ảnh. Anh đứng lặng hồi lâu, cho đến khi đôi chân mỏi nhừ và gió đêm thổi hun hút, như muốn cuốn phăng đi chút sức lực cuối cùng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của sự thành đạt mà anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và tình yêu, lấp lánh dưới ánh đèn đường mờ ảo, giờ đây lại giống như một xiềng xích vô hình, nhắc nhở anh về cái giá phải trả cho sự im lặng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm và hơi nước sông len lỏi vào phổi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Ánh mắt anh, không còn đờ đẫn, mà đã trở nên cương nghị hơn bao giờ hết. Anh sẽ không lùi bước nữa. Anh sẽ chiến đấu cho tình yêu của mình, dù cho nó có muộn màng đến đâu đi chăng nữa. Quyết tâm ấy, như một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong lồng ngực băng giá, bùng cháy mạnh mẽ, sưởi ấm phần nào tâm hồn đang vụn vỡ. Trần Hạo quay người, bước đi nặng nề, từng bước chân như muốn in hằn dấu vết xuống con đường đất ẩm ướt ven sông. Anh biết, đêm nay chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu cam go hơn với quá khứ và với chính anh.
Khi Trần Hạo trở về căn nhà cũ, bóng đêm đã trùm kín cả thị trấn, chỉ còn những vệt sáng vàng vọt hắt ra từ các ngọn đèn đường hiếm hoi. Căn nhà gỗ hai tầng, mái ngói rêu phong, vẫn đứng đó, trầm mặc giữa vườn cây xanh um tùm, như một chứng nhân thầm lặng cho bao thăng trầm của gia đình anh. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ khu vườn, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, quen thuộc đến mức gần như vô hình trong ký ức của anh. Nhưng đêm nay, những âm thanh ấy lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như đang vỗ về, an ủi tâm hồn đang hỗn loạn của anh. Mùi hương quen thuộc của ngôi nhà cũ, mùi gỗ ẩm, mùi cơm chiều đã nguội lạnh thoang thoảng từ bếp, và cả mùi tinh dầu sả chanh dịu nhẹ mà mẹ Tư vẫn thường dùng để xông nhà, tất cả cùng len lỏi vào khứu giác, gợi lên một cảm giác ấm cúng nhưng cũng đầy xa lạ. Anh đã xa nơi này quá lâu, những chi tiết nhỏ nhặt này dù quen thuộc nhưng lại mang một nỗi hoài niệm khôn nguôi.
Trần Hạo mở cổng, tiếng cọt kẹt của bản lề cũ vang lên trong đêm vắng. Ánh đèn trong nhà vẫn còn sáng. Bước chân anh nặng trĩu, mỗi bước đi như gánh thêm một tảng đá vô hình. Anh đẩy cánh cửa chính, và ngay lập tức, hai bóng hình quen thuộc hiện ra từ phòng khách. Mẹ Nguyễn Thị Tư với mái tóc điểm bạc, gương mặt hiền từ, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng. Ba Trần Văn Ba, dáng người gầy gò nhưng vẫn toát lên sự rắn rỏi của người từng trải, ngồi trầm ngâm trên ghế sofa, tay cầm tờ báo cũ. Cả hai đều đã thức đợi anh. Ánh mắt họ dõi theo anh, chất chứa sự quan tâm lẫn lo lắng khi thấy con trai trở về với vẻ mặt trầm tư, khác hẳn với vẻ hào nhoáng, tự tin thường ngày của một người thành đạt.
“Con về rồi à? Sao giờ này mới về, con? Có chuyện gì không khỏe sao con?” Giọng mẹ Tư nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng ẩn chứa một sự sốt ruột. Bà đứng dậy, bước nhanh đến bên anh, bàn tay chai sần khẽ chạm lên trán anh, kiểm tra xem anh có sốt không. Cái chạm tay quen thuộc ấy, ấm áp và chân thành, khiến lồng ngực Trần Hạo nghẹn lại. Anh đã bao lâu rồi chưa cảm nhận được sự quan tâm vô điều kiện như thế này?
Trần Hạo cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, lắc đầu. “Con không sao, mẹ. Chỉ là hơi mệt chút thôi.” Anh cố nén lại những cảm xúc đang cuộn trào, không muốn để cha mẹ phải lo lắng thêm. Dù đã là một người đàn ông trưởng thành, đã lăn lộn bao năm nơi thương trường khốc liệt, nhưng trước mặt cha mẹ, anh vẫn chỉ là đứa con nhỏ muốn che giấu đi những yếu đuối của mình.
Ba Trần Văn Ba đặt tờ báo xuống, tiếng sột soạt nhẹ nhàng phá vỡ khoảng lặng. Ông nhìn Trần Hạo một cách kỹ lưỡng, ánh mắt sắc sảo ẩn chứa nhiều suy tư. Ông không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu. “Về thì nghỉ ngơi đi. Đừng thức khuya quá.” Giọng ông trầm ấm, mang một chút nghiêm khắc thường thấy, nhưng Trần Hạo biết, đằng sau câu nói ngắn gọn ấy là cả một trời quan tâm. Ông không hỏi han trực tiếp, nhưng ánh mắt ông đã nói lên tất cả: ông đã nhận ra sự bất thường trong tâm trạng của con trai mình. Ông hiểu, có những chuyện không cần phải nói ra, chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy là đủ.
Trần Hạo gật đầu chào cha mẹ, cố gắng duy trì vẻ bình thản nhất có thể. Anh lướt qua họ, đi thẳng vào phòng mình, như một cái bóng. Anh không muốn nói gì thêm, không muốn ai phải chia sẻ gánh nặng trong lòng anh lúc này. Căn phòng cũ kỹ, nơi anh đã trải qua những năm tháng tuổi thơ và niên thiếu, giờ đây trở thành nơi trú ẩn duy nhất cho tâm hồn anh. Tiếng cánh cửa gỗ khẽ đóng lại, cắt đứt anh khỏi thế giới bên ngoài, khỏi những ánh mắt lo lắng của cha mẹ, khỏi cả cái thị trấn ven sông đang chìm vào giấc ngủ.
Anh bước vào phòng, bật đèn, ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên những bức tường đã ngả màu thời gian. Căn phòng vẫn giữ nguyên mọi thứ như ngày anh rời đi: chiếc giường đơn giản, bàn học cũ kỹ với những vết mực đã phai mờ, kệ sách chứa đầy những cuốn truyện tranh và giáo trình cũ. Mùi gỗ cũ, mùi sách cũ, và mùi hương riêng của căn phòng đã gắn bó với tuổi thơ anh, giờ đây lại ùa về, gợi lên vô vàn kỷ niệm. Anh thay quần áo, từng động tác chậm rãi, nặng nề. Chiếc áo sơ mi công sở phẳng phiu, chiếc quần âu đắt tiền, tất cả đều bị vứt sang một bên, thay vào đó là bộ đồ ngủ cũ kỹ, thoải mái nhưng lại mang theo một nỗi cô đơn khó tả. Anh tìm một góc yên tĩnh, bên cửa sổ, nơi có thể nhìn ra màn đêm đen kịt và lắng nghe tiếng côn trùng đêm rõ hơn, tiếng gió luồn qua khe cửa sổ, và cả tiếng thở dài nặng nề của chính mình. Bầu không khí trong phòng tĩnh lặng, u ám, nặng nề bởi những suy tư đang giằng xé tâm trí anh.
Trần Hạo ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, đưa tay tháo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, đặt lên bàn. Ánh kim loại lấp lánh dưới ánh đèn, biểu tượng của thành công, của địa vị, của những gì anh đã miệt mài theo đuổi suốt mười năm qua. Nhưng giờ đây, nó lại trở nên vô nghĩa, thậm chí còn châm biếm chính anh. Mười năm... Mười năm, anh đã làm được gì? Đã có được gì? Anh đã có trong tay tất cả những gì mà một người đàn ông trẻ tuổi khao khát: sự nghiệp vững chắc, tiền bạc, danh tiếng. Nhưng đổi lại, anh đã đánh mất điều quý giá nhất: Lê An, và có lẽ là cả một phần tâm hồn mình. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc như một tấm màn nhổng lớn bao phủ lấy tất cả. Chỉ có ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khung cửa sổ, hắt lên một vệt sáng yếu ớt trên nền nhà, đủ để anh nhìn thấy những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí.
Tâm trí anh quay cuồng với hình ảnh Lê An, gương mặt bình thản nhưng dứt khoát của cô bên bờ sông cũ. Anh nhớ lại từng lời nói, từng ánh mắt, từng cử chỉ của cô. Cô đã thay đổi rất nhiều, trở nên mạnh mẽ và kiên định hơn. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ, không chỉ là không gian địa lý, mà còn là vực sâu của thời gian và những lựa chọn. Những kỷ niệm xưa cũ, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh, tất cả như một thước phim quay chậm, tua đi tua lại trong đầu anh. Rồi anh lại đối mặt với hiện thực phũ phàng: Lê An sắp kết hôn. Cái tin tức ấy, dù đã được nghe, vẫn như một nhát dao cứa sâu vào vết thương lòng, khiến nó rỉ máu từng chút một.
“Mười năm... Mười năm, mình đã làm được gì? Đã có được gì?” Anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. Anh vò đầu bứt tai, cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào óc. Anh đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, từng bước chân nặng nề, tiếng đế giày cọ xát vào nền gỗ cũ kỹ tạo nên những âm thanh đều đặn, khô khốc. Mỗi bước đi là một sự dằn vặt, một câu hỏi không lời đáp. “Thành công này... có ý nghĩa gì khi không có em?” Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, không ngừng xoáy sâu vào nỗi trống rỗng mà anh đã cố gắng chôn giấu bấy lâu. Anh đã từng nghĩ, sự thành công sẽ khỏa lấp đi mọi thiếu hụt, mọi tiếc nuối. Anh đã từng tin rằng, có lẽ khi anh trở về với tất cả những gì mình có, anh sẽ có thể giành lại cô. Nhưng không, mọi thứ đã khác. "Nếu như ngày đó", anh đã không e dè, không im lặng, liệu mọi chuyện có khác? Liệu anh có "lỡ cả một đời" như bây giờ?
Anh ngồi phịch xuống giường, mắt nhìn vô định vào khoảng không. Ánh trăng đã lùi dần, nhường chỗ cho bóng tối sâu thẳm của đêm khuya. Không khí se lạnh dần, báo hiệu một đêm dài không ngủ. Tiếng côn trùng đêm đã thưa thớt hơn, chỉ còn tiếng gió luồn qua khe cửa sổ, rít lên những âm thanh ma mị. Trái tim Trần Hạo đập mạnh hơn, từng nhịp thình thịch như muốn xé toạc lồng ngực. Anh cảm thấy mệt mỏi, không phải vì thể xác, mà vì tâm hồn. Sự mệt mỏi của một cuộc đời đã chọn sai một bước, đã chậm một nhịp. Sự cô đơn bủa vây, nuốt chửng anh trong chính căn phòng đã từng là tổ ấm, là nơi chứa đựng những giấc mơ thơ dại của anh.
Thời gian trôi đi thật chậm, chậm đến mức Trần Hạo có thể cảm nhận được từng giây phút trôi qua như những hạt cát mịn tuột khỏi kẽ tay. Đêm dần về khuya, và rồi, một tia sáng yếu ớt bắt đầu le lói ở phía chân trời, xuyên qua khung cửa sổ. Đó là ánh bình minh đầu tiên của một ngày mới, xua tan dần màn đêm đen đặc. Tiếng đồng hồ tích tắc trên bàn, dù nhỏ bé, nhưng giờ đây lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như đang đếm ngược thời gian, nhắc nhở anh về những gì đã mất và những gì có thể mất đi mãi mãi. Không khí trong phòng vẫn se lạnh, nhưng ánh sáng ban mai mang theo một hơi ấm mong manh, len lỏi vào từng ngóc ngách, xua đi phần nào sự u ám.
Sau những giờ phút dằn vặt, suy nghĩ của Trần Hạo dần trở nên rõ ràng hơn, như mặt nước hồ tĩnh lặng sau cơn bão. Anh nhận ra rằng sự im lặng và rụt rè của mình trong quá khứ đã tạo nên bi kịch hiện tại. Cái "lời nói không thành" ấy đã trở thành một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn anh. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng một đế chế, một sự nghiệp lẫy lừng, mà quên mất rằng, có những thứ không thể đo đếm bằng vật chất, không thể mua được bằng tiền bạc. Anh đã hứa với lòng mình sẽ không bao giờ để Lê An bị tổn thương, nhưng chính sự chần chừ của anh lại là lưỡi dao sắc bén nhất.
Anh không thể tiếp tục lẩn tránh hay chờ đợi nữa. Anh không thể để "lỡ cả một đời" một lần nữa. Một tia hy vọng mong manh, một sự thôi thúc mạnh mẽ buộc anh phải hành động, phải đối mặt, dù kết quả có ra sao. Cái chết của hy vọng, đôi khi, còn đáng sợ hơn cả cái chết của chính bản thân. Anh cần một sự giải thoát, một sự xác nhận, không phải chỉ vì Lê An, mà còn vì chính anh, để không phải sống trong hối tiếc cho đến cuối cuộc đời. Anh không muốn hình ảnh mình, một người đàn ông thành đạt nhưng trống rỗng, cứ mãi ám ảnh trong những giấc mơ.
Trần Hạo đứng dậy, tiến đến cửa sổ, nhìn ra màn đêm dần tan, nhường chỗ cho ánh bình minh rạng rỡ. Ánh mắt anh, không còn vẻ mệt mỏi, mà tràn đầy sự kiên định, cương nghị. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành, ẩm ướt của buổi sáng sớm. Cảm giác se lạnh của đêm vẫn còn vương vấn trên da thịt, nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy mạnh mẽ. Anh lấy điện thoại ra từ túi quần, ngón tay lướt qua danh bạ, tìm kiếm cái tên quen thuộc: "Lê An". Anh biết mình cần một cuộc gặp gỡ rõ ràng hơn, một cuộc đối thoại nghiêm túc, không phải là những khoảnh khắc tình cờ, gượng gạo bên bờ sông. Anh cần phải nói ra, tất cả những gì anh đã chôn giấu bấy lâu, về cái "nếu như ngày đó", về việc anh đã "rất thích em". Dù cho cô có chấp nhận hay không, dù cho cô có nói rằng đã quá muộn, anh cũng cần phải làm điều đó. Sự lựa chọn của Trần Hạo để chủ động tìm cách gặp Lê An thay vì chờ đợi, cho thấy anh đã thay đổi. Nhưng câu hỏi đặt ra là liệu sự thay đổi này có còn kịp, hay chỉ càng làm sâu sắc thêm cái "khoảng cách vô hình" đã hình thành giữa họ? Anh sẽ không lùi bước nữa. Anh sẽ chiến đấu cho tình yêu của mình, dù cho nó có muộn màng đến đâu đi chăng nữa. Dòng sông vẫn miệt mài chảy, mang theo những ký ức, những tiếc nuối, và cả những hy vọng mong manh. Đêm nay, Trần Hạo đã chạm mặt Lê An, nhưng đó chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu cam go hơn với quá khứ và với chính anh.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.