Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 621: Ngưỡng Cửa Bị Lãng Quên
Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới đã dần nhường chỗ cho cái nắng hanh vàng của buổi chiều tà. Trần Hạo rời khỏi nhà từ sớm, nhưng không phải để đến gặp Lê An ngay. Anh cần thêm thời gian, không phải để suy nghĩ, mà để cảm nhận, để cho sự quyết tâm đã bùng cháy trong anh không bị lu mờ bởi những nỗi sợ hãi cố hữu. Anh đã dành cả buổi sáng để đi dọc bờ sông cũ, nơi dòng nước vẫn miệt mài chảy, nơi những kỷ niệm về Lê An vẫn còn nguyên vẹn như những vết hằn trên đá. Anh muốn hít thở lại không khí của thị trấn, để những ký ức tuổi thơ ùa về, tiếp thêm cho anh chút dũng khí.
Giờ đây, khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, Trần Hạo mới bắt đầu khởi động chiếc xe hơi cao cấp, lướt đi chậm rãi trên những con đường quen thuộc. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây cổ thụ nghiêng mình bên đường, mỗi mái nhà rêu phong đều gợi lên một mảnh ký ức đã ngủ quên. Dù thị trấn đã đổi thay ít nhiều với những cửa hàng mới mọc lên, những con đường được lát lại, nhưng cái hồn cốt của nó vẫn còn đó, vẫn mang một vẻ bình yên, cổ kính rất riêng. Anh nhìn những đứa trẻ tan học, vai đeo cặp sách, ríu rít cười đùa, tay trong tay nhau. Anh thấy những cặp đôi trẻ tuổi đang nắm chặt tay, đi dạo dưới ánh hoàng hôn, đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc đơn thuần. Một cảm giác lạc lõng sâu sắc bủa vây lấy anh. Họ có tất cả những gì anh đã từng có, và rồi đánh mất.
"Mình đang làm gì thế này?" – Giọng nói trầm thấp của anh vang lên trong không gian kín mít của chiếc xe, nhưng không phải để nói với ai khác ngoài chính mình. – "Liệu có còn kịp không?"
Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, như một điệp khúc buồn bã, day dứt. Con đường dẫn đến nhà Lê An giờ đây như dài hơn, nặng nề hơn bao giờ hết. Mỗi vòng bánh xe lăn, anh lại cảm thấy như đang kéo lê một tảng đá vô hình, chất chứa bao nhiêu tiếc nuối và hoài nghi. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, trị giá cả gia tài mà anh vẫn thường tự hào, giờ đây dường như chỉ là một vật trang sức vô nghĩa, không thể mua được thời gian đã trôi qua, không thể đổi lấy những khoảnh khắc đã "chậm một nhịp".
Anh đậu xe cách nhà Lê An vài căn, dưới một gốc cây bàng cổ thụ, tán lá sum suê che khuất chiếc xe khỏi những ánh mắt tò mò. Hít một hơi thật sâu, Trần Hạo bước xuống xe, cảm nhận làn gió chiều se lạnh mơn man trên gương mặt. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ một khu vườn gần đó, hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, tạo nên một bản giao hưởng của ký ức. Mùi hương quen thuộc đến nao lòng, đánh thức những hình ảnh tươi đẹp nhất về Lê An, về những buổi chiều anh chờ cô tan học, về những lần anh trèo tường hái trộm hoa nhài cài lên tóc cô.
Anh chậm rãi bước đi trên vỉa hè gồ ghề, ánh mắt không rời khỏi ngôi nhà quen thuộc. Vẫn là cánh cổng sắt cũ kỹ đã hoen gỉ đôi chỗ, vẫn là giàn hoa giấy leo tường, nở rộ những chùm hoa trắng muốt, phớt hồng dưới ánh đèn đường vừa bật sáng. Mọi thứ dường như không thay đổi, vẫn giữ nguyên vẻ mộc mạc, bình dị như anh vẫn nhớ. Nhưng anh biết, có những thứ đã thay đổi mãi mãi. Ngôi nhà này, từng là nơi anh tự do ra vào, tự do đùa nghịch, giờ đây lại trở thành một rào cản vô hình, một biểu tượng của "khoảng cách vô hình" đã hình thành giữa họ.
Anh đứng dưới bóng cây cổ thụ đối diện nhà, ẩn mình trong màn đêm đang dần buông xuống. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ô cửa sổ phòng khách, như một lời mời gọi, nhưng cũng là một rào cản vô hình. Nó là ánh sáng của một thế giới mà anh đã từng là một phần, nhưng giờ đây lại đứng ngoài rìa. Anh nhìn thấy bóng dáng ai đó lướt qua khung cửa, thoáng qua, rồi biến mất. "Cô ấy đang làm gì trong đó?" – Trần Hạo tự hỏi, lòng quặn thắt. – "Có lẽ cô ấy đang cười, đang nói chuyện với người mà cô ấy đã chọn, đang sống một cuộc đời bình yên mà mình đã không thể mang lại."
Tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tạo nên một khúc nhạc buồn của đêm. Đôi tay anh siết chặt lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một vực thẳm, nơi chỉ cần một bước chân sai lầm nữa thôi là sẽ rơi xuống. Anh đã từng là một người đàn ông quyết đoán, nắm trong tay mọi thứ, nhưng trước Lê An, anh lại trở nên yếu đuối, rụt rè một cách đáng sợ. Cái "lời nói không thành" ấy đã ám ảnh anh suốt bao năm, và giờ đây, nó lại một lần nữa hiện hữu, ngay trước cánh cửa định mệnh này.
Với một hơi thở sâu, nén lại bao nhiêu cảm xúc hỗn độn, Trần Hạo bước qua cánh cổng sắt, tiếng kẽo kẹt của bản lề cũ kỹ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Từng bước chân anh dồn nén bao nhiêu năm tháng chờ đợi, bao nhiêu hối tiếc và hy vọng mong manh. Anh bước trên con đường lát gạch quen thuộc dẫn vào hiên nhà, mỗi viên gạch như đang kể lại một câu chuyện cũ, về những lần anh chạy vội vàng đến rủ Lê An đi học, về những lúc anh ngồi chờ cô dưới mái hiên này. Mùi hương của hoa nhài lại nồng nàn hơn, như muốn níu giữ anh lại, hoặc cũng có thể là đang đẩy anh đi, nhắc nhở anh về những gì đã mất.
Anh đứng trước cánh cửa gỗ đã bạc màu theo năm tháng, nơi anh từng ra vào như nhà mình, không cần gõ cửa, không cần xin phép. Bàn tay anh run rẩy giơ lên, chạm hờ vào cánh cửa lạnh lẽo, những ngón tay cách bề mặt gỗ vài phân, không dám thực sự chạm vào. Sự lạnh lẽo ấy như truyền vào tim anh, nhắc nhở anh về sự lạnh giá của thực tại. Anh muốn gõ, muốn phá tan sự im lặng này, muốn nói ra tất cả những gì đã chôn giấu bấy lâu. Muốn nói rằng "Ngày đó... anh đã rất thích em", muốn nói rằng anh đã sai, đã "chậm một nhịp", đã "lỡ cả một đời".
Nhưng một nỗi sợ hãi vô hình lại kéo anh lại, xiềng xích anh vào vị trí. Sợ hãi bị từ chối, sợ hãi đối mặt với sự thật phũ phàng rằng mọi thứ đã quá muộn. Sợ hãi làm xáo trộn cuộc sống bình yên mà Lê An đã vất vả xây dựng cho chính mình. Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí: Lê An mỉm cười bình thản, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc, bên cạnh một người đàn ông khác – Nguyễn Hoàng Huy. Đó là nụ cười mà anh đã không thể mang lại cho cô, một nụ cười không dành cho anh. Hình ảnh ấy như một nhát dao cứa vào trái tim anh, khiến anh đau đớn đến nghẹt thở.
"An... em có ở đó không?" – Anh thì thầm, giọng khẽ đến mức chỉ có tiếng gió đêm và côn trùng mới có thể nghe thấy. Đó không phải là một câu hỏi dành cho Lê An, mà là một câu hỏi dành cho chính anh, một lời tự vấn. – "Cánh cửa này... nó đã chờ mình bao lâu rồi? Hay là nó đã đóng lại từ rất lâu rồi, ngay từ cái khoảnh khắc mình chọn quay lưng đi, chọn sự im lặng?"
Anh cảm nhận rõ ràng tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh mẽ đến mức anh sợ nó sẽ phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm. Đồng hồ đeo tay của anh, dưới ánh sáng yếu ớt của đèn đường, vẫn tích tắc đều đặn, như đang cười nhạo sự chậm trễ của anh. Anh đã đến, đã đứng trước ngưỡng cửa này, nhưng vẫn không thể vượt qua được rào cản cuối cùng: chính bản thân anh. Sự do dự của anh, một lần nữa, lại hiện hữu, như một lời nguyền không thể phá vỡ. Nó báo hiệu rằng anh có thể sẽ không hành động đúng lúc, một lần nữa lặp lại sai lầm trong quá khứ.
Bỗng, một âm thanh nhỏ khẽ vọng ra từ bên trong ngôi nhà. Không phải là tiếng cười nói ồn ào, mà là một giai điệu nhạc nhẹ, du dương, có lẽ là một bản nhạc không lời. Nó không ồn ào, nhưng đủ để Trần Hạo hình dung ra một không gian ấm cúng, một cuộc sống bình yên, đủ đầy mà Lê An đang tận hưởng. Ánh đèn vàng ấm áp từ cửa sổ, giai điệu nhạc dịu êm ấy, tất cả đều tạo nên một bức tranh hoàn hảo về "bến đỗ an yên" mà cô đã tìm thấy. Và anh, vẫn đứng ngoài ánh sáng đó, trong bóng tối và sự lạnh lẽo của đêm khuya.
Một giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát lăn dài trên má Trần Hạo, rơi xuống chạm vào mu bàn tay anh. Giọt nước mắt của sự hối tiếc, của nỗi đau, và của cả sự bất lực. Anh đã đến, nhưng liệu anh có thực sự dám gõ cửa? Liệu anh có thực sự dám đối mặt với cái kết mà anh đã tự mình tạo ra? Cánh cửa gỗ vẫn im lìm, như một nhân chứng câm lặng cho câu chuyện tình yêu "chậm một nhịp", "sai một bước" của họ.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.