Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 622: Lời Nói Vô Tình, Tim Vỡ Tan Tành

Cánh cửa gỗ vẫn im lìm, như một nhân chứng câm lặng cho câu chuyện tình yêu "chậm một nhịp", "sai một bước" của họ. Trần Hạo đứng đó, cảm nhận giọt nước mắt khô dần trên má, lạnh buốt như sương đêm. Cuộc đối đầu với bản thân, cuối cùng, vẫn là một thất bại thảm hại. Anh đã đến, đã chạm tay hờ vào ngưỡng cửa, đã nghe thấy giai điệu bình yên từ bên trong, nhưng anh lại không thể gõ. Lại một lần nữa. Cái "lời nói không thành" ấy không chỉ là một lời nguyền, mà nó đã trở thành định mệnh, in hằn sâu vào từng thớ thịt, từng nhịp đập của trái tim anh.

Với một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nặng trĩu như đá tảng, Trần Hạo chậm rãi quay lưng lại. Bóng đêm vẫn còn vương vấn trên từng tán cây, ngọn cỏ, nhưng ánh bình minh đã bắt đầu le lói phía chân trời, vẽ nên một đường chỉ bạc mỏng manh nơi đường chân trời xa xăm. Đối với anh, đó không phải là dấu hiệu của một ngày mới, mà là sự xác nhận cho một đêm đã tàn, một hy vọng đã tắt. Mỗi bước chân rời khỏi cánh cửa ấy đều nặng như chì, dẫm lên những mảnh vỡ của chính hy vọng mà anh đã cố gắng gom góp lại trong suốt những năm tháng xa cách. Tiếng kẽo kẹt của cánh cổng sắt khi anh khép lại sau lưng mình nghe như tiếng than khóc của quá khứ, một âm thanh chói tai cứa vào tâm can. Anh đã từng hứa sẽ không bao giờ quay lưng, không bao giờ bỏ cuộc nữa, nhưng rồi, anh vẫn làm. Anh đã sai một bước, một bước nữa, và có lẽ, đã lỡ cả một đời.

Không gian xung quanh vẫn còn tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió khẽ lay động những cành lá, và tiếng côn trùng đêm cuối cùng cất lên những bản nhạc buồn bã trước khi nhường chỗ cho ngày mới. Mùi hương hoa nhài vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây, nó không còn là ký ức ngọt ngào mà là một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tâm hồn anh, nhắc nhở anh về những gì đã không thể nắm giữ. Anh cảm thấy một sức nặng vô hình đè nén lên lồng ngực, không phải vì mệt mỏi thể xác sau một đêm thức trắng mà vì sự kiệt quệ của tâm hồn. Từng tế bào trong cơ thể anh như đang gào thét, từng sợi thần kinh như đang căng ra đến cực hạn, đau đớn đến tê dại.

Anh bước đi trên con đường lát gạch quen thuộc, nơi anh đã từng chạy vội vàng đến rủ Lê An đi học, nơi anh đã từng kể cho cô nghe những ước mơ hoài bão của một chàng trai trẻ. Giờ đây, con đường ấy chỉ còn lại mình anh, cô đơn và lạc lõng. Ánh bình minh le lói bên ngoài, nhưng trong lòng Trần Hạo vẫn là màn đêm thăm thẳm. Những hàng cây ven đường, những mái nhà lợp ngói cũ kỹ, tất cả đều nhuốm một màu xám xịt trong mắt anh. Anh tự hỏi, phải chăng đây chính là cái giá phải trả cho sự hèn nhát, cho sự chậm trễ của mình? Phải chăng, anh đã tự tay xây nên một "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An, một khoảng cách mà giờ đây, dù có cố gắng đến mấy, anh cũng không thể nào vượt qua?

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của sự thành công mà anh đã dày công xây dựng, bỗng trở nên vô nghĩa. Nó vẫn tích tắc đều đặn, nhắc nhở anh về thời gian, về những năm tháng đã trôi qua, về những cơ hội đã vụt mất. Anh đã từng nghĩ rằng, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh có đủ mọi thứ, anh sẽ có thể quay về và giành lại những gì đã mất. Nhưng anh đã lầm. Tình yêu không phải là một món hàng có thể mua bán, hay một mục tiêu có thể đạt được bằng ý chí và nỗ lực. Nó là một khoảnh khắc, một cảm xúc, và nếu "chậm một nhịp", nó sẽ vĩnh viễn trôi đi.

Đôi tay anh siết chặt thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến mức đau điếng, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau đang cắn xé tâm can anh. Anh tuyệt vọng, hối hận đến tột cùng. Anh đã có cơ hội, anh đã đứng ngay ngưỡng cửa, nhưng anh vẫn không thể. Anh sợ hãi. Sợ hãi bị từ chối, sợ hãi đối mặt với ánh mắt thất vọng của Lê An, sợ hãi phá vỡ sự bình yên mà cô đã vất vả dựng xây. Anh đã tự bào chữa cho mình bằng những lý do ấy, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết, đó chỉ là sự hèn nhát, là sự thiếu dũng khí.

Sương đêm vẫn còn vương trên những tán lá, bám vào mái tóc anh, lạnh buốt. Hơi lạnh ấy như thấm sâu vào da thịt, vào từng mạch máu, khiến anh rùng mình. Anh ngước mắt nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao cuối cùng đang dần tắt lịm trước ánh bình minh. Có lẽ, những ngôi sao kia cũng đang cười nhạo anh, cười nhạo một kẻ đã có tất cả nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất. Anh đã từng là một người đàn ông quyết đoán, nắm trong tay mọi thứ, nhưng trước Lê An, anh lại trở nên yếu đuối, rụt rè một cách đáng sợ. Cái "lời nói không thành" ấy đã ám ảnh anh suốt bao năm, và giờ đây, nó lại một lần nữa hiện hữu, ngay trước cánh cửa định mệnh này, và anh đã chọn cách né tránh nó. Sự bất lực bao trùm lấy anh, khiến anh cảm thấy như một con thuyền lạc giữa biển khơi, không có la bàn, không có điểm tựa. Anh đã bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để hành động, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự chậm trễ ấy. Anh cảm thấy như mình đang chết dần chết mòn từ bên trong, từng chút một, trong sự tĩnh lặng của bình minh.

***

Trần Hạo bước ra khỏi khu phố nhỏ, nơi từng là một phần máu thịt của tuổi thơ anh, nơi in đậm dấu chân và kỷ niệm của anh và Lê An. Anh không muốn lái xe ngay, sợ rằng tiếng động cơ sẽ phá vỡ sự tĩnh mịch của buổi sáng, hay tệ hơn, sẽ phá vỡ cái vỏ bọc mong manh mà anh đang cố gắng giữ lấy để không sụp đổ hoàn toàn. Anh đi bộ một đoạn dài, qua những con hẻm nhỏ quen thuộc, qua những bức tường rêu phong cũ kỹ, nơi những chùm hoa giấy vẫn nở rộ mỗi mùa. Mỗi bước chân anh đi, những hình ảnh về Lê An lại hiện về rõ nét như thước phim quay chậm. Lê An với chiếc áo dài trắng tinh khôi, Lê An với mái tóc xõa ngang vai cười rạng rỡ, Lê An với đôi mắt buồn man mác khi anh rời đi. Tất cả đều là những nhát dao vô hình cứa vào trái tim anh.

Rồi, anh cũng tìm đến chiếc xe của mình, đậu khuất trong một con hẻm nhỏ cách nhà Lê An vài con phố. Anh mở cửa, ngồi vào ghế lái, nhưng không vội nổ máy. Anh tựa đầu vào vô lăng lạnh ngắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Không khí trong lành của buổi sáng sớm, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven đường, mùi đất ẩm sau một đêm sương giăng, tất cả đều thanh bình đến lạ, nhưng với Trần Hạo, chúng chỉ là những bức tranh mờ ảo, xa vời của một thế giới mà anh không còn thuộc về. Sự thanh bình ấy càng làm nổi bật lên cơn bão tố đang gào thét trong lòng anh.

Anh nổ máy, tiếng động cơ gầm nhẹ, nhưng anh lại lái đi một cách vô định, không biết mình đang đi đâu. Những con đường lát gạch quen thuộc dưới bánh xe, hàng cây cổ thụ dọc bờ sông đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của anh và Lê An. Quán xôi cô Tám với mùi hành phi thơm lừng, tiệm tạp hóa nhỏ của chú Nam, sân trường cấp ba với những dãy ghế đá nhuốm màu thời gian... tất cả đều hiện ra, nguyên vẹn như ngày nào, nhưng cảm giác trong anh đã hoàn toàn thay đổi. Mỗi chi tiết nhỏ đều gợi lên một ký ức về Lê An, về những ngày tháng vô tư lự, khi anh có tất cả nhưng lại không biết trân trọng. Nỗi hối hận cắn xé, day dứt không ngừng, như một con sóng ngầm, không ngừng vỗ vào bờ cát tâm hồn anh, bào mòn từng chút một.

Anh lái xe chậm rãi qua các con phố, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi, những vườn cây ăn trái xanh um, những gương mặt thân quen của những người hàng xóm cũ, tất cả đều lướt qua trong tầm mắt anh, nhưng anh không thể nhìn thấy rõ. Anh chỉ thấy một màu xám xịt bao trùm lên tất cả. Tâm trí anh trôi dạt về những ngày xưa cũ, về những buổi chiều tan học chung đường, về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, nơi hai đứa trẻ đã cùng nhau dệt nên những ước mơ ngây thơ. Anh nhớ như in cái cách Lê An nheo mắt cười khi nghe anh kể chuyện, nhớ cái cách cô im lặng lắng nghe những tâm sự của anh, và nhớ cả cái cách anh đã không dám nói ra lời yêu thương của mình. Cái "lời nói không thành" ấy, giờ đây, trở thành một vết sẹo lớn, không ngừng rỉ máu trong trái tim anh.

Mùi gió mang theo hơi nước sông phả vào mặt anh, se lạnh. Đó là mùi của tuổi thơ, mùi của những ký ức không thể xóa nhòa, nhưng cũng là mùi của sự mất mát. Anh dừng xe bên bờ sông cũ, nơi dòng chảy vẫn cuộn trôi êm đềm như chưa từng có bất cứ sự thay đổi nào. Dòng sông, như một nhân chứng câm lặng, đã chứng kiến tất cả. Chứng kiến tình yêu chớm nở, chứng kiến sự e dè, chứng kiến những lời hứa hẹn, và giờ đây, chứng kiến nỗi đau của một kẻ "chậm một nhịp". Anh xuống xe, bước đến lan can đá, nhìn xuống dòng nước. Mặt nước phản chiếu hình ảnh một người đàn ông thành đạt, nhưng đôi mắt lại hằn lên sự mệt mỏi, tuyệt vọng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, lại càng làm nổi bật sự đối lập giữa thành công vật chất và sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Nó nhắc nhở anh rằng, dù anh có đạt được bao nhiêu đỉnh cao trong sự nghiệp, anh vẫn là một kẻ thất bại thảm hại trong tình yêu.

Anh đứng đó, mặc cho gió thổi tung mái tóc, mặc cho nỗi đau cắn xé. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, về cái "nếu như ngày đó" anh đã đủ dũng cảm để nói ra tất cả. Nếu như ngày đó, anh không để sự e dè che mờ lý trí. Nếu như ngày đó, anh không chấp nhận cái "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Nhưng tất cả chỉ là "nếu như". Cuộc đời không có chữ "nếu như". Và giờ đây, anh phải đối mặt với hiện thực phũ phàng, rằng anh đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Tiếng chim hót líu lo, tiếng xe cộ lướt qua trên đường lớn, tiếng trò chuyện râm ran của những người dân thị trấn bắt đầu ngày mới, tất cả đều trở nên xa lạ, vô nghĩa đối với anh. Anh cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, đứng nhìn thế giới xoay vần mà không thể hòa nhập. Nỗi hối hận, nỗi tuyệt vọng đã bào mòn anh đến mức anh không còn nhận ra chính mình. Anh đã từng nghĩ rằng thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, nhưng giờ đây, anh nhận ra, thời gian chỉ khiến vết thương ấy càng sâu sắc hơn, càng đau đớn hơn.

***

Sau một hồi lang thang vô định, Trần Hạo quay đầu xe, định trở về nhà. Anh cần một nơi yên tĩnh để đối diện với chính mình, để chấp nhận sự thật tàn nhẫn vừa xảy ra. Nhưng khi anh vừa lái xe vào khu phố cũ, nơi nhà Lê An tọa lạc, một hình bóng quen thuộc từ xa chợt lọt vào tầm mắt anh. Đó là Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu theo năm tháng, và nụ cười hiền hậu thường trực trên môi. Bà đang xách một chiếc làn mây cũ kỹ, bên trong là mớ rau, quả tươi rói, có lẽ là vừa đi chợ về. Miệng bà vẫn còn lẩm bẩm điều gì đó, có lẽ là một câu chuyện vui nào đó mà bà vừa nghe được, hoặc một bài hát ru quen thuộc của tuổi thơ.

Anh cố gắng tránh mặt, hy vọng bà sẽ không nhìn thấy anh trong chiếc xe màu tối. Anh đã không muốn gặp bất cứ ai vào lúc này, đặc biệt là một người thân thiết với Lê An. Anh không muốn đối mặt với những câu hỏi thăm, những lời hỏi han vô tư nhưng lại như những nhát dao cứa vào vết thương lòng của anh. Anh không muốn phải gượng cười, phải che giấu đi sự tan vỡ đang bao trùm lấy tâm hồn mình. Nhưng đã quá muộn. Đôi mắt tinh tường của một người lớn tuổi trong xóm, quen thuộc với từng ngóc ngách, từng gương mặt của thị trấn nhỏ, đã nhìn thấy anh.

"Ôi, Hạo đấy à?" Tiếng gọi của Bà Mai vang lên, trong trẻo và hồ hởi như tiếng chim hót buổi sớm, phá tan sự tĩnh lặng mà Trần Hạo đang cố gắng níu giữ. Bà dừng lại, đặt chiếc làn xuống đất, nở một nụ cười rạng rỡ, để lộ hàm răng đã nhuốm màu thời gian. "Lâu lắm không gặp cháu! Về từ bao giờ thế?" Bà vẫy tay chào anh một cách thân thiện, vô tư, không hề hay biết rằng lời nói sắp thốt ra của mình sẽ nghiền nát chút hy vọng cuối cùng của một trái tim đang tan vỡ. Vẻ mặt bà rạng rỡ niềm vui, như thể bà vừa gặp được một người thân đã lâu không gặp, hoàn toàn đối lập với vẻ thất thần, đau khổ của Trần Hạo.

Trần Hạo mở cửa xe, bước xuống, cố gắng che giấu cảm xúc của mình. "Dạ, cháu... cháu mới về ạ," anh đáp, giọng gượng gạo, khô khốc. Anh cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nó lại méo mó và gượng ép đến đáng thương. Mùi thức ăn sáng thoang thoảng từ các nhà trong khu phố, tiếng trò chuyện râm ran của hàng xóm, tiếng xe đạp lách cách xa xa, tất cả đều tạo nên một không khí bình dị, yên ả của thị trấn nhỏ, nhưng đối với Trần Hạo, chúng lại như những âm thanh chói tai, khó chịu.

Bà Mai không để ý đến sự gượng gạo của anh, bà vẫn tiếp tục câu chuyện một cách hào hứng. "Thế là kịp rồi! Sắp đến ngày vui của con bé An nhà mình rồi đấy!" Bà nói, đôi mắt lấp lánh niềm vui. "Đám cưới rộn ràng lắm, cả làng ai cũng mừng cho con bé! Cháu có về dự không?"

Câu nói của Bà Mai như một tiếng sét đánh ngang tai Trần Hạo. Anh đứng sững lại, như bị đóng băng tại chỗ. "Đám cưới... rộn ràng...?" Anh lặp lại trong vô thức, giọng nói chỉ còn là một tiếng thì thầm, gần như không nghe thấy. Toàn bộ thế giới xung quanh anh như sụp đổ trong khoảnh khắc đó. Anh cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, mọi thứ trước mắt anh như nhòa đi, mờ ảo. Những hình ảnh về Lê An mỉm cười bình thản, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc bên cạnh một người đàn ông khác – Nguyễn Hoàng Huy – lại hiện về, rõ nét hơn bao giờ hết. Đó là nụ cười mà anh đã không thể mang lại cho cô, một nụ cười không dành cho anh.

Nỗi sợ hãi vô hình đã từng kéo anh lại trước ngưỡng cửa nhà Lê An đêm qua, giờ đây, đã trở thành hiện thực tàn khốc. Không còn "nếu như", không còn sự chần chừ. Mọi thứ đã an bài. Lời nói vô tình của Bà Mai, một người phụ nữ hiền lành, vô tư, lại giáng một đòn chí mạng vào trái tim anh, nghiền nát chút hy vọng mong manh còn sót lại. Anh cảm thấy như mình vừa rơi xuống một vực thẳm sâu hun hút, không đáy, và không có cách nào để bám víu.

Bà Mai vẫn tiếp tục nói, vẫn với giọng điệu vui vẻ, hồ hởi, không hề hay biết rằng mỗi lời bà nói ra đều như những lưỡi dao sắc bén đang cắt nát trái tim Trần Hạo. "Mấy hôm nữa là rước dâu rồi. Thằng Huy nó cũng khéo léo lắm, thương con bé An lắm. Hai đứa đẹp đôi lắm cháu ạ. Cả xóm ai cũng khen." Bà cười tít mắt, nhìn Trần Hạo, chờ đợi một lời chúc mừng từ anh.

Trần Hạo không thể thốt nên lời. Cổ họng anh nghẹn ứ lại, khô khốc. Đôi mắt anh trợn trừng, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như thể đang nhìn thấy một bóng ma. Toàn bộ cơ thể anh run rẩy không kiểm soát. Anh cảm thấy lạnh buốt từ sâu bên trong, mặc cho ánh nắng ban mai đang bắt đầu sưởi ấm con phố. Cú sốc này còn lớn hơn cả sự đau đớn khi anh quyết định không gõ cửa đêm qua. Bởi vì đêm qua, vẫn còn một chút hy vọng mong manh, một chút "nếu như" chưa được khẳng định. Còn bây giờ, tất cả đã kết thúc. Đám cưới "rộn ràng" của Lê An, sự "khéo léo" của Nguyễn Hoàng Huy, sự "mừng rỡ" của cả làng – tất cả đều là những bằng chứng không thể chối cãi cho thấy anh đã thực sự mất cô, vĩnh viễn.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh, dưới ánh nắng ban mai, lại càng lấp lánh hơn, như đang cười nhạo sự bất lực của anh. Anh đã chạy đua với thời gian, đã cố gắng giành giật, nhưng cuối cùng, anh vẫn là kẻ thua cuộc. Anh đã "chậm một nhịp", và giờ đây, anh phải chấp nhận rằng mình đã "lỡ cả một đời". Nỗi đau đớn tột cùng, sự hối hận không lối thoát, và sự bất lực đến tuyệt vọng bao trùm lấy anh. Anh muốn gào thét, muốn đấm vào tường, muốn làm bất cứ điều gì để giải tỏa cơn đau đang xé nát tâm can. Nhưng anh không thể. Anh chỉ có thể đứng đó, chết lặng, nhìn nụ cười vô tư của Bà Mai, nghe những lời nói vô tình đang xát muối vào vết thương lòng anh. Cú sốc này sẽ là động lực thúc đẩy anh phải tìm cách gặp Lê An bằng mọi giá, dù anh biết, đã quá muộn. Anh không thể để mọi thứ kết thúc như thế này, không thể chấp nhận việc anh sẽ mãi mãi mất đi cô gái mà anh yêu thương nhất, chỉ vì sự chậm trễ và hèn nhát của mình. Dù kết quả có ra sao, anh cũng phải đối mặt với cô, một lần cuối cùng.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free