Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 623: Hạt Mầm Của Sự Thật Nghiệt Ngã
Cổ họng Trần Hạo khô khốc, giọng nói thì thầm như hơi thở cuối cùng. Toàn bộ thế giới xung quanh anh như sụp đổ trong khoảnh khắc đó. Anh cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, mọi thứ trước mắt anh như nhòa đi, mờ ảo. Những hình ảnh về Lê An mỉm cười bình thản, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc bên cạnh một người đàn ông khác – Nguyễn Hoàng Huy – lại hiện về, rõ nét hơn bao giờ hết. Đó là nụ cười mà anh đã không thể mang lại cho cô, một nụ cười không dành cho anh. Nỗi sợ hãi vô hình đã từng kéo anh lại trước ngưỡng cửa nhà Lê An đêm qua, giờ đây, đã trở thành hiện thực tàn khốc. Không còn "nếu như", không còn sự chần chừ. Mọi thứ đã an bài. Lời nói vô tình của Bà Mai, một người phụ nữ hiền lành, vô tư, lại giáng một đòn chí mạng vào trái tim anh, nghiền nát chút hy vọng mong manh còn sót lại. Anh cảm thấy như mình vừa rơi xuống một vực thẳm sâu hun hút, không đáy, và không có cách nào để bám víu.
Bà Mai vẫn tiếp tục nói, vẫn với giọng điệu vui vẻ, hồ hởi, không hề hay biết rằng mỗi lời bà nói ra đều như những lưỡi dao sắc bén đang cắt nát trái tim Trần Hạo. "Mấy hôm nữa là rước dâu rồi. Thằng Huy nó cũng khéo léo lắm, thương con bé An lắm. Hai đứa đẹp đôi lắm cháu ạ. Cả xóm ai cũng khen." Bà cười tít mắt, nhìn Trần Hạo, chờ đợi một lời chúc mừng từ anh.
Trần Hạo không thể thốt nên lời. Cổ họng anh nghẹn ứ lại, khô khốc. Đôi mắt anh trợn trừng, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như thể đang nhìn thấy một bóng ma. Toàn bộ cơ thể anh run rẩy không kiểm soát. Anh cảm thấy lạnh buốt từ sâu bên trong, mặc cho ánh nắng ban mai đang bắt đầu sưởi ấm con phố. Cú sốc này còn lớn hơn cả sự đau đớn khi anh quyết định không gõ cửa đêm qua. Bởi vì đêm qua, vẫn còn một chút hy vọng mong manh, một chút "nếu như" chưa được khẳng định. Còn bây giờ, tất cả đã kết thúc. Đám cưới "rộn ràng" của Lê An, sự "khéo léo" của Nguyễn Hoàng Huy, sự "mừng rỡ" của cả làng – tất cả đều là những bằng chứng không thể chối cãi cho thấy anh đã thực sự mất cô, vĩnh viễn. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh, dưới ánh nắng ban mai, lại càng lấp lánh hơn, như đang cười nhạo sự bất lực của anh. Anh đã chạy đua với thời gian, đã cố gắng giành giật, nhưng cuối cùng, anh vẫn là kẻ thua cuộc. Anh đã "chậm một nhịp", và giờ đây, anh phải chấp nhận rằng mình đã "lỡ cả một đời". Nỗi đau đớn tột cùng, sự hối hận không lối thoát, và sự bất lực đến tuyệt vọng bao trùm lấy anh. Anh muốn gào thét, muốn đấm vào tường, muốn làm bất cứ điều gì để giải tỏa cơn đau đang xé nát tâm can. Nhưng anh không thể. Anh chỉ có thể đứng đó, chết lặng, nhìn nụ cười vô tư của Bà Mai, nghe những lời nói vô tình đang xát muối vào vết thương lòng anh. Cú sốc này sẽ là động lực thúc đẩy anh phải tìm cách gặp Lê An bằng mọi giá, dù anh biết, đã quá muộn. Anh không thể để mọi thứ kết thúc như thế này, không thể chấp nhận việc anh sẽ mãi mãi mất đi cô gái mà anh yêu thương nhất, chỉ vì sự chậm trễ và hèn nhát của mình. Dù kết quả có ra sao, anh cũng phải đối mặt với cô, một lần cuối cùng.
***
Trần Hạo vẫn đứng sững sờ giữa con phố quen thuộc, ánh mắt vô hồn nhìn dòng người qua lại. Những lời nói của Bà Mai về đám cưới của Lê An cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, vang vọng không ngừng như một điệp khúc nghiệt ngã, mỗi từ ngữ như một nhát dao khắc sâu thêm vết thương lòng đang rỉ máu. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng rao hàng the thé, tiếng người trò chuyện râm ran, tất cả đều trở thành một mớ âm thanh hỗn độn, dội vào tai anh như những cú đấm liên hồi. Mùi khói bụi hòa lẫn mùi xăng xe nồng nặc, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, xen lẫn chút hương nước hoa thoang thoảng từ những người phụ nữ vội vã lướt qua, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống động, nhộn nhịp nơi phố thị. Nhưng đối với Trần Hạo, chúng chỉ là những dấu hiệu của một thế giới đang tiếp tục xoay vần, một thế giới mà anh cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng, bị bỏ rơi.
Anh đứng đó, trên vỉa hè rộng rãi, giữa những cửa hàng rực rỡ biển hiệu quảng cáo, cao ngất là những tòa nhà bê tông cốt thép vươn mình lên trời xanh, nhưng anh lại cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một hố đen vô tận. Cả thế giới xung quanh anh như quay cuồng, mọi hình ảnh đều trở nên méo mó, những khuôn mặt xa lạ lướt qua nhanh như một thước phim quay chậm, nhưng lại không có một điểm tựa nào để bám víu. Anh muốn hét lên, muốn đấm vào bất cứ thứ gì để giải tỏa sự kìm nén đang bóp nghẹt lồng ngực. Anh muốn chạy trốn khỏi thực tại tàn khốc này, chạy trốn khỏi những lời nói của Bà Mai mà giờ đây đã trở thành một bản án tử hình cho tình yêu của anh.
"Không thể... không thể là sự thật." Giọng anh khản đặc, run rẩy, chỉ đủ nghe chính mình. "An... em sắp kết hôn sao?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một lời nguyền rủa. Anh tự hỏi, bao nhiêu năm qua, anh đã làm gì? Anh đã sống vì cái gì? Những thành công, những danh vọng, những chuyến đi xa xỉ, tất cả đều trở nên vô nghĩa, nhạt nhẽo khi anh nhận ra, thứ quan trọng nhất trong đời mình, anh đã đánh mất. Không phải mất đi vì một biến cố, mà mất đi vì chính sự hèn nhát, sự chậm trễ của bản thân.
Chân Trần Hạo dường như không còn sức lực, từ từ khuỵu xuống một bậc thềm xi măng gần đó, lưng anh tựa vào bức tường lạnh lẽo của một cửa hàng. Anh ôm lấy đầu, mái tóc đen rối bời che đi đôi mắt đã đỏ hoe vì kiềm nén. Hơi thở anh dồn dập, từng nhịp đập của tim như muốn xé toang lồng ngực. Anh cố gắng xua đi những tiếng nói trong tâm trí, những hình ảnh về Lê An trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, về nụ cười rạng rỡ của cô bên một người đàn ông khác. Nhưng chúng chỉ càng lúc càng rõ rệt, càng lúc càng sống động, nhấn chìm anh vào vực sâu của nỗi tuyệt vọng. Cơn choáng váng không dứt, khiến anh cảm thấy như đang lơ lửng giữa một không gian không trọng lực, không thể định vị bản thân. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên, nhưng chỉ thấy bóng tối dày đặc và những mảnh ký ức vụn vỡ của một tình yêu đã lỡ. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng từ một quán nhỏ gần đó, xen lẫn mùi hương của những bó hoa tươi bày bán ở vỉa hè, tất cả đều trở nên vô vị, không thể chạm tới cảm xúc đã chai sạn của anh.
Anh nhớ lại những buổi chiều tan học, anh và Lê An sánh bước bên nhau trên con đường đất ven sông. Anh nhớ những lần anh cố ý đi chậm lại, chỉ để được nghe tiếng cô cười, tiếng cô nói. Anh nhớ những đêm trăng sáng, hai đứa ngồi tựa vào nhau bên bờ sông cũ, những lời hứa hẹn thầm kín không thành lời, chỉ gửi gắm qua ánh mắt. Anh đã từng nghĩ, những điều đó là mãi mãi. Anh đã từng nghĩ, Lê An sẽ luôn ở đó, chờ đợi anh. Nhưng anh đã sai. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh đã lỡ cả một đời. Nỗi hối hận như một con thú dữ, cắn xé tâm can anh, không ngừng nghỉ. Anh tự hỏi, liệu có một phép màu nào đó, một "nếu như ngày đó" nào đó có thể thay đổi được số phận này không? Nhưng câu trả lời chỉ là sự im lặng đến đáng sợ của thực tại.
***
Trưa. Ánh nắng đã bớt gay gắt, dịu dàng len lỏi qua những tán lá xanh um tùm, vẽ nên những vệt sáng lốm đốm trên nền gạch cũ kỹ của quán cà phê 'Góc Yên Bình'. Trần Hạo tìm đến đây, như một kẻ lạc lối tìm về chốn cũ, nơi anh và Lê An từng có biết bao kỷ niệm ngọt ngào. Quán không quá đông, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn và tiếng chim hót líu lo từ khu vườn nhỏ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ thường. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng mùi gỗ cũ từ những bộ bàn ghế đã sờn màu thời gian, khiến không gian trở nên ấm cúng, lãng mạn.
Trần Hạo chọn một góc khuất, sát cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ rợp bóng cây. Anh gọi một ly cà phê đen đá, vị cũ, như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. Chú Nam, chủ quán với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, đích thân mang ra.
"Cháu Hạo về chơi à? Lâu lắm không thấy cháu. Vẫn vị cũ chứ?" Chú Nam hỏi, giọng nói ấm áp, mang đậm chất của người miền Bắc.
Trần Hạo gật đầu nhẹ, cố gắng nặn ra một nụ cười đáp lại. "Vâng, chú Nam." Giọng anh khản đặc, như thể đã lâu không nói. Anh không muốn nói nhiều, không muốn để lộ ra sự tan vỡ đang giày vò bên trong. Đôi mắt anh lướt qua từng chi tiết trong quán, mỗi vật nhỏ đều gợi lên một ký ức về Lê An. Cái bàn nhỏ góc kia, nơi Lê An từng say sưa đọc sách. Chiếc kệ sách cũ kỹ, nơi cô từng mân mê những cuốn tiểu thuyết tình yêu. Ngay cả cái chậu cây kim tiền nhỏ đặt trên bàn, cũng gợi anh nhớ đến lần Lê An đã cẩn thận tỉa lá úa cho nó. Giờ đây, tất cả những kỷ niệm ấy chỉ làm tăng thêm sự day dứt, chua xót trong lòng anh.
Anh ngồi đó, lặng lẽ uống từng ngụm cà phê đắng ngắt, cố gắng lắng nghe những mẩu chuyện vụn vặt từ những người khách xung quanh. Anh khao khát tìm thấy một kẽ hở nào đó trong 'sự thật' mà Bà Mai đã nói, một tia hy vọng rằng tất cả chỉ là một sự hiểu lầm. Nhưng những lời bàn tán về 'đám cưới của con bé An', về 'thằng rể tương lai khéo léo', về 'cái nhà nó xây cho con bé An to đẹp lắm' cứ liên tục lọt vào tai anh, như những nhát dao cứa vào vết thương lòng, củng cố thêm nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.
"Nghe nói cái Huy nó làm bên xây dựng, khá giả lắm," một giọng phụ nữ vang lên từ bàn bên cạnh, "cưới xong là nó rước con bé An về nhà mới luôn."
"Ừ, con bé An số sướng thật, gặp được người biết thương yêu, chăm sóc," một giọng khác tiếp lời, "hồi trước thấy nó cứ lủi thủi mãi, giờ thì rạng rỡ hẳn."
Mỗi từ, mỗi câu đều như một mũi kim châm vào tim Trần Hạo. Rạng rỡ ư? Hạnh phúc ư? Đó là điều mà anh đã không thể mang lại cho cô. Anh đã quá bận rộn với những tham vọng của mình, quá mải mê chạy theo những thứ phù phiếm nơi thành phố xa hoa, để rồi bỏ quên đi bến đỗ bình yên nhất của cuộc đời mình. "Khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An ngày đó, giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể nào vượt qua.
Trần Hạo lôi chiếc điện thoại di động thế hệ cũ ra khỏi túi quần, không phải để gọi cho ai, mà chỉ để lướt qua những bức ảnh cũ, những tin nhắn cũ đã ố vàng theo thời gian. Hình ảnh Lê An thời thiếu nữ, nụ cười trong trẻo, ánh mắt lấp lánh hiện ra trên màn hình nhỏ. Anh vuốt nhẹ lên màn hình, như muốn chạm vào cô, muốn giữ lại những ký ức ngọt ngào ấy. Nhưng rồi, anh lại cất điện thoại đi trong vô vọng, bởi vì những ký ức ấy giờ đây chỉ còn là nỗi day dứt, là bằng chứng cho sự chậm trễ của anh. Anh vô thức dùng ngón tay vẽ một hình trái tim lên lớp hơi nước mờ mịt đọng trên thành cốc cà phê đá lạnh buốt, rồi lại gạch bỏ nó đi một cách đau đớn. Trái tim anh, cũng như hình trái tim kia, đã tan vỡ, không còn nguyên vẹn.
Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy Trần Hạo, khiến anh cảm thấy lạnh buốt từ sâu bên trong, mặc cho ánh nắng dịu dàng vẫn đang cố gắng sưởi ấm không gian. Anh tựa đầu vào cửa kính, nhìn ra con hẻm nhỏ, nơi những chiếc xe đạp lách cách lướt qua, nơi lũ trẻ con đang nô đùa. Tất cả đều diễn ra thật bình dị, thật sống động, trái ngược hoàn toàn với sự đổ vỡ trong tâm hồn anh. "Nếu như ngày đó... anh đã nói sớm hơn một chút..." Lời nói không thành, nỗi tiếc nuối cứ thế giằng xé anh, khiến anh không thể thở nổi.
***
Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Trần Hạo đứng bên bờ sông cũ, nơi tình yêu của anh và Lê An từng chớm nở, nơi họ đã trao nhau biết bao lời hẹn ước thầm kín, những lời hứa không bao giờ được nói ra. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, như một bản nhạc buồn man mác. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây xanh, tiếng người đi bộ trò chuyện xa xa, tiếng xe cộ từ đường lớn vọng lại, tất cả đều tạo nên một bức tranh thanh bình, nhưng trong lòng anh chỉ là một màu xám xịt, u tối. Mùi nước sông và đất ẩm thoang thoảng trong không khí, gợi lại những ký ức tuổi thơ tươi đẹp, nhưng giờ đây, chúng chỉ làm anh thêm đau đớn.
Anh nhìn về phía xa, nơi có ngôi nhà của Lê An, giờ đây đã được thắp đèn, ánh sáng vàng ấm áp hắt ra từ khung cửa sổ nhỏ. Ánh sáng đó, từng là biểu tượng của sự bình yên, của mái ấm mà anh hằng mơ ước, giờ đây lại là ánh sáng của một "bến đỗ an yên" không dành cho anh. Cái "hạt mầm nghi ngờ" đã nảy sinh từ lời nói của Bà Mai, giờ đây không còn là nghi ngờ về thông tin nữa, mà là nghi ngờ về chính bản thân anh, về những quyết định đã qua, về sự tự mãn ngu ngốc đã nghĩ rằng Lê An sẽ mãi chờ đợi. Nó đã nảy mầm thành một sự thật đau đớn: anh đã bỏ lỡ tất cả.
"Lẽ ra... lẽ ra anh đã phải nói từ lâu rồi, An à." Giọng anh thì thầm, lẫn vào tiếng gió sông. Nỗi dằn vặt trong anh cuộn trào như những con sóng nhỏ đang vỗ bờ. Anh nhớ lại những lần anh có cơ hội, những lần anh đã đứng trước ngưỡng cửa của lời thổ lộ, nhưng rồi lại chùn bước. Chính sự e dè, không dám bày tỏ của anh, và sự chờ đợi mỏi mòn của Lê An đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" mà giờ đây đã biến thành một vực sâu không thể lấp đầy.
Anh đã từng nghĩ, tình yêu của anh dành cho Lê An là đủ sâu đậm. Anh đã từng nghĩ, cô sẽ hiểu, cô sẽ cảm nhận được. Nhưng Lê An đã nói đúng: "thích thì không đủ." Tình yêu cần sự dũng cảm, cần sự sẻ chia, cần sự hiện diện. Và anh, đã không có đủ những điều đó. Anh đã "chậm một nhịp", và cái giá phải trả là một cuộc đời đã lỡ.
Tuy nhiên, nỗi đau đớn tột cùng, sự hối hận không lối thoát, và sự bất lực đến tuyệt vọng lại không hoàn toàn nhấn chìm anh. Từ sâu thẳm trong trái tim đang tan vỡ, một ngọn lửa nhỏ, một quyết tâm mãnh liệt lóe lên. Anh không thể cứ thế buông xuôi. Anh không thể chấp nhận việc anh sẽ mãi mãi mất đi cô gái mà anh yêu thương nhất, chỉ vì sự chậm trễ và hèn nhát của mình. Dù kết quả có ra sao, anh cũng phải đối mặt với cô, một lần cuối cùng. Anh phải nghe sự thật từ chính miệng cô, phải nói ra những lời mà anh đã giữ kín suốt bao nhiêu năm trời.
Trần Hạo nắm chặt bàn tay, những ngón tay hằn lên từng đường gân xanh. Ánh mắt anh, vốn vô hồn từ sáng, giờ đây ánh lên một tia kiên định, nhìn về phía hoàng hôn đang tắt dần, như thể anh đang nhìn thấy một con đường phía trước, dù biết nó sẽ đầy chông gai và đau khổ. Ánh sáng cuối cùng của mặt trời hắt lên khuôn mặt khắc khổ của anh, tạo nên một cái bóng dài đổ xuống bờ sông. Anh quay lưng lại với dòng sông, với những ký ức đã hóa thành dĩ vãng, bước đi trong màn đêm đang dần buông xuống. Từng bước chân anh nặng nề nhưng dứt khoát, với một mục tiêu duy nhất hiện rõ trong tâm trí: tìm gặp Lê An. Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước, nhưng anh biết, anh không thể lùi bước nữa. Anh sẽ không bao giờ "chậm một nhịp" thêm lần nào nữa.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.