Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 624: Dự Cảm Chẳng Lành
Đêm đã về khuya, phủ một tấm màn nhung đen kịt lên thị trấn nhỏ ven sông, chỉ còn ánh trăng mờ ảo len lỏi qua từng kẽ lá, vẽ lên nền đất những hình thù uốn lượn như trêu ngươi. Trong căn nhà cũ kỹ của gia đình Trần Hạo, một ánh đèn vàng vọt leo lét hắt ra từ khung cửa sổ gác lửng, nơi anh đang nằm trằn trọc trên chiếc giường đã bao năm không đổi. Chiếc nệm lún sâu theo dấu thời gian, tấm chăn mỏng mang mùi ẩm mốc đặc trưng của những đồ vật bị bỏ quên, tất cả đều gợi lên những ký ức xa xăm, nhưng giờ đây, chúng chỉ như những lưỡi dao cứa vào tâm hồn anh.
Trần Hạo mở thao láo đôi mắt nhìn lên trần nhà, nơi từng có những vết nứt hình bản đồ thế giới mà anh và Lê An đã cùng nhau tô vẽ trong những buổi trưa hè oi ả. Từng ngóc ngách của căn phòng, từ chiếc bàn học gỗ sờn, kệ sách chất đầy những cuốn truyện cũ, đến chiếc tủ quần áo sứt mẻ, tất cả đều vọng về hình bóng cô. Lê An đã từng ngồi trên chiếc ghế kia, đã từng cười khúc khích khi anh vờ làm phù thủy, đã từng dựa vào vai anh đọc sách... Mọi thứ đều chân thực đến đau đớn, nhưng lại bị bao phủ bởi một nỗi lo sợ vô hình, một sự nghi ngờ dai dẳng đang gặm nhấm tâm can anh từng chút một.
"Không thể nào... không thể nào là An của mình. Chắc chắn là một người khác... phải không?" Anh thì thầm, giọng khàn đặc trong không gian tĩnh mịch. Hơi thở anh nặng nề, một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra, hòa vào sự im lặng như tờ của đêm. Anh cố gắng sắp xếp lại những lời nói của Bà Mai, từng câu chữ vô tình nhưng lại mang sức công phá kinh hoàng. "Con An sắp lấy chồng...", "Đám cưới rộn ràng lắm...", "Ai cũng mừng cho nó...". Những từ ngữ ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh như một điệp khúc ma quái, không ngừng hành hạ.
Anh rướn người, với tay lấy chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp đặt trên đầu giường. Ánh sáng lờ mờ từ màn hình hiển thị giờ đã quá nửa đêm. Anh không thể ngủ được. Cả đêm nay, anh đã cố gắng tìm kiếm một kẽ hở, một lý do dù là nhỏ nhất để tin rằng đó không phải là Lê An của anh. Thị trấn này có bao nhiêu người tên An? Hàng xóm của bà Mai có bao nhiêu người tên An? Anh đã cố gắng bám víu vào những suy nghĩ viển vông đó, tự nhủ rằng có thể bà Mai đã nhầm lẫn, có thể người bà nói đến là một Lê An nào đó khác, không phải cô gái có đôi mắt trong veo và nụ cười dịu dàng đã cùng anh lớn lên.
Nhưng mỗi lần cố gắng trấn an bản thân, trái tim anh lại đập loạn nhịp, một 'dự cảm chẳng lành' như một bóng đen khổng lồ bao trùm lấy anh. Nó không phải là một nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là một cảm giác nặng nề, một sự thật nghiệt ngã đang dần hiện hữu, mặc dù anh vẫn cố gắng từ chối tin vào nó. Cái cảm giác ấy bắt đầu từ bụng, rồi lan dần lên ngực, thắt chặt lấy lồng ngực anh, khiến anh khó thở. Anh ngồi bật dậy, đôi chân trần chạm xuống nền gạch mát lạnh, một cảm giác se lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm mà là từ sâu thẳm trong tâm hồn.
Anh bắt đầu đi lại trong phòng, từng bước chân nặng nề, tiếng đế giày cũ mòn cọt kẹt trên sàn gỗ. Anh đi từ cửa sổ này sang cửa sổ khác, ánh mắt vô định nhìn ra màn đêm đen đặc. Ngoài kia, sương đêm đã giăng mắc khắp lối, bao phủ lấy những hàng cây, những mái nhà, biến mọi thứ trở nên mờ ảo, xa lạ. Anh nhìn thấy những ngọn đèn đường vàng vọt hắt hiu, thấy bóng dáng của những ngôi nhà quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một vẻ gì đó u buồn, cô độc. Cả thị trấn như đang chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ riêng anh là tỉnh táo, vật vã trong mớ bòng bong của những suy nghĩ và nỗi sợ hãi.
Anh lại nhớ đến bờ sông cũ, nơi anh đã đứng vào chiều tà, nơi anh đã thầm thì những lời hối tiếc muộn màng. "Nếu như ngày đó... anh đã nói sớm hơn một chút..." Câu nói đó cứ vang vọng trong tâm trí anh, lặp đi lặp lại như một lời nguyền. Anh đã 'chậm một nhịp', và giờ đây, cái giá phải trả có lẽ là một cuộc đời đã lỡ. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ. Anh đã từng nghĩ, tình yêu của anh đủ mạnh mẽ để Lê An cảm nhận được, để cô chờ đợi. Nhưng cô đã nói đúng, "thích thì không đủ." Tình yêu cần sự dũng cảm, cần sự sẻ chia, cần sự hiện diện. Và anh, đã không có đủ những điều đó.
Trần Hạo ngồi phịch xuống mép giường, hai tay ôm lấy đầu. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những âm thanh đang giằng xé anh. Nhưng càng cố gắng, chúng càng hiện rõ ràng hơn. Khuôn mặt Lê An, nụ cười của cô, ánh mắt cô khi nhìn anh... tất cả đều hiện lên rõ mồn một. Và rồi, anh lại thấy khuôn mặt của Bà Mai, nụ cười vô tư của bà, những lời nói như dao cắt của bà. Sự thật đang dần hiện hữu, không thể chối cãi. Anh cảm thấy một sự tuyệt vọng ẩn giấu, một nỗi sợ hãi tột độ đang bao trùm lấy anh. Anh không muốn tin, nhưng mọi dấu hiệu đều chỉ về một hướng. Anh phải tìm kiếm sự thật, phải đối mặt với nó, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh không thể lùi bước nữa. Ánh mắt anh, vốn vô hồn từ tối qua, giờ đây ánh lên một tia kiên định. Anh sẽ tìm cô, bằng mọi giá.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng dịu dàng đầu tiên vừa kịp len lỏi qua những tán lá xanh, nhuộm vàng con đường lát gạch cũ kỹ của thị trấn, Trần Hạo đã có mặt tại quán cà phê 'Góc Yên Bình'. Không khí buổi sáng trong lành, pha lẫn mùi đất ẩm còn vương sương đêm và mùi hoa nhài thoang thoảng từ những giàn cây leo trước cửa. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây xanh, tiếng xe cộ lách cách trên đường lớn vọng lại xa xa, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, yên ả, hoàn toàn trái ngược với sự xáo động trong tâm hồn anh.
Anh chọn một góc khuất trong quán, nơi anh có thể quan sát mọi người nhưng lại ít bị chú ý. Đó là chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi anh và Lê An đã từng ngồi hàng giờ liền, kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối, cùng nhau mơ mộng về tương lai. Mùi cà phê rang xay thơm nồng lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với mùi bánh ngọt thoang thoảng từ quầy bánh, tạo nên một cảm giác ấm cúng quen thuộc. Chú Nam, chủ quán với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, nhận ra anh ngay lập tức.
"Vẫn vị cũ chứ cháu?" Chú Nam hỏi, nụ cười hiền hậu. Giọng chú trầm ấm, đầy vẻ thân tình.
Trần Hạo gật đầu, cố gắng mỉm cười đáp lại, nhưng nụ cười đó gượng gạo đến lạ lùng. "Dạ, vẫn vậy chú ạ." Anh chọn một ly cà phê đen đá, vị đắng ngắt của nó dường như phù hợp với tâm trạng anh lúc này. Ly cà phê được đặt xuống bàn, những viên đá va vào thành cốc tạo nên tiếng kêu lách cách nhẹ nhàng, như thể đang đếm ngược từng nhịp của nỗi lo âu trong lòng anh. Anh đưa tay cầm ly cà phê, cảm giác lạnh buốt truyền đến đầu ngón tay, nhưng bàn tay anh vẫn run run, không phải vì lạnh mà vì một nỗi bất an không thể gọi tên.
Anh nhìn quanh quán, ánh mắt dò xét từng gương mặt quen thuộc, từng nhóm người đang trò chuyện rôm rả. Anh cố gắng nghe ngóng, hy vọng có thể nhặt nhạnh được chút thông tin nào đó, dù là nhỏ nhất, để xác nhận hoặc phủ nhận cái tin sét đánh mà Bà Mai đã vô tình gieo vào lòng anh. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì, tiếng ly tách va chạm, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sáng thị trấn. Anh cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng bên trong, hàng ngàn câu hỏi đang gào thét.
Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cửa, đầy vẻ vui mừng và bất ngờ. "Hạo! Trần Hạo! Cậu về từ khi nào? Sao không báo trước một tiếng?"
Trần Hạo giật mình, quay đầu lại. Thanh Tùng, bạn thân chí cốt từ thuở cắp sách đến trường, đang đứng đó, vóc người cao, hơi gầy, nụ cười hiền vẫn như ngày nào. Tùng bước nhanh về phía anh, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
"Tùng!" Trần Hạo đứng dậy, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nụ cười trên môi gượng gạo đến mức anh cảm thấy cơ mặt mình như cứng lại. "Mới về thôi... Lâu rồi không gặp cậu. Cậu khỏe không? Mọi người ở nhà vẫn ổn chứ?" Anh hỏi, giọng trầm, cố gắng giữ cho nó tự nhiên nhất có thể.
Thanh Tùng ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, vẫn không giấu nổi sự phấn khích. "Khỏe chứ! Về được mấy hôm rồi mà sao không gọi cho tớ một tiếng? Cậu về đây làm gì? Có việc gì à?"
Trần Hạo lắc đầu nhẹ. "Không có việc gì lớn. Chỉ là... về thăm nhà thôi." Anh nhìn Thanh Tùng, ánh mắt dò xét. Tùng vẫn vô tư như ngày nào, nụ cười rạng rỡ không chút lo âu. Anh cảm thấy khó khăn khi phải đưa ra câu hỏi mà anh sợ hãi nhất. "À... dạo này An thế nào rồi? Cô ấy vẫn ở thị trấn à?" Giọng anh nhỏ dần, có chút run rẩy mà chính anh cũng không nhận ra.
Nụ cười trên môi Thanh Tùng càng rạng rỡ hơn khi nghe nhắc đến tên Lê An. "An hả? Cô ấy thì quá ổn rồi! Quá ổn là đằng khác ấy chứ! Sắp lấy chồng rồi còn gì! Đám cưới rầm rộ lắm, thiệp mời gửi đi khắp nơi rồi. Cậu không nhận được à?"
Lời nói của Thanh Tùng như một nhát sét đánh thẳng vào Trần Hạo. Toàn thân anh cứng đờ, mọi âm thanh xung quanh dường như ngưng đọng lại. Tiếng nhạc acoustic, tiếng máy xay cà phê, tiếng trò chuyện râm ran, tất cả đều biến mất, chỉ còn lại giọng nói vô tư của Thanh Tùng vang vọng trong đầu anh. "Sắp lấy chồng rồi còn gì!" Ly cà phê đá trên tay anh suýt rơi xuống đất, những viên đá va vào nhau kêu lách cách như tiếng xương vỡ. Anh cố gắng kiểm soát hơi thở, nhưng lồng ngực anh như bị bóp nghẹt.
"Không... không phải là An... không thể nào là An của mình..." Nội tâm anh gào thét, phủ nhận một cách tuyệt vọng. Anh nhìn chằm chằm vào Thanh Tùng, hy vọng tìm thấy một chút dấu hiệu của sự đùa cợt, một chút sai lệch trong lời nói của bạn mình. Nhưng ánh mắt Thanh Tùng hoàn toàn chân thật, không một chút giả dối.
Thanh Tùng thấy vẻ mặt Trần Hạo cứng lại, nụ cười trên môi dần tắt. "Sao thế Hạo? Cậu không biết sao? Tưởng cậu về thì phải biết chứ. Hay là chưa ai báo cho cậu à?" Tùng nhìn anh với vẻ lo lắng, nhận ra sự bất ổn trong đôi mắt vốn đã mệt mỏi của bạn mình. "Cậu Hạo thì chắc ai cũng biết rồi, con trai chú Ba ở đầu làng đấy. Hai đứa nó quen nhau cũng được mấy năm rồi. Vừa mới cất nhà xong là cưới luôn. Thiệp hồng đã phát hết rồi. Tưởng cậu phải nhận được thiệp chứ, cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!"
Cái tên "cậu Hạo" mà Thanh Tùng vừa nhắc đến, dù không phải là "Hoàng Huy" như Trần Hạo đã từng dự cảm, nhưng cũng không làm anh nhẹ nhõm hơn chút nào. Nó chỉ càng khẳng định rằng đó *chính là* Lê An, và cô ấy *thực sự* sắp kết hôn. Tai anh ù đi, mọi giác quan dường như tê liệt. Anh chỉ biết nhìn chằm chằm vào ly cà phê trước mặt, hình ảnh phản chiếu khuôn mặt thất thần của anh mờ mịt trên bề mặt lạnh giá.
"Tớ... tớ không biết..." Trần Hạo cố gắng nói, nhưng giọng anh khản đặc, chỉ nghe như một tiếng thì thào. Anh cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng đang cuộn trào trong lồng ngực, một nỗi hối hận đang xé nát tâm can. Anh đã hy vọng, đã bám víu vào một tia sáng mong manh rằng mọi thứ chỉ là hiểu lầm. Nhưng giờ đây, những lời nói vô tư của Thanh Tùng đã đập tan tất cả. Cái "hạt mầm nghi ngờ" không còn là nghi ngờ về thông tin nữa, mà là về chính bản thân anh, về sự chậm trễ của anh, về tất cả những cơ hội anh đã bỏ lỡ.
Thanh Tùng nhìn Trần Hạo, sự vui vẻ ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự bối rối và lo lắng. Anh chưa bao giờ thấy Trần Hạo như vậy. "Cậu... cậu không sao chứ Hạo? Sắc mặt cậu tệ quá."
Trần Hạo lắc đầu, cố gắng trấn an bạn, nhưng anh biết mình không thể che giấu được nữa. "Tớ... tớ ổn." Anh đặt ly cà phê xuống bàn, tiếng kêu khô khốc. Bàn tay anh vẫn run rẩy, những ngón tay hằn lên từng đường gân xanh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng sớm mai vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng anh chỉ còn lại một màu xám xịt, u tối. Những lời của Thanh Tùng về đám cưới 'rầm rộ', về thiệp mời 'gửi đi khắp nơi', về việc Lê An 'quá ổn', tất cả đều là những nhát dao đâm sâu vào trái tim anh. Nó khẳng định rằng sự kiện này không phải là một bí mật, mà là một thực tế công khai, một cái kết mà anh đã bỏ lỡ.
Anh nhận ra rằng anh không thể tiếp tục lẩn tránh, không thể tiếp tục tìm kiếm thông tin gián tiếp qua những lời bàn tán vô tình. Mọi con đường đều dẫn đến cùng một sự thật nghiệt ngã. Anh phải đối mặt với Lê An. Anh phải nghe sự thật từ chính miệng cô, dù biết rằng điều đó sẽ khiến trái tim anh tan vỡ hoàn toàn. Anh đứng dậy, chiếc ghế cọ két trên nền gạch, tạo ra một âm thanh chói tai trong không gian yên tĩnh bỗng chốc trở nên ngột ngạt.
"Tớ... tớ phải đi." Anh nói, giọng khàn đặc. Thanh Tùng chưa kịp hỏi thêm câu nào, Trần Hạo đã quay lưng bước đi, bỏ lại ly cà phê còn nguyên trên bàn. Từng bước chân anh nặng nề nhưng dứt khoát, tiếng bước chân vang vọng trên nền gạch, xa dần. Ánh mắt Thanh Tùng dõi theo bóng lưng bạn, đầy vẻ lo lắng và khó hiểu. Anh biết, có điều gì đó không ổn. Và điều đó, chỉ có Trần Hạo mới có thể giải đáp. Trần Hạo bước ra khỏi quán cà phê, bỏ lại sau lưng mùi hương quen thuộc và những ký ức ngọt ngào, tiến về phía con đường nắng chói chang, nơi một sự thật nghiệt ngã đang chờ đợi anh. Anh biết, anh không thể 'chậm một nhịp' thêm lần nào nữa.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.