Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 625: Ánh Lửa Lòng Che Giấu Dưới Lớp Vỏ Bình Thản
Trần Hạo bước ra khỏi quán cà phê, bỏ lại sau lưng mùi hương quen thuộc và những ký ức ngọt ngào, tiến về phía con đường nắng chói chang, nơi một sự thật nghiệt ngã đang chờ đợi anh. Anh biết, anh không thể 'chậm một nhịp' thêm lần nào nữa.
Ánh nắng sớm mai đã nhường chỗ cho cái gay gắt của một buổi trưa hè oi ả. Đường phố trung tâm thị trấn, vốn đã quen thuộc đến từng viên gạch, nay lại hiện ra trước mắt Trần Hạo như một mê cung xa lạ. Tiếng xe máy vè vè, tiếng còi ô tô bóp inh ỏi, tiếng rao hàng của bà bán xôi, tiếng trẻ con cười đùa dưới tán cây bàng cổ thụ – tất cả hòa vào nhau thành một bản giao hưởng ồn ã, dội thẳng vào màng nhĩ đang ù đi của anh. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, trộn lẫn với mùi thức ăn đường phố thoang thoảng từ những quán ăn vỉa hè, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, càng khiến lồng ngực anh thêm nặng trĩu. Trần Hạo bước đi trên con đường lát gạch quen thuộc, từng bước chân nặng nề như đeo chì, nhưng dứt khoát hơn bao giờ hết. Mỗi một nhịp bước là một sự giằng xé nội tâm, một cuộc chiến dai dẳng giữa lý trí và cảm xúc.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nỗi lo âu đang cuộn trào, cố gắng xua đi cái cảm giác nghẹt thở đang bóp chặt lấy lồng ngực mình. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, món đồ duy nhất thể hiện địa vị và sự thành đạt của anh nơi thành phố, dường như cũng đang đập những nhịp vô định, không thể nào theo kịp nhịp đập loạn xạ trong trái tim anh. Anh chỉnh lại chiếc áo sơ mi, cố gắng tạo cho mình một vẻ ngoài bình thản, như thể anh chỉ là một người bạn cũ tình cờ về thăm quê, muốn hỏi thăm về một người bạn chung đã lâu không gặp. "Phải bình tĩnh," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm khản đặc như một tiếng thì thầm vô vọng. "Không được để lộ ra... chỉ là hỏi thăm bạn bè cũ thôi mà." Nhưng anh biết, sâu thẳm bên trong, ngọn lửa của sự dằn vặt và hối hận đang bùng cháy dữ dội, thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể anh. Anh đã trải qua một đêm trắng, từng câu chữ của Bà Mai, từng cái gật đầu của Thanh Tùng cứ xoáy sâu vào tâm trí anh như những mũi khoan lạnh lẽo. Anh đã cố gắng tìm một lý do, một lời biện minh, một kẽ hở nào đó để phủ nhận sự thật, nhưng mọi cánh cửa đều đóng sập trước mắt anh, để lại chỉ là một khoảng không vô vọng.
Cứ như thế, Trần Hạo đi qua những con phố nhỏ, những con hẻm thân quen mà ngày xưa anh và Lê An đã từng nắm tay nhau chạy trốn những cơn mưa rào bất chợt. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây, mỗi mái nhà đều ẩn chứa một mảnh ký ức về cô, về những năm tháng tuổi thơ hồn nhiên, về những lời hứa không thành. Anh nhớ ngày đó, bên bờ sông cũ, Lê An đã từng kể cho anh nghe về ước mơ được mặc váy cưới màu trắng, được cùng người mình yêu xây dựng một tổ ấm nhỏ. Anh đã im lặng lắng nghe, trái tim non nớt đập những nhịp đập lạ lùng, nhưng anh đã không dám nói ra, đã không dám nắm lấy bàn tay cô. Và giờ đây, những lời nói không thành ấy đã trở thành những vết cứa sâu hoắm trong lòng anh. Anh tự hỏi, liệu bây giờ cô có đang hạnh phúc không? Liệu người đàn ông kia có mang lại cho cô tất cả những gì anh đã từng chậm trễ, từng bỏ lỡ? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu, như những con sóng vô tận vỗ vào bờ cát tâm hồn anh, không ngừng nghỉ. Nắng vẫn chói chang, trời vẫn trong xanh, nhưng trong mắt anh, tất cả chỉ là một màu xám xịt của sự tiếc nuối và hối hận. Anh biết mình không thể cứ thế này mãi. Anh phải đối mặt. Phải biết rõ mọi chuyện. Dù cho sự thật có nghiệt ngã đến đâu đi chăng nữa. Anh siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, một cơn đau nhói giúp anh giữ được chút tỉnh táo cuối cùng.
Khi Trần Hạo đến quán cà phê 'Góc Yên Bình', ánh nắng đã ngả sang chính ngọ, chiếu xiên qua khung cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch hoa cũ kỹ. Không gian quán vẫn giữ nguyên vẻ hoài cổ và yên bình như anh vẫn nhớ, nhưng trong lòng anh, sự yên bình đó chỉ là một sự giả tạo, một lớp vỏ bọc mỏng manh che đậy cơn bão tố đang gào thét. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, giai điệu da diết như một lời thì thầm của quá khứ, càng khiến tâm trạng anh thêm nặng nề. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, mùi gỗ cũ ấm áp, tất cả những mùi hương quen thuộc ấy bỗng chốc trở nên xa lạ, hờ hững.
Thanh Tùng đã ngồi sẵn ở một góc, đang lướt điện thoại. Vóc người anh cao, hơi gầy, nụ cười hiền vẫn còn nguyên vẹn như ngày nào. Khi thấy Trần Hạo, Thanh Tùng ngẩng đầu lên, ánh mắt ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển thành vui vẻ. "Hạo! Cậu đến rồi à? Ngồi đi, ngồi đi!" Thanh Tùng vẫy tay, khuôn mặt rạng rỡ. "Vẫn cà phê sữa đá chứ?"
Trần Hạo gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng anh cảm thấy khóe môi mình khô khốc, cứng đờ. "Ừ. Vẫn vị cũ." Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ sẫm màu đối diện Thanh Tùng, cảm giác nặng nề đè nén lấy từng thớ thịt. Cốc cà phê sữa đá được Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy và ria mép tỉa gọn, đặt xuống bàn. "Vẫn vị cũ chứ cháu?" Chú hỏi, ánh mắt tinh anh thoáng nhìn Trần Hạo, như thể ông đã nhận ra sự khác lạ ẩn sau vẻ bình thản gượng ép của chàng trai trẻ. Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, cố gắng không để lộ sự run rẩy trong đôi tay đang siết chặt cốc cà phê. Những viên đá va vào nhau kêu lách cách, âm thanh nhỏ bé nhưng lại vang vọng như tiếng trống dội trong tai anh.
Thanh Tùng vẫn vô tư bắt đầu câu chuyện. "Dạo này cậu làm ăn thế nào? Thấy bảo bên thành phố công việc ngon lắm hả?"
Trần Hạo cố gắng trả lời một cách qua loa, ánh mắt anh không ngừng dò xét Thanh Tùng, tìm kiếm một thời điểm thích hợp để đưa ra câu hỏi mà anh đã trằn trọc suốt đêm. "Cũng tạm ổn thôi. Về đây thấy mọi thứ vẫn như xưa, yên bình thật."
Thanh Tùng cười. "Thị trấn mình thì vẫn vậy mà. Mà này, mấy hôm trước tớ có gặp cậu An..."
Nghe đến cái tên "An", trái tim Trần Hạo như thắt lại. Anh cố gắng tỏ ra bình thản, nhấp một ngụm cà phê lạnh buốt, nhưng sự lạnh buốt đó không thể xoa dịu được ngọn lửa đang cháy trong lòng anh. "An... dạo này thế nào rồi, Tùng?" Trần Hạo hỏi, giọng anh trầm hơn bình thường, cố gắng giữ cho nó không run rẩy. "Thấy mấy cô hàng xóm bảo... con bé sắp có tin vui à?" Anh đã chọn cách nói giảm nói tránh, để lại một khoảng trống cho Thanh Tùng lấp đầy, hy vọng trong vô vọng rằng đó chỉ là một tin đồn, một sự hiểu lầm.
Thanh Tùng không hề hay biết đến sự giằng xé trong lòng bạn. Anh vô tư cười, ánh mắt tràn đầy sự phấn khởi. "À, cậu chưa biết sao? Tớ tưởng cậu về thì phải biết chứ! An nó sắp cưới Hoàng Huy đó! Thiệp mời gửi khắp nơi rồi, nhà Huy chuẩn bị rầm rộ lắm. Bác Hải, bố Huy, còn mời cả ban nhạc từ thành phố về nữa cơ. Thấy bảo là đám cưới lớn nhất thị trấn năm nay đấy!"
Mỗi lời của Thanh Tùng tuôn ra như những mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim Trần Hạo. Anh siết chặt cốc cà phê đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hoàng Huy. Lại là cái tên đó. Nguyễn Hoàng Huy. Cái tên mà anh đã dự cảm, cái tên mà anh đã cố gắng gạt bỏ khỏi tâm trí. "Thiệp mời gửi khắp nơi", "nhà Huy chuẩn bị rầm rộ", "đám cưới lớn nhất thị trấn"... Tất cả những chi tiết đó như một bản án chung thân dành cho anh, khẳng định rằng không còn đường lui.
Thanh Tùng tiếp tục, giọng vẫn đầy hào hứng. "An trông hạnh phúc lắm, cậu ạ. Tớ thấy cô ấy đi chọn váy cưới mấy lần rồi, mặt mày rạng rỡ hẳn. Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy! Hỏi xem cậu bao giờ về, có về ăn cưới nó không. Tớ bảo cậu bận lắm, chắc khó về."
"An trông hạnh phúc lắm, cậu ạ." Câu nói đó vang vọng trong đầu Trần Hạo, đập đi đập lại như một tiếng chuông báo tử. Hạnh phúc. Hai từ đơn giản ấy lại có sức nặng ngàn cân, đè bẹp mọi hy vọng mong manh cuối cùng của anh. Anh cố gắng nặn ra một nụ cười, một nụ cười méo mó, chua chát. "Vậy à... tốt quá rồi." Giọng anh khàn đặc, giống như một lời thì thầm vô nghĩa. Anh cảm thấy như có một khoảng cách vô hình đang chắn ngang giữa anh và Thanh Tùng, giữa anh và cả thế giới này. Cốc cà phê trên bàn đã nguội lạnh từ lâu, những viên đá tan chảy, để lại một vũng nước đục ngầu, phản chiếu hình ảnh khuôn mặt thất thần của anh. Thanh Tùng thoáng thấy vẻ lạ trong mắt Trần Hạo, sự vui vẻ ban đầu dần tắt hẳn, thay vào đó là chút bối rối và lo lắng. "Cậu không sao đấy chứ Hạo? Tự dưng thấy cậu im lặng thế." Nhưng anh không thể diễn tả được sự bất ổn đang bùng lên trong đôi mắt bạn mình. Trần Hạo lắc đầu, cố gắng xua đi cái cảm giác choáng váng. "Tớ... tớ ổn." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng vẫn chói chang, nhưng trong lòng anh chỉ còn lại một màu xám xịt, u tối. Anh biết, những lời của Thanh Tùng đã chấm dứt tất cả. Cái "hạt mầm nghi ngờ" không còn là nghi ngờ về thông tin nữa, mà là về chính bản thân anh, về sự chậm trễ của anh, về tất cả những cơ hội anh đã bỏ lỡ.
Rời quán cà phê 'Góc Yên Bình' với đôi chân nặng trĩu, Trần Hạo lang thang vô định trên những con đường quen thuộc của thị trấn. Anh không biết mình đi đâu, chỉ biết từng bước chân như muốn đưa anh thoát khỏi cái không khí ngột ngạt của sự thật vừa được phơi bày. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ ấm áp, tất cả những mùi hương quen thuộc ấy bỗng chốc trở nên xa lạ, hờ hững, như thể chúng thuộc về một thế giới khác, nơi anh không còn thuộc về nữa.
Anh đi mãi, cho đến khi những hàng cây cổ thụ xanh rì bắt đầu xuất hiện, báo hiệu anh đã đến gần bờ sông. Đây rồi, cái nơi đã chứng kiến bao kỷ niệm, bao lời hứa non nớt của anh và Lê An. Dòng sông vẫn chảy êm đềm, ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, in bóng lên mặt nước như một bức tranh thủy mặc buồn. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió rì rào qua những tán lá, tiếng thuyền bè vọng lại từ xa – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc trầm buồn, như tiếng lòng của anh. Mùi phù sa quen thuộc, mùi ẩm của nước, mùi hoa dại thoang thoảng, len lỏi vào từng tế bào khứu giác, gợi lên những ký ức sâu thẳm nhất.
Trần Hạo đứng lặng lẽ bên bờ sông cũ, nơi anh đã từng nắm tay Lê An, nơi anh đã từng hứa với cô về những điều xa xôi mà anh không bao giờ dám nói thành lời. Anh nhớ cái ngày đó, dưới ánh trăng mờ ảo, Lê An đã từng hỏi anh: "Anh Hạo, sau này anh sẽ đi đâu?" Anh đã chỉ tay về phía chân trời xa tít tắp, nói rằng anh sẽ đi thật xa, để thực hiện ước mơ của mình. Lê An đã mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như những vì sao. "Vậy thì anh đừng quên em nhé. Dù anh đi đâu, em vẫn sẽ ở đây, bên bờ sông này, đợi anh." Anh đã không quên cô, chưa bao giờ. Nhưng anh đã chậm một nhịp. Một nhịp quá lớn, để rồi giờ đây, những lời hứa không thành ấy chỉ còn là những mảnh vỡ sắc nhọn, cứa nát tâm can anh.
Mỗi lời nói của Thanh Tùng cứ văng vẳng bên tai anh, từng chi tiết về đám cưới của Lê An và Nguyễn Hoàng Huy như những mũi dao cứa vào trái tim anh. "An trông hạnh phúc lắm, cậu ạ." Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại, như một lời nguyền rủa, như một bản án chung thân. Anh nhìn ánh hoàng hôn đổ xuống mặt hồ, mỗi tia nắng cuối cùng như đang thiêu đốt hy vọng cuối cùng trong anh. Hoàng hôn, đẹp đến nao lòng, nhưng cũng mang theo một nỗi bi thương khôn tả, như thể nó đang đánh dấu sự kết thúc của một điều gì đó vĩnh viễn.
Nỗi đau và sự hối hận dâng trào, cuộn xoáy trong lồng ngực anh như một cơn lốc dữ dội. Anh đã để lỡ. Anh đã để cô chờ đợi quá lâu. Anh đã để khoảng cách vô hình giữa họ ngày càng lớn, để rồi giờ đây, nó trở thành một vực sâu thăm thẳm không thể nào vượt qua. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, món quà của sự thành công nơi thành phố, dường như cũng đang chỉ những giây phút vô nghĩa, không thể nào quay ngược thời gian, không thể nào sửa chữa những sai lầm.
Trần Hạo nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua mặt, mang theo hơi nước mát lạnh của dòng sông. Nước mắt anh đã khô cạn từ bao giờ, chỉ còn lại một cảm giác bỏng rát, một sự trống rỗng đến tột cùng. Nhưng cùng với nỗi tuyệt vọng đó, một ngọn lửa quyết tâm mãnh liệt bỗng bùng cháy trong lòng anh. Anh không thể để mọi chuyện kết thúc như thế này. Anh không thể chấp nhận việc Lê An sẽ trở thành vợ của một người đàn ông khác mà không đối mặt với cô, không nói ra tất cả những gì anh đã chôn giấu suốt bao năm qua. Dù cho lời thổ lộ đó có muộn màng đến đâu, dù cho nó có vô vọng đến đâu đi chăng nữa, anh cũng phải nói. Anh phải nghe sự thật từ chính miệng cô, phải nhìn vào đôi mắt cô, dù cho đôi mắt ấy có rạng rỡ hạnh phúc bên một người đàn ông khác đi chăng nữa.
Trần Hạo từ từ mở mắt, ánh mắt anh giờ đây không còn sự hoang mang, dằn vặt, mà thay vào đó là một vẻ kiên định, một sự quyết liệt đến đáng sợ. Anh quay lưng lại với dòng sông, với ánh hoàng hôn đang dần tắt, với những ký ức buồn bã đã đeo bám anh suốt bao năm. Từng bước chân anh vững vàng hơn bao giờ hết, hướng đến một quyết định không thể lay chuyển. "An... anh phải gặp em. Phải gặp em..." Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, nhưng chất chứa một ý chí không thể bẻ gãy. Anh biết, con đường phía trước có thể sẽ đầy đau khổ, nhưng anh không thể lùi bước. Không thể chậm thêm một nhịp nào nữa.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.