Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 626: Không Tin Vào Tai Mình
Trần Hạo bước đi, tiếng gọi vô vọng của anh tan vào màn đêm đang buông xuống, hòa lẫn với tiếng sóng vỗ rì rào của dòng sông. Anh quay lưng lại với bờ sông cũ, với ánh hoàng hôn đang dần tắt, với những mảnh vỡ ký ức cứa nát tâm can. Con đường phía trước, dù mờ mịt và đầy chông gai, cũng không thể ngăn bước chân anh. Anh phải đi, phải tìm cô, phải đối mặt với sự thật, dù cho sự thật ấy có nghiệt ngã đến đâu, có vắt kiệt hơi thở của anh đi chăng nữa.
Anh lao vào dòng người hối hả trên con phố chính của thị trấn, nhưng tâm trí anh lại như đang trôi nổi giữa một không gian khác, không thời gian, không trọng lực. Xung quanh anh, cuộc sống vẫn diễn ra nhộn nhịp, ồn ào. Tiếng xe cộ vù vù lướt qua, tiếng người nói chuyện lao xao, tiếng rao hàng của những bà cụ bán rau, bán quả. Mùi khói bụi từ những chiếc xe máy cũ kỹ trộn lẫn với mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bún riêu, mùi phở, mùi nem chua rán, tất cả tạo nên một thứ âm hưởng đặc trưng của buổi chiều tà nơi phố thị. Ánh nắng gắt của buổi chiều vẫn còn vương vấn trên những mái nhà ngói đỏ, hắt lên mặt đường nhựa nóng bỏng, khiến không khí trở nên oi ả, ngột ngạt. Nhưng Trần Hạo không cảm nhận được điều gì. Đối với anh lúc này, mọi thứ đều mờ nhạt, như một thước phim quay chậm, không màu, không tiếng động. Chỉ còn tiếng vọng của những lời Thanh Tùng vừa nói cứ văng vẳng bên tai, đâm xuyên qua lớp vỏ bọc bình thản mà anh cố gắng dựng lên.
"An nó sắp cưới rồi đó Hạo, chú rể là thằng Huy, con trai bác Phúc bên xóm mình đó!"
Câu nói ấy như một lời nguyền rủa, một bản án chung thân cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, không ngừng nghỉ. Anh bấu chặt tay vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng bám víu vào một chút lý trí cuối cùng. Tim anh đập mạnh như muốn vỡ tung lồng ngực, những mạch máu dưới da căng phồng, nóng rực. Anh lắc đầu, một chuyển động nhỏ nhoi nhưng dứt khoát, như thể muốn xua đi cái ý nghĩ khủng khiếp vừa nảy sinh. "Không thể nào... Huy? Nguyễn Hoàng Huy? Có nhầm lẫn gì không?" Anh thì thầm, giọng khản đặc, lạc đi giữa tiếng ồn ào của phố xá. Trần Hạo vẫn không thể tin. Bao nhiêu năm qua, anh đã tự nhủ rằng Lê An sẽ chờ anh, sẽ là của anh. Giờ đây, khi sự thật phũ phàng ập đến, anh chỉ muốn phủ nhận, muốn cho rằng đó là một trò đùa ác ý, một sự hiểu lầm tai hại nào đó.
Anh lảo đảo bước đi, đôi chân như không thuộc về mình, mặc cho dòng người hối hả lướt qua, mặc cho những ánh mắt tò mò thoáng qua khi thấy một người đàn ông ăn mặc lịch lãm lại đi đứng thất thần giữa phố đông. Mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào trái tim anh, nhắc nhở anh về sự chậm trễ của chính mình. Anh đã rời đi, đã theo đuổi ước mơ, đã đạt được thành công, nhưng anh đã bỏ quên cô. Anh đã không nói ra lời yêu, đã không giữ chặt tay cô, đã để cho khoảng cách vô hình giữa họ ngày càng lớn, để rồi giờ đây, nó trở thành một vực sâu thăm thẳm không thể nào vượt qua. Nỗi hối hận bủa vây, xiết chặt lấy anh, khiến anh gần như nghẹt thở. Anh nhớ lại những lần về thăm nhà, những lần anh cố ý tránh mặt Lê An, những lần anh chỉ dám nhìn cô từ xa. Anh đã thấy cô, thấy cô cười nói, thấy cô sống cuộc sống của riêng mình. Và anh đã tự lừa dối bản thân rằng mọi thứ vẫn ổn, rằng cô vẫn sẽ ở đó, đợi anh.
Giữa cái nắng gắt và sự hối hả của thị trấn, trái tim Trần Hạo lại như đóng băng. Anh không thể tiếp nhận được bất kỳ thông tin nào khác ngoài những lời Thanh Tùng đã nói. "Chú rể là thằng Huy..." Cụm từ ấy vang vọng như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc màn sương mù của sự chối bỏ. Nguyễn Hoàng Huy. Anh không thể nào quên cái tên đó. Một cái tên quen thuộc, gắn liền với những ký ức tuổi thơ, nhưng chưa bao giờ anh nghĩ nó lại có thể gắn liền với Lê An theo cái cách nghiệt ngã này. Anh nhớ Huy, một cậu bạn hiền lành, cục mịch, luôn âm thầm quan tâm Lê An từ xa. Anh đã luôn coi Huy như một cái bóng, không đáng để bận tâm, vì anh tin rằng Lê An là của anh, sẽ luôn là của anh. Anh đã quá tự mãn, quá ngây thơ, hay đúng hơn là quá hèn nhát để nhận ra rằng thời gian không chờ đợi ai, và tình yêu cũng vậy.
Trần Hạo đi mãi, không biết mình đang đi đâu, chỉ biết mình cần một nơi nào đó để trốn tránh, để tự gặm nhấm nỗi đau đang dâng trào. Anh bước qua những con hẻm nhỏ, những hàng cây cổ thụ, cho đến khi những âm thanh ồn ào của phố xá dần lắng xuống, thay vào đó là tiếng sóng vỗ nhẹ, tiếng gió rì rào. Anh đã đến bờ sông. Nơi đây, gió lộng hơn, mát mẻ hơn trong thị trấn ngột ngạt. Ánh nắng chiều đã dịu đi phần nào, nhuộm vàng cả một khoảng trời rộng lớn, in bóng lên mặt nước sông như một dải lụa mềm mại. Mùi nước sông đặc trưng, mùi phù sa ẩm ướt len lỏi vào từng hơi thở, đánh thức những ký ức sâu thẳm nhất.
Anh ngồi phịch xuống tảng đá quen thuộc, tảng đá mà anh và Lê An đã từng ngồi bên nhau không biết bao nhiêu lần, nhìn ngắm dòng sông trôi. Nơi đây từng là chốn bình yên, nơi anh có thể trút bỏ mọi muộn phiền, nơi những lời hứa non nớt đã được trao. Giờ đây, chính nơi này lại trở thành một ngọn nguồn của nỗi đau, khiến trái tim anh càng thêm quặn thắt khi hồi ức ùa về. Dòng nước vẫn chảy êm đềm, vẫn mang theo những câu chuyện của thời gian, nhưng câu chuyện của anh và Lê An đã rẽ sang một hướng khác, một hướng mà anh chưa bao giờ dám nghĩ tới.
"Tao đã bỏ lỡ điều gì? Tại sao lại là Huy? Cô ấy... cô ấy đã chờ đợi mình bao lâu?" Anh tự hỏi, giọng nói lạc lõng giữa không gian mênh mông của sông nước. Nỗi dằn vặt gặm nhấm anh từ bên trong, khiến anh cảm thấy mình thật tồi tệ, thật đáng trách. Anh đã quá bận rộn với những ước mơ, những hoài bão nơi thành phố lớn, đến nỗi quên mất rằng có một người con gái vẫn đang ở đây, bên bờ sông này, chờ đợi anh. Anh đã không dám nói, không dám bày tỏ, đã để sự e dè, nhút nhát của bản thân chôn vùi một tình yêu đẹp.
Một hồi ức chợt lóe lên trong tâm trí anh, như một nhát dao xoáy sâu vào vết thương lòng. Đó là một lần anh về thăm nhà cách đây vài năm, khi sự nghiệp của anh đã bắt đầu có chút thành công. Anh đã tình cờ nhìn thấy Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang đi cùng nhau trên đường làng. Họ đang cười nói vui vẻ, ánh mắt Lê An rạng rỡ lạ thường khi nhìn về phía Huy. Lúc đó, anh đã cố tình lảng tránh, vờ như không thấy, vờ như không quan tâm. Anh đã tự lừa dối bản thân rằng đó chỉ là những người bạn bình thường, rằng Lê An vẫn sẽ đợi anh. Anh đã không muốn đối mặt với sự thật, không muốn thừa nhận rằng có thể có một người khác đang tiến vào cuộc đời cô, một người không chậm một nhịp như anh. Cái khoảnh khắc đó, anh đã tự lờ đi, tự trấn an bản thân bằng những lời biện hộ yếu ớt. Giờ đây, những hình ảnh ấy quay trở lại, sắc nét và đau đớn hơn bao giờ hết, như một bằng chứng cho sự mù quáng của chính anh.
Gió từ sông thổi lên, mang theo hơi nước mát lạnh, làm tóc anh bay nhẹ. Anh đưa tay lên vuốt mặt, cảm thấy làn da mình lạnh ngắt. Nỗi đau này, nó không chỉ là sự hối tiếc vì đã để mất Lê An, mà còn là sự tự trách bản thân vì đã quá hèn nhát, quá chậm trễ. Anh đã có cơ hội, đã có thời gian, nhưng anh đã không nắm lấy. Anh đã để lời nói không thành, để tình yêu của mình chỉ tồn tại trong thầm lặng, để rồi giờ đây, nó trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim anh.
Anh nhớ lại lời hứa của Lê An "Dù anh đi đâu, em vẫn sẽ ở đây, bên bờ sông này, đợi anh." Cô đã đợi, nhưng anh đã không trở lại kịp lúc. Cô đã đợi, nhưng anh đã không cho cô một lời khẳng định nào. Cô đã đợi, nhưng sự im lặng của anh đã dần giết chết hy vọng trong cô. Anh đã lãng phí quá nhiều thời gian, đã để tình yêu của họ trôi đi như dòng nước kia, không thể nào níu giữ lại được. Ánh nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ. Từng tia nắng cuối cùng như đang thiêu đốt hy vọng cuối cùng trong anh, mang theo một nỗi bi thương khôn tả, như thể nó đang đánh dấu sự kết thúc của một điều gì đó vĩnh viễn, không thể cứu vãn.
Đêm buông xuống, mang theo cái se lạnh của những ngày cuối năm. Trần Hạo vẫn ngồi đó, bất động trên tảng đá quen thuộc. Bầu trời đêm thăm thẳm, lấm tấm những vì sao xa xôi, lạnh lẽo. Tiếng sóng vỗ vào bờ nghe rõ hơn trong tĩnh lặng, tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ ven sông như một lời than vãn não nề. Mùi nước sông và đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị u buồn, thấm đẫm không khí. Sự thật phũ phàng đã hoàn toàn xâm chiếm tâm trí anh, không còn một chút kẽ hở nào cho sự phủ nhận hay hy vọng hão huyền.
Nỗi đau, sự hối hận và cảm giác mất mát tột độ khiến anh gần như nghẹt thở. Lồng ngực anh nặng trĩu, mỗi nhịp thở đều như một sự dày vò. Anh đưa tay lên sờ vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, món quà của sự thành công nơi thành phố. Dưới ánh trăng mờ ảo, mặt đồng hồ lấp lánh, như một lời chế giễu cho những thành công vô nghĩa lúc này. Thời gian, thứ mà anh đã lãng phí bấy lâu, giờ đây lại trở thành thứ không thể quay ngược, không thể sửa chữa. Chiếc đồng hồ này, biểu tượng cho những gì anh đã đạt được, giờ đây lại chỉ là một vật vô tri, không thể mang lại cho anh điều anh khao khát nhất: Lê An.
"Không thể trốn tránh được nữa." Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc lõng giữa đêm tối. "Phải đối mặt. Phải nghe từ chính miệng cô ấy... dù có đau đớn đến mấy." Một ngọn lửa quyết tâm bỗng bùng cháy trong lòng anh, xua tan đi phần nào sự tê dại và tuyệt vọng. Ngọn lửa ấy không phải là hy vọng, mà là một sự cố chấp, một sự bất lực khi đối diện với thực tại. Anh biết, dù anh có làm gì đi chăng nữa, Lê An cũng sẽ không trở lại bên anh. Nhưng anh cần một lời giải đáp, cần một sự thật từ chính cô, để trái tim anh có thể chấp nhận, dù cho sự chấp nhận đó có nghiệt ngã đến mấy.
Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào dòng sông tối đen, nơi những ký ức về Lê An trôi nổi như những cánh hoa tàn. Anh sẽ phải đối mặt với cô, sẽ phải nói ra tất cả những gì anh đã chôn giấu suốt bao năm qua, dù cho lời thổ lộ đó có muộn màng đến đâu, dù cho nó có vô vọng đến đâu đi chăng nữa. Anh phải nhìn vào đôi mắt cô, dù cho đôi mắt ấy có rạng rỡ hạnh phúc bên một người đàn ông khác. Nỗi đau tột cùng khi nghe tên Nguyễn Hoàng Huy sẽ là động lực, là chất xúc tác để anh phải hành động. Anh không thể để mọi chuyện kết thúc trong im lặng, không thể để cuộc tình của họ chỉ là một câu chuyện dang dở, đầy tiếc nuối. Anh cần một sự kết thúc, dù cho sự kết thúc ấy có xé nát tâm can anh thành từng mảnh.
Sự chấp nhận khó khăn của Trần Hạo về tin tức này đã dẫn đến một quyết định không thể lay chuyển. Anh sẽ tìm gặp Lê An, sẽ đối mặt trực tiếp với cô. Nỗi đau này, anh không thể chịu đựng một mình. Anh cần sự thật, cần sự thanh thản, dù cho sự thanh thản ấy chỉ đến từ việc chấp nhận một trái tim tan vỡ. Anh từ từ đứng dậy, đôi chân đã tê cứng vì ngồi quá lâu. Ánh mắt anh giờ đây không còn sự hoang mang, dằn vặt, mà thay vào đó là một vẻ kiên định, một sự quyết liệt đến đáng sợ. Đêm càng về khuya, không khí càng trở nên lạnh lẽo. Nhưng Trần Hạo không còn cảm thấy lạnh nữa. Trong lồng ngực anh, một ngọn lửa đã cháy lên, ngọn lửa của sự tuyệt vọng và quyết tâm, dẫn lối cho anh bước vào một cuộc đối mặt định mệnh, nơi anh sẽ phải đối diện với tất cả những gì anh đã đánh mất.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.