Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 627: Bão Lòng Trong Yên Lặng

Đêm đã buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng còn vương trên mặt sông. Trần Hạo, với bóng lưng cô độc in trên nền trời nhá nhem, bước từng bước nặng nề rời khỏi tảng đá quen thuộc. Con đường đất nhỏ ven sông, nơi từng in dấu chân của anh và Lê An suốt bao mùa hạ, giờ đây chỉ còn mình anh bước đi, mỗi dấu chân như một nhát cứa vào mảnh ký ức đã úa màu. Mùi nước sông và đất ẩm vẫn quẩn quanh, nhưng không còn là hương vị của bình yên mà là của sự tiếc nuối, của những điều đã vĩnh viễn trôi xa. Anh cảm thấy như mình đang mang theo một khối đá tảng trong lồng ngực, nặng trĩu và buốt lạnh.

Về đến ngôi nhà nhỏ thân quen, ánh đèn vàng hắt hiu qua khung cửa sổ. Từ bên trong, tiếng lách cách của bát đũa và mùi thức ăn thoang thoảng bay ra, một mùi hương ấm áp, quen thuộc đến nao lòng. Đó là mùi của mẹ, mùi của bữa cơm gia đình mà anh đã bỏ lỡ biết bao lần. Anh dừng lại trước cửa, hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm trí, ép mình trở về với vẻ ngoài bình thản, lạnh lùng mà anh vẫn thường dùng để che giấu những cảm xúc yếu mềm. Bước chân anh nặng nề đẩy cánh cửa gỗ, tiếng kẽo kẹt vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm.

“Con về rồi đó hả?”

Giọng mẹ, Nguyễn Thị Tư, vang lên dịu dàng từ trong bếp. Bà quay ra, trên tay vẫn cầm chiếc muỗng. Khuôn mặt bà hằn lên những nếp nhăn của thời gian, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và tràn đầy yêu thương. Khi nhìn thấy anh, nụ cười trên môi bà chợt tắt, thay vào đó là một vẻ lo lắng không thể che giấu. “Sao nhìn con xanh xao vậy, có chuyện gì sao con?”

Trần Hạo gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười nhạt nhòa, nhưng khóe môi anh dường như không muốn hợp tác. Anh cảm thấy chiếc mặt nạ bình tĩnh mình đang đeo đã trở nên quá nặng nề, từng thớ thịt trên mặt anh dường như đang co rút lại vì cố gắng gồng mình. “Con không sao, mẹ. Chắc tại con đi đường hơi mệt thôi.” Giọng anh khản đặc, như thể đã nói quá nhiều trong câm lặng. Anh lướt qua mẹ, tránh né ánh mắt bà, những ánh mắt ấy dường như có thể xuyên thấu mọi lớp ngụy trang anh đã dày công dựng nên. Mùi thức ăn quen thuộc, mùi của canh cá kho rau ghém, mùi của thịt kho tàu, những món ăn mà bà vẫn thường chuẩn bị mỗi khi anh về, giờ đây lại càng khiến lồng ngực anh thắt lại. Nó gợi nhớ về những bữa cơm xưa cũ, khi cả nhà còn đầy đủ tiếng cười nói, khi Lê An còn thường xuyên sang chơi, ngồi bên cạnh anh, thỉnh thoảng lại lén lút gắp cho anh miếng ngon nhất. Tất cả giờ đây chỉ còn là hoài niệm, xa vời vợi.

Nguyễn Thị Tư đặt chiếc muỗng xuống bàn, bước lại gần con trai. Bàn tay bà chạm nhẹ vào trán anh, cảm nhận hơi ấm phả ra từ làn da hơi tái. “Mắt con đỏ hoe kìa… Có phải con vừa khóc không?” Giọng bà đầy lo lắng và thấu hiểu, như thể bà đã nhìn thấy tận cùng nỗi đau đang giằng xé anh. Câu hỏi của mẹ, dù dịu dàng, lại như một nhát dao cứa thẳng vào vết thương lòng của Trần Hạo. Anh giật mình, vội vàng quay mặt đi, né tránh ánh nhìn đầy xót xa của bà. Anh không muốn bà thấy anh yếu đuối, không muốn bà phải lo lắng thêm vì anh. Suốt bao năm qua, anh luôn cố gắng là niềm tự hào của bà, là người con trai mạnh mẽ, thành đạt. Giờ đây, để bà nhìn thấy anh trong bộ dạng thảm hại này, anh cảm thấy thật nhục nhã.

“Không có gì đâu mẹ. Con lên phòng một lát. Con hơi đau đầu.” Anh thì thầm, giọng nói gần như bị nghẹn lại, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. Anh không đợi mẹ trả lời, vội vàng bước nhanh lên cầu thang gỗ đã cũ, từng bậc thang kêu cọt kẹt dưới sức nặng của anh. Anh cảm thấy như mình đang chạy trốn, không phải khỏi mẹ, mà khỏi chính nỗi đau đang giằng xé mình. Nguyễn Thị Tư đứng lặng dưới chân cầu thang, ánh mắt bà dõi theo bóng lưng con trai cho đến khi anh khuất dạng. Lòng bà nặng trĩu, một nỗi bất an len lỏi, bóp chặt lấy trái tim người mẹ. Bà biết con trai bà không chỉ “đau đầu”, bà biết có điều gì đó lớn lao hơn, đau đớn hơn đang giày vò tâm hồn anh.

Căn phòng cũ của Trần Hạo, nơi từng chứng kiến bao nhiêu đêm anh thức khuya học bài, bao nhiêu lần anh thầm mơ về một tương lai tươi sáng cùng Lê An, giờ đây chìm trong tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh đóng sập cánh cửa, tiếng động khô khốc vang lên giữa không gian im ắng, như một tiếng thở dài đầy nặng nề. Chiếc mặt nạ bình thản mà anh đã cố gắng mang suốt từ khi bước chân vào nhà, cuối cùng cũng vỡ tan. Anh ngã vật xuống chiếc giường quen thuộc, vùi mặt vào chiếc gối đã thấm đẫm mùi ký ức, cố gắng kìm nén tiếng nức nở đang trào dâng trong lồng ngực. Nhưng nỗi đau quá lớn, nó như một con sóng dữ dội, cuồn cuộn dâng lên, nhấn chìm mọi cố gắng kìm nén của anh. Tiếng nức nở bật ra, khô khốc và nghẹn ngào, làm rung lên cả căn phòng.

Cả thế giới dường như quay cuồng trong đầu anh. Những từ ngữ của Thanh Tùng, "Lê An", "kết hôn", và đặc biệt là "Nguyễn Hoàng Huy", vang vọng như tiếng chuông báo tử, không ngừng gõ vào màng nhĩ anh. Mỗi từ như một nhát búa giáng mạnh vào trái tim đã tan nát. Anh đã cố gắng phủ nhận, cố gắng cho rằng đó chỉ là một giấc mơ, một cơn ác mộng. Nhưng giờ đây, trong căn phòng tĩnh lặng này, anh không thể lừa dối bản thân mình nữa. Sự thật đã hiện hữu rõ ràng, phũ phàng, không cho anh bất cứ cơ hội nào để trốn tránh.

Anh nhớ lại những buổi chiều. Không phải buổi chiều nào anh cũng ở thành phố. Có những lần về thị trấn, anh đã vô tình bắt gặp Lê An và Nguyễn Hoàng Huy bên nhau. Một lần, họ đang ngồi bên bờ sông, nơi anh và Lê An từng hứa hẹn. Hoàng Huy gảy đàn guitar, ánh mắt Lê An dịu dàng nhìn anh ta, nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Một lần khác, họ đi chợ cùng nhau, Huy xách đồ, Lê An khoác tay anh ta, trông họ thật xứng đôi, thật hạnh phúc. Lúc đó, anh đã tự nhủ rằng đó chỉ là tình bạn, rằng Lê An chỉ đang tìm kiếm một người bầu bạn trong lúc anh vắng mặt. Anh đã cố tình không nhìn thấy những ánh mắt trìu mến của Huy dành cho Lê An, những cái chạm tay vô thức, những cử chỉ quan tâm mà lẽ ra phải là của anh. Anh đã cố tình không nghe những lời bàn tán xì xào của người dân thị trấn về sự "xứng đôi" của họ, về việc họ "đẹp đôi quá", "nhất định sẽ thành vợ thành chồng". Anh đã tự huyễn hoặc bản thân bằng một **khoảng cách vô hình**, một bức tường mà anh tự dựng lên để bảo vệ mình khỏi sự thật.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, món quà của sự thành công nơi thành phố, ánh lên lấp lánh trong bóng tối mờ ảo của căn phòng. Nó là biểu tượng của những gì anh đã đánh đổi, của những đêm dài làm việc không ngừng nghỉ, của những tham vọng không giới hạn. Nhưng giờ đây, nó trở nên vô nghĩa đến tột cùng. Thời gian, thứ mà anh đã lãng phí, đã để nó trôi qua **chậm một nhịp**, giờ đây lại trở thành thứ không thể quay ngược, không thể sửa chữa. Anh đã có tất cả: sự nghiệp, tiền bạc, địa vị. Nhưng anh đã đánh mất điều quan trọng nhất: Lê An. Anh đã từng nghĩ rằng thành công sẽ mang lại hạnh phúc, rằng khi anh trở về với tất cả những gì tốt đẹp nhất, Lê An sẽ vẫn ở đó, chờ đợi anh. Nhưng anh đã **sai một bước**, và giờ đây, anh **lỡ cả một đời**.

Nỗi hối hận gặm nhấm anh, như những con sâu đang đục khoét tâm can. "Em biết... nhưng thích thì không đủ." Tiếng nói của Lê An, lời thổ lộ bình thản của cô **bên bờ sông cũ**, giờ đây vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã từng không hiểu hết ý nghĩa của nó, đã từng nghĩ rằng đó chỉ là một lời trách móc nhẹ nhàng. Nhưng giờ đây, anh hiểu. Cô đã đợi anh, đã cho anh cơ hội, nhưng anh đã không nắm lấy. Anh đã để **lời nói không thành**, để tình yêu của mình chỉ tồn tại trong thầm lặng.

"Tại sao mình lại không nhận ra? Tại sao mình lại cứ mãi chờ đợi? Mình đã bỏ lỡ điều gì?" Anh độc thoại trong vô vọng, giọng nói khản đặc, lạc lõng giữa căn phòng trống. Anh day dứt nhớ lại cái ngày anh rời đi, lời hứa hẹn mơ hồ "không quên em". Lẽ ra anh nên nói rõ ràng hơn, lẽ ra anh nên giữ liên lạc thường xuyên hơn, lẽ ra anh nên mạnh dạn bày tỏ tình cảm của mình. **Nếu như ngày đó** anh dũng cảm hơn một chút, **nếu như ngày đó** anh không e dè, không sợ hãi, liệu mọi chuyện có khác? Câu hỏi đó lặp đi lặp lại, dày vò anh không ngừng.

Không, anh không thể để mọi chuyện kết thúc như vậy. Một tia lửa quyết tâm bỗng bùng cháy trong lòng anh, xua tan đi phần nào sự tê dại và tuyệt vọng. Ngọn lửa ấy không phải là hy vọng, mà là một sự cố chấp, một sự bất lực khi đối diện với thực tại. Anh biết, dù anh có làm gì đi chăng nữa, Lê An cũng sẽ không trở lại bên anh. Nhưng anh cần một lời giải đáp, cần một sự thật từ chính cô, để trái tim anh có thể chấp nhận, dù cho sự chấp nhận đó có nghiệt ngã đến mấy. Anh bật dậy khỏi giường, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Ánh trăng đã lên cao, bạc trắng cả không gian, chiếu rọi khuôn mặt anh, hằn rõ nỗi đau và sự quyết tâm tuyệt vọng. Anh siết chặt tay, cảm nhận từng mạch máu đang đập mạnh, một nhịp đập nhanh và gấp gáp, như thể muốn xé toạc lồng ngực.

Anh đưa tay vào túi quần, lấy ra chiếc điện thoại. Ngón cái anh lướt trên màn hình, tìm kiếm một cái tên quen thuộc trong danh bạ – một người bạn cũ, người có thể giúp anh tiếp cận Lê An. Bàn tay anh hơi run rẩy, nhưng ánh mắt thì kiên định đến đáng sợ. Anh phải làm gì đó, ngay cả khi biết rằng mọi thứ đã quá muộn. Anh cần phải nhìn thấy cô, cần phải nói chuyện với cô. Không phải để níu kéo, không phải để thay đổi hiện thực, mà là để tìm một sự kết thúc, một lời tạm biệt cho mối tình đã chết yểu trong im lặng này. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya. Nhưng Trần Hạo không còn cảm thấy lạnh nữa. Trong lồng ngực anh, một ngọn lửa đã cháy lên, ngọn lửa của sự tuyệt vọng và quyết tâm, dẫn lối cho anh bước vào một cuộc đối mặt định mệnh, nơi anh sẽ phải đối diện với tất cả những gì anh đã đánh mất.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free