Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 628: Cú Sốc Định Mệnh: Khi Thế Giới Sụp Đổ

Điện thoại trong tay Trần Hạo bỗng trở nên nặng trịch, như thể được đúc từ chì. Hơi thở của anh nghẹn lại trong cổ họng, một cảm giác thắt chặt đến khó chịu. Đầu dây bên kia, giọng Thanh Tùng ngập ngừng, đứt quãng, nhưng từng từ, từng âm tiết đều xuyên thẳng vào màng nhĩ, ghim chặt vào tận cùng trái tim Trần Hạo, vỡ tan thành những mảnh vụn sắc nhọn.

“Hạo à… chuyện đó… là thật. An nó… sắp cưới Huy rồi.”

Lời của Thanh Tùng vọng lại, nghe xa xăm như từ một thế giới khác, dù chỉ cách anh một đường dây điện thoại mỏng manh. Căn phòng, vốn đã tối tăm và tĩnh mịch, giờ đây dường như quay cuồng, những bức tường xiêu vẹo, trần nhà chao đảo. Mọi vật dụng quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, mờ ảo, như một bức tranh bị nhòe đi bởi giọt nước mắt vô hình. Không khí đặc quánh lại, nén chặt lồng ngực anh, khiến mỗi hơi thở trở thành một cuộc vật lộn đau đớn. Anh cảm thấy như mình đang chìm dần vào một vũng lầy vô định, nơi mọi âm thanh đều bị bóp méo, mọi hình ảnh đều tan biến.

“Không… không thể nào… Cậu nói dối đúng không, Tùng?” Giọng Trần Hạo thều thào, khản đặc, còn không nhận ra đó là tiếng của chính mình. Nó yếu ớt đến nỗi gần như tan biến vào khoảng không im lặng. Anh cố gắng bấu víu vào một tia hy vọng mỏng manh, một sự phủ nhận bản năng, rằng đây chỉ là một trò đùa ác ý, một sự nhầm lẫn tai hại. Nhưng tiếng thở dài nặng nề của Thanh Tùng ở đầu dây bên kia, sự im lặng kéo dài sau đó, là lời xác nhận đau đớn nhất. Nó giáng xuống anh như một cú đấm chí mạng, đánh bật mọi sự chống cự còn sót lại.

Tiếng “tút… tút…” kéo dài từ chiếc điện thoại rơi phịch xuống sàn nhà lạnh lẽo, vang lên khô khốc, như tiếng chuông báo tử cho một mối tình chưa kịp nở đã vội tàn. Anh không biết mình đã đánh rơi nó từ lúc nào, bàn tay anh bỗng chốc trở nên vô lực, rã rời. Toàn thân Trần Hạo run rẩy, đầu óc trống rỗng, nhưng trái tim thì lại đau nhói, từng nhịp đập như muốn xé toạc lồng ngực. Anh ôm chặt lấy đầu, những ngón tay siết chặt vào thái dương, như thể muốn ngăn chặn những mảnh vỡ ký ức đang thi nhau xé nát tâm trí. Hình ảnh Lê An, nụ cười của cô, ánh mắt của cô, tất cả hiện lên rõ nét, rồi lại bị che phủ bởi bóng hình Nguyễn Hoàng Huy, bởi những lời bàn tán về sự "xứng đôi" mà anh đã cố tình phớt lờ.

Anh lảo đảo đứng dậy, căn phòng như chao đảo dưới chân. Một cảm giác quay cuồng đến tột cùng, như thể trọng lực bỗng dưng biến mất, hoặc tăng lên gấp bội, níu giữ anh lại. Anh không thể đứng vững, đôi chân như nhũn ra, không còn sức lực để chống đỡ. Anh ngã vật xuống giường, tấm đệm mềm mại cũng không thể làm dịu đi cú sốc đang gặm nhấm. Trần Hạo co người lại, cuộn tròn như một đứa trẻ lạc lõng trong bóng tối, cố gắng nén tiếng nức nở đang trào dâng từ sâu thẳm lồng ngực. Anh cắn chặt môi, gồng mình, không muốn bất kỳ âm thanh yếu đuối nào thoát ra, không muốn ai biết được sự yếu mềm tột cùng của anh lúc này. Nhưng những giọt nước mắt nóng hổi vẫn cứ thế tuôn rơi, thấm đẫm vào gối, mang theo nỗi đau không thể gọi tên. Mùi ẩm mốc cũ kỹ của căn phòng, mùi hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ vọng vào, tất cả đều hòa quyện lại, tạo thành một bản giao hưởng buồn thảm, như đang than khóc cho số phận nghiệt ngã của anh.

Bên ngoài cánh cửa phòng, Nguyễn Thị Tư, mẹ Trần Hạo, đứng đó, bóng dáng gầy gò đổ dài trên nền nhà. Bà đã nghe thấy tiếng điện thoại rơi, tiếng động vật vã và sự im lặng đáng sợ sau đó. Trái tim người mẹ đau như cắt. Bà nhẹ nhàng gõ cửa, tiếng gõ yếu ớt như sợ làm vỡ tan thứ gì đó mong manh phía trong. “Thằng Hạo… sao thế con?” Giọng bà thầm thì, đầy lo âu và xót xa, nhưng không có lời đáp. Bà biết con trai mình đang đau khổ, bà cảm nhận được điều đó qua từng cử chỉ, từng hơi thở nặng nề vọng ra từ khe cửa. Bà muốn bước vào, muốn ôm lấy con trai vào lòng, muốn xoa dịu nỗi đau mà bà không hiểu rõ. Nhưng bà cũng biết, có những nỗi đau chỉ có thể tự mình gặm nhấm, tự mình vượt qua. Bà đứng đó một lúc lâu, lắng nghe tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, tiếng hít thở dồn dập của con trai mình, trước khi lặng lẽ quay đi, để lại Trần Hạo một mình trong bóng tối và nỗi tuyệt vọng cùng cực.

***

Đêm dài như vô tận, giằng xé Trần Hạo bằng những cơn ác mộng chập chờn, những mảnh ghép ký ức vụn vỡ đan xen với hiện thực phũ phàng. Anh không ngủ được, chỉ nằm đó, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định, cho đến khi những tia sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa. Không thể chịu đựng thêm sự ngột ngạt trong căn phòng, nơi mỗi góc tối đều chứa đựng nỗi đau và sự hối hận, Trần Hạo vùng dậy. Anh bước ra khỏi nhà, không nói một lời, không để ý đến ánh mắt lo lắng của mẹ mình.

Hơi lạnh của rạng sáng miền Bắc ùa vào mặt, mang theo mùi ẩm của đất và nước. Anh bước đi vô định, đôi chân tự động dẫn anh đến một nơi quen thuộc nhất, nơi mà tuổi thơ anh và Lê An đã từng dệt nên biết bao kỷ niệm: bờ sông. Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, mặt nước phẳng lặng phản chiếu ánh bình minh hồng nhạt, mang theo vẻ đẹp trầm mặc, tĩnh mịch. Nơi đây từng là chứng nhân cho những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Giờ đây, nó lại trở thành nơi anh đối diện với nỗi đau tột cùng, nỗi đau của một mối tình đã chết yểu trong im lặng, nỗi đau của sự mất mát không thể vãn hồi.

Anh nhìn dòng sông, nhìn những con thuyền nhỏ lững lờ trôi, những người dân chài bắt đầu một ngày mới. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, không hề dừng lại dù thế giới của anh đã sụp đổ. Dòng sông vẫn cứ thế xuôi dòng, như cuộc đời anh và An vẫn cứ thế trôi đi, nhưng về hai hướng khác nhau, mãi mãi không thể giao nhau. “Tại sao… Tại sao lại là lúc này? Tại sao mình lại chậm trễ đến vậy?” Anh độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí, chất chứa nỗi chua xót và cay đắng. Câu hỏi "nếu như ngày đó" lại hiện về, dày vò anh không ngừng. Nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu như ngày đó anh không e dè, không sợ hãi, liệu mọi chuyện có khác? Liệu Lê An có còn ở đây, bên anh không?

Nỗi hối hận gặm nhấm anh, như một con sâu bướm đang đục khoét tâm can. Anh đã để **chậm một nhịp**, đã để **lời nói không thành**, đã để **khoảng cách vô hình** giữa hai người ngày càng lớn dần. Anh đã từng nghĩ rằng thời gian sẽ ở lại đó chờ anh, rằng khi anh trở về với tất cả những gì tốt đẹp nhất, Lê An sẽ vẫn ở đó, chờ đợi anh. Nhưng anh đã **sai một bước**, và giờ đây, anh **lỡ cả một đời**.

Anh đi bộ không ngừng, ánh mắt vô hồn nhìn về phía xa xăm, nơi những tia nắng mặt trời bắt đầu rải vàng trên mặt sông. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, như thể đang kéo lê cả một tảng đá khổng lồ của sự tiếc nuối và tuyệt vọng. Anh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá sum suê vươn mình ra mặt sông. Nơi đây, trên thân cây xù xì, vẫn còn in hằn những vết khắc đã mờ, những cái tên được khắc vội vàng từ thuở ấu thơ: “Hạo – An”. Bàn tay anh run rẩy đưa lên, chậm rãi chạm vào những nét chữ đã bị thời gian bào mòn, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên vẹn, sắc nét như mới hôm qua. Những kỷ niệm ùa về, sống động như thước phim quay chậm: tiếng cười trong trẻo của Lê An, ánh mắt tinh nghịch của cô khi anh cố tình trêu chọc, những lần họ cùng nhau trốn học ra đây hóng mát, tâm sự.

Một giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát lăn dài trên má anh, hòa vào vị lạnh của không khí rạng sáng. Nó không phải là một cơn mưa rào, mà là một giọt nước mắt duy nhất, cô đặc, mang theo tất cả nỗi đau, sự hối hận và bất lực của một người đàn ông đã đánh mất tình yêu của cuộc đời mình. "Em ấy... thật sự sẽ kết hôn sao? Với Huy?" Câu hỏi bật ra từ sâu thẳm tâm hồn anh, không phải là một câu hỏi để tìm kiếm câu trả lời, mà là một sự xác nhận đau đớn cho thực tại nghiệt ngã. Anh biết câu trả lời, nhưng trái tim anh vẫn cố chấp không muốn tin. Dòng sông vẫn chảy, nhưng lòng Trần Hạo thì như ngừng lại, kẹt giữa quá khứ và hiện tại, giữa những gì đáng lẽ ra đã có và những gì đã vĩnh viễn mất đi.

***

Mặt trời đã lên cao, rải ánh nắng vàng ươm khắp thị trấn. Trần Hạo vẫn lang thang trên những con đường quen thuộc, nơi mỗi góc phố, mỗi ngôi nhà đều gợi nhắc về Lê An. Anh cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một dấu hiệu nào đó để phủ nhận sự thật, nhưng mọi thứ đều chống lại anh.

Những con đường trung tâm thị trấn đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng xe cộ lướt qua, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng của những người bán rong vang vọng từ xa. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Trần Hạo bước đi giữa dòng người hối hả, nhưng tâm trí anh lại hoàn toàn trống rỗng, vô hồn. Anh là một bóng ma lạc lõng giữa cõi trần, không thuộc về nơi này nữa.

Anh đi ngang qua một cửa hàng tạp hóa nhỏ, nơi anh và Lê An vẫn thường ghé mua kẹo hồi nhỏ. Bên trong, hai người phụ nữ trung niên đang xúm xít trò chuyện, giọng nói của họ vọng ra ngoài, rõ ràng đến từng lời.

“Nghe nói con An nhà ông Năm sắp cưới rồi đấy, con bé lớn xinh đẹp, nết na, ai cũng mừng.” Một người phụ nữ nói, giọng đầy vẻ hân hoan.

Người còn lại tiếp lời, giọng điệu có phần ngưỡng mộ: “Phải đó, thằng Huy cũng được lắm, con nhà gia giáo, lại làm ở thành phố lớn, môn đăng hộ đối. Đẹp đôi phải biết!”

Những lời nói ấy, như những nhát dao sắc lẹm, cứa sâu vào trái tim Trần Hạo. Anh bỗng chốc cảm thấy như mình đang đứng trên một con dao, bị xé toạc ra làm đôi. “Môn đăng hộ đối? Vậy còn mình thì sao?” Anh độc thoại nội tâm, một câu hỏi cay đắng, đầy phẫn uất. Anh đã từng nghĩ rằng sự thành công, địa vị anh đạt được ở thành phố sẽ là tấm vé để anh trở về, đường đường chính chính sánh bước bên Lê An. Nhưng giờ đây, những lời bàn tán ấy đã dập tắt tất cả. Anh đã đi quá xa, đã bỏ lỡ quá nhiều, đến nỗi chính quê hương mình cũng không còn chỗ cho anh nữa.

Trần Hạo nép mình vào một góc khuất, phía sau một gốc bàng cổ thụ, cố gắng tránh ánh mắt của những người xung quanh. Anh không muốn ai nhìn thấy sự yếu đuối, sự tan nát của anh lúc này. Anh cảm thấy mình là một kẻ xa lạ trong chính quê hương mình, một người dư thừa trong câu chuyện tình yêu của Lê An. Những tấm biển hiệu quảng cáo rực rỡ, những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát ở trung tâm thị trấn, tất cả đều như đang chế giễu anh, chế giễu sự chậm trễ, sự thiếu dũng khí của anh.

Anh đưa tay lên, chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay. Nó là biểu tượng của sự thành đạt, của những đêm dài làm việc không ngừng nghỉ, của những tham vọng không giới hạn. Nhưng giờ đây, nó trở nên vô nghĩa đến tột cùng. Thời gian, thứ mà anh đã lãng phí, đã để nó trôi qua **chậm một nhịp**, giờ đây lại trở thành thứ không thể quay ngược, không thể sửa chữa. Anh đã có tất cả: sự nghiệp, tiền bạc, địa vị. Nhưng anh đã đánh mất điều quan trọng nhất: Lê An. Chiếc đồng hồ, đáng lẽ ra phải mang lại cảm giác kiêu hãnh, giờ đây chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng, vô nghĩa của thành công đó trước bi kịch tình cảm. Nó nhắc nhở anh về những gì anh đã đánh đổi, về cái giá quá đắt của sự chậm trễ.

Nỗi đau và sự hối hận dâng trào, nhưng lần này, không còn là sự tê dại hay bất lực nữa. Trong lồng ngực anh, một ngọn lửa bùng cháy, ngọn lửa của sự tuyệt vọng, pha lẫn một chút cố chấp. Anh siết chặt nắm tay, các khớp xương trắng bệch. Anh không thể cứ thế mà chấp nhận, không thể cứ thế mà buông xuôi. Anh cần một lời giải đáp, cần một sự thật từ chính Lê An, dù cho sự thật đó có nghiệt ngã đến mấy. Anh cần phải nhìn thấy cô, cần phải nói chuyện với cô. Không phải để níu kéo, không phải để thay đổi hiện thực, mà là để tìm một sự kết thúc, một lời tạm biệt cho mối tình đã chết yểu trong im lặng này.

Ánh mắt Trần Hạo bỗng trở nên kiên định đến đáng sợ. Anh quay người, bước đi, không còn vô định như trước. Hướng anh đi, là con đường dẫn đến ngôi nhà nhỏ của Lê An, nơi những dải lụa đỏ và chậu hoa tươi có thể đã bắt đầu xuất hiện, như một lời khẳng định không thể chối cãi về đám cưới sắp tới. Anh biết, đây sẽ là cuộc đối mặt đau đớn nhất trong cuộc đời anh, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải đối diện với tất cả những gì anh đã đánh mất.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free