Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 629: Lời Thú Nhận Đau Lòng Từ Người Bạn Cũ

Trần Hạo bước đi, không còn vô định như trước, nhưng mỗi bước chân lại nặng trĩu một gánh nặng vô hình. Hướng anh đi, lẽ ra phải là con đường dẫn đến ngôi nhà nhỏ của Lê An, nơi những dải lụa đỏ và chậu hoa tươi có thể đã bắt đầu xuất hiện, như một lời khẳng định không thể chối cãi về đám cưới sắp tới. Anh biết, đây sẽ là cuộc đối mặt đau đớn nhất trong cuộc đời anh. Nhưng khi rẽ vào con phố lớn hơn, nơi những ánh đèn đường đã lấp lánh như những giọt nước mắt pha lê trong màn đêm chớm xuống, một ý nghĩ chợt lóe lên, như một tia sáng yếu ớt trong đêm tối. Anh cần một sự xác nhận khác, một lời nói không thể chối cãi từ một người mà anh tin tưởng. Anh không thể cứ thế mà lao thẳng vào sự thật nghiệt ngã, không thể để trái tim mình tan nát một cách mù quáng. Anh cần một lời thú nhận, một sự khẳng định cuối cùng để dập tắt những tia hy vọng mong manh còn sót lại, hoặc để thắp lên một ngọn lửa phản kháng cuối cùng. Trong tiềm thức, anh vẫn muốn tin rằng tất cả chỉ là một giấc mơ tồi tệ, một sự hiểu lầm nào đó, dù lý trí đã gào thét về sự thật. Và người duy nhất có thể giúp anh gỡ rối mớ bòng bong này, ngoài Lê An, chính là Thanh Tùng. Người bạn thân thiết, người đã chứng kiến mối tình thanh mai trúc mã của họ từ những ngày đầu.

Anh rảo bước nhanh hơn, bỏ lại phía sau những con phố xôn xao của thị trấn, hướng về quán cà phê nhỏ của chú Nam, nơi anh và Tùng vẫn thường hẹn gặp mỗi khi anh về. Nơi ấy, từng là chốn trú ẩn của những kỷ niệm, của những lời tâm sự chân thành. Giờ đây, nó sẽ là nơi chôn vùi nốt chút hy vọng cuối cùng của anh.

***

Quán cà phê của chú Nam nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ, tránh xa sự ồn ào của phố xá chính. Ánh nắng chiều nhạt màu, tựa hồ một tấm lụa vàng úa, yếu ớt len lỏi qua tán lá bàng cổ thụ rợp bóng, vẽ nên những vệt sáng loang lổ trên nền đất gạch cũ kỹ. Không khí nơi đây mang một vẻ yên bình đến lạ, một sự tĩnh lặng mà Trần Hạo khao khát nhưng lại cảm thấy xa vời vô hạn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, một bản tình ca không lời, dìu dặt chảy, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách thưa thớt. Đôi khi, tiếng chim hót lảnh lót từ những bụi cây xanh bên ngoài cửa sổ lọt vào, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh tại, lãng mạn, nhưng đối với Trần Hạo lúc này, nó lại mang một nét trầm mặc, nặng nề đến khó tả. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, quyện với mùi gỗ cũ kỹ của những chiếc bàn ghế, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, quen thuộc. Nhưng sự quen thuộc ấy, hôm nay, lại như một lưỡi dao cứa vào lòng anh.

Thanh Tùng đã ngồi ở bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, vóc người cao, hơi gầy của cậu bạn tựa vào lưng ghế gỗ. Nụ cười hiền thường trực trên môi anh hôm nay đã nhạt đi, thay vào đó là vẻ ái ngại, lo lắng. Khi thấy Trần Hạo bước vào, Tùng khẽ gật đầu chào, ánh mắt lướt qua nhanh chóng, tránh né cái nhìn dò xét của Trần Hạo. Dường như Tùng đã chờ đợi cuộc gặp này, và đã chuẩn bị tinh thần cho nó.

Trần Hạo ngồi xuống đối diện, cảm giác lạnh lẽo từ mặt bàn gỗ cũ kỹ truyền qua đầu ngón tay. Anh cố giữ vẻ bình tĩnh, gồng mình lên để che giấu cơn bão đang gào thét bên trong. Nhưng đôi mắt anh, dù cố gắng che đậy đến mấy, vẫn lộ rõ sự bất an tột độ và một khao khát cháy bỏng về một lời phủ nhận, dù là nhỏ nhất. Anh đưa tay lên, chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay. Nó vẫn ở đó, biểu tượng của sự thành công mà anh đã dày công xây dựng, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm sự trống rỗng, vô nghĩa của anh.

"Tùng..." Trần Hạo lên tiếng, giọng anh trầm khàn, như thể mỗi từ ngữ phải vật lộn lắm mới thoát ra khỏi lồng ngực đang bị bóp nghẹt. "Tao... tao nghe nói... chuyện của An... có thật không?"

Câu hỏi của Trần Hạo không phải là một câu nghi vấn, mà là một lời cầu xin, một hy vọng mong manh được phủ nhận. Anh nhìn thẳng vào mắt Thanh Tùng, cố gắng đọc bất kỳ dấu hiệu nào của sự ngập ngừng, của một câu "không phải đâu, mày hiểu lầm rồi". Nhưng Tùng chỉ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề kéo theo cả nỗi buồn và sự thông cảm.

"Hạo à..." Thanh Tùng nói, giọng anh ngập ngừng, từng chữ như bị mắc kẹt lại trong cổ họng. Anh không dám nhìn thẳng vào Trần Hạo, ánh mắt liên tục đảo quanh, nhìn vào cốc cà phê bốc khói nhẹ trên bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh nắng chiều đang tắt dần. "Tao không biết phải nói sao... nhưng... đúng là vậy."

Từ "đúng là vậy" vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của quán cà phê, như một tiếng sét đánh ngang tai Trần Hạo. Tim anh như ngừng đập. Toàn bộ thế giới xung quanh anh bỗng chốc trở nên mờ ảo, chỉ còn lại giọng nói của Thanh Tùng và ba từ định mệnh ấy. Anh cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, như thể đất dưới chân anh đang sụp đổ. Anh đặt cốc cà phê đang cầm dở xuống bàn, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc trong tâm trí anh. Tay anh siết chặt lại, các khớp xương trắng bệch, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.

"Con An... nó sắp cưới Hoàng Huy rồi." Thanh Tùng tiếp tục, giọng anh nhỏ dần, như thể chính anh cũng không muốn tin vào những lời mình đang nói. "Ngày... ngày cưới... cũng gần lắm rồi. Nhà hai bên đang rục rịch chuẩn bị... Mấy hôm nay tao cũng thấy nhà bên đó tấp nập lắm."

Mỗi từ của Thanh Tùng như một nhát dao nữa, cứa sâu vào vết thương lòng của Trần Hạo. "Hoàng Huy." Cái tên ấy, một lần nữa, lại hiện hữu, như một lời khẳng định tàn nhẫn về người đã cướp đi hạnh phúc của anh. "Ngày cưới cũng gần lắm rồi." Câu nói ấy như một cái cùm siết chặt lấy cổ họng anh, cắt đứt từng hơi thở. Anh cố gắng hít thật sâu, nhưng lồng ngực chỉ toàn là sự đau đớn và nghẹt thở. Anh không còn có thể phủ nhận được nữa. Không phải là tin đồn, không phải là sự hiểu lầm. Đó là sự thật. Một sự thật phũ phàng, không thể chối cãi.

Thanh Tùng gãi đầu, ánh mắt đầy thông cảm nhìn Trần Hạo, như muốn nói lên bao nhiêu lời an ủi nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Anh biết rõ Trần Hạo yêu Lê An đến mức nào, và cũng hiểu rõ sự chậm trễ của bạn mình đã dẫn đến bi kịch này. Thanh Tùng đã từng chứng kiến Lê An mỏi mòn chờ đợi, đã từng nghe những lời bâng quơ của cô ấy về việc "anh Hạo bận rộn quá", và cũng đã từng thấy Nguyễn Hoàng Huy kiên trì theo đuổi Lê An. Cậu đã từng muốn nói với Trần Hạo, nhưng rồi lại nghĩ, đó là chuyện của hai người, cậu không nên xen vào. Giờ đây, mọi chuyện đã quá muộn.

Trần Hạo lướt nhìn xung quanh quán, ánh mắt vô hồn. Anh cố tìm kiếm sự bình yên quen thuộc mà quán cà phê này từng mang lại, nhưng tất cả những gì anh thấy chỉ là một sự trống rỗng đến cùng cực. Tiếng nhạc acoustic bây giờ nghe sao mà thê lương, tiếng máy xay cà phê nghe như tiếng nghiền nát trái tim anh. Mùi cà phê nồng nàn thường ngày, giờ đây lại gợi lên cảm giác đắng chát, như vị đắng của sự thật anh vừa nuốt vào. Anh cảm thấy mình như một kẻ xa lạ, lạc lõng trong chính không gian quen thuộc ấy.

Đầu óc Trần Hạo quay cuồng. Anh muốn hét lên, muốn đập phá thứ gì đó để giải tỏa cơn uất nghẹn đang dâng trào. Nhưng anh không thể. Anh chỉ có thể ngồi đó, cảm nhận từng mảnh trái tim mình vỡ vụn, tan thành từng mảnh nhỏ. Anh nhớ lại những lời Lê An đã nói bên bờ sông cũ, "Thích thì không đủ." Lúc đó, anh nghĩ mình đã hiểu. Nhưng giờ đây, anh mới nhận ra, anh đã sai. Thích không đủ, không phải vì tình cảm anh không sâu đậm, mà là vì anh đã **chậm một nhịp**. Anh đã không dám nói, không dám hành động, để rồi bây giờ, khi mọi thứ đã được an bài, anh mới nhận ra cái giá phải trả cho sự hèn nhát của mình.

Thanh Tùng lặng lẽ đưa cho Trần Hạo một cốc nước lọc. "Hạo, mày... mày ổn chứ?" Giọng Tùng nhỏ nhẹ, đầy lo lắng.

Trần Hạo chỉ lắc đầu, một cái lắc đầu yếu ớt. Anh không ổn. Anh chưa bao giờ không ổn đến thế này. Cả thế giới anh biết, cả tương lai anh từng vẽ ra, giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn, không còn sót lại một mảnh vỡ nào. Anh cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm đen tối, không đáy, không lối thoát. Nỗi hối hận gặm nhấm anh từ bên trong, từng chút, từng chút một. Nếu như ngày đó... nếu như ngày đó anh đủ dũng cảm để nói ra lời yêu... nếu như ngày đó anh không chạy theo những tham vọng mù quáng mà bỏ quên cô ấy... mọi chuyện có lẽ đã khác. Nhưng những "nếu như" ấy, giờ đây, chỉ còn là những lời thì thầm đau đớn của một kẻ bại trận.

Cái cảm giác bất lực, vô vọng bao trùm lấy anh. Anh đã có tất cả: sự nghiệp, tiền bạc, địa vị. Nhưng anh đã đánh mất điều quan trọng nhất: Lê An. Chiếc đồng hồ lấp lánh trên cổ tay anh, một lần nữa, lại hiện ra như một lời chế giễu. Nó nhắc nhở anh về thời gian đã trôi qua, về những gì anh đã đánh đổi, về cái giá quá đắt của sự chậm trễ.

Anh đứng dậy, bước chân loạng choạng. "Tao... tao phải về." Anh không thể ở lại đây thêm một phút nào nữa. Mọi thứ ở đây, từ mùi cà phê đến tiếng nhạc, đều đang bóp nghẹt anh.

Thanh Tùng cũng đứng dậy, nhìn theo Trần Hạo với ánh mắt đầy xót xa. "Hạo, mày... mày đừng làm gì dại dột nhé." Cậu bạn lo lắng nói, nhưng Trần Hạo đã không còn nghe thấy nữa. Anh chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi những lời nói đã đóng lại cánh cửa hy vọng cuối cùng của mình.

***

Trần Hạo rời quán cà phê, bước đi vô định trên con đường quen thuộc của thị trấn. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, rồi dần chuyển sang màu đen sẫm. Gió se lạnh thổi qua, mang theo hơi ẩm của đêm, luồn vào từng kẽ áo, khiến anh rùng mình. Nhưng cái lạnh bên ngoài không thể sánh được với cái lạnh thấu xương đang gặm nhấm từ bên trong anh.

Những lời nói của Thanh Tùng vẫn văng vẳng trong đầu anh, bóp nghẹt mọi hy vọng, mọi tia sáng cuối cùng. "Con An... nó sắp cưới Hoàng Huy rồi." "Ngày cưới cũng gần lắm rồi." Cứ lặp đi lặp lại, như một câu thần chú ma quỷ, ám ảnh anh. Anh cố gắng xua đi, cố gắng phủ nhận, nhưng những âm thanh ấy cứ bám riết lấy anh, không buông tha.

Con đường chính của thị trấn, ban nãy còn nhộn nhịp, giờ đây đã thưa thớt xe cộ. Ánh đèn đường vừa bật lên, vàng vọt và yếu ớt, chiếu xuống mặt đường ẩm ướt. Tiếng rao hàng xa xa đã nhỏ dần, chỉ còn lại tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ một khu nhà gần đó, và tiếng còi xe lướt qua lẻ tẻ. Mùi khói bụi nhẹ, mùi thức ăn đường phố thoang thoảng từ các hàng quán đang đóng cửa, tất cả tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp nhẹ nhàng của buổi chiều tan tầm. Nhưng với Trần Hạo, mọi thứ đều mờ ảo và trống rỗng. Anh không cảm nhận được gì ngoài nỗi đau và sự tuyệt vọng.

Anh bước đi nặng nề, từng bước chân như muốn sụp đổ, như thể mỗi bước đi đều tiêu hao nốt chút sức lực cuối cùng của anh. Anh đưa tay lên che mắt, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới trắng tinh, sánh bước bên Nguyễn Hoàng Huy. Nhưng hình ảnh đó, thay vì biến mất, lại càng hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm, đau đớn. Nụ cười hạnh phúc của cô ấy, ánh mắt rạng rỡ của cô ấy, tất cả đều không dành cho anh. Cái cảm giác bị bỏ lại phía sau, cảm giác lạc lõng trong chính quê hương mình, trong chính cuộc đời mình, gặm nhấm anh không ngừng.

"Không thể nào... không phải là sự hiểu lầm... là thật rồi sao?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm khản đặc trong cổ họng, một lời tự vấn đau đớn. Anh đã cố chấp đến mức nào, đã tự lừa dối bản thân đến mức nào để không đối mặt với sự thật này? Anh đã tin rằng chỉ cần anh quay về, chỉ cần anh đủ thành công, cô ấy sẽ vẫn ở đó, chờ đợi anh. Nhưng anh đã sai. Sai một bước, lỡ cả một đời.

"Tại sao... tại sao lại là lúc này?" Anh hỏi, không phải hỏi ai, mà là hỏi chính số phận nghiệt ngã. Tại sao lại đúng vào lúc anh quay về, đúng vào lúc anh nhận ra tình cảm của mình, thì cô ấy lại sắp kết hôn? Phải chăng đây là sự trừng phạt cho sự hèn nhát, cho sự chậm trễ của anh?

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, dưới ánh đèn đường vàng vọt. Nó là biểu tượng của những năm tháng anh đã vùi đầu vào công việc, vào sự nghiệp, để rồi bỏ quên tình yêu của mình. Nó là minh chứng cho sự thành đạt, nhưng cũng là lời nhắc nhở không ngừng về cái giá quá đắt mà anh đã phải trả. Nó đối lập một cách trớ trêu với sự sụp đổ bên trong anh, với trái tim tan nát của anh. Nó lấp lánh như thể chế giễu anh, chế giễu sự chậm trễ, sự thiếu dũng khí của anh.

Anh dừng lại, đứng im giữa dòng người thưa thớt, không biết nên đi đâu về đâu. Cảm giác trống rỗng và vô nghĩa bao trùm lấy anh. Mọi thứ anh từng theo đuổi, mọi thứ anh từng tin tưởng, giờ đây đều sụp đổ. Anh đã có tất cả, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất. Cái cảm giác bị mắc kẹt, bị siết chặt bởi thực tại phũ phàng này khiến anh nghẹt thở. Anh không còn có thể phủ nhận được nữa. Không còn một tia hy vọng nào để bám víu.

Nỗi đau, sự hối hận và sự bất lực dâng trào, nhấn chìm anh trong một vực sâu không đáy. Anh ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh, xa xăm và lạnh lẽo. Anh cảm thấy mình nhỏ bé và vô vọng đến cùng cực. Mối tình thanh mai trúc mã, những kỷ niệm bên bờ sông cũ, những lời nói không thành... tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ sắc nhọn, cứa nát tâm hồn anh.

Nhưng rồi, trong sâu thẳm nỗi tuyệt vọng, một ý nghĩ chợt lóe lên, lạnh lẽo và kiên định. Anh không thể cứ thế mà chấp nhận, không thể cứ thế mà buông xuôi. Anh cần một lời giải đáp, một sự kết thúc, một lời tạm biệt từ chính Lê An. Không phải để níu kéo, không phải để thay đổi hiện thực. Mà là để tìm một sự giải thoát cho chính mình. Anh phải đối mặt. Dù cho sự thật đó có nghiệt ngã đến mấy, dù cho nó có xé nát anh ra từng mảnh, anh cũng phải đối mặt.

Anh quay người, không còn vô định như trước. Hướng anh đi, giờ đây, không còn là những con đường quen thuộc dẫn về nhà, mà là con đường dẫn thẳng đến ngôi nhà của Lê An. Anh phải nhìn thấy cô ấy, dù chỉ là một lần cuối, trước khi tất cả trở thành một ký ức đau buồn vĩnh viễn. Trong màn đêm buông xuống, bóng hình Trần Hạo đổ dài trên con đường vắng, cô độc và kiên quyết, mang theo một nỗi tuyệt vọng đến cùng cực, tiến về phía một định mệnh đã được an bài. Dù biết rằng trước mắt anh chỉ còn là **khoảng cách vô hình** giữa hai cuộc đời, anh vẫn bước đi, bước vào cuộc đối mặt đau đớn nhất của cuộc đời mình.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free