Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 631: Ký Ức Ngọt Ngào, Hiện Thực Nghiệt Ngã

Trần Hạo bước ra khỏi căn nhà đã bao năm phủ bụi thời gian, nơi từng in hằn những tiếng cười hồn nhiên của tuổi thơ và giờ đây chỉ còn là gánh nặng của hoài niệm. Đôi mắt anh trũng sâu, quầng thâm hằn rõ dưới mi mắt, minh chứng cho một đêm trắng dài vật lộn với những cơn ác mộng và sự dằn vặt không ngừng nghỉ. Không khí buổi sáng sớm thị trấn vẫn còn vương vấn hơi sương lạnh ngắt, ấp ôm lấy từng phiến lá, từng mái ngói cũ kỹ. Tiếng gà gáy lảnh lót từ phía xa xen lẫn tiếng xe cộ thưa thớt của những người dậy sớm mưu sinh, và đâu đó, văng vẳng tiếng rao hàng của cô Bảy bán xôi, một âm thanh quen thuộc đến nao lòng. Mùi sương sớm đặc quánh, lẫn với mùi đất ẩm và thoang thoảng khói bếp từ những căn nhà mới nổi lửa, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ lùng. Nhưng trong lòng Trần Hạo, sự bình yên ấy lại hóa thành một gánh nặng vô hình, đè nén lên từng thớ thịt, từng nhịp đập của trái tim.

Anh bước đi chậm rãi trên con đường làng quen thuộc, từng viên gạch, từng vũng nước đọng sau đêm mưa dường như đều mang một trọng lượng khác. Bước chân anh nặng trĩu, như thể đang vác trên vai cả một bầu trời ký ức. Anh cố gắng không nhìn về phía nào, muốn lẩn tránh mọi thứ, nhưng thị trấn nhỏ này quá đỗi thân thuộc, mỗi góc phố, mỗi hàng cây đều là một lời nhắc nhở. Anh đi ngang qua quán xôi cô Bảy, nơi anh và Lê An từng rúc vào nhau trú mưa, cùng chia nhau gói xôi nóng hổi, tiếng cười giòn tan vang vọng cả một góc quán. Tiệm sửa xe của cậu Sáu, nơi anh từng hì hụi vá lốp xe đạp cho Lê An khi cô bé lỡ dẫm phải đinh, rồi lấm lem bùn đất, bị cô bé véo tai trêu chọc. Những hình ảnh ấy, tươi rói như chỉ vừa mới hôm qua, giờ đây lại hiện về như những vết cứa sâu hoắm vào tâm hồn anh.

Anh cúi gằm mặt, chỉ muốn biến mình thành một cái bóng vô hình, tan biến vào làn sương sớm. Nhưng mọi thứ xung quanh đều cố tình níu kéo anh về quá khứ, về những khoảnh khắc mà anh đã vô tâm bỏ lỡ. Con đường này, từng ngày hai đứa cùng đi học, cùng về nhà. Cái cây bàng già đầu làng, nơi họ từng khắc tên mình lên vỏ cây, giờ đây chắc đã mờ đi theo năm tháng. Tất cả những điều nhỏ nhặt, bình dị ấy, ngày xưa anh coi là hiển nhiên, là một phần không thể thiếu của cuộc sống, giờ đây lại trở thành những viên gạch lát đường cho nỗi hối hận tột cùng của anh.

"Đến rồi sao... Đến lúc đối diện rồi sao..." Giọng nói nội tâm của anh khản đặc, lạc lõng trong không gian yên tĩnh. Anh tự hỏi liệu mình có đang mơ hay không, liệu có phải tất cả chỉ là một cơn ác mộng dai dẳng mà anh sẽ tỉnh dậy và thấy Lê An vẫn ở đó, vẫn là cô bé hàng xóm với nụ cười trong veo ngày nào. Nhưng cái lạnh buốt của không khí, mùi đất ẩm xộc vào mũi, và cả cái nhói đau râm ran trong lồng ngực đều nhắc nhở anh rằng đây là sự thật, một sự thật tàn khốc đến không tưởng.

Mỗi bước chân của Trần Hạo là một sự kéo lê, một cuộc chiến đấu với chính bản thân. Anh ngước mắt nhìn vô định lên bầu trời, những tia nắng yếu ớt đầu tiên đang cố gắng xuyên qua màn sương, vẽ nên một bức tranh lờ mờ, xa xăm. Anh nhớ ngày xưa, Lê An thường kéo anh dậy thật sớm để cùng chạy ra bờ sông ngắm bình minh. Cô bé thích thú chỉ trỏ những vệt nắng đầu tiên nhuộm hồng rặng mây, đôi mắt sáng lấp lánh niềm vui. Anh khi đó chỉ mải nhìn cô bé, cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực mà không hề biết đó là gì. Bây giờ, cái cảm giác ấm áp ấy đã hóa thành một tảng băng giá, đè nén lên tim anh.

Anh tiếp tục bước đi, không một mục đích rõ ràng, chỉ đơn thuần là để di chuyển, để trốn chạy khỏi bốn bức tường của căn nhà chất chứa quá nhiều ký ức. Con đường dẫn anh đi qua những cánh đồng lúa còn xanh mơn mởn, qua những ngôi nhà nhỏ nép mình dưới bóng cây cổ thụ. Thị trấn này, nơi đã nuôi lớn anh và Lê An, nơi đã chứng kiến tình cảm thơ ngây của họ nảy mầm, giờ đây lại là nơi chôn vùi tất cả. Anh cảm thấy một sự cô đơn đến tột cùng, như thể cả thế giới xung quanh đang vui vẻ, ồn ào, còn anh thì bị bỏ lại một mình trong một góc khuất của thời gian.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái se lạnh của buổi sớm tràn vào phổi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nhưng càng cố gắng, những hình ảnh về Lê An lại càng hiện lên rõ nét. Nụ cười của cô, ánh mắt của cô, thậm chí cả mùi hương hoa sữa vương vấn trên mái tóc cô khi anh vô tình chạm vào... tất cả đều như một thước phim quay chậm, tua đi tua lại trong tâm trí anh. Anh đã từng có tất cả, một mối tình thanh mai trúc mã mà ai cũng ngưỡng mộ, một tương lai rộng mở. Nhưng anh đã để nó tuột khỏi tay, từng chút một, bởi sự e dè, bởi những tham vọng phù phiếm nơi thành phố xa hoa. Anh đã **chậm một nhịp**, một nhịp quá đủ để đánh mất cả một đời.

Những suy nghĩ cứ thế luẩn quẩn trong đầu Trần Hạo, mỗi bước chân của anh như đang dẫm lên chính những vết thương lòng của mình. Anh tự hỏi, liệu bây giờ anh có còn cơ hội nào không? Liệu Lê An có còn nhớ những lời hứa hẹn ngây thơ của họ bên bờ sông cũ? Hay tất cả đã tan biến, chỉ còn lại anh một mình với nỗi tiếc nuối không nguôi? Anh lắc đầu, cố xua đi những ý nghĩ vô vọng. Anh biết, anh không còn cơ hội. Cái anh cần bây giờ không phải là níu kéo, mà là đối mặt, đối mặt với sự thật, với chính lỗi lầm của mình, và tìm kiếm một sự giải thoát, dù nó có đau đớn đến nhường nào.

Không tự chủ, đôi chân Trần Hạo rẽ lối xuống bờ sông, nơi tình yêu đầu tiên của anh và Lê An chớm nở, nơi ghi dấu bao kỷ niệm ngọt ngào mà giờ đây anh chỉ có thể nuối tiếc. Dòng sông vẫn hiền hòa chảy, lấp lánh dưới ánh nắng đã lên cao, phản chiếu bầu trời xanh trong và những đám mây trắng bồng bềnh. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một lời thì thầm của thời gian, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây ven sông, tiếng gió thổi xào xạc qua rặng tre xanh mướt. Mùi nước sông trong lành, mùi phù sa thoang thoảng quyện với mùi hoa dại ven bờ, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình đến nao lòng. Cái cảm giác trong lành, lãng mạn ấy như một gáo nước lạnh tạt vào nỗi đau đớn, giằng xé trong lòng Trần Hạo, làm nổi bật sự tương phản nghiệt ngã giữa vẻ đẹp của thiên nhiên và sự tan nát của tâm hồn anh.

Anh ngồi xuống phiến đá cũ kỹ, nơi anh và Lê An từng ngồi hàng giờ liền, ngắm nhìn dòng nước chảy và kể cho nhau nghe những ước mơ trẻ thơ. Phiến đá mát lạnh dưới bàn tay anh, nhưng lại không thể xoa dịu được ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực. Anh nhắm mắt lại, để dòng ký ức ngọt ngào ùa về như một cơn lũ. Anh nhớ tiếng cười giòn tan của Lê An khi anh trêu chọc cô bé, cố ý giấu đi cặp kính cận của cô. Anh nhớ những buổi chiều hai đứa cùng ngồi ngắm hoàng hôn, những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ cả một khoảng trời, và Lê An đã tựa đầu vào vai anh, kể về ước mơ được trở thành cô giáo. Anh nhớ những lời hứa hẹn ngây thơ về tương lai, về một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, nơi họ sẽ cùng nhau sống hạnh phúc.

Mỗi ký ức là một mũi dao đâm thẳng vào tim anh, khiến anh nghẹt thở. Anh tự trách mình: "Sao ngày đó mình lại hèn nhát đến vậy? Sao không nói ra, không giữ lấy?" Giọng nói nội tâm của anh run rẩy, đầy thống khổ. Anh đã từng có vô vàn cơ hội, những khoảnh khắc mà chỉ cần một lời nói, một cử chỉ dũng cảm hơn, mọi chuyện đã có thể khác. Anh nhớ lại một lần, họ ngồi cạnh nhau trên phiến đá này, ánh mắt Lê An xa xăm nhìn về phía chân trời. Cô bé đã hỏi anh: "Hạo, anh có bao giờ nghĩ về tương lai của chúng ta không?" Anh khi đó, vì quá rụt rè, vì quá bận tâm đến những kế hoạch lớn lao ở thành phố, đã lảng tránh, chỉ đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo và một câu nói vô nghĩa: "Tương lai à? Ai mà biết được, An ạ." Lời nói không thành, những lời hứa hẹn không được thực hiện, những cơ hội đã vụt mất... tất cả đã đẩy anh đến bước đường này. Anh đã sai, sai một bước, và lỡ cả một đời.

Anh ngồi bó gối, hai tay ôm đầu, đôi vai run lên bần bật vì nỗi đau và sự hối hận đang gặm nhấm. Anh hít sâu mùi nước sông, cố gắng níu giữ chút hơi thở của quá khứ, chút hương vị của những ngày tháng vô tư lự. Dòng sông vẫn cứ chảy, mang theo những phù sa của thời gian, cuốn trôi đi những gì đã cũ, nhưng những ký ức về Lê An thì vẫn vẹn nguyên, sắc nét đến tàn nhẫn. Anh cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm trong một đại dương của tiếc nuối, mỗi con sóng là một hình ảnh của cô, mỗi cơn gió là một tiếng cười của cô.

Trần Hạo nhắm chặt mắt, cố xua đi những giọt nước mắt chực trào. Anh không được khóc. Anh không có quyền khóc. Chính anh đã tự tay đẩy cô ấy ra xa, chính anh đã tạo nên **khoảng cách vô hình** giữa hai người. Anh đã quá mải mê với những tham vọng, với sự nghiệp, với việc chứng tỏ bản thân ở một nơi xa xôi, để rồi quên mất rằng hạnh phúc thực sự đang ở ngay bên cạnh, đang chờ đợi anh ở thị trấn ven sông này. Anh đã để Lê An chờ đợi quá lâu, để cô ấy mỏi mòn, để cô ấy phải tìm kiếm một bến đỗ bình yên khác.

Anh nhớ lại một câu chuyện cổ tích Lê An từng kể cho anh nghe, về một chàng hoàng tử vì mải mê chinh chiến mà bỏ lỡ nàng công chúa đang chờ đợi. Anh đã từng cười cô bé, nói rằng đó chỉ là chuyện cổ tích. Nhưng bây giờ, anh thấy mình chính là chàng hoàng tử ấy, mù quáng và ngu ngốc. Nắng đã lên cao, chiếu rọi lấp lánh trên mặt sông, tạo cảm giác ấm áp nhưng lại càng làm nổi bật sự lạnh lẽo trong tâm hồn Trần Hạo. Anh nhìn về phía xa, nơi dòng sông uốn lượn, nơi những con thuyền nhỏ đang lướt đi nhẹ nhàng. Mọi thứ đều chuyển động, đều tiếp diễn, chỉ có anh là bị mắc kẹt, mắc kẹt trong vòng xoáy của hối hận và tiếc nuối.

"Nếu như ngày đó... nếu như ngày đó anh đủ dũng khí..." Lời nói không thành, chỉ còn là những tiếng nức nở nghẹn ngào trong cổ họng. Anh đã có thể nói yêu cô ấy, đã có thể giữ cô ấy lại. Nhưng anh đã không làm. Anh đã chọn sự im lặng, sự do dự, và bây giờ anh phải trả giá cho sự lựa chọn ấy. Cái giá quá đắt, quá cay đắng. Nó không chỉ là mất đi một người con gái, mà là mất đi cả một phần tuổi thơ, một phần linh hồn của chính anh. Anh biết, dù sau này anh có thành công đến mấy, có đạt được tất cả những gì mình muốn, thì cái khoảng trống trong lòng anh sẽ không bao giờ được lấp đầy. Nó sẽ mãi mãi là một vết sẹo không thể lành, một lời nhắc nhở về sai lầm lớn nhất đời anh.

Với một sự dằn vặt tột cùng, Trần Hạo đứng dậy, đôi chân vẫn còn run rẩy. Anh biết mình không thể trốn tránh mãi. Anh đã nói với chính mình rằng anh phải đối diện, phải nhìn thấy Lê An. Dù mục đích không còn là níu kéo, mà là để tìm kiếm một sự giải thoát cho chính mình, một lời tạm biệt rõ ràng cho mối tình thanh mai trúc mã đã mãi mãi lỡ làng. Anh quay lưng lại với dòng sông, với những ký ức ngọt ngào nhưng tàn nhẫn, và bước đi, hướng về phía ngôi nhà mà anh biết, giờ đây đã không còn thuộc về anh.

Trần Hạo tiếp tục bước đi, mỗi bước chân một nặng nề hơn, như thể có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên ngực anh. Con đường dần trở nên quen thuộc, những ngôi nhà bắt đầu hiện ra rõ nét hơn, và không khí xung quanh cũng dần trở nên khác biệt. Từ xa, anh đã nghe thấy tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng cười nói rộn ràng, và cả tiếng nhạc đám cưới vọng lại, ban đầu còn mơ hồ, nhưng càng lúc càng rõ hơn, như một hồi chuông báo tử cho trái tim anh. Mùi hương hoa thoang thoảng trong không khí, không phải mùi hoa dại thanh khiết ven sông, mà là mùi hoa trang trí, quyện lẫn với mùi khói bếp từ những gia đình đang chuẩn bị cỗ, và cả mùi nhang trầm phảng phất từ bàn thờ tổ tiên. Tất cả tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, vui tươi của một buổi sáng chuẩn bị đám cưới, nhưng đối với Trần Hạo, đó lại là sự ngột ngạt, bức bối đến nghẹt thở.

Rồi anh thấy. Không cần phải đến quá gần, anh đã nhìn thấy cổng hoa rực rỡ, được kết bằng những bông hoa tươi tắn, màu sắc rực rỡ, trang trọng. Chiếc rạp cưới màu đỏ tươi, nổi bật giữa sắc xanh của cây cối và mái ngói cổ kính, được dựng ngay trước sân nhà Lê An. Người ra vào tấp nập, ai nấy đều nở nụ cười rạng rỡ, tay bắt mặt mừng, mang theo những món quà chúc phúc. Tiếng cười nói, tiếng chúc tụng cứ thế vang lên, như một bản giao hưởng của hạnh phúc và niềm vui. Cảnh tượng đó, trong mắt Trần Hạo, không phải là niềm hân hoan, mà là một nhát dao cuối cùng đâm xuyên qua trái tim anh, không thương tiếc.

Mọi ảo tưởng, mọi hy vọng mong manh mà anh đã cố gắng níu giữ trong những giờ phút cuối cùng đều tan biến như sương khói. Thực tế tàn nhẫn và phũ phàng hiện ra rõ mồn một trước mắt anh, không thể chối cãi. Lê An sẽ kết hôn. Cô ấy sẽ là của người khác. Anh đứng lặng lẽ từ xa, nấp sau một gốc cây bàng cổ thụ, tán lá sum suê che khuất phần nào thân ảnh anh. Ánh mắt anh dán chặt vào ngôi nhà ấy, nơi từng là tổ ấm của người con gái anh yêu, nơi từng chất chứa bao kỷ niệm ngọt ngào của hai đứa. Giờ đây, ngôi nhà ấy sắp trở thành tổ ấm của một người khác, một người đàn ông khác, người đã có đủ dũng khí để nắm giữ lấy hạnh phúc mà anh đã buông tay.

Anh cảm thấy một nỗi đau đớn không thể tả xiết, một sự tự trách bản thân vì đã quá chậm trễ, quá hèn nhát. "Chỉ vì mình... tất cả là do mình..." Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc lõng giữa tiếng ồn ào của đám cưới đang đến gần. Anh tự trách mình đã không đủ dũng cảm để giữ lấy tình yêu đó, đã không đủ quyết đoán để nói ra lời yêu thương khi còn có thể. Anh đã để cô ấy chờ đợi, chờ đợi mãi, cho đến khi trái tim cô ấy mỏi mệt và tìm thấy một bến đỗ an yên hơn.

Nắng đã gay gắt hơn, rọi thẳng vào những chiếc rạp cưới rực rỡ, làm cho màu đỏ tươi càng thêm chói chang, như muốn chế giễu sự u ám trong lòng anh. Anh nhìn thấy một vài người quen đi ngang qua, nhưng họ không nhìn thấy anh, hoặc có lẽ họ đã quá bận rộn với niềm vui chung mà không để ý đến một cái bóng đang đứng lặng lẽ trong góc khuất. Trần Hạo siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau đang xé nát tâm can anh. Anh muốn chạy đến đó, muốn phá tan tất cả, muốn kéo Lê An ra khỏi vòng tay người khác. Nhưng anh biết, anh không có quyền làm vậy. Anh đã đánh mất quyền đó từ rất lâu rồi, khi anh chọn sự im lặng, khi anh chọn rời xa.

Anh quay lưng đi vài bước, cảm giác như những sợi dây vô hình đang níu giữ anh lại. Anh không thể rời đi. Chân anh như bị đóng đinh xuống đất. Anh cần một lời giải thích, một lời tạm biệt, một cái nhìn cuối cùng. Không phải để níu kéo, mà để khép lại một chương đời, để anh có thể bắt đầu lại, dù biết rằng vết sẹo này sẽ không bao giờ lành. Nước mắt anh lăn dài trên gò má, nóng hổi và mặn chát. Anh đã từng nghĩ mình sẽ không khóc, nhưng giờ đây, anh không thể kìm nén được nữa. Tất cả những cảm xúc dồn nén bấy lâu, nỗi hối hận, sự tiếc nuối, nỗi đau mất mát, tất cả vỡ òa.

Trần Hạo đứng chết lặng, ánh mắt vẫn dán chặt vào ngôi nhà Lê An, vào cái cổng hoa rực rỡ đang chào đón một tương lai không có anh. Nỗi đau và sự hối hận tột cùng trong giờ phút này là động lực mạnh mẽ cho lời thổ lộ "Ngày đó... anh đã rất thích em" sắp tới, dù anh biết nó đã quá muộn. Anh biết mình không thể trốn tránh mãi. Anh cần phải đối diện. Dù cho nó có xé nát anh ra từng mảnh, anh cũng phải đối mặt. Anh cần một sự giải thoát, một cách để anh có thể bắt đầu lại, dù biết rằng vết sẹo này sẽ không bao giờ lành. Việc Trần Hạo đứng lặng lẽ trước nhà Lê An nhưng chưa bước vào cho thấy anh vẫn còn một chút do dự hoặc chưa tìm được cách đối diện, báo hiệu cuộc gặp gỡ chính thức sẽ diễn ra trong chương tiếp theo. Sự đối lập giữa ký ức ngọt ngào và hiện thực nghiệt ngã đã đẩy anh đến bờ vực, buộc anh phải tìm kiếm một sự giải thoát cho chính mình, dù đau đớn đến nhường nào.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free