Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 632: Manh Nha Hy Vọng Giữa Biển Khơi Nghi Hoặc
Gió vẫn xào xạc luồn qua tán lá bàng cổ thụ, mang theo chút hơi nước mát lành từ dòng sông chảy xiết, nhưng không thể xoa dịu được ngọn lửa đang nung nấu trong lồng ngực Trần Hạo. Hàng rào hoa giấy trước nhà Lê An vẫn nở rộ, những cánh hoa mỏng manh rung rinh trong gió nhẹ, nhưng sắc đỏ, sắc hồng ấy giờ đây lại mang một vẻ trêu ngươi đến lạ. Tiếng cười nói, tiếng chúc tụng từ phía ngôi nhà kia vẫn vẳng đến, tuy đã nhỏ đi nhiều do khoảng cách và những vật cản tự nhiên, nhưng vẫn đủ để khoét sâu thêm vào vết thương lòng anh. Nó như một bản nhạc hạnh phúc mà anh vĩnh viễn không thể hòa mình vào.
Anh vẫn đứng đó, bất động, như một pho tượng tạc từ nỗi tuyệt vọng và hối hận. Móng tay anh vẫn còn cắm sâu vào lòng bàn tay, những vết hằn đỏ ửng in rõ trên da thịt, nhưng cơn đau thể xác đã trở nên mờ nhạt, vô nghĩa trước sự giày vò trong tâm trí. Anh đã từng nghĩ mình sẽ không khóc, sẽ không để những giọt nước mắt yếu đuối này làm nhòe đi hình ảnh cuối cùng của Lê An trong tâm trí. Nhưng giờ đây, những giọt lệ mặn chát vẫn cứ thế tuôn rơi, nóng hổi và không ngừng, như thể muốn rửa trôi đi tất cả những tiếc nuối, tất cả những sai lầm mà anh đã phạm phải. Anh đã cố gắng kìm nén, cố gắng ép mình phải chấp nhận cái sự thật phũ phàng này, nhưng mỗi khi anh nhắm mắt lại, hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới tinh khôi, sánh bước bên một người đàn ông khác lại hiện lên rõ mồn một, khiến anh nghẹt thở.
“Không thể… không thể kết thúc như vậy được.”
Anh thì thầm, giọng nói khản đặc đến mức chính anh cũng khó nghe rõ. Anh đã từng buông xuôi, đã từng nghĩ rằng đây là cái giá anh phải trả cho sự chậm trễ của mình. Nhưng nhìn thấy những chuẩn bị rộn ràng kia, cảm nhận được sự hiện hữu của một hạnh phúc không có anh, một cảm giác phản kháng mãnh liệt bỗng trỗi dậy. Một ý nghĩ điên rồ, nhưng kiên quyết, bắt đầu hình thành trong tâm trí anh, lấn át đi nỗi tuyệt vọng đang bao trùm. Anh đã bỏ lỡ, đúng vậy. Anh đã để khoảng cách vô hình ấy ngày một lớn, đã để tình yêu của mình chậm một nhịp so với dòng chảy của cuộc đời. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh phải mất cô ấy hoàn toàn, không có nghĩa là anh phải đứng nhìn cô ấy bước đi mà không có bất kỳ một sự kháng cự nào.
“Huy… Nguyễn Hoàng Huy là ai? Tại sao lại là anh ta?”
Cái tên đó, vừa xa lạ, vừa quen thuộc, giờ đây lại vang vọng trong đầu anh như một điệp khúc ám ảnh. Anh đã nghe loáng thoáng về người đàn ông đó từ Thanh Tùng, từ những câu chuyện phiếm của người dân thị trấn, nhưng chưa bao giờ anh thực sự để tâm. Anh đã quá bận rộn với cuộc sống của riêng mình, quá đắm chìm trong những tham vọng cá nhân, để rồi bỏ qua những tín hiệu, những lời thì thầm của số phận. Giờ đây, khi sự thật nghiệt ngã phơi bày trước mắt, anh mới nhận ra mình đã hời hợt đến nhường nào. Anh biết Lê An xứng đáng được hạnh phúc, xứng đáng có một bến đỗ an yên. Nhưng liệu Nguyễn Hoàng Huy có phải là bến đỗ đó không? Liệu anh ta có thể yêu thương Lê An nhiều như anh đã từng, hay ít nhất là đủ để bù đắp cho những tổn thương mà anh đã gây ra? Hay có điều gì đó ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo mà người đời vẫn ca tụng?
Ánh mắt anh từ tuyệt vọng chuyển dần sang một sự kiên định lạ lùng. Nó không còn là ánh mắt của một kẻ bại trận chấp nhận số phận, mà là ánh mắt của một người đang tìm kiếm một tia hy vọng mong manh, dù biết rằng nó có thể chỉ là ảo ảnh. Anh quay lưng lại với ngôi nhà, nhưng không phải để bỏ cuộc, mà để tìm một con đường khác. Con đường mà anh tin rằng, dù mịt mờ, vẫn có thể dẫn anh đến một câu trả lời, một sự thật nào đó, hoặc ít nhất là một sự giải thoát cho chính tâm hồn anh. Anh không thể bỏ đi một cách vô vọng như thế này. Anh cần phải biết. Anh cần phải tìm hiểu. Không phải để níu kéo Lê An về với mình bằng mọi giá, mà để anh có thể thực sự buông tay, nếu như đó là điều tốt nhất cho cô ấy. Nhưng trước khi buông tay, anh phải chắc chắn rằng cô ấy thực sự hạnh phúc, không phải chỉ là sự an yên giả tạo.
Trần Hạo đưa tay vào túi quần, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc điện thoại. Anh rút nó ra, màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ hoe của anh. Anh lướt tìm danh bạ, ngón tay run nhẹ khi dừng lại ở một cái tên. Thanh Tùng. Người bạn thân thiết, người đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện tình yêu dang dở của anh và Lê An. Thanh Tùng, người luôn lo lắng cho anh, và cũng là người nắm giữ nhiều thông tin nhất về thị trấn này, về những con người ở đây. Anh cần Tùng. Anh cần sự giúp đỡ của Tùng để bắt đầu hành trình tìm kiếm sự thật, hành trình mà anh biết sẽ đầy rủi ro và đau đớn, nhưng lại là điều duy nhất anh có thể làm vào lúc này. Hàng trăm câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí Trần Hạo, mỗi câu hỏi là một mũi kim châm vào vết thương lòng, nhưng đồng thời cũng là một động lực mạnh mẽ thúc đẩy anh hành động. Anh sẽ không để cuộc đời mình trôi qua trong sự hối tiếc và những câu hỏi không lời đáp. Anh sẽ tìm kiếm câu trả lời, dù cho nó có phải trả giá bằng bao nhiêu đau đớn đi chăng nữa. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và mùi hoa đang thoang thoảng trong không khí, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Đây sẽ là một khởi đầu mới, một khởi đầu đầy nước mắt và nghi hoặc, nhưng cũng chất chứa một tia hy vọng mong manh. Anh nhấp vào số điện thoại của Thanh Tùng, tai áp chặt vào màn hình lạnh ngắt, chờ đợi một tiếng chuông quen thuộc vang lên.
***
Tối hôm đó, quán cà phê nhỏ ven sông chìm trong ánh đèn vàng ấm áp, tạo nên một không gian vừa lãng mạn, vừa trầm mặc. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng quyện với mùi ẩm của đất sau cơn mưa chiều, mang theo chút se lạnh của buổi tối cuối thu. Tiếng nhạc không lời du dương, xen lẫn tiếng lách cách của những tách cà phê va vào nhau và tiếng chuyện trò rì rầm của vài ba vị khách thưa thớt, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, hoàn toàn đối lập với bão tố đang gầm gừ trong lòng Trần Hạo.
Anh ngồi đối diện Thanh Tùng, tay khẽ run khi đưa tách cà phê nóng lên môi. Vị đắng chát của cà phê dường như thấm vào từng tế bào, nhưng không thể làm dịu đi vị đắng trong tâm hồn anh. Trần Hạo đã cố gắng hết sức để che giấu sự mệt mỏi, sự tuyệt vọng đang hiện rõ trên khuôn mặt hốc hác của mình, nhưng đôi mắt anh, dù cố gắng tỏ ra bình thản, vẫn không thể che giấu được sự sốt ruột và khao khát thông tin. Anh nhìn Thanh Tùng, ánh mắt ẩn chứa một nỗi niềm khó tả, một sự cầu xin thầm lặng.
Thanh Tùng, người bạn thân đã gắn bó với Trần Hạo từ thuở nhỏ, không khó để nhận ra sự khác lạ nơi anh. Vóc người gầy gò của Tùng hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng. "Hạo, cậu... cậu không sao chứ? Trông cậu tệ quá." Giọng Tùng trầm xuống, đầy vẻ quan ngại. "Mình đã nghe chuyện rồi... mình xin lỗi."
Trần Hạo lắc đầu nhẹ, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Không sao đâu, Tùng. Mình... mình muốn hỏi cậu chuyện này." Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ. "Tùng, cậu... cậu có biết nhiều về Hoàng Huy không?" Giọng anh thì thầm, cố gắng giữ cho nó thật bình tĩnh, nhưng vẫn không tránh khỏi sự run rẩy nhẹ. "Cậu ta làm gì? Gia đình thế nào? Làm sao lại quen An?"
Thanh Tùng ngước nhìn Trần Hạo, đôi mắt nheo lại đầy vẻ hoài nghi. "Hạo, cậu hỏi làm gì? Chuyện đã đến nước này rồi... Cậu định làm gì?" Tùng là người hiểu rõ Trần Hạo nhất, hiểu rõ sự bướng bỉnh và quyết đoán ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài trầm lặng của anh. Anh biết bạn mình sẽ không dễ dàng buông xuôi.
"Mình chỉ muốn biết, Tùng." Trần Hạo nói, giọng trầm và dứt khoát hơn một chút. "Cậu giúp mình đi. Dù sao cũng là bạn bè." Anh nhấn mạnh hai chữ "bạn bè", như một lời nhắc nhở về tình nghĩa đã gắn bó bấy lâu. Anh biết, Thanh Tùng sẽ không từ chối anh. Anh cần một người tin cậy để chia sẻ, để tìm kiếm, và Tùng chính là người đó.
Thanh Tùng thở dài, ánh mắt lướt qua khung cửa kính nhìn ra dòng sông đêm tĩnh lặng. Anh biết mình không thể ngăn cản Trần Hạo. Hơn nữa, anh cũng lo lắng cho Lê An. Anh đã thấy Lê An tiều tụy thế nào trong suốt những năm qua, chờ đợi một người không bao giờ quay lại đúng lúc. Anh cũng thấy Nguyễn Hoàng Huy đã kiên trì theo đuổi Lê An ra sao. Nhưng liệu có thực sự là hạnh phúc cho Lê An? Trong thâm tâm, Thanh Tùng cũng có những băn khoăn riêng.
"Được rồi, Hạo." Tùng nói, giọng hơi miễn cưỡng. "Nhưng cậu hứa với mình, đừng làm gì dại dột. Chuyện đã rồi, An nó cũng... cũng cần một bến đỗ."
Trần Hạo gật đầu, ánh mắt không rời khỏi Thanh Tùng. "Mình hiểu. Cậu cứ nói đi."
Thanh Tùng bắt đầu kể, giọng đều đều, nhưng mỗi chi tiết lại như một nhát dao khứa vào tim Trần Hạo. "Nguyễn Hoàng Huy... cậu ta là người của thị trấn này, nhưng đi học trên thành phố rồi về làm ở UBND. Vị trí cũng kha khá, hình như là phó phòng Địa chính. Gia đình cơ bản, bố là cán bộ về hưu, mẹ buôn bán nhỏ. Nói chung là gia đình có nền tảng, nề nếp."
Trần Hạo lắng nghe từng lời, cố gắng ghi nhớ mọi chi tiết. Phó phòng Địa chính... Gia đình cơ bản... Nghe có vẻ hoàn hảo đến mức đáng ngờ. Anh cố gắng tìm kiếm bất kỳ kẽ hở nào, bất kỳ chi tiết nhỏ nào có thể gieo mầm nghi ngờ trong lòng.
"Cậu ta là người thành đạt, có tiếng tăm trong thị trấn này. Ăn nói khéo léo, giao tiếp tốt. Rất được lòng người lớn." Thanh Tùng tiếp tục, nhấp một ngụm cà phê. "Đặc biệt là với Lê An. Hình như cậu ta đã theo đuổi An một thời gian dài rồi, khoảng ba bốn năm gì đó. Rất kiên trì, rất chu đáo. Hễ An có chuyện gì là cậu ta có mặt ngay. Mấy lần An bị ốm, cậu ta đều chạy đến thăm nom, mua thuốc, nấu cháo. Mấy lần An gặp khó khăn trong công việc, cậu ta cũng giúp đỡ nhiệt tình. Nói chung là... một người đàn ông rất tốt."
Mỗi lời Thanh Tùng nói ra, Trần Hạo lại cảm thấy một sự đau đớn trào dâng. Anh nhớ lại những ngày tháng anh rời xa Lê An, bận rộn với công việc, với những tham vọng ở thành phố. Trong khi anh vắng mặt, Nguyễn Hoàng Huy đã ở bên cạnh Lê An, chăm sóc cô, quan tâm cô, bù đắp cho những thiếu vắng mà anh đã gây ra. Anh ta đã làm tất cả những điều mà anh đáng lẽ phải làm, nhưng đã không làm. Sự kiên trì, sự chu đáo của Nguyễn Hoàng Huy... đó chính là những điều mà Lê An cần, và đó cũng chính là những điều mà Trần Hạo đã không thể mang lại cho cô.
"An nó cũng... cũng không dễ dàng chấp nhận đâu." Thanh Tùng nói thêm, như muốn trấn an Trần Hạo, nhưng lời nói đó lại càng khiến anh đau lòng hơn. "Phải mất một thời gian rất dài, An mới... mới chịu mở lòng với cậu ta. Cậu ta đã làm rất nhiều để An có thể tin tưởng. Mà cậu biết đấy, An nó vốn cẩn thận, lại khó tính trong chuyện tình cảm."
Trần Hạo gục đầu xuống bàn, hai tay ôm lấy trán. Anh cảm thấy một sự tự ti dâng trào. Anh ta là người đàn ông hoàn hảo, là người đã cho Lê An sự an yên, sự ổn định mà anh không làm được. Anh ta đã xuất hiện đúng lúc, đã kiên trì ở bên cô khi anh vắng mặt. Liệu có còn cơ hội nào cho anh không? Hay tất cả đã thực sự chấm dứt?
Tuy nhiên, giữa những thông tin có vẻ hoàn hảo đó, một tia nghi hoặc vẫn len lỏi trong tâm trí Trần Hạo. Anh ta quá hoàn hảo. Liệu có ai trên đời này lại hoàn hảo đến vậy? Hay đó chỉ là một lớp vỏ bọc khéo léo? Anh ta có thực sự yêu Lê An, hay chỉ là một sự tính toán, một sự lựa chọn hợp lý để có một cuộc sống ổn định? Trần Hạo không thể tin rằng Lê An, người con gái anh yêu, có thể dễ dàng quên đi những kỷ niệm, quên đi những cảm xúc sâu đậm đã từng có với anh, chỉ vì một người đàn ông chu đáo. Chắc chắn phải có một điều gì đó ẩn giấu. Một lý do, một bí mật.
"Cảm ơn cậu, Tùng." Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh giờ đây đã không còn hoàn toàn tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự quyết tâm lạnh lùng. "Mình... mình cần thêm thông tin. Cậu có thể giúp mình tìm hiểu thêm về cậu ta không? Về công việc, về những mối quan hệ của cậu ta?"
Thanh Tùng nhìn Trần Hạo, nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của bạn. Anh biết, Trần Hạo không còn là người đàn ông do dự, chìm đắm trong nỗi hối hận nữa. Anh đã trở thành một người đàn ông đang tìm kiếm sự thật, tìm kiếm một cơ hội cuối cùng. Tùng gật đầu, giọng nói đầy vẻ bất đắc dĩ nhưng cũng ẩn chứa sự đồng cảm: "Mình sẽ cố gắng. Nhưng cậu cẩn thận đấy, Hạo. Đừng để mọi chuyện đi quá xa."
Trần Hạo không trả lời, chỉ khẽ gật đầu. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải tìm hiểu Nguyễn Hoàng Huy, phải tìm ra bất kỳ điều gì có thể giải thích cho sự lựa chọn của Lê An, hoặc ít nhất là cho anh một lý do để buông bỏ mà không còn nuối tiếc. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã được chuyển hóa thành một động lực mạnh mẽ, một sự kiên định đến cùng.
***
Sáng hôm sau, tiết trời thị trấn se lạnh hơn mọi ngày, một chút sương giăng mờ ảo trên những mái ngói rêu phong. Trần Hạo đứng khuất sau một gốc cây bàng cổ thụ khác, cách không xa văn phòng Ủy ban Nhân dân thị trấn. Anh đã đến đây từ rất sớm, trà trộn vào dòng người qua lại, cố gắng giữ cho mình không quá nổi bật. Tiếng máy tính gõ lạch cạch từ bên trong tòa nhà, tiếng bước chân vội vã của những cán bộ công chức, và tiếng xe cộ thưa thớt trên đường, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một khung cảnh quen thuộc của một buổi sáng làm việc bình thường. Nhưng đối với Trần Hạo, mỗi âm thanh, mỗi hình ảnh đều mang một ý nghĩa khác, một sự căng thẳng tiềm ẩn.
Anh kiên nhẫn chờ đợi, ánh mắt không rời khỏi cánh cổng chính của UBND. Cảm giác lạnh giá của không khí buổi sáng sớm như thấm vào từng thớ thịt, nhưng sự căng thẳng trong lòng anh còn lớn hơn nhiều. Anh đã thức trắng đêm, suy nghĩ về những gì Thanh Tùng đã kể, phân tích từng chi tiết nhỏ. Anh cần nhìn thấy Nguyễn Hoàng Huy, cần đánh giá đối thủ của mình bằng chính đôi mắt anh.
Đúng như dự đoán, không lâu sau, một chiếc xe ô tô màu đen bóng loáng, đời mới, dừng lại trước cổng. Cánh cửa xe mở ra, và Nguyễn Hoàng Huy bước xuống.
Trần Hạo nín thở, ánh mắt dán chặt vào người đàn ông đó. Nguyễn Hoàng Huy không quá cao, nhưng vóc dáng cân đối, phong thái lịch thiệp và tự tin. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, được ủi phẳng phiu, kết hợp với quần tây màu ghi, toát lên vẻ chuyên nghiệp và chỉn chu. Mái tóc cắt gọn gàng, gương mặt sáng sủa, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi khi anh ta chào hỏi bảo vệ và vài đồng nghiệp đang đi vào. Anh ta trông có vẻ trẻ hơn so với tuổi thực, và rõ ràng là một người đàn ông thành đạt, có địa vị.
"Đúng là một người đàn ông hoàn hảo..." Trần Hạo thầm nghĩ, một cảm giác ghen tị và chua chát dâng trào trong lòng. Mọi lời miêu tả của Thanh Tùng đều ứng nghiệm. Nguyễn Hoàng Huy có mọi thứ mà một người đàn ông cần có để gây ấn tượng: ngoại hình, sự nghiệp, phong thái. Anh ta có vẻ ngoài của một người đáng tin cậy, một bến đỗ vững chắc cho Lê An. Trần Hạo cảm thấy một sự tự ti len lỏi. Anh đã từng nghĩ mình cũng đủ tốt, đủ tài năng để mang lại hạnh phúc cho Lê An. Nhưng giờ đây, đứng trước "đối thủ" hoàn hảo này, anh lại cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu kém.
Nguyễn Hoàng Huy bước đi với dáng vẻ ung dung, tự tin, thỉnh thoảng dừng lại trò chuyện với một vài đồng nghiệp. Giọng nói của anh ta trầm ấm, rõ ràng, luôn kèm theo một nụ cười thân thiện. Anh ta có vẻ được mọi người yêu mến và tôn trọng. Cảnh tượng này vừa xác nhận sự ổn định và địa vị của Huy, vừa dấy lên một sự nghi ngờ sâu sắc hơn trong lòng Trần Hạo. Liệu có ai có thể hoàn hảo đến mức này không? Hay tất cả chỉ là một lớp mặt nạ được tạo dựng một cách khéo léo?
Trần Hạo cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự giả dối, bất kỳ kẽ hở nào trong vẻ ngoài hoàn hảo đó. Nhưng anh ta không tìm thấy gì. Nguyễn Hoàng Huy trông thật sự chân thành, thật sự tự tin. Anh ta không có vẻ gì là một kẻ lừa dối, hay một người đàn ông có bí mật. Điều đó càng khiến Trần Hạo thêm hoài nghi. Anh không thể chấp nhận rằng Lê An lại dễ dàng tìm thấy một người đàn ông hoàn hảo đến thế, ngay sau khi anh rời đi.
Bỗng nhiên, chiếc điện thoại trong túi áo của Nguyễn Hoàng Huy rung lên. Anh ta rút điện thoại ra, liếc nhìn màn hình, và một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp hơn hẳn những nụ cười xã giao trước đó, nở rộ trên môi. Nụ cười ấy không phải là sự lịch thiệp, mà là sự dịu dàng, trìu mến. Anh ta nhanh chóng áp điện thoại vào tai, thì thầm vài câu không rõ. Trần Hạo không nghe thấy nội dung cuộc nói chuyện, nhưng anh có thể cảm nhận được sự thân mật, sự gần gũi trong cử chỉ và ánh mắt của Nguyễn Hoàng Huy. Chắc chắn đó là Lê An.
Một cơn đau nhói chạy qua tim Trần Hạo. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, đáng lẽ phải dành cho anh. Đáng lẽ anh phải là người nhận được cuộc gọi đó, nhận được sự trìu mến ấy. Nhưng giờ đây, tất cả đã thuộc về người đàn ông khác.
Sau cuộc điện thoại ngắn ngủi, Nguyễn Hoàng Huy nhanh chóng bước vào xe, chiếc xe lăn bánh rồi khuất dạng sau khúc cua. Trần Hạo vẫn đứng đó, như một cái bóng, ánh mắt không rời khỏi nơi Nguyễn Hoàng Huy vừa biến mất. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải tìm hiểu sâu hơn. Cái vẻ ngoài hoàn hảo của Nguyễn Hoàng Huy, cùng với nụ cười dịu dàng dành cho Lê An qua điện thoại, đã không xoa dịu được sự nghi ngờ trong lòng anh, mà ngược lại, còn làm nó lớn lên gấp bội. Anh cảm thấy rằng có điều gì đó anh chưa biết, điều gì đó có thể thay đổi mọi thứ.
Liệu có phải Nguyễn Hoàng Huy chỉ là một vỏ bọc, một sự lựa chọn tạm thời của Lê An để quên đi anh? Hay anh ta thực sự là một người đàn ông tốt đẹp đến vậy, và anh, Trần Hạo, chỉ là kẻ chậm một nhịp, vĩnh viễn đã bỏ lỡ cơ hội của mình? Anh không biết. Nhưng anh không thể chấp nhận một kết thúc như thế này, không thể chấp nhận một sự thật mà anh chưa thực sự hiểu rõ. Tia hy vọng mong manh, dựa trên sự nghi ngờ, đã nhen nhóm trong lòng anh, thúc đẩy anh phải hành động. Anh sẽ tìm hiểu. Anh sẽ đào sâu. Anh sẽ tìm ra sự thật đằng sau Nguyễn Hoàng Huy, cho dù sự thật ấy có xé nát anh ra từng mảnh. Anh cần một câu trả lời, không chỉ cho Lê An, mà còn cho chính bản thân mình, cho những năm tháng thanh xuân đầy hối tiếc mà anh đã trải qua.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.