Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 633: Bóng Đêm Nghi Ngờ
Ánh nắng ban mai rót đầy qua khung cửa sổ lớn, vẽ lên nền gạch hoa văn những vệt sáng vàng óng ánh. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ khuất sau quầy pha chế, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm cho buổi sớm tại quán cà phê quen thuộc của thị trấn. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, len lỏi vào từng ngóc ngách, xoa dịu không gian nhưng không thể xoa dịu được trái tim đang đầy sóng gió của Trần Hạo. Anh ngồi một mình ở một góc khuất, ly cà phê đen sánh đặc trên tay vẫn còn bốc hơi nghi ngút. Cảm giác lạnh của thành ly thủy tinh truyền qua đầu ngón tay anh, một sự tương phản rõ rệt với ngọn lửa nóng bỏng đang âm ỉ cháy trong lồng ngực.
Trần Hạo không ngừng lướt qua những thông tin trên màn hình điện thoại. Mỗi bức ảnh, mỗi dòng trạng thái về Nguyễn Hoàng Huy mà anh tìm thấy trên mạng xã hội đều như một nhát dao cứa vào lòng. Anh cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự giả dối, bất kỳ kẽ hở nào trong vẻ ngoài hoàn hảo mà anh ta thể hiện. Một người đàn ông lịch lãm, tài năng, có địa vị, được bạn bè và đồng nghiệp quý mến, dường như không có một tì vết nào. "Không thể nào," anh thầm nghĩ, "Một người hoàn hảo như thế... chắc chắn phải có gì đó." Lời nói của Thanh Tùng về Huy hôm qua, cùng với hình ảnh Huy tự tin bước đi, nụ cười trìu mến khi nghe điện thoại, cứ lởn vởn trong tâm trí anh, biến thành những mũi kim đâm chọc. Anh day day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ. Anh muốn tìm một lý do, một điểm yếu, một cái cớ để tin rằng Lê An đã sai, rằng cô không thuộc về người đàn ông đó. Nỗi ghen tuông cồn cào bắt đầu xâm chiếm, biến sự hoài nghi thành một thứ quyết tâm mù quáng.
Tiếng chuông gió kêu leng keng khi cánh cửa quán mở ra, kéo Trần Hạo khỏi dòng suy nghĩ miên man. Thanh Tùng bước vào, dáng người cao gầy, nụ cười hiền hậu quen thuộc. Anh ta vẫy tay chào Trần Hạo rồi tiến lại bàn. "Cậu về đây mấy bữa rồi, định khi nào thì lên lại thành phố?" Thanh Tùng hỏi, giọng nói vô tư như mọi khi, kéo một chiếc ghế ra ngồi đối diện. Trần Hạo cố gắng kìm nén cảm xúc, mỉm cười nhẹ. "Tớ muốn ở lại thêm một thời gian." Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Mà này, cậu biết Hoàng Huy không? Nguyễn Hoàng Huy ấy, người sắp cưới An." Anh nói một cách tự nhiên nhất có thể, nhưng bàn tay dưới gầm bàn đã siết chặt lại. Ánh mắt anh không rời khỏi Thanh Tùng, cố gắng đọc từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt bạn.
Thanh Tùng gật đầu, gọi một ly bạc xỉu. "À, Hoàng Huy hả? Biết chứ. Anh ấy là sếp phòng Hành chính bên UBND thị trấn mình mà. Giỏi lắm, trẻ mà đã lên vị trí đó rồi. Mọi người ai cũng quý, nói chuyện rất được lòng người." Thanh Tùng hào hứng kể, như thể đang nói về một thần tượng. "Mà An nó cũng có số đó chứ, gặp được người như anh Huy. Tụi nó quen nhau cũng lâu rồi, từ hồi An mới ra trường ấy. Anh Huy quan tâm An lắm, chiều chuộng đủ điều. Tớ cũng hay gặp hai đứa đi chơi. Trông họ hợp lắm, như sinh ra là để dành cho nhau ấy." Mỗi lời nói của Thanh Tùng như một nhát dao tẩm độc, xuyên thẳng vào tim Trần Hạo. "Hợp lắm, như sinh ra là để dành cho nhau ấy." Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, chế giễu sự chậm trễ của anh, sự hèn nhát của anh. Anh cảm thấy một sự cay đắng dâng lên cổ họng, cố nuốt xuống.
"Thế à?" Trần Hạo nói khẽ, cố giữ giọng bình thản. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng nhảy múa trên tán lá xanh rì. "An có vẻ hạnh phúc nhỉ?" Anh hỏi thêm, nỗi đau thắt lại trong lồng ngực. Anh muốn nghe Thanh Tùng phủ nhận, muốn nghe một điều gì đó hé lộ sự không hoàn hảo. Nhưng Thanh Tùng chỉ cười, "Hạnh phúc chứ. Con bé hồi nào giờ đâu có cười tươi như vậy đâu. Anh Huy cũng thường xuyên về thăm nhà An, lễ Tết gì cũng có mặt. Ba mẹ An cũng quý anh ấy lắm." Tiếng cười của Thanh Tùng, trong tai Trần Hạo, nghe thật chói tai. Anh cảm thấy mình như một kẻ ngoài cuộc, một bóng ma của quá khứ, đang lắng nghe câu chuyện về cuộc đời mà đáng lẽ ra phải là của mình. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, một món quà từ một đối tác quan trọng, giờ đây dường như chỉ là vật trang trí vô nghĩa, không thể mang lại cho anh bất cứ điều gì có giá trị như những gì Nguyễn Hoàng Huy đang có.
Trần Hạo cố gắng thay đổi chủ đề, nhưng tâm trí anh vẫn quanh quẩn về Nguyễn Hoàng Huy. Anh hỏi Thanh Tùng về công việc của Huy, về những dự án mà anh ta phụ trách. Thanh Tùng, với tính cách vô tư, nhiệt tình, kể vanh vách mọi thứ anh biết, không hề nhận ra sự dò xét ẩn trong từng câu hỏi của bạn mình. Anh ta nói về sự năng động, tầm nhìn của Huy, về cách anh ta đã giúp thị trấn thực hiện nhiều dự án phát triển quan trọng. Tất cả những thông tin đó chỉ càng củng cố thêm hình ảnh một người đàn ông hoàn hảo, một bến đỗ vững chắc cho Lê An. Trần Hạo cảm thấy một sự bất lực dâng trào. Anh đã từng nghĩ mình cũng đủ tốt, đủ tài năng để mang lại hạnh phúc cho Lê An. Nhưng giờ đây, đứng trước "đối thủ" hoàn hảo này, anh lại cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu kém. Anh cảm thấy mình như một kẻ thua cuộc ngay cả khi chưa thực sự bước vào cuộc chiến.
Thanh Tùng bỗng nhiên ngừng lại, ánh mắt hơi trầm xuống. "À mà An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!" Câu nói bất ngờ khiến tim Trần Hạo hẫng một nhịp. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hy vọng và bối rối. "Hỏi gì cơ?" anh hỏi, giọng nói khẽ run. Thanh Tùng nhún vai, "Thì hỏi cậu có khỏe không, công việc thế nào, bao giờ về thăm thị trấn. Nhưng mà... cũng chỉ là hỏi vậy thôi." Thanh Tùng nói thêm, như để xoa dịu hoặc để khẳng định một điều gì đó. "An bây giờ khác rồi, cậu biết mà. Con bé đã có cuộc sống riêng của nó. Mà tớ thấy nó cũng mãn nguyện lắm." "Mãn nguyện..." Trần Hạo lặp lại trong đầu, nuốt khan. Câu hỏi của Lê An về anh, dù là sự quan tâm đơn thuần của một người bạn cũ, cũng đủ để thắp lên một tia lửa nhỏ trong lòng anh. Nhưng rồi câu nói tiếp theo của Thanh Tùng lại dập tắt nó, như một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Anh cảm thấy một sự đau nhói, nhưng cũng là một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn. Anh không thể chấp nhận một sự thật mà anh chưa thực sự hiểu rõ. Anh cần một câu trả lời, không chỉ cho Lê An, mà còn cho chính bản thân mình, cho những năm tháng thanh xuân đầy hối tiếc mà anh đã trải qua. Anh phải tìm ra sự thật đằng sau Nguyễn Hoàng Huy, cho dù sự thật ấy có xé nát anh ra từng mảnh.
***
Văn phòng UBND thị trấn, một khối kiến trúc kiên cố, hiện đại hơn hẳn những ngôi nhà cổ kính xung quanh, sừng sững dưới cái nắng gay gắt buổi trưa. Tiếng máy tính gõ lạch cạch từ các phòng ban vọng ra, tiếng điện thoại reo lanh lảnh rồi nhanh chóng được dập tắt, tiếng bước chân vội vã của những công chức đi lại trên hành lang, tất cả tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn nhưng cũng phảng phất vẻ uy nghiêm. Mùi giấy mới, mùi mực in, và một chút mùi bụi đặc trưng của những tài liệu cũ trộn lẫn trong không khí, cùng với hơi lạnh từ máy điều hòa phả ra, khiến Trần Hạo cảm thấy một sự xa lạ đến khó tả. Anh cố gắng duy trì vẻ mặt bình thản nhất có thể khi bước vào, tự nhủ mình đang là một nhà đầu tư nghiêm túc, một người trở về thị trấn để tìm kiếm cơ hội, chứ không phải một kẻ đang tuyệt vọng đi tìm kiếm điểm yếu của đối thủ.
"Chào anh/chị, tôi là Trần Hạo, tôi có chút việc muốn hỏi về quy hoạch đất đai," Trần Hạo nói với cô lễ tân, giọng trầm và rõ ràng, đúng với phong thái của một doanh nhân thành đạt. Anh mang theo một chiếc cặp tài liệu mỏng, bên trong không có gì ngoài vài tờ giấy trắng, nhưng nó đủ để tạo nên một vỏ bọc hoàn hảo. Cô lễ tân nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên, rồi nhận ra. "À, cậu Hạo về chơi à? Lâu lắm rồi không thấy cậu." Cô nở một nụ cười thân thiện. "Cậu đợi một lát nhé, tôi sẽ liên hệ phòng Địa chính." Trong lúc chờ đợi, Trần Hạo khéo léo bắt chuyện với một vài nhân viên khác đang đi ngang qua. Anh đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, đã tìm hiểu trước một số người quen biết cũ, những người có thể cung cấp cho anh những mảnh ghép thông tin về Nguyễn Hoàng Huy.
"Dạ, tôi có chút việc, tiện thể ghé thăm mọi người." Trần Hạo đáp lời một chú cán bộ già mà anh từng biết từ thuở nhỏ. "Dạo này thị trấn mình phát triển quá, nhiều dự án mới mọc lên." Anh cố gắng lái câu chuyện. "À, mà chú biết anh Nguyễn Hoàng Huy không ạ? Con nghe nói anh ấy đang làm ở đây, hình như cũng là cán bộ chủ chốt thì phải?" Anh hỏi, cố giữ cho giọng mình không lộ vẻ căng thẳng. Chú cán bộ gật gù, ánh mắt đầy vẻ tự hào. "À, cậu Huy hả? Giỏi lắm chứ! Trẻ tuổi mà tài ba, làm việc đâu ra đó. Được lãnh đạo tin tưởng giao nhiều việc quan trọng. Mấy dự án phát triển kinh tế của thị trấn mình đều có dấu ấn của cậu ấy cả." Chú cán bộ nói, không hề hay biết về mục đích thực sự của Trần Hạo.
Trần Hạo lắng nghe từng lời, từng chữ, cảm thấy một sự chua chát dâng lên. Mọi người đều nói về Nguyễn Hoàng Huy với sự tôn trọng và ngưỡng mộ. Anh ta không chỉ là một người đàn ông thành đạt về mặt sự nghiệp mà còn được lòng mọi người. "Một người đàn ông hoàn hảo đến vậy sao?" Trần Hạo thầm nghĩ, một cảm giác ghen tị và bất lực len lỏi trong lòng. Anh đã từng nghĩ rằng địa vị và sự nghiệp của mình ở thành phố là đủ để Lê An tự hào, đủ để anh có thể trở về và nắm giữ cô. Nhưng giờ đây, một người đàn ông khác đã làm được điều đó, ngay tại quê hương của họ, và có vẻ như còn làm tốt hơn anh rất nhiều.
Anh tiếp tục tìm kiếm những người quen khác, những người có thể cung cấp thêm thông tin. Một chị nhân viên khác, người từng là hàng xóm của Lê An, cũng không ngớt lời khen ngợi Nguyễn Hoàng Huy. "Cậu Huy không chỉ giỏi việc công mà còn rất chu đáo với mọi người. Đặc biệt là với Lê An, thì khỏi phải nói. Cậu ấy đưa đón An đi làm mỗi ngày, cuối tuần còn đưa đón An về thăm ba mẹ nữa. Chăm sóc An từng chút một. Cặp này đúng là trời sinh một cặp." Câu nói "chăm sóc An từng chút một" như một nhát dao khác, nhắc nhở Trần Hạo về những thiếu sót của chính mình. Anh đã từng hứa sẽ không quên Lê An, nhưng rồi những áp lực và tham vọng nơi thành phố đã khiến anh dần quên đi những lời hứa đó, để lại một khoảng cách vô hình giữa hai người.
Trần Hạo cố gắng tìm kiếm một lời nói tiêu cực, một cái nhíu mày, một ánh mắt thoáng qua sự không hài lòng nào đó khi nhắc đến Huy. Nhưng anh không tìm thấy. Tất cả đều là những lời khen ngợi chân thành, những biểu hiện của sự quý mến. Nguyễn Hoàng Huy dường như không có bất kỳ điểm yếu nào, ít nhất là trong mắt những người anh ta làm việc cùng. Điều đó c��ng khiến Trần Hạo thêm hoài nghi. Liệu có ai có thể hoàn hảo đến mức này không? Hay tất cả chỉ là một lớp mặt nạ được tạo dựng một cách khéo léo đến nỗi không ai có thể nhìn thấu? Sự ám ảnh và quyết tâm của Trần Hạo trong việc tìm kiếm 'điểm yếu' của Nguyễn Hoàng Huy bắt đầu biến thành một ngọn lửa đốt cháy anh từ bên trong. Anh cảm thấy một sự tuyệt vọng dâng lên, nhưng cũng là một sự cố chấp đến mù quáng. Anh không thể chấp nhận rằng anh đã thua cuộc một cách dễ dàng như vậy, thua một người đàn ông hoàn hảo đến mức không có một kẽ hở nào để anh bấu víu. Ánh sáng nhân tạo từ những chiếc đèn tuýp trắng hắt xuống, phản chiếu trên sàn gạch bóng loáng, khiến không gian dường như càng thêm lạnh lẽo và vô cảm, tương phản với ngọn lửa cảm xúc đang bùng cháy trong lòng Trần Hạo.
***
Hoàng hôn dần buông xuống trên thị trấn, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, mang theo một không khí dịu mát hơn sau cái nắng gay gắt buổi trưa. Trên con phố trung tâm, tiếng xe cộ (chủ yếu là xe máy và xe đạp) bắt đầu tấp nập hơn, tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, và tiếng nhạc xập xình từ các cửa hàng ven đường trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu ồn ào, nhộn nhịp đặc trưng của buổi chiều tối. Mùi khói bụi từ những chiếc xe máy cũ, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ các quán vỉa hè, và thoang thoảng mùi hương hoa sữa từ những cây cổ thụ bắt đầu len lỏi vào không khí.
Trần Hạo lái chiếc xe của mình chậm rãi qua con phố chính, ẩn mình trong dòng xe cộ hối hả. Anh biết Nguyễn Hoàng Huy thường đi qua đây sau giờ làm. Bàn tay anh nắm chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, một sự pha trộn giữa hồi hộp và lo lắng. Anh đang săn lùng, đang tìm kiếm, như một kẻ tuyệt vọng bám víu vào sợi dây hy vọng cuối cùng. Ánh mắt anh không ngừng quét dọc hai bên đường, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
Và rồi, anh nhìn thấy. Nguyễn Hoàng Huy. Anh ta đang đi bộ cùng một vài đồng nghiệp, dáng vẻ thoải mái, trên môi nở nụ cười. Không phải nụ cười xã giao, mà là một nụ cười thật sự, rạng rỡ và tự tin. Anh ta trông có vẻ trẻ hơn so với tuổi thực, và rõ ràng là một người đàn ông thành đạt, có địa vị. Mái tóc cắt gọn gàng, gương mặt sáng sủa, chiếc áo sơ mi trắng vẫn phẳng phiu như buổi sáng, kết hợp với quần tây màu ghi, toát lên vẻ chuyên nghiệp và chỉn chu. Họ vừa bước ra từ một nhà hàng nhỏ, có lẽ là sau một bữa ăn tối thân mật với đồng nghiệp. Tiếng nói cười của Huy và những người đi cùng vọng đến tai Trần Hạo, dù không rõ lời nhưng đủ để anh cảm nhận được sự hòa đồng, thân thiện của anh ta.
Một cơn đau nhói chạy qua tim Trần Hạo. Khoảnh khắc đó, sự ghen tuông và bất lực dâng trào trong lòng anh, như một con sóng dữ dội nhấn chìm mọi lý trí. Anh đã dành cả ngày để tìm kiếm một điểm yếu, một vết nứt trong vỏ bọc hoàn hảo của Nguyễn Hoàng Huy, nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là những lời khen ngợi, những bằng chứng về sự ưu tú của anh ta. Và giờ đây, nhìn thấy cảnh tượng này, anh cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu kém. "Anh ta có vẻ ngoài hoàn hảo đến vậy sao?" Trần Hạo thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng ồn ào của phố xá. "Hay mình đã bỏ lỡ điều gì?" Anh tự hỏi, một câu hỏi đã ám ảnh anh suốt những năm qua. "Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút..."
Trần Hạo giảm tốc độ xe, để xe mình chìm vào giữa dòng người và phương tiện đang di chuyển. Anh tiếp tục theo dõi Nguyễn Hoàng Huy từ xa, cố gắng thu thập từng cử chỉ, từng ánh mắt. Anh nhìn thấy Nguyễn Hoàng Huy vẫy tay chào tạm biệt các đồng nghiệp, nụ cười vẫn còn vương vấn trên môi. Anh ta không có vẻ gì là đang che giấu một bí mật, hay đang đóng một vai diễn. Anh ta trông thật sự chân thành, thật sự tự tin. Điều đó càng khiến Trần Hạo thêm hoài nghi, nhưng cũng là một sự xác nhận đau đớn cho những gì anh đã nghe được.
Chiếc xe của Nguyễn Hoàng Huy không đi thẳng về phía khu nhà của Lê An. Thay vào đó, anh ta rẽ vào một con đường nhỏ hơn, dẫn đến một khu dân cư khá sang trọng ở rìa thị trấn. Trần Hạo vẫn bám theo, giữ một khoảng cách an toàn. Anh nhìn thấy Nguyễn Hoàng Huy dừng xe trước một căn biệt thự nhỏ, có sân vườn được chăm sóc cẩn thận. Cánh cổng tự động mở ra, và chiếc xe lăn bánh vào bên trong. Căn nhà đó không phải là nhà của Lê An.
Một tia hy vọng mong manh, kỳ lạ nhen nhóm trong lòng Trần Hạo. Đây là gì? Một bí mật? Một sự thật khác? Anh không biết. Nhưng sự xuất hiện của Nguyễn Hoàng Huy với vẻ ngoài 'hoàn hảo' và giờ là một căn nhà riêng không phải của Lê An, đã không xoa dịu được sự nghi ngờ trong lòng anh, mà ngược lại, còn làm nó lớn lên gấp bội. Anh cảm thấy rằng có điều gì đó anh chưa biết, điều gì đó có thể thay đổi mọi thứ. Sự lo lắng và ghen tuông của Trần Hạo đang dần xâm chiếm anh, báo hiệu những phản ứng cảm xúc mạnh mẽ hơn sắp tới.
Trần Hạo tiếp tục lái xe qua căn nhà của Huy, ánh mắt dán chặt vào đó. Anh không thể ngừng suy nghĩ. Liệu có phải Nguyễn Hoàng Huy chỉ là một vỏ bọc, một sự lựa chọn tạm thời của Lê An để quên đi anh? Hay anh ta thực sự là một người đàn ông tốt đẹp đến vậy, và anh, Trần Hạo, chỉ là kẻ chậm một nhịp, vĩnh viễn đã bỏ lỡ cơ hội của mình? Anh không biết. Nhưng anh không thể chấp nhận một kết thúc như thế này, không thể chấp nhận một sự thật mà anh chưa thực sự hiểu rõ. Anh cần một câu trả lời, không chỉ cho Lê An, mà còn cho chính bản thân mình, cho những năm tháng thanh xuân đầy hối tiếc mà anh đã trải qua. Anh sẽ tìm hiểu. Anh sẽ đào sâu. Anh sẽ tìm ra sự thật đằng sau Nguyễn Hoàng Huy, cho dù sự thật ấy có xé nát anh ra từng mảnh. Anh nghiến răng, nắm chặt vô lăng, cảm giác bất an và ghen tỵ ngày càng lớn, hòa lẫn với một quyết tâm sắt đá đến đáng sợ. Ánh đèn đường le lói bắt đầu thắp sáng con phố, đổ bóng dài lên tấm lưng cô đơn của Trần Hạo, như một sự khẳng định cho hành trình đầy gian truân mà anh sắp phải đối mặt.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.