Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 634: Hiện Thực Phũ Phàng: Lưỡi Dao Cứa Tim
Ánh đèn đường le lói bắt đầu thắp sáng con phố, đổ bóng dài lên tấm lưng cô đơn của Trần Hạo, như một sự khẳng định cho hành trình đầy gian truân mà anh sắp phải đối mặt. Anh nghiến răng, nắm chặt vô lăng, cảm giác bất an và ghen tỵ ngày càng lớn, hòa lẫn với một quyết tâm sắt đá đến đáng sợ. Nhưng rồi, quyết tâm ấy lại chùng xuống, nhường chỗ cho một sự mệt mỏi rã rời. Chiếc xe của Trần Hạo không còn bám theo bóng hình Nguyễn Hoàng Huy nữa. Anh để mặc cho dòng xe cộ cuốn mình đi, qua những con phố quen thuộc đến nhói lòng.
Hoàng hôn đã tắt hẳn, để lại nền trời một màu tím than pha chút cam đỏ rực cháy ở đường chân trời, như một vết thương chưa lành của ngày dài. Gió cuối chiều bắt đầu se lạnh, mang theo hơi ẩm từ sông, lùa vào khe cửa xe anh, khiến da thịt anh khẽ rùng mình. Trần Hạo lái xe chậm rãi, đôi mắt vô định nhưng sâu thẳm vẫn là sự tìm kiếm, sự không cam tâm đến tột cùng. Anh vẫn đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép về Nguyễn Hoàng Huy. Cái tia hy vọng mong manh, kỳ lạ nhen nhóm trong lòng anh khi nhìn thấy căn biệt thự của Huy, vẫn còn le lói, yếu ớt. Nó giống như một đốm lửa nhỏ trong đêm tối, một ảo ảnh đẹp đẽ mà anh tuyệt vọng bám víu.
"Hoàn hảo đến mức không thể tin được... Một căn nhà riêng, một công việc ổn định, một vẻ ngoài không tì vết. Chẳng lẽ mình đã sai lầm thật sao? Lê An... liệu em có thật sự hạnh phúc với một người đàn ông hoàn hảo đến vậy?" Anh tự độc thoại nội tâm, giọng nói trầm khàn vỡ vụn trong không gian chật hẹp của chiếc xe. Câu hỏi ấy không ngừng xoáy sâu vào tâm trí anh, như một mũi khoan vô hình, khoét sâu vào vết thương lòng. Anh đã dành bao nhiêu năm để theo đuổi cái ảo ảnh về sự "hoàn hảo" của chính mình, để rồi giờ đây phải đối mặt với một người đàn ông khác cũng "hoàn hảo" không kém, và quan trọng hơn, người đó đã có được Lê An.
Chiếc xe của anh lướt qua những con đường nhỏ, những ngõ hẻm mà ngày xưa, anh và Lê An đã từng nắm tay nhau đi qua. Đây là con đường dẫn ra chợ, nơi Lê An thường hay nũng nịu đòi anh mua cho que kem dừa. Kia là hàng cây phượng vĩ già cỗi, nơi họ từng ngồi dưới gốc, đọc chung một cuốn truyện, vai kề vai, hơi thở hòa lẫn vào nhau. Cả một thời tuổi trẻ, cả một thanh xuân đẹp đẽ, giờ đây chỉ còn là những mảnh ký ức vụn vỡ, trôi nổi trong dòng sông thời gian không thể quay lại. Mỗi địa điểm anh đi qua, mỗi khung cảnh anh lướt nhìn, đều như một lời nhắc nhở đau đớn về "nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút...".
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu nuối tiếc, bao nhiêu sự bất lực. Lý trí mách bảo anh rằng mọi thứ đều vô vọng. Nguyễn Hoàng Huy không có một kẽ hở nào trong bức tranh "hoàn hảo" ấy. Anh ta không phải là một kẻ tồi tệ, không phải là một người đàn ông có bí mật động trời nào để anh có thể lợi dụng. Anh ta đơn giản là một người tốt, một người xứng đáng, một người đã đến đúng lúc, đúng thời điểm. Điều đó còn đau đớn hơn gấp vạn lần việc phát hiện ra anh ta là một kẻ xấu xa. Bởi vì, nếu Huy là một kẻ xấu, Trần Hạo có thể còn có lý do để tranh đấu, để giành lại. Nhưng nếu Huy là người tốt, một người đàn ông mà Lê An thật sự yêu thương và hạnh phúc khi ở bên, thì anh phải làm gì? Anh phải đối mặt với sự thật phũ phàng ấy như thế nào?
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo, với mặt kính sapphire sáng loáng, phản chiếu ánh đèn đường lướt qua. Nó là biểu tượng của thành công, của địa vị mà anh đã cố gắng gây dựng bấy lâu. Nhưng trong khoảnh khắc này, nó trở nên vô nghĩa. Tiền bạc, danh vọng, tất cả đều không thể mua lại được thời gian, không thể xóa nhòa cái "khoảng cách vô hình" đã chia cắt anh và Lê An. Cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm anh trong một hố sâu tuyệt vọng. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở về cái ngày anh còn là cậu thiếu niên rụt rè, và dũng cảm nói ra lời yêu thương thay vì chôn chặt nó trong lòng. Anh ước gì có thể thay đổi một "bước sai" đã dẫn đến cả một "đời lỡ". Nhưng tất cả chỉ là những điều "nếu như", những điều không thể. Anh tiếp tục lái xe qua các con phố chính, ghé mắt nhìn những địa điểm cũ mà anh và Lê An từng đi qua, rồi lại thở dài chán nản, không biết mình đang tìm kiếm điều gì, và liệu có thể tìm thấy không. Anh không muốn từ bỏ, nhưng sự thật nghiệt ngã đang dần siết chặt lấy anh, bóp nghẹt mọi hy vọng.
***
Trong lúc mải mê với những suy nghĩ nặng nề và những vòng xe vô định trên khắp các con phố thị trấn, Trần Hạo vô tình đánh tay lái rẽ vào một con hẻm nhỏ quen thuộc. Anh không biết mình muốn đi đâu, chỉ biết rằng mình cần một nơi để dừng lại, để hít thở, để thoát khỏi cảm giác bức bối đang đè nặng lồng ngực. Anh chợt nhớ đến một quán cà phê nhỏ ven đường, nơi có món trà đào thơm ngon mà Lê An rất thích. Quán cà phê ấy, với cái tên "Hoàng Hôn Quán", nằm khuất mình dưới tán cây bàng cổ thụ, đã tồn tại từ rất lâu đời, chứng kiến bao nhiêu cuộc hẹn hò, bao nhiêu câu chuyện tình yêu của người dân thị trấn. Anh không chủ đích đến đó, nhưng bằng một cách nào đó, chiếc xe đã tự động đưa anh đến trước cửa quán.
Anh đỗ xe gần đó, dưới bóng cây bàng rậm rạp, ánh đèn vàng ấm áp từ quán cà phê hắt ra, tạo thành một vệt sáng dịu nhẹ trên mặt đường ẩm ướt sau cơn mưa bóng mây buổi chiều. Qua tấm kính trong suốt của quán, một khung cảnh quen thuộc đập vào mắt anh, quen thuộc đến mức tim anh như ngừng đập. Lê An. Cô ấy đang ngồi ở chiếc bàn gần cửa sổ, nơi có chậu hoa giấy nhỏ xinh, nơi mà ngày xưa, cô và anh vẫn thường chọn mỗi khi ghé qua. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, mái tóc dài buông xõa ngang vai, gương mặt nghiêng nghiêng về phía người đối diện.
Và rồi, anh nhìn thấy anh ta. Nguyễn Hoàng Huy. Anh ta đang ngồi đối diện với Lê An, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, trên môi nở một nụ cười ấm áp. Họ không nói chuyện quá nhiều, chỉ đơn giản là mỉm cười, ánh mắt giao nhau đầy dịu dàng, như thể cả thế giới xung quanh đều tan biến, chỉ còn lại hai người họ trong khoảnh khắc ấy. Lê An khẽ tựa đầu vào vai Huy khi anh thì thầm điều gì đó vào tai cô. Một cử chỉ hết sức tự nhiên, hết sức thân mật, như thể họ đã làm điều đó hàng ngàn lần. Rồi cô bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo và hạnh phúc đến nhói lòng Trần Hạo, xuyên thẳng qua lớp kính, xuyên thẳng vào lồng ngực anh, như một nhát dao cứa mạnh vào tim. Nụ cười ấy, rạng rỡ và vô tư lự, là nụ cười mà anh đã từng khao khát được nhìn thấy, khao khát được là người mang lại cho cô. Nhưng giờ đây, nụ cười ấy lại thuộc về một người đàn ông khác.
Huy đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô một cách đầy trìu mến, một động tác ân cần và tự nhiên đến mức khiến Trần Hạo cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim. Cảm giác đau đớn, sốc và ghen tuông bùng lên mạnh mẽ, nhấn chìm mọi lý trí còn sót lại trong anh. Anh bất động trong xe, ánh mắt dán chặt vào cảnh tượng trước mặt, không thể nào rời đi dù chỉ một giây. Bàn tay anh nắm chặt vô lăng đến trắng bệch, khớp xương kêu răng rắc. Lồng ngực anh thắt lại, như có một tảng đá khổng lồ đè nặng, khiến anh khó thở.
"Không thể nào... không thể nào là sự thật..." Trần Hạo thầm thì, giọng nói lạc đi trong cổ họng khô khốc. Anh muốn phủ nhận, muốn tin rằng đây chỉ là một giấc mơ, một ảo ảnh do sự mệt mỏi và ám ảnh của anh tạo ra. Nhưng ánh đèn vàng ấm áp từ quán cà phê, tiếng nhạc dịu nhẹ phát ra, mùi cà phê thơm dịu thoang thoảng trong không khí, tất cả đều quá chân thực. Nụ cười của Lê An, ánh mắt của Huy, cử chỉ ân cần của anh ta... tất cả đều là hiện thực phũ phàng, một lưỡi dao sắc bén đang cứa vào tim anh, từng nhát, từng nhát một.
Toàn bộ những hy vọng mong manh mà anh đã cố gắng nhen nhóm suốt mấy ngày qua, tất cả những nỗ lực tìm kiếm "điểm yếu" của Nguyễn Hoàng Huy, đều tan biến như bong bóng xà phòng. Không cần một "điểm yếu" nào nữa. Không cần một bí mật động trời nào nữa. Lê An hạnh phúc. Cô ấy bình yên, thoải mái khi ở bên Nguyễn Hoàng Huy. Điều đó là quá đủ để nghiền nát Trần Hạo. Hình ảnh họ ngồi cạnh nhau, ánh mắt trao nhau, nụ cười rạng rỡ của Lê An, và cái cách Huy dịu dàng xoa tóc cô... đó là bằng chứng không thể chối cãi. Đó là sự thật mà anh phải đối mặt.
Sự "hoàn hảo" của Huy không phải là một lớp vỏ bọc. Nó là một sự thật. Một sự thật rằng anh ta là người đàn ông tốt, biết cách quan tâm, biết cách làm Lê An hạnh phúc. Và Trần Hạo, anh đã "chậm một nhịp". Anh đã để lỡ. Nỗi đau này không phải là sự ghen tuông thông thường, mà nó còn là nỗi hối hận tột cùng, là sự tự trách bản thân vì đã đánh mất đi thứ quý giá nhất trong đời. Anh cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu kém trước tình yêu và hạnh phúc giản dị mà Lê An đang có. Chiếc xe của anh như một chiếc kén chật hẹp, giam giữ anh trong nỗi đau và sự bất lực. Ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn, tiếng cười vẫn vang vọng, nhưng trong thế giới của Trần Hạo, tất cả chỉ còn là một màu xám xịt của sự tan vỡ. Anh không biết mình đã ngồi đó bao lâu, chỉ biết rằng khi ánh mắt anh rời khỏi khung cảnh ấy, trái tim anh đã vỡ vụn thành trăm mảnh.
***
Sau khi rời khỏi quán cà phê trong cơn hoảng loạn, Trần Hạo lái xe điên cuồng, không phương hướng. Tâm trí anh trống rỗng, chỉ còn lại hình ảnh Lê An hạnh phúc bên Nguyễn Hoàng Huy cứ lặp đi lặp lại như một cuốn phim quay chậm, từng thước phim đều như một nhát dao xuyên thẳng vào tim anh. Mọi hy vọng, mọi sự hoài nghi về Huy đều tan biến, chỉ còn lại sự thật trần trụi và đau đớn. Anh không thể chịu đựng được nữa, anh cần một nơi nào đó để trốn tránh, một nơi nào đó mà anh có thể đối diện với nỗi đau của chính mình. Và rồi, bằng một bản năng vô thức, chiếc xe của anh đã dừng lại ở bờ sông quen thuộc, nơi tình yêu của anh và Lê An từng chớm nở, nơi chứng kiến bao kỷ niệm đẹp đẽ của họ.
Đêm đã khuya, gió sông se lạnh hơn bao giờ hết, mang theo hơi nước và mùi phù sa đặc trưng của dòng sông. Bầu trời đen kịt, không một ánh sao, như phản chiếu chính tâm trạng của Trần Hạo. Dòng sông đen ngòm, phản chiếu ánh đèn vàng vọt từ những ngôi nhà xa xa, chảy trôi lặng lẽ, vô tình. Tiếng sóng vỗ bờ, tiếng dế kêu rả rích trong đêm, tất cả đều trở thành bản nhạc nền cho nỗi đau tột cùng của anh. Anh tắt máy xe, để không gian xung quanh chìm vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở dốc và nhịp đập hỗn loạn của trái tim anh.
Anh ngồi lặng lẽ trong bóng tối, gục đầu vào vô lăng, cơ thể run rẩy không ngừng. Hình ảnh Lê An tựa đầu vào vai Huy, nụ cư��i trong trẻo của cô khi nghe anh ta thì thầm, và cái cách anh ta trìu mến xoa tóc cô, tất cả cứ hiện rõ mồn một trước mắt anh, như thể anh vẫn đang đứng đó, vẫn đang chứng kiến khoảnh khắc ấy. Mọi hy vọng mong manh, mọi tia sáng yếu ớt mà anh đã cố gắng tìm kiếm trong những ngày qua, giờ đây đã vụn vỡ hoàn toàn. Cái ý nghĩ về một "điểm yếu" của Huy, về một bí mật nào đó có thể thay đổi cục diện, giờ đây chỉ còn là một trò đùa tàn nhẫn của số phận. Lê An hạnh phúc. Đó là sự thật. Một sự thật mà anh không thể nào thay đổi, không thể nào phủ nhận.
"Lê An... Em thật sự đã tìm thấy hạnh phúc rồi sao? Em đã quên anh thật rồi..." Trần Hạo thì thầm trong tuyệt vọng, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn như những mảnh thủy tinh. Anh không biết mình đang nói với ai, với Lê An, với Huy, hay với chính bản thân mình. Nước mắt anh bắt đầu lăn dài trên gò má, nóng hổi và mặn chát. Anh đã cố gắng kìm nén, cố gắng mạnh mẽ, nhưng khoảnh khắc này, anh không thể làm được nữa. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng anh, đau đớn và xé lòng. Anh gục mặt vào vô lăng, cơ thể run lên từng hồi, những tiếng nấc cứ thế mà trào ra, không thể nào kiểm soát được.
Anh cảm thấy như mình vừa mất đi thứ quý giá nhất, một phần linh hồn đã bị xé toạc. Nỗi hối hận vì sự chậm trễ và rụt rè của bản thân cắn xé anh không ngừng. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." Câu nói ấy, một lần nữa, lại vang vọng trong tâm trí anh, ám ảnh anh đến tận xương tủy. Anh đã có cơ hội, đã có thời gian, nhưng anh đã bỏ lỡ. Anh đã để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và giờ đây, anh phải đối diện với hậu quả của sự chậm trễ ấy, với việc nhìn người con gái mình yêu thương nhất tìm thấy hạnh phúc bên một người đàn ông khác.
Cảm giác bất lực bao trùm lấy anh. Anh đã cố gắng, đã tìm hiểu, đã hy vọng. Nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Nguyễn Hoàng Huy như một bức tường vững chắc, không thể xuyên thủng. Anh ta không phải là kẻ xấu, anh ta là người đàn ông tốt, và quan trọng hơn, anh ta đã đến đúng lúc, đúng thời điểm, khi Lê An cần một bến đỗ bình yên. Điều đó càng khiến Trần Hạo đau đớn hơn gấp bội. Anh không thể trách Lê An, không thể trách Huy. Anh chỉ có thể tự trách chính mình, vì đã "sai một bước, lỡ cả một đời".
Gió sông vẫn thổi, mang theo hơi lạnh buốt giá, xuyên thấu vào từng thớ thịt, từng mạch máu của Trần Hạo. Anh nhìn ra dòng sông đen ngòm, nơi những kỷ niệm tuổi thơ anh và Lê An từng như những con thuyền nhỏ trôi nổi. Giờ đây, con thuyền ấy đã cập bến một bờ sông khác, không có anh. Nỗi đau khổ tột cùng đang nhấn chìm anh, đẩy anh đến giới hạn của sự tuyệt vọng. Nhưng sâu thẳm trong nỗi đau ấy, một ý nghĩ điên rồ bắt đầu nhen nhóm. Anh không thể chấp nhận. Không thể chấp nhận một kết thúc như thế này. Không thể chấp nhận việc Lê An hoàn toàn quên anh. Anh cần một câu trả lời, một sự đối diện. Dù kết quả có ra sao, anh cũng phải đối mặt với cô, một lần cuối cùng, để nói ra tất cả những lời "nếu như" đã chôn chặt trong lòng bấy lâu. Ánh mắt Trần Hạo, dù còn ngấn lệ, nhưng ẩn chứa một tia nhìn kiên quyết đến đáng sợ. Đêm nay, bên bờ sông cũ, anh đã chạm đến đáy của nỗi đau, nhưng cũng chính tại nơi đây, một quyết định điên rồ, đầy liều lĩnh đã được nung nấu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.