Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 635: Đêm Mất Ngủ: Quyết Định Tuyệt Vọng

Gió sông vẫn thổi, mang theo hơi lạnh buốt giá, xuyên thấu vào từng thớ thịt, từng mạch máu của Trần Hạo. Anh nhìn ra dòng sông đen ngòm, nơi những kỷ niệm tuổi thơ anh và Lê An từng như những con thuyền nhỏ trôi nổi. Giờ đây, con thuyền ấy đã cập bến một bờ sông khác, không có anh. Nỗi đau khổ tột cùng đang nhấn chìm anh, đẩy anh đến giới hạn của sự tuyệt vọng. Nhưng sâu thẳm trong nỗi đau ấy, một ý nghĩ điên rồ bắt đầu nhen nhóm. Anh không thể chấp nhận. Không thể chấp nhận một kết thúc như thế này. Không thể chấp nhận việc Lê An hoàn toàn quên anh. Anh cần một câu trả lời, một sự đối diện. Dù kết quả có ra sao, anh cũng phải đối mặt với cô, một lần cuối cùng, để nói ra tất cả những lời "nếu như" đã chôn chặt trong lòng bấy lâu. Ánh mắt Trần Hạo, dù còn ngấn lệ, nhưng ẩn chứa một tia nhìn kiên quyết đến đáng sợ. Đêm nay, bên bờ sông cũ, anh đã chạm đến đáy của nỗi đau, nhưng cũng chính tại nơi đây, một quyết định điên rồ, đầy liều lĩnh đã được nung nấu.

Trần Hạo từ từ nhấc đầu khỏi vô lăng, đôi mắt đỏ hoe, những vết nước mắt vẫn còn hằn rõ trên gò má. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mặn chát của nước mắt đọng lại nơi khóe miệng. Cơ thể vẫn còn run rẩy, nhưng sâu bên trong, một ngọn lửa lạnh lẽo đã nhen nhóm, một quyết tâm tàn độc. Anh không thể để mọi thứ kết thúc như thế này. Không thể.

Anh khởi động xe, tiếng động cơ gầm lên xé tan sự tĩnh mịch của đêm. Chiếc xe lao đi, không phải về nhà, mà về phía con đường lớn, nơi những ánh đèn thành phố vẫn còn rực rỡ, nơi sự sống vẫn cuộn chảy không ngừng. Anh nhấn ga, tốc độ chiếc xe ngày càng tăng, như thể anh đang cố gắng chạy trốn khỏi chính nỗi đau của mình, hoặc đuổi kịp một cái gì đó đã vuột mất từ lâu.

Đường phố trung tâm thành phố hiện ra trước mắt anh, một bức tranh đối lập hoàn toàn với bờ sông hoang vắng. Các tòa nhà cao tầng sừng sững vươn mình trong bóng đêm, những biển hiệu quảng cáo rực rỡ nhấp nháy đủ màu sắc, biến màn đêm thành một sân khấu ánh sáng chói lòa. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng người nói chuyện ồn ào từ những quán ăn đêm hay quán bar còn mở cửa, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn của cuộc sống đô thị. Mùi khói bụi, mùi xăng xe nồng nặc xen lẫn mùi thức ăn đường phố hấp dẫn, đôi khi là cả mùi nước hoa thoang thoảng từ những người qua đường, tạo nên một không khí đặc trưng, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Từng ánh đèn lướt qua cửa kính xe, kéo dài thành những vệt sáng mờ ảo, như những dải lụa không ngừng chuyển động, phản chiếu trong đôi mắt đã mờ đi vì nước mắt và nỗi đau của Trần Hạo.

Anh lái xe trong vô thức, tốc độ ngày càng nhanh, đôi tay siết chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Từng khúc cua, từng đoạn đường thẳng, anh đều phóng đi như bay, mặc kệ những ánh mắt khó chịu, những tiếng còi nhắc nhở từ các phương tiện khác. Trong đầu anh, hình ảnh Lê An và Nguyễn Hoàng Huy hạnh phúc bên nhau cứ lặp đi lặp lại, như một thước phim quay chậm tra tấn. Nụ cười rạng rỡ của cô, ánh mắt lấp lánh khi cô tựa đầu vào vai Huy, cái cách anh ta trìu mến xoa tóc cô, tất cả đều khắc sâu vào tâm trí anh, như những nhát dao cứa vào trái tim đã rỉ máu.

"Tại sao lại là anh ta?" Trần Hạo thì thầm, giọng nói khàn đặc bị nhấn chìm trong tiếng ồn ào của thành phố. "Tại sao không phải là mình? Mình đã chờ đợi quá lâu... Hay mình đã đánh mất tất cả rồi?"

Sự tức giận bùng cháy trong lồng ngực anh, không chỉ với số phận trớ trêu, mà còn với chính bản thân mình. Anh đã từng có tất cả. Tình yêu của Lê An, một tương lai rộng mở, những lời hứa hẹn ngây thơ bên bờ sông cũ. Nhưng anh đã để nó tuột mất. Anh đã chọn con đường của riêng mình, con đường của thành công, của danh vọng. Và giờ đây, khi anh đã đạt được tất cả những gì mình từng mơ ước – tiền bạc, địa vị, một sự nghiệp vững chắc – chúng bỗng trở nên vô nghĩa, rỗng tuếch. Tất cả những thứ đó không thể mua được nụ cười của Lê An, không thể đổi lấy một cái chạm tay của cô, không thể trả lại cho anh những năm tháng đã qua.

Anh đã cố gắng thuyết phục bản thân rằng anh xứng đáng với Lê An hơn. Rằng anh đã nỗ lực, đã vươn lên từ con số không. Còn Nguyễn Hoàng Huy thì sao? Anh ta chỉ đơn thuần là người đã đến đúng lúc, đúng thời điểm, khi Lê An cần một bờ vai. Sự công bằng ở đâu? Anh đã mất bao nhiêu thời gian để xây dựng sự nghiệp, để có thể trở về và đường đường chính chính nói với Lê An rằng anh yêu cô, rằng anh có thể cho cô một cuộc sống tốt đẹp. Nhưng khi anh trở về, tất cả đã quá muộn.

"Một bước... chỉ chậm một bước thôi mà đã lỡ cả một đời," anh nghiến răng, câu nói đặc trưng của số phận anh vang vọng trong đầu. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." Lời nói không thành, khoảng cách vô hình, tất cả đã trở thành lưỡi dao cứa sâu vào tâm can anh. Anh đã chứng kiến Lê An hạnh phúc. Hạnh phúc một cách chân thật, rạng rỡ, một hạnh phúc mà anh chưa bao giờ có thể mang lại cho cô, bởi vì anh đã quá hèn nhát, quá e dè.

Sự ghen tuông cắn xé anh như một con thú dữ. Anh ghen tị với nụ cười của Lê An dành cho Nguyễn Hoàng Huy, ghen tị với sự tự nhiên, thân mật giữa họ. Anh ghen tị với cái cách Huy có thể nắm tay cô, vuốt tóc cô, làm những điều mà lẽ ra anh mới là người được làm. Cái cảm giác bị thay thế, bị lãng quên, nó còn đau đớn hơn cả sự chia ly. Ít ra nếu Lê An đau khổ khi rời xa anh, anh còn có thể ảo tưởng rằng cô vẫn còn yêu anh. Nhưng cô hạnh phúc. Cô đã quên anh. Điều đó khiến anh phát điên.

Trần Hạo nhìn vào tấm gương chiếu hậu, ánh mắt đỏ ngầu phản chiếu chính mình, một hình ảnh xa lạ, mệt mỏi và đầy bi ai. Đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, một biểu tượng của sự thành đạt, giờ đây chỉ gợi lên một sự mỉa mai cay đắng. Tất cả những thành công này, tất cả những sự đánh đổi này, để rồi nhận lại một trái tim tan nát và một tương lai trống rỗng.

Anh nhớ lại lời hứa của mình khi rời thị trấn, "không quên em." Nhưng cuối cùng, người quên lại không phải là Lê An. Cô không quên anh, cô chỉ đơn giản là đã bước tiếp, đã tìm thấy một bến đỗ mới. Chính anh mới là người mắc kẹt trong quá khứ, trong những ảo ảnh về một "nếu như" không bao giờ xảy ra.

Đột nhiên, anh đánh tay lái sang một con đường vắng vẻ hơn, hướng ra ngoại ô thành phố, nơi những ánh đèn thưa thớt dần, và sự ồn ào cũng lắng xuống. Anh cần một nơi yên tĩnh, một nơi để đối mặt với chính mình, với quyết định điên rồ mà anh đã nung nấu bên bờ sông. Anh không thể chấp nhận. Không thể chấp nhận một kết cục như thế này. Có thể Lê An đã hạnh phúc, nhưng anh thì không. Và anh sẽ không để nó cứ thế trôi qua.

Chiếc xe của Trần Hạo dừng lại ở một góc khuất quen thuộc bên bờ sông, nơi anh và Lê An đã từng có những buổi chiều ngồi tâm sự, trao gửi những lời hứa hẹn ngây thơ. Đó là một bãi đất trống nhỏ, được che khuất bởi những hàng cây dại và bụi rậm, chỉ có một con đường mòn nhỏ dẫn xuống mép nước. Nơi đây thường vắng người, chỉ thỉnh thoảng mới có vài cặp đôi tìm đến để tìm chút bình yên riêng tư, hoặc những người câu cá lặng lẽ. Giờ đây, chỉ còn mình anh. Đêm đã khuya lắm, gần rạng sáng, không khí se lạnh hơn bao giờ hết, gió thổi mạnh mang theo hơi nước và mùi phù sa đặc trưng của dòng sông. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn và buồn bã, như một khúc ca ai oán. Tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng cây, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn đã khuất. Thỉnh thoảng, có tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây ven đường, phá vỡ sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Xa xa, có thể nghe thấy tiếng thuyền bè đánh cá vọng lại, nhưng chỉ là những âm thanh mơ hồ, càng làm nổi bật sự cô độc của anh.

Anh bước xuống xe, cảm nhận làn gió lạnh buốt táp vào mặt, thấm sâu vào từng thớ thịt. Anh đi đến mép nước, nhìn ra dòng sông đen kịt, phản chiếu ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn đường xa xa, tạo thành những vệt sáng lập lòe, ma mị. Nơi đây từng là thiên đường của những ước mơ, của những rung động đầu đời, của những lời hứa hẹn về một tương lai chung. Giờ đây, nó lại trở thành địa ngục của sự hối hận, của những tiếc nuối không thể gọi tên. Dòng sông vẫn chảy, vẫn cuốn trôi mọi thứ, vô tình và tàn nhẫn, tựa như dòng thời gian đã cuốn trôi tất cả những gì anh từng có, từng hy vọng.

Trần Hạo đứng đó, thân hình cao lớn của anh như một cái bóng đơn độc giữa màn đêm. Trong đầu anh, hình ảnh Lê An rạng rỡ bên Huy lại hiện lên, rõ nét đến từng chi tiết nhỏ. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, sự bình yên ấy, tất cả đều là thứ anh không thể chịu đựng được. Nó như một vết cứa sâu vào trái tim anh, khiến anh không ngừng rỉ máu.

"An à, em có biết anh đau thế nào không?" Anh thì thầm, giọng nói vỡ vụn trong gió. "Anh đã từng mơ về ngày này, nhưng không phải là cảnh tượng này. Em hạnh phúc bên người khác, còn anh thì sao? Liệu... liệu có còn cách nào để anh thay đổi mọi thứ không? Dù chỉ là một phần nhỏ..."

Anh cúi xuống, nhặt một viên đá nhỏ từ dưới chân, nắm chặt trong lòng bàn tay. Cái cảm giác thô ráp, lạnh lẽo của viên đá như thấm vào tận xương tủy anh. Anh ném mạnh viên đá xuống sông. "Tõm!" Tiếng động nhỏ vang lên, tạo ra những gợn sóng lan tỏa trên mặt nước đen ngòm, rồi nhanh chóng tan biến vào hư vô. Như chính hy vọng mong manh cuối cùng của anh, tan biến không dấu vết.

Lý trí mách bảo anh rằng mọi thứ đã kết thúc. Rằng anh nên chấp nhận, nên buông tay. Lê An đã tìm được hạnh phúc của riêng mình, và anh không có quyền can thiệp vào. Anh đã có cơ hội, và anh đã bỏ lỡ. Đó là cái giá phải trả cho sự chậm trễ của anh. Nhưng trái tim anh, nó từ chối đầu hàng. Nó gào thét, nó đau đớn, nó không muốn chấp nhận hiện thực phũ phàng này. Làm sao anh có thể chấp nhận nhìn người con gái anh yêu thương nhất, người đã gắn liền với tuổi thơ, với những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của anh, bước vào vòng tay của một người đàn ông khác? Làm sao anh có thể sống tiếp với nỗi dằn vặt đó?

Anh rút điện thoại ra khỏi túi, màn hình điện thoại sáng lên trong bóng đêm, làm nổi bật khuôn mặt hốc hác, đầy tuyệt vọng của anh. Ngón tay anh run rẩy lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên "Lê An". Anh nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, hình ảnh cô gái dịu dàng, đôi mắt trong veo, nụ cười hiền hậu hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Anh muốn gọi cho cô, muốn nghe giọng nói của cô, muốn nói ra tất cả những lời mà anh đã chôn giấu bấy lâu. Nhưng rồi, ngón tay anh lại di chuyển sang một cái tên khác: "Nguyễn Hoàng Huy".

Ánh mắt Trần Hạo đột nhiên trở nên kiên quyết đến ��áng sợ. Không còn sự tuyệt vọng đơn thuần, không còn những giọt nước mắt đau khổ, mà thay vào đó là một tia lửa lạnh lẽo, một sự cố chấp đến điên cuồng. Sự giằng xé giữa lý trí và cảm xúc đạt đến đỉnh điểm. Lý trí nói rằng anh phải buông bỏ, nhưng cảm xúc lại gào thét rằng anh phải chiến đấu, phải giành lại những gì thuộc về mình, dù là bằng cách nào đi chăng nữa. Anh không thể để mất Lê An. Không thể. Dù cho anh có phải trở thành một kẻ tồi tệ, một kẻ ích kỷ, anh cũng sẽ không từ bỏ.

Anh cất điện thoại vào túi, ánh mắt vẫn kiên định nhìn về phía xa, về phía dòng sông vẫn cuộn chảy, như thể anh vừa đưa ra một quyết định sống còn. Một quyết định mà anh biết sẽ thay đổi tất cả. Đồng hồ đeo tay cao cấp của anh lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo, như một lời nhắc nhở về thế giới mà anh đã thuộc về, thế giới của những luật lệ và những cuộc chiến không khoan nhượng. Anh không còn là cậu bé Trần Hạo e dè, rụt rè ngày nào nữa. Anh là Trần Hạo của hiện tại, một người đàn ông thành đạt nhưng đang đứng trước bờ vực của sự tuyệt vọng, sẵn sàng làm mọi thứ để không phải nhìn thấy Lê An mang chiếc nhẫn cưới của Nguyễn Hoàng Huy. Anh sẽ không ngồi yên nhìn con thuyền tình yêu của mình cập bến một bờ sông khác. Anh sẽ không.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free