Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 636: Đêm Dằn Vặt: Khúc Cuối Của Một Canh Bạc

Anh sẽ không.

Lời thề thốt câm lặng ấy vang vọng trong tâm trí Trần Hạo, mạnh mẽ và kiên định như tiếng trống trận. Anh không biết mình sẽ làm gì, nhưng anh biết mình không thể buông xuôi. Dòng sông trước mặt vẫn cuộn chảy, đen ngòm và vô tình, nuốt chửng những gợn sóng cuối cùng từ viên đá anh đã ném. Cái lạnh của đêm khuya thấm vào từng mạch máu, nhưng nó không thể làm nguội đi ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực anh – ngọn lửa của ghen tuông, của hối hận và của một quyết tâm đến điên cuồng.

Trần Hạo quay lưng lại với dòng sông, bước đi nặng nề về phía chiếc xe của mình. Mỗi bước chân như in hằn một vết sẹo mới trên tâm hồn anh. Tiếng động cơ xe nổ giòn tan trong màn đêm tĩnh mịch, phá vỡ sự yên ắng vốn có của bờ sông cũ. Anh đạp ga, chiếc xe lướt đi trong vô thức, rời khỏi nơi chất chứa quá nhiều kỷ niệm và giờ đây là quá nhiều nỗi đau.

Chiếc xe lao đi trên những con đường vắng vẻ của thị trấn. Ánh đèn đường vàng vọt, hắt bóng anh qua cửa kính xe, tạo thành những vệt sáng lướt qua nhanh chóng, như những mảnh ký ức vụn vỡ không thể nắm giữ. Tâm trí anh là một mớ hỗn độn của hình ảnh Lê An rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy, nụ cười hạnh phúc của cô như nhát dao xoáy sâu vào tim anh. Rồi lại xen lẫn là những ký ức xưa cũ, hình ảnh Lê An bé nhỏ với đôi mắt trong veo, nụ cười hồn nhiên, chạy theo anh trên con đường đất ven sông. Tất cả những hình ảnh đó, dù là hạnh phúc hay đau khổ, đều dẫn đến một câu hỏi day dứt, lặp đi lặp lại không ngừng trong đầu anh: 'Liệu có còn hy vọng?'. Anh siết chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Tiếng lốp xe miết trên mặt đường khô ráo, tiếng động cơ gầm gừ đều đều, tất cả như hòa vào bản giao hưởng của sự dằn vặt trong anh.

"Không thể như vậy được... Không thể kết thúc như thế này," anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, lạc lõng giữa không gian chật hẹp của chiếc xe. Khói bụi, mùi xăng xe và mùi ẩm ướt của đêm khuya theo gió lùa vào, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Anh cảm nhận rõ ràng từng cơn gió se lạnh táp vào gương mặt, như muốn xé toạc lớp vỏ bọc kiên cường mà anh đang cố gắng giữ. Anh đã mất cô một lần vì sự e dè, vì cái "khoảng cách vô hình" mà chính anh tạo ra. Anh đã để thời gian cuốn trôi tất cả, để cô rời xa vòng tay anh chỉ vì anh "chậm một nhịp". Giờ đây, khi cô đã tìm thấy bến đỗ, anh lại xuất hiện như một kẻ phá hoại, một tên ích kỷ. Lý trí anh gào thét, bảo anh hãy dừng lại, hãy chấp nhận. Nhưng trái tim anh, nó lại đập thình thịch, thúc giục anh phải làm điều gì đó, dù chỉ là một hành động liều lĩnh, để không phải hối hận một lần nữa.

Chiếc xe vẫn tiếp tục lăn bánh, băng qua những cửa hàng đã đóng cửa im lìm, những ngôi nhà chìm trong bóng tối. Thị trấn về đêm mang một vẻ trầm mặc, yên bình khác hẳn với sự hối hả, nhộn nhịp ban ngày. Nhưng đối với Trần Hạo, sự yên bình đó lại càng làm nổi bật lên cơn bão tố đang giày vò tâm hồn anh. Anh nhớ lại lời Lê An đã nói "Thích thì không đủ" trong lần gặp lại bên bờ sông. Lời nói đó, như một lời tiên tri, giờ đây đang ứng nghiệm một cách tàn nhẫn. Anh đã thích cô, yêu cô, nhưng anh đã không đủ dũng cảm để nói ra, để giữ lấy cô. Và giờ đây, khi anh đã đủ dũng cảm, thì liệu có còn đủ thời gian?

Anh không biết mình đang đi đâu, không có một điểm đến rõ ràng. Chiếc xe cứ thế lướt đi, như một con thuyền lạc giữa dòng nước xoáy của cảm xúc. Anh miết chặt tay lên vô lăng, cảm nhận từng đường vân lạnh lẽo, thô ráp. Ánh đèn pha rạch ngang màn đêm, soi rọi một khoảng không gian nhỏ phía trước, nhưng tương lai của anh lại mù mịt, không một tia sáng. Anh đã quá quen với việc kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống, từ sự nghiệp đến những mối quan hệ xã hội. Nhưng tình yêu với Lê An lại là một ngoại lệ. Nó luôn nằm ngoài tầm kiểm soát của anh, luôn khiến anh trở nên yếu đuối và rụt rè.

Bất giác, anh nhận ra chiếc xe đang đi chậm lại. Tốc độ giảm dần, rồi dừng hẳn trước một con hẻm nhỏ quen thuộc. Con hẻm dẫn đến ngôi nhà cũ của anh – nơi anh đã lớn lên, nơi chất chứa những kỷ niệm êm đềm nhất với Lê An. Một sự thôi thúc vô hình kéo anh về đây, về cái vỏ bọc quen thuộc này, nơi anh có thể đối diện với chính mình mà không cần che giấu bất cứ điều gì. Tiếng xe cộ đã thưa thớt hẳn, chỉ còn tiếng côn trùng đêm rả rích và tiếng gió lùa qua những tán cây. Anh tắt máy, sự tĩnh lặng đột ngột bao trùm lấy không gian. Anh ngồi yên một lát, hít thở sâu, cố gắng thu mình lại, tìm kiếm một chút bình yên trong cái nơi đã từng là nhà.

Mở cửa bước xuống xe, một làn gió se lạnh táp vào mặt anh, mang theo mùi ẩm của sương đêm và một chút gì đó rất quen thuộc – mùi đất, mùi cây cỏ của thị trấn. Anh bước vào căn nhà cũ của mình. Cánh cổng gỗ kẽo kẹt mở ra, tiếng bản lề rít lên nghe đến rợn người trong màn đêm tĩnh mịch. Ngôi nhà vẫn vậy, không gian quen thuộc ôm lấy anh, nhưng anh lại cảm thấy lạc lõng đến lạ lùng. Từng góc nhỏ, từng vật dụng đều gợi nhắc về quá khứ, về những ngày tháng vô tư lự. Mùi gỗ cũ, mùi ẩm mốc nhẹ nhàng quen thuộc, cùng với mùi hương của những kỷ niệm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí hoài niệm, nhưng cũng u uất, nặng nề.

Anh không bật đèn chính, chỉ bật một chiếc đèn ngủ nhỏ ở góc phòng, ánh sáng vàng mờ ảo len lỏi, không đủ xua tan bóng tối, chỉ đủ để tạo ra những mảng sáng tối nhập nhoạng, ma mị. Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa cũ kỹ, nơi anh và Lê An đã từng ngồi hàng giờ để trò chuyện vu vơ, để đọc sách, hay chỉ đơn giản là im lặng ngắm nhìn nhau. Giờ đây, chỉ có mình anh, chìm trong sự cô độc. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, cố gắng xua đi những hình ảnh không mời mà đến.

Nhưng chúng cứ thế hiện lên, rõ nét và sống động đến tàn nhẫn. Hình ảnh Lê An và Nguyễn Hoàng Huy cười nói vui vẻ tại quán cà phê, ánh mắt cô ánh lên vẻ bình yên mà anh chưa từng thấy. Rồi lại xen lẫn là ký ức về Lê An thời thơ ấu, nụ cười rạng rỡ của cô bé An ngày nào, đôi má ửng hồng khi anh vô tình chạm vào tay cô. Anh nhớ về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện bên bờ sông, nơi "lời nói không thành" của anh đã bắt đầu gieo mầm cho sự tiếc nuối. Anh nhớ về cái ngày anh khăn gói lên thành phố, lời hứa "không quên em" của anh giờ đây nghe sao chua chát. Anh đã không quên, nhưng anh đã không đủ để giữ lấy.

Nỗi hối hận dâng trào, nuốt chửng anh. Anh tự trách bản thân về sự rụt rè, về cái tính cách e dè đã khiến anh bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội. "Nếu... nếu ngày đó anh đủ dũng cảm để nói ra tất cả..." Anh lẩm bẩm, giọng nói chìm trong tiếng gió lùa qua mái ngói cũ, tiếng côn trùng đêm rả rích. "Nếu anh không để khoảng cách vô hình ấy lớn dần, nếu anh không 'chậm một nhịp'..." Hàng loạt chữ "nếu" nối tiếp nhau, tạo thành một vòng xoáy không lối thoát trong tâm trí anh, mỗi chữ "nếu" là một nhát dao cứa vào trái tim đang rỉ máu.

Anh đứng dậy, đi lại quanh phòng, từng bước chân nặng nề in hằn trên nền nhà gỗ cũ. Ánh mắt anh dừng lại ở một chiếc tủ sách đã sờn màu. Bàn tay anh run rẩy lướt qua những cuốn sách cũ, những cuốn tiểu thuyết mà Lê An từng mượn anh đọc, những quyển vở mà cả hai đã cùng nhau ghi chép. Anh lục tìm trong một ngăn kéo nhỏ, nơi anh thường cất giữ những kỷ vật quan trọng. Cuối cùng, anh rút ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đã bạc màu. Mở hộp, bên trong là một bông hoa cúc khô, đã ép phẳng và mất đi màu sắc tươi tắn vốn có. Đó là bông hoa Lê An đã tặng anh vào buổi chia tay cấp ba, kèm theo một lời chúc vu vơ "Chúc anh may mắn trên con đường mới."

Trần Hạo nhìn ngắm bông hoa, ký ức ùa về như một dòng thác lũ. Anh nhớ rõ buổi chiều hôm đó, nắng vàng như rót mật, Lê An đứng dưới gốc bằng lăng già, đôi mắt cô long lanh những giọt nước chưa kịp rơi. Anh đã muốn ôm cô thật chặt, muốn nói "Đừng đi", "Anh yêu em", nhưng tất cả những "lời nói không thành" ấy đã bị nuốt ngược vào trong, chỉ còn lại cái gật đầu và nụ cười gượng gạo. Anh đã vò nát bông hoa khô trong tay, không phải vì giận dữ Lê An, mà vì giận chính bản thân mình, giận cái quá khứ hèn nhát, giận cái số phận đã trêu đùa anh. Cái cảm giác thô ráp, khô cứng của cánh hoa như cứa vào lòng bàn tay anh, đau đớn đến tận xương tủy. Anh vò nát nó thành từng mảnh vụn nhỏ, rồi buông thõng tay, để chúng rơi lả tả xuống sàn nhà. Chúng nằm đó, vô tri vô giác, như những mảnh vỡ của một tình yêu đã tan vỡ.

Anh quay về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm vẫn còn bao trùm. Mệt mỏi và tuyệt vọng, anh tự hỏi mình phải làm gì tiếp theo. Từ bỏ? Hay chiến đấu? Lý trí mách bảo anh rằng mọi thứ đã quá muộn, rằng anh không nên phá hoại hạnh phúc của Lê An. Nhưng trái tim anh lại không ngừng gào thét, thúc giục anh phải làm điều gì đó, dù chỉ là một hành động liều lĩnh, để không phải hối hận một lần nữa. Anh đã để vụt mất cô một lần vì sự im lặng, anh sẽ không để điều đó xảy ra lần thứ hai. Dù cái giá phải trả có là sự đau đớn, sự chỉ trích, hay thậm chí là mất mát tất cả, anh cũng sẽ chấp nhận.

Bình minh dần ló dạng, ánh sáng đầu tiên của ngày mới xuyên qua khung cửa sổ, chiếu vào gương mặt phờ phạc của Trần Hạo. Anh đã thức trắng đêm. Ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm mai như một lời nhắc nhở về sự khởi đầu, về một cơ hội mới, dù là mong manh. Tiếng gà gáy xa xa, tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tất cả đều báo hiệu một ngày mới đã đến. Mùi bình minh, mùi ẩm của sương đêm tan dần, hòa quyện vào không khí, mang theo một cảm giác tươi mới, nhưng đối với Trần Hạo, nó lại chất chứa một sự tĩnh lặng đầy quyết tâm.

Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng sự dằn vặt đã nhường chỗ cho một quyết định rõ ràng. Anh không thể tiếp tục lùi bước. Anh đã mất quá nhiều thời gian, đã đánh mất quá nhiều thứ vì sự chần chừ. Giờ đây, anh không còn gì để mất nữa. Dù biết có thể sẽ gây ra tổn thương, dù biết cơ hội mong manh, anh vẫn phải nói ra, phải đối mặt. Không phải để phá hoại hạnh phúc của cô, mà để giải thoát cho chính mình, và có lẽ, để Lê An hiểu được tất cả những gì anh đã chôn giấu suốt bao năm qua. Anh sẽ không để sự im lặng làm anh mất đi cô một lần nữa. Anh sẽ không để "lời nói không thành" trở thành vĩnh viễn.

"Lê An, anh cần nói chuyện với em." Trần Hạo thì thầm, giọng nói khản đặc vì thức trắng, nhưng đầy kiên quyết. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thị trấn đang dần thức giấc. Những mái nhà ngói đỏ, những con đường vắng vẻ đang từ từ sống lại dưới ánh nắng ban mai. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí lạnh. Ánh mắt anh đầy mệt mỏi, nhưng ẩn sâu bên trong là một tia lửa kiên định, một sự cố chấp đến điên cuồng. Anh sẽ không chấp nhận buông xuôi một cách dễ dàng.

Anh rút điện thoại ra khỏi túi, màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt hốc hác của anh. Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, không còn run rẩy như đêm qua. Anh không vội vàng gọi. Anh cần một kế hoạch. Một cách để tiếp cận Lê An, một cách để nói ra tất cả mà không gây thêm tổn thương, hoặc ít nhất là giảm thiểu nó. Anh biết rằng quyết định này có thể sẽ đẩy anh vào một cuộc đối đầu không mong muốn, có thể sẽ khiến anh phải nghe những lời từ chối đau lòng, nhưng anh thà đối mặt với sự thật phũ phàng còn hơn là sống mãi trong sự hối hận và tiếc nuối. Anh sẽ không để cho câu "thích thì không đủ" là lời kết thúc cho câu chuyện của họ. Anh sẽ không.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free