Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 637: Bàn Tay Run Rẩy và Những Lần Vuột Mất

Anh sẽ không.

Trần Hạo nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại di động thế hệ cũ, màn hình vẫn sáng, phản chiếu khuôn mặt hốc hác của anh trong ánh ban mai nhợt nhạt. Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, không còn run rẩy như đêm qua, nhưng vẫn mang theo một sự căng thẳng vô hình. Anh đã thức trắng đêm, vật lộn với những mảnh ký ức vụn vỡ và những lời không thành. Giờ đây, quyết tâm đã rõ ràng, nhưng hành động lại trở nên khó khăn hơn anh tưởng. Anh không vội vàng gọi. Không phải vì sợ hãi, mà vì anh cần một kế hoạch, một cách tiếp cận Lê An để nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín, một cách để không gây thêm tổn thương, hoặc ít nhất là giảm thiểu nó.

Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm len lỏi qua tấm rèm cửa sổ đã bạc màu, chiếu rọi căn phòng cũ kỹ của anh. Từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, vô tư lự, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn trong tâm trí Trần Hạo. Mùi ẩm mốc của căn nhà cũ, mùi gỗ mục và mùi hương thoang thoảng của trà hoa cúc mẹ anh thường pha, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa thân thuộc vừa ngột ngạt. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí lạnh, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Anh biết rằng quyết định này có thể sẽ đẩy anh vào một cuộc đối đầu không mong muốn, có thể sẽ khiến anh phải nghe những lời từ chối đau lòng, nhưng anh thà đối mặt với sự thật phũ phàng còn hơn là sống mãi trong sự hối hận và tiếc nuối. Anh sẽ không để cho câu "thích thì không đủ" là lời kết thúc cho câu chuyện của họ.

Tiếng động nhẹ nhàng từ dưới bếp vọng lên, tiếng xoong nồi lách cách, tiếng nước chảy khe khẽ báo hiệu mẹ anh đã thức dậy. Nguyễn Thị Tư, mẹ anh, luôn dậy sớm, cần mẫn chuẩn bị bữa sáng. Trần Hạo cảm thấy một sự giằng xé. Anh không muốn mẹ lo lắng, nhưng cũng không thể giấu được sự mệt mỏi đã hằn sâu trên gương mặt anh. Anh cầm chiếc điện thoại trong tay, lướt đến số của Lê An, ngón tay anh lại một lần nữa run rẩy dừng lại trên nút gọi. "Chỉ một cuộc gọi thôi," anh thì thầm, giọng khản đặc, nghe như một lời cầu nguyện hơn là một mệnh lệnh. "Một cuộc gọi để nói ra tất cả." Anh hít sâu, rồi thở dài, cuối cùng rút tay lại, không bấm. Tiếng "tút tút" vọng lại trong đầu anh, không phải từ điện thoại, mà từ chính nỗi sợ hãi đang chế giễu anh. Anh đặt điện thoại xuống bàn gỗ cạnh giường, đứng dậy, đi lại trong phòng. Mỗi bước chân đều nặng nề, tiếng đế giày cọ xát trên sàn gỗ cũ nghe khô khốc và đơn độc. Ánh mắt anh đầy bất an, nhìn ra khoảng không vô định ngoài cửa sổ, nơi tia nắng đầu tiên đang dần lan tỏa.

"Hạo ơi, con dậy chưa? Xuống ăn sáng đi con." Tiếng mẹ anh vọng lên từ dưới nhà, ấm áp và quen thuộc. Trần Hạo giật mình, vội vàng chỉnh lại quần áo, cố gắng che đi vẻ phờ phạc trên mặt. Anh bước xuống bếp, nơi mùi cơm rang và trứng ốp la thơm lừng lan tỏa, một mùi hương đã gắn bó với tuổi thơ anh.

Nguyễn Thị Tư quay lại nhìn con trai, ánh mắt bà thoáng hiện lên vẻ lo lắng. "Con có sao không Hạo? Trông con không được khỏe." Bà đặt đĩa cơm rang trước mặt anh, bàn tay bà xoa nhẹ lên vai anh, một cử chỉ quan tâm thầm lặng. Bà đã quá quen thuộc với những biểu hiện cảm xúc của con trai mình, hay đúng hơn là sự che giấu cảm xúc của nó. Từ nhỏ, Trần Hạo đã là một đứa trẻ ít nói, mọi chuyện đều giữ trong lòng.

Trần Hạo gượng cười, cố gắng tỏ ra bình thường. "Con không sao, mẹ. Chỉ là... có chút chuyện công việc thôi." Anh nói dối vụng về, giọng điệu thiếu tự nhiên khiến bà Tư càng thêm hoài nghi. Bà nhìn anh thật lâu, ánh mắt chất chứa biết bao điều muốn hỏi, nhưng rồi bà chỉ thở dài nhẹ nhõm, không nói thêm lời nào. Bà biết, có những chuyện, dù là mẹ con, cũng không thể ép buộc con mình chia sẻ. Sự im lặng của bà không làm Trần Hạo thấy nhẹ nhõm hơn, ngược lại, nó càng khiến anh cảm thấy nặng trĩu. Anh vờ cúi xuống ăn cơm, nhưng miếng ăn như nghẹn lại trong cổ họng. Mùi cơm nhà quen thuộc, đáng lẽ phải mang lại sự an ủi, giờ đây lại pha lẫn với nỗi lo lắng, sự bồn chồn không yên. Anh biết mẹ anh hiểu, mẹ anh cảm nhận được sự bất thường này, và điều đó càng khiến anh cảm thấy tội lỗi hơn.

Anh ngồi đó, nghe tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng gió xào xạc trên những tán lá bàng già. Tất cả đều là những âm thanh quen thuộc của thị trấn ven sông, nơi anh đã lớn lên, nơi anh đã có những ký ức đẹp đẽ nhất với Lê An. Và cũng chính nơi đây, anh đã đánh mất cô vì sự hèn nhát của chính mình, vì những "lời nói không thành". Anh tự hỏi, liệu bây giờ, khi anh đã có đủ dũng khí để nói ra, thì đã quá muộn rồi sao? Cảm giác bất lực dâng lên trong lồng ngực, một sự nghẹt thở vô hình. Anh ngẩng đầu nhìn mẹ, đôi mắt bà vẫn dõi theo anh với vẻ quan tâm, nhưng cũng phảng phất nỗi buồn. Có lẽ, bà cũng đang nghĩ về Lê An, về cái mối duyên dang dở của hai đứa trẻ mà bà vẫn luôn mong mỏi.

Trần Hạo rời nhà, mang theo sự nặng trĩu trong lòng. Anh lái xe đi vô định trên những con đường quen thuộc của thị trấn. Nắng giữa trưa đã bắt đầu gắt, trải vàng rực rỡ trên mọi ngóc ngách, khiến những tán lá cây ven đường óng ánh như được dát vàng. Anh quyết định đến Khu Chợ Dân Sinh, không biết vì lý do gì, có thể là một linh cảm, hoặc chỉ đơn giản là muốn tìm một nơi nào đó ồn ào để xua đi những suy nghĩ đang bủa vây tâm trí.

Khu Chợ Dân Sinh giữa trưa luôn là một bức tranh sống động và đầy màu sắc. Các sạp hàng chen chúc, mái che tạm bợ bằng bạt xanh, bạt đỏ tạo nên một mê cung chật hẹp, nơi ánh sáng chỉ có thể lọt vào từng khe hở. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng trả giá rộn ràng, tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng dao thớt băm chặt lách cách, tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn của cuộc sống. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nồng, mùi đất ẩm ướt sau trận mưa đêm qua, tất cả xộc thẳng vào mũi, tạo nên một không khí đặc trưng không lẫn vào đâu được. Trần Hạo lang thang giữa dòng người đông đúc, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt xa lạ, cố gắng tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Anh biết đây là một việc làm vô vọng, nhưng anh vẫn cứ đi, cứ tìm kiếm, như một kẻ mất hồn.

Bỗng, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. "Ê Hạo! Lâu lắm không thấy mày ra chợ. Tìm gì thế?"

Trần Hạo quay lại, thấy Thanh Tùng, người bạn thân thiết nhất của anh, đang đứng đó với một giỏ rau củ quả trên tay, nụ cười hiền lành quen thuộc. Vóc người Thanh Tùng cao, hơi gầy, vẫn vậy, không khác gì nhiều so với những năm tháng cấp ba.

"À... tao... tìm mua ít đồ," Trần Hạo nói lí nhí, giọng anh có vẻ không tự nhiên. Anh cố gắng che giấu sự bồn chồn của mình. "Mày thấy An đâu không?" Câu hỏi bật ra một cách tự nhiên, gần như không cần suy nghĩ, như thể đó là điều đầu tiên anh muốn biết.

Thanh Tùng nhìn anh với vẻ khó hiểu. "An hả? Chắc nó đang lo chuẩn bị cưới xin rồi. Thấy nó với thằng Huy đi xem đồ liên tục." Giọng Thanh Tùng thản nhiên, như đang kể một câu chuyện bình thường nhất trên đời, nhưng mỗi từ ngữ lại như một nhát dao cứa vào lòng Trần Hạo. Chuẩn bị cưới xin. Đi xem đồ liên tục. "Thằng Huy" – Nguyễn Hoàng Huy. Tất cả như nhắc nhở anh về thực tế phũ phàng mà anh đang cố gắng né tránh.

Đúng lúc đó, ánh mắt Trần Hạo vô tình lướt qua một góc chợ, nơi ánh nắng rọi xuống một sạp hàng bán đồ gốm sứ trang trí. Và rồi, anh thấy cô. Lê An. Cô đang đứng đó, mái tóc dài buông xõa trên vai, mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, trông thật dịu dàng và thanh thoát giữa cái ồn ào, xô bồ của chợ. Bên cạnh cô, Nguyễn Hoàng Huy đang cúi xuống, chỉ trỏ vào một món đồ nào đó, khuôn mặt anh ta rạng rỡ nụ cười. Lê An cười nói vui vẻ, ánh mắt cô lấp lánh hạnh phúc, đôi khi cô còn đưa tay đánh nhẹ vào vai Hoàng Huy, một cử chỉ thân mật và vô cùng tự nhiên.

Cảnh tượng đó như một nhát dao cứa thẳng vào tim Trần Hạo. Anh cảm thấy một cơn đau nhói, một sự nghẹt thở đột ngột. Anh nép mình vào một góc, khuất sau một sạp hàng rau cải, thân mình gần như hòa lẫn vào đám đông. Anh quan sát Lê An và Nguyễn Hoàng Huy từ xa, mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười của họ đều như một lời khẳng định về một cuộc sống hạnh phúc đang chờ đợi, một cuộc sống không có anh. "Mình có nên... Không, bây giờ không phải lúc." Anh tự nhủ, giọng nói trong đầu anh run rẩy. Anh định bước tới, định gọi tên cô, định đối mặt với tất cả. Nhưng chân anh như bị đóng băng. Anh cảm thấy một sự e ngại quen thuộc dâng lên, một cảm giác "không đủ" khiến anh không thể tiến lại. Nỗi sợ hãi bị từ chối, nỗi sợ hãi làm hỏng đi khoảnh khắc hạnh phúc của cô, và trên hết, nỗi sợ hãi đối diện với sự thật rằng anh đã "chậm một nhịp", tất cả đã trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Anh nhớ lại lời mình đã tự nhủ vào đêm qua, lời hứa sẽ không để "lời nói không thành" một lần nữa. Nhưng giờ đây, những lời nói đó lại bị mắc kẹt nơi cổ họng, không thể thoát ra. Anh cảm thấy như có một "khoảng cách vô hình" đang ngăn cách anh với Lê An, một khoảng cách mà anh đã tự tạo ra từ bao năm trước, và giờ đây nó đã trở nên quá lớn, quá kiên cố để vượt qua. Trần Hạo cảm thấy một sự bất lực tột độ. Anh quay lưng bỏ đi, lẫn vào đám đông đang hối hả, nỗi chua xót dâng trào trong lồng ngực. Tiếng rao hàng, tiếng trò chuyện, tiếng cười đùa của mọi người xung quanh bỗng trở nên xa xăm, mờ ảo. Anh chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, và tiếng vọng của quá khứ, của những cơ hội đã vuột mất, của những lời anh đã không dám nói. "Nếu như ngày đó..." câu nói đó lại vang vọng trong đầu anh, day dứt khôn nguôi.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo cái se lạnh đặc trưng của buổi tối miền quê. Trần Hạo lái xe đến gần nhà Lê An, đậu xe khuất tầm nhìn của ngôi nhà, dưới bóng râm của một cây bàng cổ thụ. Anh tắt máy xe, ngồi lặng lẽ trong bóng tối, nhìn về phía ngôi nhà quen thuộc, nơi ánh đèn vàng ấm áp đang tỏa ra. Mùi hương của hoa sữa từ đâu đó thoảng qua, gợi nhớ về những buổi tối anh và Lê An thường ngồi "bên bờ sông cũ", trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng.

Anh thấy bóng dáng cô thấp thoáng qua khung cửa sổ, có vẻ như đang sắp xếp gì đó trong nhà. Có lẽ là chuẩn bị cho đám cưới, anh nghĩ, và một nhát dao nữa lại cứa vào tim anh. Trần Hạo đấu tranh nội tâm dữ dội. Lý trí mách bảo anh rằng anh không nên ở đây, anh không nên phá hoại hạnh phúc của cô. Nhưng trái tim anh lại không ngừng gào thét, thúc giục anh hãy làm điều gì đó, dù chỉ là một hành động liều lĩnh. Anh đưa tay lên nắm chặt vô lăng, cảm nhận sự lạnh ngắt của kim loại dưới lòng bàn tay run rẩy. Ngón tay anh siết chặt, các khớp xương trắng bệch. Anh tưởng tượng mình bước ra khỏi xe, gõ cửa, và rồi nói ra tất cả. Anh tưởng tượng vẻ mặt ngạc nhiên của Lê An, sự bối rối của cô, và có thể là cả sự tức giận. Anh sợ hãi. Sợ hãi sự từ chối, sợ hãi đối diện với một Lê An đã không còn là của riêng anh.

"Nếu mình bước vào bây giờ, liệu có thay đổi được gì? Hay chỉ làm mọi thứ tệ hơn?" Anh thì thầm, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch của chiếc xe. Anh đã từng đứng đây bao nhiêu lần, đứng lặng lẽ trước cánh cửa nhà cô, khao khát được bước vào, được nói ra những lời chất chứa trong lòng. Và bao nhiêu lần, anh lại quay lưng bỏ đi, để lại phía sau là sự hối tiếc và những "lời nói không thành". "Sự hèn nhát năm xưa" dường như vẫn đeo bám anh, như một cái bóng không thể nào thoát khỏi. Nó bám riết lấy anh, siết chặt lấy cổ họng anh, khiến anh không thể cất lời, không thể hành động. Anh cảm thấy mình thật yếu đuối, thật vô dụng.

Ánh đèn từ ngôi nhà Lê An vẫn ấm áp, nhưng đối với Trần Hạo, nó lại trở nên xa vời, như một vì sao không thể chạm tới. Anh nhìn thấy hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy xuất hiện bên cạnh Lê An, họ cùng nhau sắp xếp gì đó, rồi lại cười đùa. Một khoảnh khắc bình yên và hạnh phúc của hai người, nhưng lại là một sự tra tấn đối với Trần Hạo. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh đó, nhưng nó cứ ám ảnh trong tâm trí anh. Anh cảm thấy một cơn đau thắt nơi lồng ngực, như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim anh.

Cuối cùng, anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự thất vọng và bất lực. Anh khởi động xe, tiếng động cơ nổ nhẹ nhàng xé tan sự tĩnh lặng của màn đêm. Anh từ từ nhấn ga, chiếc xe lăn bánh nhẹ nhàng rời đi, để lại phía sau ngôi nhà ấm áp và những cơ hội một lần nữa vuột mất. Anh cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc về chính mình. Anh đã có quyết tâm, anh đã có cơ hội, nhưng anh lại không thể hành động.

Chiếc xe khuất dần vào màn đêm, bỏ lại phía sau một thị trấn chìm trong giấc ngủ, một ngôi nhà ấm áp với ánh đèn vàng, và một trái tim tan nát của người đàn ông đã "chậm một nhịp" trong tình yêu. Anh đã không thể gõ cửa, không thể nói ra. Một lần nữa, anh lại chọn cách im lặng, để "lời nói không thành" hóa thành tiếc nuối. Và anh biết, mỗi lần vuột mất này, mỗi lần chần chừ này, đều đang đẩy anh vào một sự thật đau đớn hơn nữa. Có lẽ, anh sẽ phải chấp nhận số phận, chấp nhận rằng "nếu như ngày đó" đã không còn ý nghĩa. Anh sẽ phải đối mặt với một sự từ chối dứt khoát, không phải từ Lê An, mà từ chính thời gian và những gì đã không thể đảo ngược.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free