Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 638: Ánh Mắt Đối Đầu: Phác Họa Kẻ Thù
Chiếc xe của Trần Hạo lăn bánh chầm chậm trên con đường quen thuộc, tiếng động cơ như một lời thở dài kéo dài trong đêm. Anh rời đi, bỏ lại phía sau ngôi nhà ấm áp với ánh đèn vàng hắt hiu, nơi Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang cùng nhau dệt nên những giấc mơ hạnh phúc mà anh đã không thể chạm tới. Cảm giác trống rỗng và bất lực cuộn xoáy trong lồng ngực, nặng nề hơn bao giờ hết. Anh đã quyết tâm, đã đứng đó, đã đấu tranh, nhưng cuối cùng, "sự hèn nhát năm xưa" vẫn thắng thế, một lần nữa. Nó như một lời nguyền, đeo bám anh qua năm tháng, biến những cơ hội thành "lời nói không thành" và những hy vọng thành "khoảng cách vô hình".
Màn đêm dần nhường chỗ cho bình minh. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới, vốn dĩ phải mang theo hy vọng, giờ đây chỉ càng làm nổi bật thêm sự u ám trong tâm hồn Trần Hạo. Anh lái xe một cách vô định, không biết mình đang đi đâu hay tìm kiếm điều gì. Chiếc xe lướt qua những con phố trung tâm thị trấn, nơi từng là chốn quen thuộc của anh và Lê An. Kiến trúc cũ kỹ với những mái ngói rêu phong, những bức tường vàng nhuộm màu thời gian, giờ đây như một thước phim quay chậm về quá khứ. Tiếng xe cộ bắt đầu ồn ào hơn, tiếng còi xe inh ỏi vọng từ xa, hòa lẫn vào tiếng rao hàng lảnh lót của những người bán rong buổi sớm. Mùi khói bụi, mùi xăng xe trộn lẫn với mùi phở nghi ngút và mùi hoa sữa còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của cuộc sống thường nhật. Nhưng đối với Trần Hạo, tất cả chỉ là một mớ âm thanh và mùi vị vô nghĩa. Anh chỉ thấy mình như một kẻ lạc lõng giữa dòng người hối hả, mang trong mình một trái tim nặng trĩu.
Tâm trí anh vẫn còn hỗn loạn sau đêm dằn vặt và những nỗ lực thất bại. Anh đã cố gắng, thực sự đã cố gắng. Anh đã nói với chính mình rằng lần này sẽ khác, lần này anh sẽ không bỏ lỡ. Nhưng rồi, khi đứng trước ngưỡng cửa của sự thật, đứng trước hạnh phúc đã hiển hiện rõ ràng của Lê An bên một người đàn ông khác, anh lại co mình lại. "Nếu như ngày đó..." câu nói đó lại vang vọng trong đầu anh, day dứt khôn nguôi, nhưng giờ đây nó không còn là sự tiếc nuối đơn thuần nữa, mà là một sự giày vò, một lời buộc tội. Anh tự hỏi, liệu có phải anh đã quá yếu đuối, quá hèn nhát để xứng đáng với tình yêu của cô? Mối tình thanh mai trúc mã, cái định mệnh mà ai cũng mặc định, cuối cùng lại tan vỡ chỉ vì sự "chậm một nhịp" của anh.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, lướt qua những gương mặt xa lạ, những đôi mắt vô tư lự. Có những cặp đôi trẻ đang nắm tay nhau đi bộ trên vỉa hè, nụ cười rạng rỡ trên môi. Có những người cha đang cõng con đến trường, tiếng cười khúc khích của đứa trẻ vang vọng. Những hình ảnh bình dị ấy, trong mắt Trần Hạo, lại trở nên cay nghiệt. Anh đã từng có tất cả những điều đó trong tầm tay, đã từng có một tương lai vẽ ra rõ ràng với Lê An. Nhưng chính anh đã để nó vuột mất. Áp lực, tham vọng nơi thành thị, sự e dè không dám bày tỏ, tất cả đã tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cách anh với cô. Và giờ đây, bức tường ấy đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.
Anh siết chặt vô lăng, các khớp xương trắng bệch. Lòng bàn tay anh cảm nhận sự lạnh ngắt của kim loại, nhưng trong lồng ngực anh lại là một ngọn lửa âm ỉ của sự phẫn uất. Phẫn uất với chính mình, với sự yếu đuối của mình, với cái bóng của "Trần Hạo của ngày xưa" vẫn luôn bám riết lấy anh. Anh đã về đây, đã cố gắng đối mặt, nhưng dường như anh vẫn đang tự lừa dối mình. Anh vẫn đang quanh quẩn trong cái vòng luẩn quẩn của sự hối tiếc, mà không thực sự dám phá vỡ nó. Hình ảnh Lê An mỉm cười bên Nguyễn Hoàng Huy đêm qua cứ ám ảnh anh. Nụ cười ấy, lẽ ra phải thuộc về anh, lẽ ra phải là anh mang đến cho cô. Nhưng giờ đây, nó lại thuộc về một người đàn ông khác, một người đàn ông đã không "chậm một nhịp" như anh.
Anh nhớ lại những lời Lê An đã nói "Thích thì không đủ". Đúng vậy, thích không đủ. Nếu thích mà không dám nói, thích mà không dám giữ, thì mãi mãi chỉ là "lời nói không thành". Anh đã để cho Lê An chờ đợi mỏi mòn, để cô mệt mỏi với sự im lặng của mình. Anh đã để cô tìm kiếm một bến đỗ an yên, một nơi chốn mà anh đã không thể mang lại. Và giờ, khi anh quay về, anh chỉ còn có thể nhìn thấy cô từ xa, nhìn thấy hạnh phúc của cô trong vòng tay người khác. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh, biểu tượng của thành công và địa vị, bỗng trở nên vô nghĩa. Nó không thể mua lại thời gian, không thể quay ngược lại những "nếu như ngày đó" đã trôi qua. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự bất lực và cay đắng. Anh phải làm gì đây? Buông bỏ? Hay tiếp tục dằn vặt mình trong những nuối tiếc vô vọng? Con đường phía trước vẫn mờ mịt, nhưng anh biết, anh không thể cứ mãi lái xe vô định như thế này. Có lẽ, anh cần một điểm dừng, một nơi để sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn này, trước khi anh hoàn toàn chìm sâu vào vực thẳm của sự tuyệt vọng.
***
Trần Hạo đỗ xe trước quán cà phê 'Góc Yên Bình', một ngôi nhà cũ được cải tạo lại nhưng vẫn giữ nguyên vẻ hoài cổ với tường gạch trần và những ô cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm. Nơi đây từng là điểm hẹn quen thuộc của anh và Lê An những ngày còn đi học, nơi họ thường ngồi hàng giờ chỉ để trò chuyện vu vơ, ngắm nhìn dòng người qua lại. Giờ đây, không gian ấy vẫn yên bình như ngày nào, nhưng cảm giác trong lòng anh đã hoàn toàn thay đổi. Bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, mùi cà phê rang xay thơm lừng xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng mùi gỗ cũ, mùi hoa nhài từ vườn nhỏ bên hiên. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, như một lời thì thầm an ủi, cố gắng xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của anh. Tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy bar và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn, nhưng cũng không kém phần trầm mặc.
Anh chọn một góc khuất, sát cửa sổ, nơi ánh nắng dịu nhẹ của buổi trưa chiếu qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà. Chú Nam, chủ quán với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, khẽ cười khi thấy anh. Chú đặt ly cà phê quen thuộc lên bàn mà không cần hỏi. "Vẫn vị cũ chứ cháu, Hạo?" Chú hỏi, giọng nói tự nhiên, chất chứa sự thân tình của người lớn trong làng. Trần Hạo khẽ gật đầu, giọng trầm và hơi khàn, "Vâng, chú Nam." Anh không muốn nói nhiều, không muốn để lộ sự mệt mỏi và u uất đang giằng xé bên trong. Chú Nam dường như nhận ra sự khác lạ nơi anh, nhưng chỉ im lặng, không hỏi thêm, chỉ khẽ nháy mắt rồi quay đi pha chế.
Trần Hạo đưa tay đỡ lấy ly cà phê nóng hổi, hơi ấm từ ly truyền qua lòng bàn tay run rẩy của anh. Anh nhìn vào lớp bọt cà phê sánh mịn, cố gắng tập trung vào mùi hương quen thuộc để xua đi những suy nghĩ hỗn độn. Nhưng ánh mắt anh không thể nào yên vị. Nó lướt qua những kệ sách cũ kỹ, những chậu cây xanh nhỏ, rồi dừng lại ở một bàn gần cửa sổ hơn, nơi ánh nắng giữa trưa đang hắt lên một gương mặt quen thuộc. Nguyễn Hoàng Huy.
Anh ta đang ngồi đó, vẻ mặt điềm tĩnh, tập trung vào chiếc điện thoại di động. Có lẽ anh ta đang trao đổi công việc, hoặc có thể là những chi tiết cuối cùng cho đám cưới. Ánh nắng chói chang hắt lên gương mặt anh ta, làm nổi bật đường nét thanh tú và vẻ tự tin, điềm đạm. Áo sơ mi trắng tinh tươm, tay áo xắn gọn gàng, chiếc đồng hồ đeo tay đơn giản nhưng sang trọng lấp lánh dưới ánh nắng. Tất cả đều toát lên một vẻ ngoài hoàn hảo, một sự ổn định mà Trần Hạo đã không thể mang lại cho Lê An.
Một khoảnh khắc. Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt Nguyễn Hoàng Huy vô tình lướt qua và chạm vào ánh mắt của Trần Hạo. Không có sự ngạc nhiên, không có sự bối rối. Chỉ là một cái nhìn thẳng thắn, không né tránh nhưng cũng không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Anh ta khẽ gật đầu xã giao, một cái gật đầu nhẹ nhàng, như chào hỏi một người quen xa lạ. Nhưng trong ánh mắt ấy, Trần Hạo cảm nhận được một điều gì đó sâu sắc hơn: một sự tự tin ngầm, một sự bình thản của kẻ chiến thắng, và cả một chút cảnh giác được che giấu khéo léo.
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Trần Hạo. Cảm giác như có một tảng đá đè nặng trong lồng ngực anh. Kẻ thù của anh, đối thủ của anh, giờ đây hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải là một cái bóng, mà là một thực thể vững chãi, tự tin, đường hoàng. Sự điềm tĩnh của Nguyễn Hoàng Huy như một nhát dao cứa vào vết thương lòng của Trần Hạo. Anh ta có tất cả những gì anh đã đánh mất. Anh ta có Lê An, có một tương lai êm đềm, có sự chấp thuận của mọi người. Và tất cả những điều đó, anh ta có được mà không cần phải trải qua sự dằn vặt, hối tiếc như Trần Hạo.
Trần Hạo không thể chịu đựng được nữa. Ly cà phê còn nguyên trên bàn, hơi nóng vẫn bốc lên nhè nhẹ, nhưng anh không còn cảm thấy nó nữa. Anh đứng bật dậy, động tác có phần đột ngột, khiến chú Nam ở quầy bar khẽ liếc nhìn. Anh không nói một lời, chỉ để lại một tờ tiền trên bàn, rồi quay lưng bước nhanh ra khỏi quán. Anh không cần cà phê, anh không cần sự yên bình giả tạo này. Điều anh cần là đối mặt, là hành động, là phá vỡ cái vòng luẩn quẩn của sự hối tiếc đã đeo bám anh quá lâu. Anh nghe tiếng chim hót từ cây xanh bên ngoài, tiếng trò chuyện vẫn nhỏ nhẹ, nhưng tất cả đều trở nên xa xăm, vô nghĩa. Anh chỉ cảm thấy trái tim mình đang đập mạnh, một nhịp đập nhanh hơn, dữ dội hơn, mang theo một quyết tâm mới vừa được nhen nhóm.
***
Trần Hạo lái xe đi trong vô thức, nhưng lần này không phải là sự vô định của buổi sáng. Giờ đây, mỗi vòng bánh xe quay đều mang theo một ý chí mạnh mẽ, một sự quyết tâm vừa được nung nấu. Nắng giữa trưa đã trở nên gay gắt hơn, không khí oi bức và ngột ngạt. Mùi khói bụi đường phố, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại hối hả, tất cả như hòa vào làm một, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn phản chiếu sự giằng xé trong tâm trí anh.
Hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy với sự điềm tĩnh và tự tin cứ lởn vởn trong đầu anh, như một bóng ma không thể xua đuổi. Anh ta không chỉ là đối thủ, anh ta là biểu tượng của tất cả những gì Trần Hạo đã bỏ lỡ, của tất cả những sai lầm mà anh đã gây ra. Cảm giác ganh đua, thù địch bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không còn là sự ghen tị thầm lặng mà là một ngọn lửa bùng cháy dữ dội. "Anh ta... anh ta có được thứ mà mình đã đánh mất," anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng ồn ào của phố thị. "Mình không thể để yên được nữa."
Cái gật đầu xã giao của Nguyễn Hoàng Huy, ánh mắt bình thản nhưng đầy ẩn ý đó, đã khơi dậy một cơn giận dữ trong Trần Hạo. Nó không phải là cơn giận mù quáng, mà là sự phẫn uất của kẻ thua cuộc, của người đã "chậm một nhịp" và phải chứng kiến hạnh phúc của mình rơi vào tay kẻ khác. Anh tự hỏi, liệu Nguyễn Hoàng Huy có biết về mối tình thanh mai trúc mã của anh và Lê An không? Hay anh ta chỉ đơn giản là vô tư, đường hoàng bước vào cuộc đời cô, lấp đầy những khoảng trống mà Trần Hạo đã bỏ lại? Dù là lý do gì, thì sự hiện diện của Nguyễn Hoàng Huy cũng là một lời nhắc nhở đau đớn về thất bại của anh.
Trần Hạo siết chặt vô lăng, cảm giác nóng rát trên lòng bàn tay lan tỏa. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, giờ đây, không còn là biểu tượng của sự thành công nữa, mà là một lời chế giễu. Thành công này có ý nghĩa gì khi anh không thể có được người con gái mình yêu? Tất cả những gì anh đã xây dựng, tất cả những nỗ lực nơi thành thị, cuối cùng lại không thể níu giữ lấy Lê An. Anh nhận ra mình không thể tiếp tục lẩn tránh hay chần chừ nữa. Những đêm dài dằn vặt, những lần vuột mất cơ hội, những "lời nói không thành" đã đủ rồi. Đã đến lúc anh phải hành động, dù cho hành động đó có liều lĩnh đến đâu, dù cho kết quả có là gì đi chăng nữa.
Một quyết định táo bạo, liều lĩnh bắt đầu hình thành rõ nét trong tâm trí anh, đẩy anh ra khỏi vùng an toàn của sự hối tiếc thầm lặng. Anh không biết liệu mình có thể thay đổi được gì không, nhưng anh biết, anh không thể tiếp tục đứng nhìn. Anh không thể để "khoảng cách vô hình" này trở thành vĩnh viễn. Anh phải làm điều gì đó, dù chỉ là để nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín trong lòng, để giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của "nếu như ngày đó".
Anh nhìn vào gương chiếu hậu, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén. Trong đôi mắt ấy không còn là sự bất lực, sự dằn vặt của buổi sáng nữa, mà là một ngọn lửa quyết tâm rực cháy. Anh tăng tốc, chiếc xe lao đi trên đường phố ồn ào, không còn là một cuộc hành trình vô định nữa, mà là một mũi tên đang lao thẳng về phía mục tiêu. Anh hướng về một nơi nào đó, với một kế hoạch mới trong đầu, một kế hoạch chưa thành hình rõ ràng, nhưng đủ để đẩy anh ra khỏi vực thẳm của sự tuyệt vọng. Trần Hạo biết, đây có thể là canh bạc cuối cùng của anh. Anh không biết liệu mình có chiến thắng được Nguyễn Hoàng Huy, hay giành lại được Lê An hay không. Nhưng anh biết một điều: anh sẽ không im lặng nữa. Anh sẽ không để "lời nói không thành" một lần nữa định đoạt số phận của mình. Dù cho kết quả có đau đớn đến đâu, anh cũng sẽ đối mặt.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.