Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 639: Biển 'Nếu Như' và Khoảnh Khắc Định Mệnh
Trần Hạo siết chặt vô lăng, chiếc xe lao đi trên con đường quen thuộc của thị trấn, nhưng tâm trí anh không còn đơn thuần là phản ứng với những con phố tấp nập. Sự điềm tĩnh đến đáng sợ của Nguyễn Hoàng Huy, cái gật đầu xã giao mang theo ẩn ý đối đầu, đã nung chảy lớp băng chần chừ bao phủ trái tim Trần Hạo bấy lâu nay. Ngọn lửa giận dữ, ghen tuông bùng lên, không phải là ngọn lửa mù quáng thiêu rụi tất cả, mà là một ánh sáng chói chang, rọi thẳng vào vực sâu thăm thẳm của sự hối tiếc. Anh tăng tốc, như muốn cắt đứt mọi sợi dây ràng buộc mình với quá khứ của sự do dự, muốn vượt qua chính cái bóng của mình đã từng quá hèn nhát.
Đêm đã buông xuống hẳn, màn đêm đặc quánh nuốt chửng những ánh sáng yếu ớt từ các cửa hàng ven đường. Gió heo may từ sông thổi vào, mang theo hơi ẩm và chút se lạnh, lùa qua ô cửa kính xe đang hạ thấp, mơn man trên gò má anh. Cái lạnh lẽo ấy không thấm vào đâu so với cái lạnh buốt giá trong lồng ngực Trần Hạo. Anh nhìn về phía trước, ánh đèn pha rạch một vệt sáng mờ ảo trên con đường tối tăm, như chính cuộc đời anh lúc này – một lối đi mờ mịt, nhưng anh biết, anh không thể dừng lại.
“Không thể trốn tránh nữa… nhưng liệu có còn kịp?” – Câu hỏi ấy cứ xoáy vào tâm trí anh, lặp đi lặp lại như một điệp khúc bi thương. Tiếng lốp xe miết trên mặt đường, tiếng còi xe từ xa vọng lại, tất cả như hòa vào bản giao hưởng hỗn loạn của sự giằng xé nội tâm. Anh đã từng trốn chạy khỏi tình cảm của mình, trốn chạy khỏi trách nhiệm, trốn chạy khỏi cả một tương lai đáng lẽ đã thuộc về anh. Và giờ đây, khi thực tại phũ phàng hiện ra, anh lại muốn trốn chạy khỏi chính sự thật đó. Nhưng không, lần này anh sẽ không làm thế. Ánh mắt Nguyễn Hoàng Huy khi nãy, sự tự tin và bình thản của hắn, đã khắc sâu vào tim anh một nỗi đau nhức nhối, một lời nhắc nhở rằng anh đã đánh mất những gì.
Mười năm... Anh đã làm gì suốt mười năm qua? Anh đã xây dựng một sự nghiệp vững chắc, một vị thế xã hội đáng mơ ước. Cái đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc xe sang trọng, ngôi nhà tiện nghi ở thành phố – tất cả đều là minh chứng cho sự thành công mà bao người thèm khát. Nhưng giờ đây, những thứ đó trở nên vô nghĩa, rỗng tuếch. Chúng không thể mua được một nụ cười của Lê An, không thể đổi lấy một khoảnh khắc được nắm tay cô như ngày xưa, và càng không thể lấp đầy cái lỗ hổng lớn trong trái tim anh. Anh đã chạy theo những giá trị vật chất phù phiếm, bỏ quên đi viên ngọc quý giá nhất của cuộc đời mình.
Mùi khói xe, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều còn vương vấn đâu đó, thoang thoảng lẫn vào mùi hương hoa sữa từ một con phố nhỏ anh vừa đi qua. Mùi hương ấy, thật lạ, lại gợi về những ký ức xưa cũ, về những đêm trăng thanh gió mát, khi anh và Lê An cùng đạp xe dưới hàng cây hoa sữa, trò chuyện vu vơ về những ước mơ con trẻ. "Giá như ngày đó... mình nói ra hết." Câu nói ấy, hay đúng hơn là "lời nói không thành" ấy, giờ đây trở thành một gánh nặng, một lưỡi dao sắc lẹm cứa vào từng thớ thịt tâm hồn anh. Sự hèn nhát năm xưa, cái sự e dè không dám bày tỏ, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một khoảng cách mà anh đã nghĩ rằng thời gian và địa lý sẽ xóa nhòa, nhưng hóa ra nó lại càng ngày càng sâu rộng.
Anh siết chặt vô lăng đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Tim anh đập thình thịch, một nhịp đập nhanh hơn, dữ dội hơn, không phải vì sợ hãi, mà vì một quyết tâm sắt đá vừa được nhen nhóm. Anh sẽ không để mình bị nhấn chìm trong biển hối tiếc thêm nữa. Anh không biết liệu mình có thể thay đổi được gì không, nhưng anh biết, anh không thể tiếp tục đứng nhìn. Anh không thể để "lời nói không thành" một lần nữa định đoạt số phận của mình. Dù cho kết quả có đau đớn đến đâu, anh cũng sẽ đối mặt.
***
Chiếc xe dừng lại bên vệ đường, dưới tán cây bàng cổ thụ, nơi ánh đèn đường mờ nhạt khó lòng xuyên tới. Trần Hạo gục đầu xuống vô lăng, hơi thở nặng nề và gấp gáp. Mọi thứ xung quanh anh bỗng chốc mờ đi, chỉ còn lại một dòng thác ký ức cuồn cuộn, nhấn chìm anh trong "biển nếu như".
"Nếu như ngày đó… mình đủ dũng cảm nói ra lời yêu?"
Hình ảnh Lê An hiện về rõ mồn một trong tâm trí anh. Đó là buổi chiều tà "bên bờ sông cũ", ánh hoàng hôn dát vàng lên mái tóc dài óng ả của cô. Anh nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô, cảm nhận hơi ấm lan tỏa, và buông ra lời hứa ngây thơ "không quên em". Nhưng đôi môi anh lại cứng đờ, không tài nào thốt ra được ba tiếng "Anh yêu em" đang chực chờ nơi lồng ngực. Anh nhớ ánh mắt cô lúc đó, một thoáng mong chờ, rồi lại một thoáng hụt hẫng. Anh đã bỏ lỡ, một nhịp, chỉ một nhịp thôi, nhưng lại là cả một đời. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tiếng gió xào xạc qua những rặng tre, tiếng cười trong veo của Lê An khi anh trêu chọc cô – tất cả đều sống động như thể mới chỉ hôm qua. Hương hoa bưởi thoang thoảng từ khu vườn nhà ai đó bên sông, mùi đất ẩm và mùi nước sông quen thuộc, hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan, khiến nỗi day dứt trong anh càng thêm tột cùng.
Anh nhớ những ngày tháng cấp ba, khi anh đỗ vào trường chuyên ở thành phố, còn Lê An ở lại thị trấn. Cô vẫn thường gọi điện, những cuộc trò chuyện kéo dài đến khuya. Giọng nói cô nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng đôi khi ẩn chứa chút buồn, chút cam chịu khi anh chỉ có thể nói về những áp lực học hành, những tham vọng nơi thành thị. Anh đã hứa sẽ không quên cô, nhưng rồi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Anh đã biện minh rằng mình bận, rằng mình phải tập trung cho sự nghiệp. "Nếu mình dành thời gian cho em nhiều hơn, nếu mình không để công việc cuốn đi như thế?" – Anh tự hỏi. Chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) mà anh từng dùng để nhắn tin cho cô, giờ nằm sâu trong một ngăn kéo nào đó, trở thành một bằng chứng câm lặng cho sự thờ ơ của anh.
Rồi những lần anh trở về thị trấn, những lần "tình cờ" gặp Lê An. Anh nhớ ánh mắt cô, vẫn dịu dàng, vẫn thanh thoát, nhưng đã có một "khoảng cách vô hình" mọc lên giữa hai người. Anh vẫn lặng lẽ quan tâm, vẫn dõi theo cô từ xa, nhưng chưa bao giờ đủ dũng khí để bước tới, để kéo cô lại gần. "Nếu mình không sợ hãi sự từ chối đến vậy?" Anh sợ, sợ rằng lời thổ lộ của mình sẽ phá vỡ sự bình yên mà cô đang có, sợ rằng cô sẽ từ chối, và anh sẽ mất đi cả tình bạn quý giá. Cái nỗi sợ hãi ấy đã trói buộc anh, biến anh thành một kẻ hèn nhát, chỉ biết đứng nhìn hạnh phúc của mình trôi đi.
Những hình ảnh từ "sân trường cũ" ùa về. Lê An trong tà áo dài trắng, mái tóc đen nhánh buông xõa. Cô đứng dưới gốc phượng, cười nói cùng bạn bè, đôi mắt long lanh đầy sức sống. Anh đã đứng từ xa nhìn cô, trái tim thổn thức, nhưng vẫn không dám tiến lại. Anh đã vẽ nên bao nhiêu viễn cảnh tươi đẹp trong tâm trí, nhưng chưa một lần biến chúng thành hiện thực. "Lê An, em có bao giờ chờ đợi một lời nói từ anh không?" Anh tự hỏi, giọng rít lên đau đớn. Có lẽ cô đã chờ, đã mỏi mòn chờ đợi, nhưng anh lại không bao giờ lên tiếng. Anh đã để cô mệt mỏi với sự im lặng, để cô chấp nhận một mối quan hệ mới, một bến đỗ an yên, dù không phải vì tình yêu mãnh liệt.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh bỗng trở nên nặng trịch, như một gông cùm trói buộc. Thành công này có ý nghĩa gì khi anh không thể có được người con gái mình yêu? Tất cả những gì anh đã xây dựng, tất cả những nỗ lực nơi thành thị, cuối cùng lại không thể níu giữ lấy Lê An. Nó chỉ là một vỏ bọc hào nhoáng che đậy một trái tim trống rỗng, một tâm hồn đầy rẫy tiếc nuối. Anh day thái dương, rít lên một tiếng đau đớn, gần như đập tay vào vô lăng, nhưng rồi lại kìm lại. Anh không thể tiếp tục chìm đắm trong "biển nếu như" này nữa. Đã đến lúc phải đối mặt với hiện thực. Đã đến lúc phải hành động, dù cho tất cả đã quá muộn.
***
Sau những phút giây dằn vặt đến tột cùng, Trần Hạo ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhưng đã ánh lên một tia sáng kiên định. Anh khởi động xe, lần này không còn là sự vô định, mà là một hướng đi rõ ràng. Anh lái xe đến "bờ sông cũ", nơi đã chứng kiến bao kỷ niệm đẹp đẽ và cả những lời nói không thành của anh. Con đường dẫn ra bờ sông gập ghềnh, khúc khuỷu, nhưng mỗi vòng bánh xe quay đều mang theo một ý chí mạnh mẽ, một sự quyết tâm không gì lay chuyển nổi.
Khi chiếc xe dừng lại bên bãi đất trống quen thuộc, anh bước xuống, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Gió vẫn thổi nhẹ, mang theo mùi phù sa đặc trưng của dòng sông, mùi hương cỏ cây ven bờ và thoang thoảng hương hoa đêm từ những bụi cây dại. Ánh hoàng hôn đang buông dần, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, phản chiếu xuống mặt sông lấp lánh như một dải lụa được dệt nên từ những sợi vàng rực rỡ và tím biếc u hoài. Từng gợn sóng lăn tăn vỗ vào bờ, tạo nên âm thanh rì rào êm ái, như một khúc nhạc buồn của thiên nhiên, ngân nga bản tình ca dang dở của Trần Hạo.
Và rồi, anh nhìn thấy cô.
Một bóng hình quen thuộc, mái tóc dài thướt tha trong gió chiều, đang đứng lặng lẽ nhìn về phía dòng nước. Lê An. Cô đang ở đó, không quá gần, cũng không quá xa, chỉ là một chấm nhỏ giữa khung cảnh bao la của hoàng hôn và dòng sông. Dáng người cô thanh thoát, dịu dàng, tựa như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng, hòa mình vào không gian u hoài của buổi chiều tà. Có lẽ cô đang tìm kiếm sự bình yên, hoặc chỉ đơn thuần là tìm về những ký ức xưa cũ, những mảnh vỡ của một thời đã qua. Ánh mắt Trần Hạo dán chặt vào bóng lưng cô, mọi "nếu như" trong đầu anh bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một hiện thực khắc nghiệt và một khao khát cháy bỏng: khao khát được nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín trong lòng, trước khi quá muộn.
Anh bước từng bước nặng nề, dứt khoát về phía Lê An. Mỗi bước chân là một sự đoạn tuyệt với quá khứ của sự chần chừ, là một sự đối mặt với tương lai đầy bất trắc. Anh cảm nhận rõ cơn gió lùa qua tóc, cái lạnh nhẹ của buổi hoàng hôn, và tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực. Anh không biết cô có nghe thấy tiếng bước chân anh không, hay cô vẫn chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Nhưng anh biết, anh không thể quay đầu lại nữa. Đã đến lúc.
Hình ảnh Lê An đứng một mình bên bờ sông, dù bình yên, nhưng có thể ẩn chứa nỗi buồn hoặc sự hoài niệm riêng của cô, một nỗi buồn mà có lẽ chỉ Trần Hạo mới có thể nhận ra. Cô vẫn không hề hay biết rằng, ngay phía sau cô, một con người đang mang theo cả một biển "nếu như", một cuộc đời đầy tiếc nuối, đang tiến lại gần, sẵn sàng mở lời cho "lời nói không thành" đã kìm nén bao năm.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, nuốt khan. Anh sẽ không im lặng nữa. Anh sẽ không để "khoảng cách vô hình" này tr��� thành vĩnh viễn. Dù cho lời thổ lộ sắp tới của anh sẽ không dễ dàng được chấp nhận, dù cho kết quả có đau đớn đến đâu, anh cũng sẽ đối mặt. Anh đã "chậm một nhịp" quá lâu rồi. Giờ đây, anh phải bước, dù chỉ là một bước cuối cùng, để giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của "nếu như ngày đó", và để nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín trong lòng. Anh gọi tên cô, giọng nói khản đặc, lạc đi trong tiếng gió và tiếng sóng vỗ bờ: "Lê An..."
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.