Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 640: Bức Màn Thông Tin
“Lê An…”
Giọng Trần Hạo khản đặc, lạc đi trong tiếng gió và tiếng sóng vỗ bờ, một lời gọi như bị thời gian nuốt chửng, chỉ còn lại âm vang yếu ớt trong thinh không rộng lớn. Anh bước thêm một bước, rồi một bước nữa, như một kẻ mộng du đang tiến về phía ánh sáng duy nhất trong màn đêm vô tận của mình. Bóng lưng Lê An vẫn ở đó, thanh thoát và dịu dàng, tựa như một phần của bức tranh hoàng hôn u hoài. Từng sợi tóc mây của cô khẽ bay trong làn gió chiều, như những dải lụa mỏng manh đang khiêu vũ cùng thời gian. Trần Hạo muốn chạy đến, muốn ôm lấy cô, muốn thốt ra tất cả những lời đã nghẹn ngào bao năm. Nhưng rồi, khi khoảng cách chỉ còn vài chục bước chân, một sự ngần ngại quen thuộc, một nỗi sợ hãi cố hữu bỗng trỗi dậy, quấn chặt lấy anh như một sợi xích vô hình, giữ chân anh lại.
Anh đứng sững lại, như thể vừa bước vào một vùng không gian khác, nơi thời gian và mọi âm thanh đều ngưng đọng. Cái tên "Lê An" vừa bật ra khỏi môi anh bỗng trở nên lạc lõng, vô nghĩa trong khoảnh khắc đó. Anh nhìn bóng lưng cô, một bóng lưng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, bởi lẽ anh hoàn toàn mù mịt về cuộc sống hiện tại của cô. Cô có hạnh phúc không? Cô có còn nhớ về những kỷ niệm cũ không? Hay những năm tháng xa cách đã phủ lên mọi thứ một lớp bụi thời gian dày đặc, đến nỗi chỉ còn lại sự trống rỗng? Một câu hỏi lớn, nặng nề đè nặng lên lồng ngực anh: “Mình sẽ nói gì đây? Cô ấy có còn nhớ mình không? Cuộc sống của cô ấy bây giờ ra sao? Liệu mình có đang phá hỏng sự bình yên của cô ấy không?”
Cái ý nghĩ đó, cái ý nghĩ về việc anh có thể đang chen ngang vào một cuộc sống đã ổn định, một hạnh phúc đã được định hình, đã khiến trái tim anh thắt lại. Sự bình yên mà anh nhìn thấy ở Lê An, dù chỉ qua một bóng lưng, lại hóa thành một lớp áo giáp vô hình, khiến anh không dám chạm tới. Anh đã từng hứa sẽ không làm phiền cô, sẽ để cô được an yên. Liệu việc xuất hiện vào lúc này, với những lời thổ lộ muộn màng, có phải là sự ích kỷ của riêng anh? Nỗi sợ hãi này, nó không phải là sự chần chừ như những năm tháng trước, mà là một cảm giác nặng nề hơn, pha trộn giữa hối hận và lo sợ làm tổn thương thêm một lần nữa.
Trần Hạo lùi lại một bước, rồi một bước nữa, lẩn vào phía sau một gốc cây cổ thụ lớn ven bờ. Lá cây xào xạc trong gió chiều, như đang thì thầm những lời trách cứ. Anh nấp mình trong bóng tối lờ mờ của buổi hoàng hôn đang dần buông xuống, quan sát Lê An từ xa. Cô vẫn đứng đó, bất động, như một bức tượng được tạc từ nỗi nhớ. Ánh mắt anh dõi theo từng chuyển động nhỏ của cô – mái tóc khẽ bay, đôi tay nhẹ nhàng đan vào nhau trước ngực. Anh ước mình có thể đọc được suy nghĩ của cô, ước mình có thể biết cô đang cảm thấy gì, đang nhớ về điều gì. Nhưng tất cả chỉ là một khoảng cách vô hình, một bức tường vô hình ngăn cách anh và cô, dù họ chỉ cách nhau vài bước chân. Sự gần gũi về địa lý lại càng làm nổi bật sự xa cách trong tâm hồn.
Anh cảm nhận rõ cơn gió lùa qua tóc, cái lạnh nhẹ của buổi hoàng hôn, và tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực, nhưng không còn là nhịp đập của sự quyết tâm như lúc ban đầu, mà là nhịp đập của sự hoài nghi và đau đớn. Những lời nói đã chuẩn bị sẵn trong tâm trí anh bỗng tan biến như sương khói, chỉ còn lại sự câm lặng và một nỗi tuyệt vọng. Quyết tâm “nói ra tất cả” mà anh đã mang theo từ thị trấn đến đây, giờ đây lại bị thay thế bằng sự chần chừ, một sự chần chừ mang tên sợ hãi. Sợ hãi sự thật, sợ hãi phản ứng của cô, sợ hãi việc anh sẽ lại làm hỏng mọi thứ, giống như đã từng làm hỏng tất cả trong quá khứ.
Sau vài phút do dự kéo dài như cả thế kỷ, Trần Hạo thở dài một hơi nặng nề, tiếng thở hòa vào tiếng gió, chìm nghỉm giữa không gian bao la. Anh quay lưng, bước đi lặng lẽ, rời khỏi bờ sông. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên những mảnh vỡ của hy vọng, tạo ra những âm thanh đau đớn chỉ mình anh nghe thấy. Anh rời đi không một tiếng động, không một lời từ biệt, đúng như cách anh đã rời đi nhiều năm về trước. Chỉ khác là lần này, anh mang theo một nỗi dằn vặt còn lớn hơn, một sự hối hận còn sâu sắc hơn. Hoàng hôn vẫn buông, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng trong mắt Trần Hạo, tất cả chỉ còn là một màu xám xịt, u tối. Anh đã lại chậm một nhịp, lại để "lời nói không thành" một lần nữa. Nhưng lần này, anh sẽ không bỏ cuộc một cách vô vọng. Anh cần thông tin, cần hiểu rõ hơn về cuộc sống của Lê An, trước khi anh có thể đối mặt với cô, và đối mặt với chính mình. Anh cần biết, cái “bến đỗ an yên” mà cô đã lựa chọn, liệu có thực sự là hạnh phúc cô mong muốn hay không.
***
Chiếc xe thể thao màu đen lầm lũi rẽ vào con đường chính của thị trấn, ánh đèn pha cắt ngang màn đêm đang bao trùm. Trần Hạo lái xe một cách vô định, trái tim anh nặng trĩu như đeo chì. Bờ sông cũ, nơi anh đã từng tìm thấy sự bình yên và giờ đây lại chất chứa thêm nỗi day dứt, đã lùi lại phía sau. Anh không muốn về nhà, không muốn đối diện với sự trống rỗng của căn phòng, không muốn đối diện với chính mình. Anh cần một nơi nào đó, một nơi có thể tạm thời che giấu đi sự hỗn loạn trong tâm hồn anh.
Chiếc xe dừng lại trước Quán cà phê thị trấn, nơi đã chứng kiến cuộc chạm mặt đầy căng thẳng của anh với Nguyễn Hoàng Huy chỉ vài giờ trước. Quán vẫn sáng đèn, ánh sáng vàng dịu hắt ra từ những ô cửa kính, tạo nên một cảm giác ấm cúng, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo trong lòng anh. Trần Hạo tắt máy, ngồi yên lặng trong xe một lát, nhìn ra con đường vắng vẻ. Anh cảm thấy trống rỗng và lạc lõng, như một con thuyền mất phương hướng giữa đại dương. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh lại một lần nữa trở nên nặng trịch, như một gông cùm trói buộc. Giá trị vật chất, sự thành công mà anh đã đạt được ở thành phố lớn, giờ đây đều trở nên vô nghĩa, không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim anh.
Anh bước xuống xe, tiếng giày da vang lên khô khốc trên nền đường nhựa. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm sau một ngày nắng. Anh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, tiếng chuông gió leng keng chào đón. Quán không đông khách như ban ngày, chỉ lác đác vài người ngồi trò chuyện khẽ khàng ở các góc. Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy và ria mép tỉa gọn, đang đứng sau quầy pha chế, ánh mắt tinh anh lướt qua một lượt rồi dừng lại ở Trần Hạo. Một nụ cười hiền hậu nở trên môi chú.
“Cháu Hạo đấy à? Lâu lắm không thấy cháu về.” Chú Nam cất giọng trầm ấm, nhưng không quá lớn, đủ để Trần Hạo nghe rõ giữa không gian yên tĩnh của quán. “Vẫn vị cũ chứ cháu?”
Trần Hạo gật đầu, cố gắng nở một nụ cười đáp lại. “Vâng, vẫn vị cũ ạ, chú Nam.” Anh tìm một chiếc bàn ở góc khuất, nơi có thể nhìn ra đường phố mà không bị ai để ý quá nhiều. Anh ngồi xuống, tựa lưng vào ghế, cảm giác mệt mỏi xâm chiếm toàn thân. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc radio cũ kỹ, những giai điệu buồn man mác lại càng khoét sâu thêm nỗi sầu trong lòng anh. Anh nhìn chiếc điện thoại trên bàn, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Anh cần biết, cần phải biết nhiều hơn. Anh không thể tiếp tục mò mẫm trong bóng tối như thế này.
Chú Nam mang ra ly cà phê sữa đá quen thuộc, hương thơm quyến rũ lan tỏa. “Cháu về có việc gì mà vội thế? Mấy hôm nay chú thấy cháu cứ tần ngần ở đây mãi.” Chú Nam đặt ly cà phê xuống, ánh mắt đầy sự quan tâm.
“Cháu… về thăm nhà thôi chú ạ.” Trần Hạo trả lời mơ hồ, đôi mắt nhìn vào ly cà phê, những viên đá đang tan chảy chậm rãi. Anh không muốn nói dối chú Nam, nhưng cũng không muốn chia sẻ nỗi lòng mình. Chú Nam dường như hiểu được, chỉ khẽ gật đầu rồi quay lại quầy.
Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê, vị đắng hòa quyện với vị ngọt sữa lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thể làm dịu đi vị đắng chát trong lòng. Anh rút điện thoại, tìm kiếm số của Thanh Tùng. Thanh Tùng là một người bạn chung của anh và Lê An, lớn lên cùng nhau ở thị trấn này. Cậu ấy chắc chắn sẽ biết. Cậu ấy chắc chắn sẽ có những thông tin mà anh đang khao khát. Anh do dự một chút, rồi ấn nút gọi. Tiếng chuông đổ dài, mỗi tiếng chuông như một nhát dao khứa vào lòng anh.
“Alo, Tùng à?” Giọng anh có chút khàn đặc.
Đầu dây bên kia, giọng Thanh Tùng vang lên có vẻ ngạc nhiên: “Hạo đấy à? Sao giờ này còn gọi cho tớ? Cậu về thị trấn à?”
“Ừ, anh về gấp… Cậu rảnh không? Ra quán cà phê cũ một lát được không?” Trần Hạo cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, nhưng anh biết, sự căng thẳng đã thể hiện rõ trong từng lời nói. Anh không muốn Thanh Tùng nhận ra sự tuyệt vọng trong giọng anh.
“Quán cà phê cũ hả? Giờ này á? Có chuyện gì thế?” Thanh Tùng hỏi lại, giọng điệu có chút nghi hoặc.
“Ừ, quan trọng lắm. Tớ đợi cậu.” Trần Hạo nói ngắn gọn, không cho Thanh Tùng cơ hội từ chối hay hỏi thêm. Anh muốn có câu trả lời, càng sớm càng tốt. Anh cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn, rồi lại nhìn ra cửa. Ánh đèn đường hắt vào những hạt mưa bụi li ti vừa bắt đầu rơi. Trời đã về khuya, không khí trở nên se lạnh. Anh siết chặt cốc cà phê, hơi ấm từ ly cà phê truyền qua lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh giá trong tim anh. Anh biết, cuộc gặp gỡ này sẽ thay đổi rất nhiều thứ, có thể sẽ đẩy anh vào vực sâu của tuyệt vọng, hoặc cho anh một tia hy vọng mong manh. Dù thế nào đi nữa, anh cũng cần phải đối mặt.
***
Khoảng mười lăm phút sau, tiếng chuông cửa quán cà phê lại vang lên. Trần Hạo ngẩng đầu. Thanh Tùng bước vào, vóc người cao, hơi gầy, trên môi nở một nụ cười hiền. Cậu ấy vẫn vậy, không thay đổi nhiều sau bao năm. Thanh Tùng nhìn thấy Trần Hạo ở góc quán, ánh mắt ngạc nhiên, rồi nhanh chóng tiến lại.
“Cậu về từ bao giờ? Sao không báo trước anh em ra đón?” Thanh Tùng vỗ vai Trần Hạo, giọng nói đầy vẻ trách móc nhưng cũng không kém phần vui vẻ khi gặp bạn cũ. Cậu kéo ghế ngồi xuống đối diện Trần Hạo. “Làm gì mà bí mật thế? Lần này về có việc gì? Lâu lắm rồi không thấy cậu.”
Trần Hạo cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. “Anh về gấp… mấy ngày rồi. Đang có chút việc ở thị trấn.” Anh nhìn Thanh Tùng, ánh mắt dò xét. “Cậu vẫn khỏe chứ? Công việc sao rồi?”
“Tớ vẫn vậy thôi, làm ăn lặt vặt. Còn cậu, nghe nói làm ăn lớn trên thành phố lắm đúng không? Nghe đồn còn có xe hơi, nhà lầu gì đó.” Thanh Tùng nói, giọng điệu xen lẫn ngưỡng mộ và tò mò. “Trông cậu khác hẳn ngày xưa, ra dáng doanh nhân thành đạt thật.”
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, không muốn đào sâu vào những chuyện đó. “Cũng tạm thôi. Mà… An dạo này thế nào, cậu có hay gặp không?” Anh cố gắng đưa câu chuyện về đúng trọng tâm, giọng điệu bình thản nhất có thể, như thể chỉ là hỏi thăm xã giao. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, chờ đợi câu trả lời từ Thanh Tùng.
Thanh Tùng nhấp một ngụm cà phê chú Nam vừa mang ra. “An hả? An nó vẫn khỏe, vẫn đi dạy ở trường cấp hai thị trấn mình đấy. À mà…” Thanh Tùng dừng lại một chút, như chợt nhớ ra điều gì đó quan trọng. “An nó sắp lấy chồng rồi. Thằng Huy ấy, cậu biết không? Hoàng Huy.”
Câu nói của Thanh Tùng như một tiếng sét đánh ngang tai Trần Hạo. Anh biết, anh đã lờ mờ đoán được, nhưng khi nghe chính thức từ một người khác, cảm giác đó vẫn đau đớn đến tột cùng. Toàn bộ cơ thể anh như đông cứng lại, nụ cười gượng gạo trên môi cũng vụt tắt. Hoàng Huy. Cái tên đó, cái ánh mắt đối đầu ngầm tối nay lại hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh đã đến chậm một nhịp, chậm quá nhiều nhịp rồi.
“Hoàng Huy?” Trần Hạo cố gắng hỏi lại, giọng nói khản đặc, gần như không ra tiếng. Anh cố gắng giữ cho gương mặt mình không lộ ra quá nhiều cảm xúc, nhưng bàn tay anh đã siết chặt lấy thành cốc cà phê, các khớp ngón tay trắng bợt.
Thanh Tùng không nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt bạn, chỉ vô tư kể tiếp. “Đúng rồi, thằng Hoàng Huy. Con trai bác Ba ở đầu làng mình ấy. Nó làm bên xây dựng, cũng có của ăn của để. Hai đứa nó quen nhau cũng được mấy năm rồi, từ hồi An nó về đây dạy học. Cậu biết không, thằng Huy nó thương An lắm, chiều chuộng đủ điều. Ai cũng bảo An số sướng, gặp được người biết lo lắng, quan tâm như thế.”
Từng lời nói của Thanh Tùng như những mũi dao sắc bén, đâm thẳng vào trái tim Trần Hạo. Anh nhìn vào ly cà phê đã nguội ngắt, những viên đá đã tan chảy hoàn toàn, chỉ còn lại màu nâu đen u tối. Anh cảm thấy một cơn choáng váng, một sự trống rỗng đến tột cùng. Mọi thứ anh đã nỗ lực, mọi hy vọng mong manh anh đã nhen nhóm từ khi quay trở về, tất cả đều sụp đổ trong khoảnh khắc này. Lê An đã sắp kết hôn. Lê An đã tìm được hạnh phúc. Không phải với anh.
“Vậy à…” Trần Hạo lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt. Anh cố gắng nuốt khan, nhưng cổ họng anh khô rát. Anh nhớ lại hình ảnh Lê An bên bờ sông, bình yên và thanh thoát. Có lẽ, đó là sự bình yên mà cô đã tìm thấy bên Hoàng Huy. Nỗi hối hận trỗi dậy mạnh mẽ, cắn xé tâm can anh. Nếu như ngày đó… nếu như anh không chần chừ, nếu như anh đã đủ dũng cảm để nói ra lời yêu, liệu mọi chuyện có khác? Nhưng “nếu như” chỉ là “nếu như”, nó không thể thay đổi được hiện thực phũ phàng này. Anh đã để khoảng cách vô hình giữa hai người ngày càng lớn, đến mức không thể nào san lấp được nữa.
Thanh Tùng nhìn Trần Hạo, ánh mắt hơi bối rối khi thấy bạn mình đột nhiên im lặng và có vẻ mặt trầm tư. “Cậu sao thế? Tự nhiên im lặng vậy?”
Trần Hạo lắc đầu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Không có gì. Chỉ là… hơi bất ngờ thôi.” Anh thở dài, cố gắng xua đi cái cảm giác nghẹt thở đang bóp chặt lồng ngực. “Bao giờ thì cưới?”
Thanh Tùng nhún vai. “Cũng sắp rồi, nghe nói là cuối tháng sau. Đám cưới chắc sẽ to lắm, cả thị trấn này sẽ vui. Mấy bữa nay An nó cũng đang bận rộn chuẩn bị, ít thấy ra ngoài.”
“Cuối tháng sau…” Trần Hạo lặp lại, như thể đang khắc ghi từng chữ vào tâm trí mình. Thời gian còn lại quá ít ỏi. Anh đã chậm một nhịp, không, anh đã chậm cả một đời rồi. Anh cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng khi những mảnh ghép thông tin về Lê An hiện tại hoàn thiện một bức tranh mà anh không hề muốn nhìn thấy. Bức tranh về một Lê An hạnh phúc bên người khác, một Lê An đã tìm thấy bến đỗ an yên của riêng mình, mà không có anh.
***
Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng trong không gian quán cà phê, nhưng đối với Trần Hạo, nó chỉ như một bản nhạc ai oán, não nề. Thanh Tùng tiếp tục kể, giọng nói chân thành và đầy thông cảm, nhưng mỗi từ ngữ lại như một nhát dao cứa vào trái tim đang rỉ máu của Trần Hạo. Cậu ta kể về sự chu đáo của Hoàng Huy, cách anh ta quan tâm Lê An từng li từng tí, không để cô phải bận lòng bất cứ điều gì.
“Thằng Huy nó tốt lắm, chịu khó. Với lại, nó ở đây, quan tâm An từng li từng tí,” Thanh Tùng nói, ánh mắt xa xăm như nhớ lại những gì mình đã chứng kiến. “Mưa gió là nó đến đón An, dù bận đến mấy. An nó cũng có vẻ hạnh phúc lắm. Từ ngày có thằng Huy, An nó vui vẻ, cởi mở hơn hẳn. Cái nét buồn man mác trên mặt nó ngày xưa cũng ít đi nhiều.”
Trần Hạo cúi gằm mặt, hai tay siết chặt cốc cà phê đã nguội lạnh. Cái lạnh từ thành cốc thấm vào lòng bàn tay anh, nhưng không thể so sánh với cái lạnh buốt giá đang lan tỏa trong lồng ngực. Cái "nét buồn man mác" mà Thanh Tùng nhắc đến, Trần Hạo biết, đó chính là nỗi buồn mà cô đã mang theo khi anh rời đi, nỗi buồn của một tình yêu không được nói ra, của một sự chờ đợi mỏi mòn. Và giờ đây, cô đã tìm được người có thể xua đi nỗi buồn ấy.
Thanh Tùng thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn Trần Hạo với một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể cậu ta đã đọc được những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu bạn mình. “Nó (Lê An) cũng từng mong ngóng, chờ đợi ai đó. Nhưng chờ mãi không thấy, rồi người ta cứ mãi ở xa… Phụ nữ cần nhất là sự an toàn, cậu Hạo ạ. Cần một người ở bên cạnh, quan tâm, chăm sóc. Chứ cứ yêu xa, cứ chờ đợi vô vọng mãi thì ai mà chịu nổi.”
Cái cụm từ “chờ đợi ai đó” và “người ta cứ mãi ở xa” vang vọng trong tâm trí Trần Hạo như một lời phán xét. “Chờ đợi mình? Cô ấy đã chờ đợi mình sao? Mình đã làm gì thế này?” Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. Anh nhận ra cái giá của sự e dè, của những lời nói không thành, của khoảng cách vô hình mà anh đã tự tạo ra giữa hai người. Lê An đã từng chờ đợi anh, đã từng đặt hy vọng vào anh. Nhưng anh đã để cô thất vọng, đã để cô mệt mỏi với sự im lặng của mình. Anh đã sai một bước, để lỡ cả một đời.
Nỗi hối hận tột cùng dâng lên, bóp nghẹt lấy trái tim anh. Anh cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một vực thẳm đen tối, không lối thoát. Thành công, tiền bạc, địa vị… tất cả đều trở thành tro bụi khi anh đối diện với sự thật này. Chúng không thể mang lại cho anh Lê An, không thể mua lại được thời gian, không thể xóa đi những tiếc nuối đã hằn sâu. Anh đã để mất điều quan trọng nhất trong cuộc đời mình, chỉ vì sự hèn nhát và chậm chạp của bản thân.
Thanh Tùng nhìn Trần Hạo, ánh mắt thông cảm nhưng không nói thêm gì. Cậu hiểu rằng, có những điều không cần phải nói thành lời, chỉ cần nhìn vào đôi mắt đỏ hoe và gương mặt thất thần của bạn mình là đủ. Không gian quán cà phê trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng nhạc buồn và tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ. Trần Hạo cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng khi những mảnh ghép thông tin về Lê An hiện tại hoàn thiện một bức tranh mà anh không hề muốn nhìn thấy. Bức tranh về một Lê An đã tìm thấy bến đỗ an yên, đã hạnh phúc, nhưng không phải với anh. Điều đó khiến anh nhận ra rằng, Lê An đã thực sự buông bỏ quá khứ, đã tiến lên phía trước, để lại anh một mình mắc kẹt trong biển "nếu như ngày đó" của riêng mình.
Cơn tuyệt vọng bao trùm lấy Trần Hạo, nhưng sâu thẳm trong đó, một tia sáng yếu ớt của sự quyết tâm lại nhen nhóm. Anh sẽ không thể níu kéo một hạnh phúc đã thuộc về người khác, nhưng anh cần phải nói ra, cần phải giải thoát cho chính mình. Anh cần biết liệu Lê An có thực sự hạnh phúc, hay trong sâu thẳm tâm hồn cô vẫn còn những vết sẹo chưa lành, những điều chưa thể nói ra. Anh không biết mình sẽ làm gì, nhưng anh biết mình không thể ngồi yên và chấp nhận sự thật này một cách vô vọng. Không, anh sẽ không để "lời nói không thành" này mãi mãi là lời nói không thành. Anh sẽ đối mặt, dù cho kết quả có ra sao. Anh đã "chậm một nhịp" quá lâu rồi, giờ đây, anh phải bước, dù chỉ là một bước cuối cùng, để giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của "nếu như ngày đó". Trần Hạo ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, nhưng đã ánh lên một tia sáng kiên định, dù đó là tia sáng của sự đau đớn hay của một hy vọng mong manh, anh cũng không rõ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.