Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 641: Hạ Quyết Tâm: Một Lần Cuối Cho Hối Tiếc

Không gian quán cà phê trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng nhạc buồn và tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ. Trần Hạo cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng khi những mảnh ghép thông tin về Lê An hiện tại hoàn thiện một bức tranh mà anh không hề muốn nhìn thấy. Bức tranh về một Lê An đã tìm thấy bến đỗ an yên, đã hạnh phúc, nhưng không phải với anh. Điều đó khiến anh nhận ra rằng, Lê An đã thực sự buông bỏ quá khứ, đã tiến lên phía trước, để lại anh một mình mắc kẹt trong biển "nếu như ngày đó" của riêng mình. Cơn tuyệt vọng bao trùm lấy Trần Hạo, nhưng sâu thẳm trong đó, một tia sáng yếu ớt của sự quyết tâm lại nhen nhóm. Anh sẽ không thể níu kéo một hạnh phúc đã thuộc về người khác, nhưng anh cần phải nói ra, cần phải giải thoát cho chính mình. Anh cần biết liệu Lê An có thực sự hạnh phúc, hay trong sâu thẳm tâm hồn cô vẫn còn những vết sẹo chưa lành, những điều chưa thể nói ra. Anh không biết mình sẽ làm gì, nhưng anh biết mình không thể ngồi yên và chấp nhận sự thật này một cách vô vọng. Không, anh sẽ không để "lời nói không thành" này mãi mãi là lời nói không thành. Anh sẽ đối mặt, dù cho kết quả có ra sao. Anh đã "chậm một nhịp" quá lâu rồi, giờ đây, anh phải bước, dù chỉ là một bước cuối cùng, để giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của "nếu như ngày đó". Trần Hạo ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, nhưng đã ánh lên một tia sáng kiên định, dù đó là tia sáng của sự đau đớn hay của một hy vọng mong manh, anh cũng không rõ.

***

Đêm khuya, căn phòng cũ của Trần Hạo chìm trong một sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Ánh đèn vàng mờ từ chiếc đèn ngủ cũ kỹ hắt lên những bức tường đã ngả màu, vẽ nên những bóng đổ xiêu vẹo, kéo dài. Tiếng gió đêm lùa qua khung cửa sổ gỗ mục, tạo nên những âm thanh rít khẽ như lời thì thầm của quá khứ. Đôi lúc, tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong vườn, hoặc tiếng chó sủa xa vọng lại từ đầu làng, càng làm nổi bật sự cô độc đến lạnh người của căn phòng. Trần Hạo ngồi sụp xuống sàn nhà, tựa lưng vào mép giường, đầu gục xuống giữa hai đầu gối. Anh ôm chặt lấy bản thân mình, như thể cố gắng giữ lại những mảnh vụn cuối cùng của một trái tim đang vỡ tan. Mùi gỗ cũ xen lẫn chút ẩm mốc nhẹ nhàng quen thuộc, cùng với mùi nhang trầm phảng phất từ bàn thờ tổ tiên dưới nhà, lẽ ra phải mang lại cảm giác bình yên, nhưng giờ đây chúng chỉ càng nhấn chìm anh vào một hố sâu hoài niệm và tiếc nuối.

Chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ, với kim giây nặng nề di chuyển từng khắc, từng khắc một, dường như đang đếm ngược những khoảnh khắc cuối cùng của một cuộc đời anh đã “sai một bước”. Mỗi tiếng "tíc-tắc" vang lên trong không gian tĩnh lặng như một nhát búa đóng vào lồng ngực anh, nhắc nhở về thời gian đã trôi qua, về những cơ hội đã mất, về "lời nói không thành" mà anh đã chôn giấu quá lâu. Những lời của Thanh Tùng cứ văng vẳng bên tai, lặp đi lặp lại như một lời nguyền rủa: “An nó cũng có vẻ hạnh phúc lắm… Nó đã tìm được bến đỗ an toàn…”. "Bến đỗ an yên." Cái cụm từ ấy cứa vào lòng Trần Hạo như một lưỡi dao sắc lạnh, khắc sâu thêm nỗi đau về sự thật phũ phàng.

“An… em thật sự đã tìm thấy bến đỗ an yên rồi sao? Còn anh thì sao? Anh đã làm gì vậy?” Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm nghẹt thở, đầy chua chát. Anh đã từng nghĩ rằng thành công, tiền bạc, địa vị sẽ lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Nhưng giờ đây, khi đối diện với sự mất mát không thể bù đắp này, tất cả đều trở nên vô nghĩa, như tro bụi. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, sáng loáng trên cổ tay anh, một biểu tượng của thành công mà anh đã dày công xây dựng, bỗng trở nên lố bịch, vô vị. Nó không thể mang lại cho anh một nụ cười của Lê An, một ánh mắt dịu dàng của cô, hay một khoảnh khắc thanh bình bên bờ sông cũ. Nó chỉ càng nhấn mạnh sự đối lập nghiệt ngã giữa vẻ ngoài hào nhoáng và sự đổ vỡ tan tành trong tâm hồn anh.

Anh đứng dậy, bước đi loạng choạng trong căn phòng quen thuộc mà giờ đây anh cảm thấy xa lạ. Mọi vật dụng nhỏ nhặt, từ cái bàn học cũ đã sờn màu đến giá sách chất đầy những cuốn truyện đã ố vàng, đều gợi nhắc về một thời thơ ấu vô tư, về những buổi chiều anh và Lê An cùng nhau ngồi bên bờ sông, kể cho nhau nghe những ước mơ ngây ngô. Anh nhớ về những lần anh đã chần chừ, những lần anh đã nuốt ngược những lời muốn nói, những lần anh đã để "khoảng cách vô hình" lớn dần giữa hai người. Anh đã luôn tin rằng thời gian sẽ trả lời, rằng Lê An sẽ hiểu, rằng anh không cần phải nói ra quá nhiều. Nhưng anh đã sai. Anh đã sai một bước, để rồi lỡ cả một đời.

Anh dừng lại trước cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc. Sương mù bắt đầu giăng mắc, phủ một lớp mờ ảo lên cảnh vật. Cảm giác se lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt anh, nhưng không thể so sánh với cái lạnh buốt giá đang lan tỏa trong lồng ngực. Anh châm một điếu thuốc, hít sâu làn khói cay nồng. Phổi anh bỏng rát, nhưng nó tạm thời xua đi cái cảm giác nghẹt thở đang bóp nghẹt anh. Anh cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn, những ký ức đau đáu. Anh đã đánh mất cô ấy, vì sự hèn nhát của chính mình. Vì sự chậm chạp của chính mình. Anh đã để cô chờ đợi, chờ đợi mãi, rồi cuối cùng cô đã tìm thấy một bến đỗ khác.

Hàng giờ trôi qua trong sự dằn vặt triền miên. Khi ánh bình minh đầu tiên nhạt nhòa bắt đầu len lỏi qua khe cửa, căn phòng vẫn còn chìm trong bóng tối lờ mờ. Trần Hạo đứng trước tấm gương cũ kỹ, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Đôi mắt anh đỏ ngầu, quầng thâm hằn sâu, gương mặt tiều tụy. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, một tia sáng kiên định đã nhen nhóm, không còn là tia sáng yếu ớt như khi anh ngồi ở quán cà phê. Đó là ánh sáng của sự đau đớn đã đạt đến đỉnh điểm, và từ đó, một quyết tâm sắt đá được tôi luyện. Anh không thể tiếp tục sống trong hối tiếc, trong những cái "nếu như ngày đó" mãi được. Anh cần một lời giải thoát, dù cho lời giải thoát đó có thể mang lại thêm nhiều đau đớn hơn nữa. Anh sẽ không trốn tránh nữa. Anh sẽ đối mặt. Dù cho kết quả có là gì, anh cũng phải nói ra. Anh phải làm điều đó, không phải vì mong muốn níu kéo một hạnh phúc đã không còn thuộc về mình, mà là để giải thoát chính bản thân anh khỏi gánh nặng của "lời nói không thành", khỏi cái bóng ma của quá khứ đang đè nặng lên hiện tại.

***

Vài ngày sau, thị trấn ven sông vẫn chìm trong bầu không khí yên bình và chậm rãi như mọi khi. Sáng sớm, sương còn giăng mắc, phủ một lớp trắng mờ ảo lên những mái nhà rêu phong, lên những hàng cây ven đường. Cảm giác se lạnh của tiết trời đầu đông thấm vào da thịt, nhưng không còn khiến Trần Hạo rùng mình như đêm hôm đó. Anh bước ra khỏi căn nhà cũ, không lái chiếc xe hơi sang trọng mà anh đã lái từ thành phố về. Anh muốn đi bộ, muốn cảm nhận từng hơi thở của nơi đã nuôi dưỡng tuổi thơ mình, muốn từng bước chân mình in dấu trên con đường quen thuộc, như thể đang cố gắng tìm lại một phần hồn đã mất.

Tiếng xe máy thưa thớt từ xa, tiếng rao hàng của bà lão bán xôi, bán bún riêu vọng lại từ đầu ngõ, cùng tiếng chim hót lảnh lót trên những tán cây cổ thụ, tất cả tạo nên một bản hòa tấu bình dị của buổi sớm. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi sương sớm thanh khiết, mùi khói bếp từ các nhà bắt đầu nổi lên, thoang thoảng mùi hoa dại ven đường, tất cả đều gợi lên những ký ức tưởng chừng đã ngủ yên. Bầu không khí ấy yên bình đến lạ, nhưng dưới mắt Trần Hạo, nó lại mang một vẻ xa lạ và u hoài. Anh cảm thấy mình như một người đứng ngoài, một kẻ lữ hành lạc bước vào bức tranh tĩnh lặng mà anh đã từng là một phần không thể thiếu.

Anh đi qua sân trường cũ, nơi từng vang lên tiếng cười đùa trong trẻo của anh và Lê An. Hàng cây phượng vĩ già nua, giờ chỉ còn trơ trụi cành lá, im lìm đứng đó như những chứng nhân câm lặng của thời gian. Anh nhớ những buổi trưa hè trốn học, hai đứa cùng nhau ngồi dưới gốc cây phượng, chia nhau gói kẹo dồi, hay những buổi chiều tan học, anh lẽo đẽo theo sau Lê An, cố tình đi chậm lại chỉ để được ngắm nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô. Những ký ức ấy giờ đây hiện về rõ nét, nhưng cũng đau đớn đến thấu xương, bởi lẽ tất cả đều chỉ là "nếu như ngày đó".

Bước chân anh dẫn anh đến bờ sông quen thuộc. Dòng sông vẫn hiền hòa chảy trôi, mang theo những phù sa của thời gian, những câu chuyện đã cũ, và những lời nói không thành. Nơi đây, anh đã chùn bước không dám đối mặt với Lê An, để rồi đêm hôm đó, anh phải nghe những lời cay đắng từ Thanh Tùng. Anh nhìn dòng nước xanh biếc, tự hỏi liệu những con sóng nhỏ có đang mang theo những lời thì thầm của quá khứ, những tiếng thở dài của những mối tình dang dở. Dòng sông vẫn chảy, thời gian vẫn trôi, và anh nhận ra rằng, thời gian không chờ đợi ai. Anh không thể tiếp tục đứng nhìn hạnh phúc của Lê An trôi qua mà không một lời. Không thể tiếp tục sống trong cái mớ bòng bong của sự hối tiếc và những "nếu như" đó nữa.

“Không thể như vậy được nữa. Dù có tan nát, dù có phải đối mặt với sự thật đau đớn nhất, cũng phải nói ra. Một lần cuối cùng.” Trần Hạo tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên quyết hơn bao giờ hết. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của khí trời tràn vào lồng ngực, rồi từ từ thở ra, như trút bỏ gánh nặng đã đè nén anh bấy lâu. Bàn tay anh siết chặt lại, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Anh đã "chậm một nhịp" quá lâu rồi, đã để "khoảng cách vô hình" trở thành một bức tường kiên cố không thể phá vỡ. Giờ đây, anh phải bước, dù chỉ là một bước cuối cùng, để giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của "nếu như ngày đó", khỏi những "lời nói không thành" đã ám ảnh anh suốt bao năm.

Anh quay bước, không còn do dự. Ánh mắt anh không còn sự mệt mỏi, tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia sáng kiên định, pha lẫn chút u buồn nhưng không thể chối cãi. Anh quyết định sẽ tìm cách gặp Lê An. Không phải để níu kéo một cách vô vọng một hạnh phúc đã thuộc về người khác. Không phải để ép buộc cô quay lại với anh. Mà là để nói ra những lời đã chôn giấu bấy lâu, để anh không còn phải sống trong hối tiếc, để anh có thể giải thoát cho chính mình khỏi cái gánh nặng của quá khứ. Anh lấy điện thoại ra, ngón tay lướt trên màn hình. Anh bắt đầu suy nghĩ về cách để liên lạc với Lê An một cách trực tiếp nhất, một cách đường hoàng nhất. Anh không biết cuộc gặp gỡ này sẽ dẫn đến điều gì, liệu nó có mang lại sự bình yên, hay chỉ càng khoét sâu thêm vết thương lòng. Nhưng anh biết, anh phải làm điều đó. Đó là bước đi cuối cùng của anh, để chấm dứt chuỗi ngày dài dằn vặt. Đó là sự đối mặt, dù kết quả có ra sao.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free