Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 642: Bóng Hình Quá Khứ, Bước Chân Vô Vọng
Trần Hạo đã nghĩ về cách liên lạc với Lê An, nhưng có lẽ, sâu thẳm trong anh vẫn còn một sợi dây ràng buộc với những điều cũ kỹ, những thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. Anh không muốn một cuộc gọi bất ngờ, một tin nhắn đột ngột sẽ phá vỡ sự bình yên mà Lê An đang có, hay tệ hơn, khiến cô hoảng sợ. Anh muốn một sự tình cờ, một khoảnh khắc định mệnh, nơi ánh mắt họ vô tình chạm nhau và mọi lời lẽ sẽ tự động tuôn trào. Anh muốn tin rằng vẫn còn một cơ hội nhỏ nhoi, rằng không gian và thời gian có thể lại một lần nữa đưa họ xích lại gần nhau, như những ngày thơ ấu. Thế nên, thay vì đưa tay lên màn hình để tìm số điện thoại đã thuộc nằm lòng từ bao năm trước, anh lại chọn cách bước đi, bước đến những nơi mà hình bóng cô đã từng in đậm, những nơi mà anh biết, cô vẫn thường ghé qua.
Mặt trời bắt đầu trượt xuống phía tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời rộng lớn, hắt những vệt nắng vàng cam lên dòng sông. Gió buổi chiều tà mang theo hơi nước mát lành, thổi lùa qua mái tóc Trần Hạo, khẽ khàng ve vuốt gò má anh. Anh đứng lặng lẽ bên bờ sông, nơi bãi bồi vẫn còn in hằn dấu chân của những buổi chiều thơ mộng năm xưa. Từng hạt phù sa li ti bám trên những chiếc lá cỏ ven bờ, lấp lánh như những mảnh ký ức vụn vỡ. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nghe như một lời thì thầm của dòng thời gian, kể lại những câu chuyện đã ngủ yên. Anh nhớ những lần Lê An ngồi xổm bên mép nước, đôi tay nhỏ nhắn khẽ khàng vục nước, rồi ngửa lòng bàn tay, để những giọt nước trong vắt trôi qua kẽ tay cô, tan vào dòng chảy vô tận. Cô từng nói với anh, với ánh mắt mơ màng nhìn xa xăm, rằng dòng sông này luôn biết cách mang đi những phiền muộn, nhưng cũng giữ lại những điều quý giá nhất. "Em đã từng nói, anh sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác chờ đợi dưới ánh chiều tà này, Hạo ạ," lời nói ấy văng vẳng bên tai anh, như thể Lê An vẫn đang đứng cạnh, mái tóc dài khẽ bay trong gió. Khi ấy, anh chỉ cười, cho rằng đó là lời nói bâng quơ của một cô bé mộng mơ. Giờ đây, anh hiểu. Anh hiểu cái cảm giác chờ đợi mỏi mòn, cái nỗi khắc khoải khi ánh chiều tà dần buông xuống mà người mong chờ vẫn biệt tăm. Và anh cũng hiểu, cái cảm giác nuối tiếc đến tận cùng, khi nhận ra mình đã để người con gái ấy chờ đợi quá lâu, quá vô vọng.
Trần Hạo bước đi dọc theo bờ sông, từng bước chân anh như đang cố gắng tìm lại dấu vết của quá khứ. Bãi đá cuội vẫn nằm đó, những viên sỏi đủ màu sắc lấp lánh dưới ánh chiều tà. Anh cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhẵn nhụi, màu xám tro, cảm nhận sự lạnh lẽo và trơ lì của nó trong lòng bàn tay. Anh nhớ, Lê An có thói quen nhặt những viên sỏi có hình thù đặc biệt, rồi tỉ mỉ cất vào chiếc hộp gỗ nhỏ của cô. Cô nói, mỗi viên sỏi là một kỷ niệm, một câu chuyện. Viên sỏi trong tay anh, không biết có mang theo câu chuyện nào của họ hay không, hay chỉ đơn thuần là một vật vô tri, chứng kiến bao nhiêu cuộc hợp tan. Anh siết nhẹ viên sỏi, rồi bất chợt, một cảm giác trống rỗng dâng lên, anh hất tay, ném mạnh nó xuống mặt nước. Viên sỏi lao đi, xé toạc mặt sông phẳng lặng, tạo nên những vòng sóng lan tỏa dần ra xa. Anh dõi theo từng gợn sóng, chúng cứ mở rộng, mở rộng mãi, rồi tan biến vào hư vô, như chính mối tình của anh và Lê An. Một sự tan biến chậm rãi, không ồn ào, không để lại dấu vết rõ ràng, nhưng lại ám ảnh đến tận cùng. Ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhuộm cả dòng sông thành một dải lụa tím buồn. Lòng anh chìm trong nỗi cô đơn vô hạn. Lê An không ở đây. Cô chưa từng ở đây kể từ khi anh trở về. Nỗi hy vọng mong manh về một cuộc gặp gỡ tình cờ, một lần nữa, vụt tắt. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi phù sa đặc trưng của dòng sông quê hương, thứ mùi hương đã từng là biểu tượng của sự bình yên, giờ đây lại mang theo một nỗi xót xa, một vị mặn chát của những giọt nước mắt không rơi. Anh biết mình không thể mãi đứng đây, ôm ấp những bóng hình quá khứ. Anh phải tìm cô.
***
Khi ánh tà dương đã hoàn toàn lặn xuống, để lại phía chân trời những vệt màu cuối cùng đang nhạt dần, Trần Hạo bước vào sân trường cấp ba cũ kỹ. Không khí se lạnh của buổi hoàng hôn len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo mùi đất ẩm và lá khô mục. Tiếng gió xào xạc trên những tán cây phượng vĩ già nua, nghe như tiếng thở dài của thời gian. Hàng cây phượng, giờ chỉ còn trơ trụi những cành khẳng khiu, đứng đó như những chứng nhân câm lặng của bao thế hệ học trò, của bao nhiêu câu chuyện tình yêu học trò vụng dại. Ghế đá vẫn nằm đó, rêu phong phủ kín, im lìm dưới gốc phượng, nơi anh và Lê An từng ngồi, chia nhau những bí mật nhỏ, hay đơn giản chỉ là nhìn ngắm mây trời trôi. Anh đưa tay chạm vào thân cây phượng sần sùi, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của vỏ cây. Những vết khắc tên, những lời hẹn ước đã mờ nhạt theo năm tháng, nhưng ký ức trong anh thì vẫn rõ ràng như mới hôm qua.
Anh nhắm mắt lại, một dòng ký ức ùa về. Anh thấy Lê An, cô gái nhỏ nhắn với mái tóc dài buông xõa, mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi, đang cười rạng rỡ dưới tán phượng đỏ rực. Cô đang chạy nhảy, đuổi theo những cánh hoa phượng rơi, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp sân trường. Anh thấy mình ngồi lặng lẽ trên ghế đá, giả vờ đọc sách, nhưng ánh mắt lại không ngừng dõi theo bóng hình cô. Anh nhớ những buổi trưa hè oi ả, hai đứa trốn học, cùng nhau ngồi dưới gốc cây phượng, chia nhau gói kẹo dồi mua vội ở cổng trường. Cô bé Lê An khi ấy, với đôi mắt tròn xoe, chăm chú nghe anh kể chuyện về những cuốn sách khoa học viễn tưởng, về những ước mơ bay cao, bay xa của anh. Và anh, lẽo đẽo theo sau cô mỗi buổi chiều tan học, cố tình đi chậm lại chỉ để được ngắm nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô, để được hít hà mùi hương thoang thoảng từ mái tóc đen nhánh của cô. Những khoảnh khắc ấy, giờ đây hiện về rõ nét, nhưng cũng đau đớn đến thấu xương.
Anh mở mắt, đối diện với hiện thực phũ phàng. Sân trường rộng lớn chìm trong sự im lặng đáng sợ. Tiếng chuông trường đã lâu không còn vang lên. Những hành lang dài hun hút, những ô cửa lớp học trống rỗng, tất cả đều nhuốm màu thời gian và sự cô tịch. Không một bóng người. Không một âm thanh quen thuộc. Chỉ có tiếng gió rít qua những khung cửa sổ cũ kỹ, và tiếng lá khô xào xạc dưới chân anh. "Nếu ngày đó anh đủ dũng khí, liệu có khác đi không?" – câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm can anh, như một lưỡi dao cứa vào vết thương lòng. Nếu ngày đó, anh không e dè, không sợ hãi, không chôn giấu tình cảm của mình. Nếu ngày đó, anh đã nắm lấy tay cô, đã nói ra ba tiếng "anh thích em" thay vì chỉ là những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Liệu giờ đây, anh có phải đứng đây, giữa một không gian đầy ắp kỷ niệm nhưng lại trống rỗng đến vậy, để tự vấn và hối hận?
Trần Hạo bước chậm rãi qua các hành lang, ánh mắt anh lướt qua từng ô cửa lớp học. Bảng đen vẫn còn đó, nhưng không còn những dòng chữ phấn vội vàng. Bàn ghế xếp ngay ngắn, nhưng không còn tiếng lật sách, tiếng bút viết, tiếng cười nói của học trò. Mùi phấn bảng đã phai nhạt, nhường chỗ cho mùi ẩm mốc của thời gian. Anh dừng lại trước cửa lớp học cũ của Lê An, hình dung ra cô ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ, ánh mắt hướng về phía sân trường, nơi anh vẫn thường lén nhìn cô từ xa. Anh nấn ná, hy vọng một phép màu sẽ xảy ra, một bóng hình quen thuộc sẽ xuất hiện. Thỉnh thoảng, vài học sinh cấp dưới tan học đi ngang qua, những gương mặt trẻ trung, vô tư lự, mang theo một làn gió tươi mới. Nhưng không có Lê An. Cô không còn là học sinh ở đây. Cô đã trưởng thành, đã có một cuộc sống riêng. Sự thật ấy, dù anh đã biết, vẫn cứ đau nhói mỗi khi anh đối mặt với nó. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề, mang theo tất cả sự nuối tiếc và thất vọng. Sân trường, nơi từng tràn ngập tiếng cười và ước mơ của họ, giờ đây chỉ còn lại nỗi buồn miên man và sự im lặng đến lạnh người.
***
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng những con phố nhỏ của thị trấn, Trần Hạo bước vào Quán cà phê thị trấn. Ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt ra từ những ô cửa kính, tạo nên một không khí ấm cúng, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo trong lòng anh. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ một góc quán, những giai điệu du dương, trầm bổng, như đang kể một câu chuyện buồn. Mùi cà phê rang xay thơm nồng, quyện lẫn với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ của những chiếc bàn ghế, tạo nên một không gian quen thuộc đến lạ. Anh hít hà mùi hương ấy, thứ mùi đã từng là một phần không thể thiếu trong những buổi hẹn hò của anh và Lê An, những buổi chiều họ cùng ngồi đây, trò chuyện vu vơ về đủ thứ chuyện trên đời.
Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, vẫn đứng sau quầy pha chế, động tác điêu luyện và chậm rãi. Ông ngước lên, ánh mắt thoáng ngạc nhiên khi thấy Trần Hạo. "Lâu rồi mới thấy cháu về, Hạo," Chú Nam nói, giọng trầm ấm, nhưng không có lấy một chút tò mò hay dò hỏi, như thể ông đã biết trước anh sẽ trở về, và biết cả lý do anh trở về. Trần Hạo gật đầu nhẹ, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Dạ, cháu mới về ạ." Anh nhìn quanh quán, ánh mắt không ngừng quét khắp các bàn, từng góc nhỏ, nơi anh và Lê An từng ngồi. Anh hy vọng, dù chỉ là một hy vọng mong manh, sẽ thấy bóng dáng cô ở đó, đang đọc một cuốn sách hay nhâm nhi ly cà phê quen thuộc. Nhưng chỉ có những gương mặt xa lạ, những cặp đôi trẻ đang thì thầm trò chuyện, hay những người lớn tuổi đang đọc báo, thưởng thức ly cà phê buổi tối. Không có Lê An.
"Cháu vẫn uống như cũ chứ?" Chú Nam hỏi, ánh mắt vẫn thâm trầm, như thể đọc được suy nghĩ của anh. Trần Hạo giật mình, câu hỏi của Chú Nam như một nhát dao khẽ cứa vào nỗi lòng anh. "Vẫn vị cũ chứ cháu?" – đó là câu mà Chú Nam thường hỏi anh và Lê An mỗi khi họ cùng đến quán. Khi đó, Lê An sẽ cười rạng rỡ, gật đầu lia lịa, còn anh thì chỉ mỉm cười lặng lẽ. Giờ đây, Chú Nam chỉ hỏi mình anh. "Dạ, vẫn vậy ạ, Chú," Trần Hạo đáp, giọng khẽ khàng, chất chứa một nỗi buồn không tên. Anh ngồi xuống góc quen thuộc, nơi chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, có thể nhìn ra con phố vắng người qua lại. Cảm giác cô đơn dâng lên, bao trùm lấy anh. Chiếc ly cà phê nóng hổi được đặt xuống trước mặt anh, hơi ấm bốc lên, làm mờ đi tầm nhìn của anh. Anh đưa tay giữ lấy ly cà phê, cảm nhận hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong trái tim.
Mỗi khi cánh cửa quán cà phê khẽ mở, một luồng gió lạnh ùa vào cùng tiếng chuông leng keng, Trần Hạo lại ngẩng đầu lên đầy hy vọng, ánh mắt anh lại một lần nữa quét qua cửa, rồi lại thất vọng khi chỉ thấy những gương mặt không quen. Tiếng máy xay cà phê rì rì, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách, tiếng chim hót lảnh lót từ cây xanh bên ngoài, tất cả đều trở thành một bản hòa tấu của sự thờ ơ, không chạm tới được nỗi lòng đang cháy bỏng của anh. Chú Nam, từ phía quầy, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Trần Hạo. Ánh mắt ông không phải là sự tò mò, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể ông đã chứng kiến quá nhiều câu chuyện tình yêu đến rồi đi ở cái thị trấn nhỏ này, và câu chuyện của Trần Hạo và Lê An không phải là một ngoại lệ. Ông biết, có những thứ đã "chậm một nhịp", thì rất khó để quay ngược thời gian. Có những "lời nói không thành", sẽ mãi mãi là những tiếc nuối không thể bù đắp. Trần Hạo uống cạn ly cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Không còn "vị cũ" nào nữa. Mọi thứ đã thay đổi. Anh rời quán, bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn thị trấn, chỉ còn những ánh đèn vàng hắt hiu trên đường phố.
***
Sau nhiều giờ lang thang vô định, bước chân Trần Hạo nặng trĩu dẫn anh đến con đường quen thuộc, con đường dẫn vào nhà Lê An. Đêm đã khuya. Ánh trăng mờ nhạt ẩn hiện sau những đám mây, chỉ đủ soi rọi một cách yếu ớt xuống con hẻm nhỏ. Không khí lạnh lẽo thấm sâu vào da thịt, khiến anh rùng mình. Tiếng chó sủa vọng từ xa, tiếng gió xào xạc trên những tán cây, cùng tiếng sinh hoạt nhỏ từ nhà hàng xóm, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của đêm khuya thị trấn, nhưng lại mang theo một sự nặng nề của nỗi chờ đợi và sự sợ hãi. Mùi hoa dạ lan hương thoang thoảng trong gió đêm, một mùi hương dịu ngọt nhưng lại khiến lòng anh càng thêm quặn thắt, bởi đó là mùi hương mà Lê An rất yêu thích, mùi hương thường vương vấn trên mái tóc cô mỗi khi cô đi ngang qua.
Trần Hạo không dám lại gần. Anh dừng lại cách ngôi nhà của Lê An một khoảng khá xa, ẩn mình trong bóng tối của một gốc cây lớn, nơi anh có thể quan sát mà không bị phát hiện. Ngôi nhà vẫn đó, bức tường vàng đã phai màu theo năm tháng, giàn hoa giấy leo kín cổng, tất cả đều giống hệt như trong ký ức của anh. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ cửa sổ phòng khách, tạo nên một quầng sáng nhỏ trong màn đêm. Anh thấy bóng người loáng thoáng di chuyển phía sau tấm rèm cửa mỏng manh, một bóng hình mờ ảo mà anh không thể chắc đó có phải là Lê An hay không. Tim anh đập mạnh, dồn dập, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh khao khát được nhìn thấy cô, được xác nhận rằng cô vẫn ở đó, vẫn bình yên. Nhưng đồng thời, anh cũng sợ hãi, sợ phải đối mặt với một sự thật mà anh không muốn tin, sợ phải thấy một Lê An đã quá xa lạ, hay tệ hơn, một Lê An không còn đơn độc.
"Anh không thể lại gần hơn," Trần Hạo thầm nhủ, giọng nói nội tâm run rẩy, "Anh sợ phải đối mặt với sự thật mà anh không muốn tin. Anh sợ nhìn thấy em, mà không còn là của anh nữa." Nỗi sợ hãi ấy, nó lớn hơn cả nỗi dằn vặt của sự hối tiếc. Nỗi sợ hãi ấy, nó như một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy trái tim anh, ngăn cản anh bước thêm một bước. Anh đứng bất động dưới bóng cây, ánh mắt dán chặt vào ngôi nhà. Mỗi giây phút trôi qua đều là một sự giày vò. Anh hình dung ra cảnh Lê An đang ngồi bên khung cửa sổ, có thể đang đọc sách, hay đang trò chuyện cùng gia đình, hoặc có lẽ, đang mỉm cười hạnh phúc bên người đàn ông của mình. Ý nghĩ cuối cùng đó khiến lồng ngực anh đau nhói, một cơn co thắt dữ dội. Khoảng cách vật lý giữa anh và ngôi nhà chỉ vài chục mét, nhưng khoảng cách tình cảm, "khoảng cách vô hình" đã tạo nên một vực sâu không thể nào chạm tới.
Anh cảm thấy một sự bất lực cùng cực. Anh đã đi khắp thị trấn, trở về những nơi họ từng có chung kỷ niệm, tìm kiếm bóng hình cô trong vô vọng. Anh đã hy vọng vào một sự tình cờ, một khoảnh khắc định mệnh sẽ đưa họ đến gần nhau. Nhưng không. Lê An không xuất hiện. Cô như một bóng ma, hiện hữu trong ký ức anh, trong mọi góc phố, nhưng lại hoàn toàn vắng mặt trong thực tại. Anh nhận ra rằng, việc anh cố gắng tìm kiếm cô một cách gián tiếp, né tránh sự đối mặt trực tiếp, chỉ càng làm tăng thêm sự dằn vặt và nỗi đau. Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy anh. Anh đã "chậm một nhịp" quá lâu, đã để "lời nói không thành" trở thành một gánh nặng khổng lồ. Anh phải làm gì đó. Anh không thể tiếp tục đứng đây, như một kẻ bám víu vào quá khứ, nhìn về phía ánh đèn mờ ảo mà không thể chạm tới. Đêm khuya càng lúc càng lạnh. Anh thở ra một hơi dài, khói trắng thoát ra trong không khí giá buốt. Anh biết, anh không thể tiếp tục lẩn trốn, không thể tiếp tục hy vọng vào những sự tình cờ. Anh phải đối mặt. Dù cho sự đối mặt ấy sẽ mang lại kết cục nghiệt ngã đến thế nào, anh cũng phải tự tay kết thúc chuỗi ngày dằn vặt này. Anh sẽ tìm cách gặp Lê An, một cách đường hoàng, và nói ra tất cả. Đó là điều duy nhất anh có thể làm, để giải thoát cho chính mình. Anh quay lưng lại với ngôi nhà, mang theo một quyết tâm lạnh lùng, pha lẫn nỗi đau đớn tột cùng.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.